Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 25: NGƯỜI THÔNG MINH NHÌN THẾ GIỚI BẰNG CÁCH KHÁC



Lưu Phong khựng tay lại. Không phải vì bị nhìn thấu thứ gì, mà là vì hắn căn bản chưa từng học qua trận pháp. Từ đầu tới cuối, hắn chỉ cảm thấy những đường vân trên khối kim loại kia rất quen mắt. Loại cảm giác ấy không giống nhìn thấy pháp khí, càng không giống linh văn bình thường, mà như đang nhìn thấy một bộ máy có quy luật vận hành ẩn giấu bên trong.

Những đường linh văn đứt đoạn kia khiến hắn vô thức nhớ tới mạch điện, nhớ tới các đường dẫn năng lượng cùng kết cấu tuần hoàn từng học ở kiếp trước. Chỉ khác ở chỗ một bên vận hành bằng điện năng, còn một bên vận hành bằng linh lực mà thôi. Nhưng những thứ này, hắn tuyệt đối không thể nói ra.

Chỉ sau một thoáng thất thần, hắn đã nhanh chóng bình tĩnh lại, chậm rãi đặt chén trà xuống bàn rồi hơi cúi đầu:

"Vãn bối chỉ cảm thấy... có chút thú vị."

Không nhận. Cũng không phủ nhận. Giữ lại đường lui trước đã.

Lão giả tóc bạc nhìn hắn vài nhịp, không hỏi tiếp, nhưng ánh mắt đã âm thầm thay đổi. Người bình thường nhìn đấu giá hội sẽ chú ý uy lực pháp khí, phẩm cấp đan dược, hoặc giá trị vật phẩm. Còn tiểu tử này từ đầu tới cuối lại luôn nhìn thứ nằm phía sau những món đồ kia, giống như hắn không nhìn xem nó mạnh tới đâu... mà đang nhìn xem nó vận hành thế nào. Loại người như vậy, cực kỳ hiếm.

Liễu Như Yên bên cạnh cũng hơi nheo mắt lại. Nàng nhận ra lão giả này không đơn giản: khí tức nội liễm tới mức sâu không lường được, mà điều khiến nàng để ý hơn cả là ông ta đang chú ý Lưu Phong.

Bản năng bảo vệ đồ đệ xuất hiện theo phản xạ. Liễu Như Yên tự nhiên nghiêng người về phía trước, vừa vặn chắn nửa thân hình Lưu Phong phía sau lưng mình. Động tác rất tùy ý, nhưng ý tứ lại vô cùng rõ ràng: Người này là đồ đệ của ta.

Lão giả tóc bạc bật cười, không hề tức giận mà ngược lại càng thấy thú vị. Ông nâng chén trà nhấp một ngụm rồi chậm rãi mở miệng:

"Tiểu tử, ngươi cảm thấy... luyện đan quan trọng hơn, hay trận pháp quan trọng hơn?"

Mạn Thanh ngẩn người, Liễu Như Yên khẽ nhíu mày. Đây không phải câu hỏi bình thường, mà là thử thách.

Lưu Phong không lập tức trả lời. Hắn chống tay bên lan can, ánh mắt nhìn xuống đại sảnh phía dưới. Trong đầu hắn, cảnh tượng luyện đan sư được kết giao, luyện khí sư được lấy lòng, còn trận pháp sư được kính trọng lại hiện về.

Hình như mọi thứ đều có nguyên nhân. Luyện đan cần địa hỏa. Luyện khí cần ổn định linh văn. Tông môn cần tụ linh trận. Càng nghĩ sâu, hắn càng cảm thấy trận pháp giống một thứ nền móng vô hình chống đỡ cả thế giới tu tiên.

Loại cảm giác ấy rất giống khi hắn nhìn thấy hệ thống điện trong một phòng thí nghiệm ở trái đất: người ngoài chỉ thấy thiết bị hoạt động, nhưng thứ thật sự duy trì vận hành lại là đống mạch dẫn ẩn sau bức tường.

