Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 26: NGƯỜI NGHÈO CÓ CÁCH SỐNG CỦA NGƯỜI NGHÈO



Linh xa rời khỏi Thành An Long khi sắc chiều đã ngả sang đỏ sẫm. Hai đầu Xích Diễm Linh Lộc kéo cỗ xe xuyên qua từng tầng mây trắng, mỗi lần bốn vó đạp xuống không trung đều để lại từng vòng hỏa văn nhàn nhạt rồi nhanh chóng tan biến giữa gió lạnh trên cao.

Bên trong linh xa rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng bánh xe ma sát với linh khí phát ra thanh âm trầm thấp đều đều. Nhưng trong đầu Lưu Phong lúc này lại chẳng hề yên tĩnh như bên ngoài.

Hắn đang đau lòng. Đau tới mức tim cũng co rút từng đợt.

Một bộ Hàn Tinh Phi Châm, chỉ một bộ phi châm mà đã đủ vét sạch toàn bộ vốn liếng hắn cực khổ tích góp suốt thời gian qua. Nếu không phải Liễu Như Yên tiện tay mua giúp, hiện tại hắn có bán luôn căn phòng nhỏ ở nội môn cũng chỉ sợ không gom đủ linh thạch.

Nghĩ tới đây, Lưu Phong không nhịn được thở dài một hơi, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ cũng mang theo vài phần ai oán.

"Người nghèo thật sự không nên đi đấu giá hội..."

Mạn Thanh ngồi bên cạnh nghe vậy lập tức bật cười, hai mắt cong cong như vầng trăng non.

"Đệ hiện tại mới biết sao?"

Lưu Phong chống cằm nhìn nàng.

"Ta trước giờ vẫn nghĩ bản thân coi như có chút tài sản. Hai vạn linh thạch, thêm vài viên yêu đan, ít linh thảo với chút tài nguyên gom góp được dưới vực sâu... kết quả vào đó mới phát hiện người ta ném linh thạch còn dễ hơn ta ném đá xuống sông."

Nói tới đây, hắn lại thở dài một hơi.

"Tu tiên đúng là nghề đốt tiền."

Liễu Như Yên ngồi phía trước từ đầu tới cuối vẫn nhắm mắt dưỡng thần, chỉ khóe môi hơi cong lên một chút. Nàng rất ít khi thấy tiểu tử này lộ ra vẻ mặt đau khổ chân thật như vậy. Bình thường không phải giả ngu thì là cười hì hì như chẳng có chuyện gì đáng để nghiêm túc, vậy mà chỉ một bộ phi châm đã khiến hắn như bị rút mất nửa cái mạng.

Nhưng nghĩ kỹ cũng không trách hắn được, một đệ tử Luyện Khí tầng ba vừa mới tiến nội môn chưa bao lâu, trong tay có từng đó tài nguyên đã xem như không tệ. Chỉ tiếc hắn hôm nay bước vào nơi không nên bước vào quá sớm, đấu giá hội vốn không phải nơi dành cho loại tu sĩ cấp thấp như bọn hắn.

Lưu Phong tựa người lên thành xe, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng trong đầu lại đang nhớ tới cảnh tượng hôm nay ở đại hội đấu giá. Lúc đầu hắn còn tưởng nơi đó chỉ đơn giản là chỗ bán đồ, nhưng càng ngồi lâu, hắn càng nhận ra tu tiên giới này phức tạp hơn mình nghĩ rất nhiều.

Người ta tranh không chỉ là pháp khí hay đan dược. Người ta đang tranh địa vị, tranh nhân mạch, tranh quyền nói chuyện. Một luyện đan sư xuất hiện liền có vô số gia tộc chủ động kết giao. Một luyện khí sư được người người khách khí. Đến cả trận pháp sư cũng có thể khiến cả đại sảnh im lặng vài phần.

Lúc ấy hắn mới thật sự hiểu: tu tiên không chỉ đơn giản là ai mạnh người đó thắng. Đằng sau còn có cả một hệ thống khổng lồ vận hành như một xã hội hoàn chỉnh.

