Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 24: NGƯỜI NGHÈO KHÔNG NÊN ĐI ĐẤU GIÁ HỘI



Trong phòng khách quý ở tầng hai, không khí vẫn còn chút dư âm sau màn đấu giá. Sau khi lão giả trên đài chốt hạ, một thị nữ Thiên Bảo Các đã lặng lẽ tiến vào, trên tay là chiếc khay gỗ chạm khắc tinh xảo. Liễu Như Yên chỉ hơi phất tay, một thẻ bài linh thạch đã được đặt lên khay, thanh toán món Hàn Tinh Phi Châm một cách đầy hào sảng.

Lưu Phong nhận lấy hộp ngọc, cẩn trọng cầm lấy món pháp khí vừa thuộc về mình. Hộp ngọc vừa vào tay, Lưu Phong đã vô thức vuốt nhẹ lên bề mặt lạnh ngắt của nó. Đến tận bây giờ hắn vẫn có cảm giác hơi không chân thực. Bộ phi châm trung phẩm hiện đang nằm yên bên trong; chỉ nghĩ tới tốc độ cùng độ âm hiểm của thứ này thôi, tim hắn đã đập nhanh hơn vài nhịp.

Thứ này đúng là sinh ra dành cho hắn: nhỏ, kín, nhanh. Không cần phải gào thét lao lên chém giết như kiếm tu, càng không cần đứng giữa chiến trường làm bia đỡ đạn như thể tu; chỉ cần tìm đúng thời cơ rồi âm thầm ra tay... Nghĩ thôi cũng thấy hợp lý hơn nhiều.

Nhưng niềm vui ấy rất nhanh bị hiện thực dập tắt. Lưu Phong đứng tựa lan can nhìn xuống đại sảnh, nghe từng món đồ tiếp theo bị đẩy giá lên trời, khóe miệng hắn dần co giật. Trước đây, hắn thật sự từng nghĩ mình cũng coi như có chút tài sản với hai vạn linh thạch trong tay. Nhưng giờ phút này, khi chứng kiến những con số khổng lồ được đưa ra, hắn mới phát hiện... số vốn liếng mình tích cóp được nhiều lắm chỉ đủ cho tu sĩ cấp thấp tiêu vặt vài lần mà thôi.

Một viên đan dược giúp tăng xác suất đột phá Luyện Khí hậu kỳ thôi mà đã bị đẩy tới hơn ngàn linh thạch. Một bộ hộ giáp trung phẩm vừa xuất hiện, giá cả trực tiếp tăng vọt tới mức hắn nghe mà da đầu tê dại.

Lưu Phong im lặng rất lâu rồi mới chậm rãi thở ra một hơi:

"Tu tiên giới này... đúng là đốt tiền."

Mạn Thanh ngồi bên cạnh nghe vậy chỉ hơi cong khóe môi, còn Liễu Như Yên thì cười nhạt:

"Giờ mới biết?"

Lưu Phong không trả lời. Không phải hắn bị đả kích vì nghèo, mà là lần đầu tiên hắn chân chính nhìn thấy cái gọi là "hệ sinh thái tu tiên". Trước kia ở ngoại môn, ai mạnh người đó có tiếng nói, mọi chuyện đơn giản trực tiếp. Nhưng bước vào nơi này hắn mới phát hiện... thực tế phức tạp hơn nhiều.

Ví dụ như luyện đan sư: thái độ của đám người phía dưới mỗi khi có đan dược xuất hiện luôn khác hẳn. Họ không chỉ tranh đoạt, mà còn chủ động kết giao, tìm kiếm cơ hội để được ưu tiên về sau. Luyện khí sư cũng tương tự, bất kể tông môn hay tán tu đều không muốn đắc tội.