Một lát sau, Lưu Phong chậm rãi mở miệng:

"Luyện đan lợi hại thật... nhưng muốn luyện đan ổn định vẫn cần địa hỏa, trận pháp cùng linh mạch chống đỡ. Luyện khí cũng vậy, nếu linh văn không ổn định, pháp khí rất dễ hỏng từ bên trong."

Hắn dừng lại một chút, thấp giọng tiếp:

"Ngay cả tông môn muốn duy trì linh khí lâu dài... hình như cũng không thể thiếu trận pháp."

Nói tới đây, Lưu Phong nhẹ giọng đúc kết:

"Nói tới cùng... trận pháp giống như quy tắc, còn luyện đan hay luyện khí... giống như đang sử dụng những quy tắc ấy để tạo ra thành phẩm."

Phòng khách quý lập tức yên tĩnh xuống. Ngay cả Mạn Thanh nghe không hiểu hoàn toàn cũng cảm thấy những lời này rất có sức nặng. Còn Liễu Như Yên thì thật sự rung động. Không phải vì thiên phú của hắn, mà là vì tầm nhìn của tên đồ đệ này quá sâu, sâu tới mức không giống một thiếu niên mới nhập môn không lâu.

Lão giả tóc bạc im lặng rất lâu rồi mới cười khẽ:

"Có chút ý tứ."

Ông nhìn Lưu Phong thêm vài nhịp rồi hỏi tiếp:

"Nếu cho ngươi học trận pháp... ngươi muốn học sao?"

Lưu Phong không trả lời ngay. Hắn vốn chỉ muốn sống ổn, muốn mạnh lên, muốn sống lâu thêm vài trăm năm. Nhưng không biết từ khi nào... những đường linh văn kia lại khiến hắn khao khát được thấu hiểu. Muốn biết linh lực vận hành thế nào, muốn biết vì sao vài đường trận văn lại có thể gom linh khí thiên địa. Loại cảm giác ấy, giống như lần đầu tiên hắn nhìn qua kính hiển vi và muốn biết cấu trúc của tế bào vậy.

Cuối cùng, hắn đáp:

"Nếu có cơ hội... vãn bối muốn thử xem."

Ngay lúc ấy, từ phòng khách quý bên cạnh bỗng truyền tới một tiếng cười nhạt:

"Bàn thì hay. Chỉ tiếc... tu vi hơi thấp."

Một thanh niên mặc cẩm y bước ra, ánh mắt mang theo vẻ chế giễu. Lưu Phong liếc nhìn đối phương một cái rồi rất nhanh thu hồi ánh mắt. Hắn lười tranh cãi. Dù sao hiện tại hắn cũng chưa hiểu trận pháp, nói nhiều chỉ tự chuốc lấy trò cười.

Nhưng phản ứng bình thản ấy lại rơi vào mắt lão giả tóc bạc, khiến ý cười nơi đáy mắt ông càng sâu hơn. Không nóng nảy, không hiếu thắng, tâm cảnh vững vàng, loại tính cách này là mầm mống tốt nhất để nghiên cứu trận đạo.

Ngay sau đó, lão giả đột nhiên phất tay. Một khối ngọc giản màu xám nhạt bay thẳng về phía Lưu Phong. Hắn vô thức đưa tay đỡ lấy.

"Ba ngày. Nếu hiểu được một phần... Ta sẽ cho ngươi một cơ duyên."

Lão giả tóc bạc khẽ phất tay, một đạo linh quang vô hình từ ngón tay lão bay vào khối ngọc giản màu xám, tạm thời phong ấn áp lực trận văn bên trong, giúp cho một kẻ tu vi thấp kém chưa thể ngưng tụ thần thức như Lưu Phong cũng có thể dùng chút ít linh lực hộ thể để thẩm thấu và đọc được lớp sơ cấp nhất.

Lời vừa dứt, Liễu Như Yên cau mày. Người đủ tư cách nói ra câu này... rất có thể là một vị đại trận sư chân chính! Mà lão giả tóc bạc không giải thích gì thêm, chỉ cười nhạt một tiếng rồi xoay người rời đi, để lại Lưu Phong cùng khối ngọc giản nặng trĩu trong tay.