Kiếp trước hắn từng nghĩ chỉ cần học giỏi là đủ. Hiện tại nhìn lại mới biết, ở đâu cũng vậy, người biết kiếm tiền mới thật sự sống thoải mái.

Nghĩ tới đây, hắn lại vô thức nhớ tới lão giả thần bí trong đấu giá hội cùng khối ngọc giản trận văn kia.

Đúng lúc ấy, Liễu Như Yên chậm rãi mở mắt.

"Khối ngọc giản kia... ngươi thật sự không động tâm?"

Thanh âm nàng rất nhạt, giống như chỉ thuận miệng hỏi một câu, nhưng Lưu Phong biết nàng đang nhắc tới chuyện gì, ngọc giản trận văn, cơ duyên mà vô số người cầu còn không được.

Hắn trầm mặc một lúc rồi cười.

"Nói không hứng thú là giả. Nhưng đệ tử hiện tại ngay cả đan đạo còn chưa hiểu được bao nhiêu, nếu lại phân tâm học thêm trận đạo, cuối cùng chỉ sợ thứ gì cũng chỉ biết chút da lông."

Nói tới đây, hắn ngừng một chút rồi lắc đầu.

"Huống hồ, đệ tử mới Luyện Khí tầng ba. Biết quá nhiều chưa chắc đã nuốt nổi."

Thanh âm hắn rất bình tĩnh, không hề miễn cưỡng hay cố ý tỏ ra hiểu chuyện, bởi hắn thật sự nghĩ như vậy. Kiếp trước hắn từng gặp quá nhiều người học cái gì cũng muốn nhanh, cái gì cũng muốn biết, cuối cùng lại chẳng có thứ nào đủ sâu.

Hắn hiện tại ngay cả tu tiên còn đang vừa học vừa mò đường, nếu lại đâm đầu vào trận đạo, luyện khí, linh văn các loại, chỉ tự kéo bản thân rơi vào vòng xoáy hỗn loạn mà thôi.

Chậm một chút không sao. Ít nhất hắn còn sống.

Mạn Thanh nghe không hiểu hết, nhưng thấy Lưu Phong nói nghiêm túc cũng vô thức gật đầu theo. Chỉ có Liễu Như Yên là thật sự nhìn hắn thêm vài lần.

Trong mắt nàng, loại tâm tính này xuất hiện trên người một thiếu niên thật sự quá hiếm. Đổi thành người khác, chỉ cần nghe tới "cơ duyên" hay "đại trận sư" đã sớm đỏ mắt lao vào như thiêu thân, hận không thể một ngày học hết thiên hạ. Tiểu tử này ngược lại cực kỳ tỉnh táo, hay nói đúng hơn, hắn rất biết mình là ai.

Linh xa tiếp tục xé gió bay đi. Không bao lâu sau, từng dãy núi quen thuộc cuối cùng cũng dần hiện ra phía chân trời, Thủy Nguyệt Đao Tông.

Lưu Phong nhìn xuống phía dưới, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác rất kỳ quái. Trước đây hắn luôn cảm thấy Thủy Nguyệt Đao Tông cực kỳ lớn, lớn tới mức chỉ riêng ngoại môn đã như một thành trấn khổng lồ, nội môn lại càng giống tiên cảnh giữa mây trời.

Nhưng sau khi thật sự bước ra ngoài, nhìn thấy Thành An Long cùng đại hội đấu giá quy tụ đủ loại thế lực hôm nay, hắn mới hiểu thế giới này còn rộng hơn mình tưởng tượng rất nhiều.

Điều đó không khiến hắn cảm thấy tông môn nhỏ đi, ngược lại càng khiến hắn hiểu rõ: một tông môn có thể chiếm cứ linh mạch lớn như vậy, dựng nên cơ nghiệp trải dài hàng trăm dãy núi, sao có thể thật sự đơn giản.

