Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 23: KẺ NGHÈO NHÌN THẾ GIỚI TU TIÊN



Đại sảnh đấu giá của Thiên Bảo Các rất nhanh đã dần yên tĩnh lại. Theo tiếng chuông cổ vang lên trầm thấp, một lão giả tóc bạc chậm rãi bước lên đài cao ở giữa, trường bào thêu ngân văn khẽ lay động theo từng bước chân. Trên người lão không hề phát ra linh áp quá mạnh, nhưng khí tức bình ổn như vực sâu kia lại khiến cả đại sảnh vô thức an tĩnh xuống.

"Lão phu là chấp sự chủ trì lần đấu giá hôm nay. Quy củ như mọi lần: giá cao được vật, không được động thủ trong Thiên Bảo Các. Ngoài ra, lần đại hội này còn xuất hiện vài kiện vật phẩm đến từ di tích cổ mới khai quật, mong chư vị chuẩn bị đầy đủ linh thạch."

Ngay khi câu cuối vang lên, ánh mắt không ít người lập tức thay đổi. Lưu Phong ngồi phía sau âm thầm quan sát; hắn phát hiện tu sĩ ở đây rất ít người thật sự biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng chỉ cần nhắc tới hai chữ "di tích", bầu không khí toàn trường liền thay đổi hẳn. Dục vọng, tham lam, khao khát cơ duyên... tất cả đều bị hai chữ ấy đánh thức.

Rất nhanh, kiện vật phẩm đầu tiên đã được mang lên: một gốc linh thảo màu lam nhạt dài chừng nửa thước, toàn thân phủ sương khí mỏng như hàn băng.

"Hàn Tủy Thảo ba trăm năm tuổi, là chủ dược luyện chế Hàn Linh Đan cùng vài loại thủy hệ đan dược khác. Giá khởi điểm hai trăm linh thạch hạ phẩm."

Lưu Phong còn chưa kịp phản ứng, phía dưới đã liên tục vang lên những tiếng ra giá. Chỉ trong vài hơi thở, giá cả đã bị đẩy lên gấp mấy lần.

Lưu Phong nhìn tới hơi sửng sốt: "Một gốc cỏ thôi mà mắc vậy?"

Mạn Thanh bật cười rất nhẹ rồi nhỏ giọng giải thích rằng linh thảo trăm năm rất khó sinh trưởng, hơn nữa cần giữ nguyên dược tính khi luyện đan; nếu hái sai thời điểm hoặc bảo quản không đúng thì giá trị sẽ giảm đi rất nhiều. Lưu Phong khẽ gật đầu. Hắn bắt đầu hiểu: ở địa cầu thuốc men cần dược liệu quý, ở đây cũng vậy, chỉ khác là dược liệu nơi này mang linh khí, mà luyện đan sư chính là người biến linh thảo thành tài nguyên tu luyện.

Rất nhanh, vật phẩm thứ hai được mang lên là một bình ngọc màu đỏ. Lão giả chưa kịp giới thiệu, phía dưới đã có người ra giá cho mười viên Tụ Khí Đan trung phẩm. Lưu Phong hơi ngẩn ra khi nghe Mạn Thanh giải thích về phẩm chất đan dược từ hạ phẩm đến cực phẩm. Hắn chợt nhận ra: luyện đan sư gần như đang bán "thời gian tu luyện" thứ quý giá nhất tại thế giới này.

Tiếp đó là thanh Thanh Phong Kiếm, hạ phẩm pháp khí. Liễu Như Yên phía trước nhàn nhạt mở miệng:

"Tu sĩ dùng linh lực chiến đấu, thân thể lại không mạnh bằng yêu thú nên cần ngoại vật phụ trợ. Nếu luyện đan sư bán tài nguyên tu luyện, thì luyện khí sư bán sức chiến đấu."

Lưu Phong âm thầm ghi nhớ. Hắn phát hiện thế giới tu tiên này vận hành cực kỳ hoàn chỉnh, mỗi ngành nghề đều là một mắt xích quan trọng.

Thứ khiến Lưu Phong chú ý nhất là một tấm trận bàn hình tròn nhỏ bằng lòng bàn tay. Nó có thể hình thành phòng ngự trận ngăn cản toàn lực công kích của Trúc cơ hậu kỳ. Giá khởi điểm năm ngàn linh thạch. Mạn Thanh và Liễu Như Yên đồng loạt xác nhận trận pháp sư cực kỳ hiếm gặp và là nền tảng của mọi ngành nghề khác.

Lưu Phong lúc này mới hiểu vì sao tông chủ lại dùng "trận pháp" để dụ hắn vào di tích; bởi vì cơ duyên ở đó không chỉ là linh dược, mà còn là truyền thừa trận văn, thứ có thể kéo giãn khoảng cách giữa người với người tới mức tuyệt vọng.

Ngay lúc ấy, lão giả trên đài mở ra một chiếc hộp ngọc đen, bên trong là chín cây phi châm bạc lam tinh xảo.

"Hàn Tinh Phi Châm, pháp khí trung phẩm, thích hợp thần thức điều khiển, có thể phá hộ thể linh lực cấp thấp."

Ánh mắt Lưu Phong gần như lập tức sáng lên. Công pháp Vạn Diệp Phi Kim hắn đang luyện rất hợp với món này, hơn nữa phong cách chiến đấu "ám người từ xa" lại cực kỳ phù hợp với hắn. Tuy nhiên, khi tiếng đấu giá bắt đầu vang lên, giá cả tăng cực nhanh.

Mạn Thanh chần chừ một chút rồi nhỏ giọng:

"Nếu đệ thích... tỷ có thể mua cho đệ. Đệ có thể trả góp cho tỷ."

Lưu Phong ngẩn người, hắn nhìn nàng như gặp quỷ, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: rốt cuộc ai mới là người xuyên không? Mạn Thanh thấy vẻ mặt hắn thì bật cười khúc khích, hiển nhiên rất hài lòng với phản ứng này.

Lưu Phong còn chưa kịp mở miệng, Liễu Như Yên phía trước đã nhàn nhạt lên tiếng:

"Nếu thích thì cứ lấy. Xem như quà nhập môn của bổn tọa."

Lưu Phong hoàn toàn ngây người. Pháp khí trung phẩm quà nhập môn? Một dòng nước ấm chậm rãi chảy qua lòng hắn. Từ lúc xuyên không đến nay, hắn luôn phải đơn độc giãy giụa, tính toán và đề phòng. Nhưng giờ phút này, hắn đột nhiên có cảm giác mình thật sự được người khác chống lưng. Ánh mắt hắn dần trở nên cổ quái: Tu tiên... hình như cũng không quá khắc nghiệt. Nếu có phú bà bao nuôi.