Nhưng thứ khiến Lưu Phong chú ý nhất... lại là trận pháp sư. Mọi chuyện bắt đầu từ khi một thanh niên mặc áo lam bước vào đại sảnh. Tu vi người kia không tính quá cao, dung mạo cũng không nổi bật, nhưng ngay khi hắn vừa xuất hiện, vài quản sự Thiên Bảo Các lập tức chủ động tiến lên tiếp đón, ngay cả mấy gia tộc tu tiên ngồi gần đó cũng đồng loạt đứng dậy chào hỏi. Đó là sự khách khí dành cho một người nắm giữ "trí tuệ".

Lưu Phong hơi nheo mắt, trong đầu vô thức dùng tư duy kiếp trước để phân tích: Luyện võ chung quy vẫn là dùng sức tranh mạnh yếu. Luyện đan sư giống ngành dược. Luyện khí sư giống cơ khí. Còn trận pháp sư... khóe mắt hắn hơi động: Người khác dùng linh lực. Bọn họ lại nghiên cứu cách linh lực vận hành. Đây mẹ nó chẳng phải kỹ sư sao? Mà còn là loại kỹ sư cao cấp nhất. Cảm giác này khiến ánh mắt Lưu Phong dần thay đổi.

Lần đầu tiên hắn chân chính nhận ra... tu tiên giới này không chỉ đơn giản là ai mạnh thì thắng. Phía sau toàn bộ hệ thống ấy tồn tại một bộ "logic vận hành" cực kỳ khổng lồ.

Ngay lúc ấy, một món vật phẩm kỳ quái được mang lên đấu giá. Lão giả chủ trì nâng tay mở tấm vải đỏ. Bên trong là một khối kim loại màu đen xám lớn bằng nắm tay, bề mặt đầy những đường vân đứt đoạn như bị ăn mòn từ rất lâu.

"Phế phẩm cổ đại tìm được từ một di tích bỏ hoang. Không rõ công dụng, nhưng chất liệu cực kỳ cứng rắn. Giá khởi điểm năm trăm linh thạch."

Vừa dứt lời, bên dưới lập tức vang lên vài tiếng cười nhạo. Lưu Phong vốn định dời mắt đi, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy những đường vân đứt đoạn kia, hắn lại vô thức khựng lại. Quen. Không phải quen vì từng thấy, mà là cảm giác rất giống. Giống những mạch dẫn trong bảng điện, giống đường truyền tín hiệu, giống cấu trúc liên kết mà hắn từng học khi còn ở trái đất. Dù không hoàn toàn giống, nhưng tư duy kết cấu bên trong lại khiến hắn sinh ra một loại cảm giác kỳ dị.

Mạn Thanh khẽ hỏi: "Đệ muốn mua?"

Lưu Phong im lặng vài giây rồi thành thật gật đầu: "Có chút."

Mạn Thanh gần như không suy nghĩ: "Ta mua cho đệ."

Nhị trưởng lão bên cạnh cũng nhàn nhạt: "Nếu thích thì cứ lấy."

Lưu Phong nghe vậy lại lắc đầu: "Thôi."

Mạn Thanh hơi ngẩn ra: "Vì sao?"

Lưu Phong chống cằm nhìn xuống đại sảnh, giọng rất nhẹ: "Tỷ thích cho người khác đồ là chuyện của tỷ. Còn ta... dùng nhiều quá sẽ thành quen. Quen rồi sau này rất khó bỏ."

Kiếp trước hắn từng thấy quá nhiều người sống dựa vào người khác rồi dần mất luôn năng lực tự đứng.

Ngay lúc đó, ở góc phòng phía đối diện, một lão giả tóc bạc bỗng chậm rãi thu hồi ánh mắt. Từ đầu đến cuối, lão đều không nhìn tu vi của Lưu Phong. Thứ lão để ý... là ánh mắt của hắn khi nhìn khối kim loại kia. Người khác nhìn giá trị hiện tại, còn tiểu tử kia lại đang nhìn... kết cấu vận hành của nó. Lão giả im lặng vài nhịp rồi bỗng cười khẽ, cất bước tiến lại gần:

"Tiểu tử... Ngươi từng học trận văn?"

Lưu Phong đang uống trà, nghe vậy tay trực tiếp khựng lại.