Linh xa chậm rãi đáp xuống quảng trường nội môn. Ngay khi nhìn thấy cỗ xe của Liễu Như Yên, vài đệ tử phụ trách tuần tra lập tức cung kính cúi người.

"Bái kiến Nhị Trưởng Lão."

Ánh mắt bọn họ sau đó rất nhanh chuyển sang Mạn Thanh. Không ít nam đệ tử nhìn tới mức thất thần, nội môn không thiếu mỹ nữ, nhưng khí chất mềm mại sạch sẽ của nàng lại cực kỳ đặc biệt, nhất là lúc cười, khiến người ta rất dễ vô thức nhìn thêm vài lần.

Rất nhanh, ánh mắt của bọn họ lại chuyển sang Lưu Phong, và sắc mặt lập tức trở nên cổ quái. Một tên Luyện Khí tầng ba, đi cùng Mạn Thanh, lại còn ngồi chung linh xa của Nhị Trưởng Lão. Quan trọng nhất là bộ dáng hắn chẳng có chút khí chất thiên tài nào, tóc buộc sơ sài, áo xám hơi nhăn, thần thái lười biếng như vừa ngủ dậy, nhìn kiểu gì cũng không giống nội môn đệ tử.

Lưu Phong vừa nhìn đã hiểu. Trong lòng hắn chỉ muốn thở dài: đúng là nam nhân ở đâu cũng như nhau.

Liễu Như Yên căn bản lười để ý đám người kia, trực tiếp hóa thành một đạo hồng quang bay về Luyện Dược Đường. Trước lúc rời đi, nàng chỉ nhàn nhạt bỏ lại một câu: "Ba ngày sau tới tìm bổn tọa."

Mạn Thanh cũng bị vài nữ đệ tử quen biết kéo đi mất. Cuối cùng chỉ còn lại một mình Lưu Phong đứng giữa quảng trường rộng lớn.

Hắn không vội trở về, ngược lại chậm rãi đi sâu vào nội môn, gần như lần đầu tiên hắn thật sự có thời gian nhìn kỹ nơi này. Trước kia lúc tiến vào nội môn, hắn còn đang nằm trên cáng dưỡng thương, nửa sống nửa chết. Sau đó lại bị Liễu Như Yên kéo vào Luyện Dược Đường ép học luyện đan, mỗi ngày không phải ăn đan dược thì bị đập cho tỉnh người, căn bản chưa từng có thời gian thong thả đi dạo.

Cho tới hôm nay hắn mới thật sự nhìn rõ nội môn.

Nơi này rất đẹp. Linh khí dày hơn ngoại môn rõ rệt, ngay cả gió thổi qua cũng mang theo cảm giác mát lạnh dễ chịu. Từng khu nhà nhỏ nằm rải rác theo địa thế linh mạch, có nơi khói thuốc bốc lên nghi ngút, có nơi tiếng kim loại va chạm vang vọng không ngừng, lại có vài khu vực yên tĩnh tới mức chim cũng không dám bay ngang.

Đệ tử nội môn qua lại không nhiều, nhưng khí tức trên người ai nấy đều mạnh hơn ngoại môn rất nhiều. Luyện Khí tầng bốn, tầng năm gần như đi đâu cũng thấy, thậm chí tầng sáu cũng không hiếm gặp. Lưu Phong đi giữa đám người, lần đầu tiên thật sự cảm nhận được áp lực của nội môn, Luyện Khí tầng ba ở ngoại môn còn xem như không tệ, nhưng ở nơi này gần như là thấp nhất.

Hắn vừa đi vừa nhìn quanh. Nhiệm Vụ Đường lúc này đông đúc vô cùng, từng nhóm đệ tử tụ tập trước bảng nhiệm vụ bàn tán không ngừng. Có người chuẩn bị xuống núi săn yêu thú, có kẻ nhận nhiệm vụ hộ tống thương đội, cũng có vài người vừa trở về toàn thân đầy máu nhưng vẫn cắn răng tới đổi điểm cống hiến.

Xa hơn nữa là Luyện Khí Điện, từng tiếng nổ trầm thấp liên tục vang vọng, thỉnh thoảng lại có khói đen bốc lên từ mái nhà. Phía đông nội môn là Trận Văn Đường yên tĩnh hơn hẳn, từng đạo linh văn mờ nhạt thi thoảng lóe lên giữa không trung rồi nhanh chóng tan biến.

Lưu Phong chỉ nhìn lướt qua rồi thu hồi ánh mắt. Hiện tại hắn thật sự không muốn nghĩ nhiều, con đường tu luyện còn dài, đi từng bước trước đã.

Đúng lúc ấy, phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.

"Ta biết ngay ngươi còn chưa chết mà!"

Lưu Phong quay đầu lại. Chu Đại Phát đang hớt hải chạy tới, bụng rung lên từng đợt như sóng nước, vừa chạy vừa thở hồng hộc.

"Nghe nói ngươi theo Nhị Trưởng Lão xuống núi, ta còn tưởng ngươi bị bán luôn rồi!"

Lưu Phong nhìn bộ dáng hắn, trong lòng bỗng thấy thân thiết lạ thường, ít nhất trong cái nội môn đầy áp lực này, cuối cùng cũng có một người nhìn còn nghèo hơn hắn.

"Yên tâm. Họ bán ta chắc cũng không đủ tiền vốn."

Chu Đại Phát lập tức cười tới mức hai mắt híp lại thành một đường.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện. Qua lời than trời trách đất của Chu Đại Phát, Lưu Phong cũng dần hiểu thêm quy củ nội môn. Đệ tử muốn tu luyện không thể chỉ ngồi bế quan hấp thu linh khí, bởi từ đan dược, pháp khí cho tới linh thạch đều cần điểm cống hiến đổi lấy.

Có người liều mạng xuống núi săn yêu thú, có người ngày đêm nhận nhiệm vụ hộ tống thương đội, cũng có kẻ quanh năm ở Luyện Khí Điện hoặc Trận Văn Đường làm việc cho tông môn để đổi lấy chút tài nguyên ít ỏi. Còn hắn, theo đan đạo, nên cũng phải luyện đan cho tông môn để đổi điểm cống hiến cùng linh thạch.

Nghe xong, Lưu Phong chỉ cảm thấy cực kỳ hợp lý, tu tiên vốn là đốt tài nguyên, tông môn nuôi nhiều đệ tử như vậy sao có thể để ngươi chỉ ăn mà không làm.

Chu Đại Phát vừa nói vừa than: "Hiện tại nội môn cạnh tranh càng lúc càng dữ. Người có thiên phú thì điên cuồng bế quan tăng tu vi, người không có thì liều mạng kiếm tài nguyên, ai cũng như bị quỷ đuổi phía sau."

Lưu Phong nghe xong chỉ cười. Hắn biết mình nghèo, biết mình yếu, nhưng hắn không quá sốt ruột. Kiếp trước hắn từng thấy quá nhiều người vì nóng vội mà tự ép mình tới hỏng. Cho nên hiện tại hắn chỉ muốn đi chậm một chút, ổn một chút. Dù sao hắn mới xuyên không tới thế giới này chưa bao lâu, đi quá nhanh chưa chắc là chuyện tốt.

Từ hôm đó trở đi, cuộc sống của hắn cũng dần ổn định lại. Ban ngày luyện đan, tối nghiên cứu thêm vài thao tác luyện chế, thi thoảng tối ưu lại vài bước để giảm hao hụt linh dược. Tu vi vẫn dậm chân tại chỗ, nhưng hắn không quá để tâm. Ngược lại, người khác bắt đầu sốt ruột thay hắn.

Trong đại điện chủ phong, Tông chủ Thẩm Thụy Vân vừa xuất quan không lâu, lúc này đang lặng lẽ nghe thị nữ bên cạnh báo cáo tình hình gần đây của Lưu Phong.

Nghe xong một hồi, sắc mặt nàng dần trở nên cổ quái.

Thẩm Thụy Vân: "Hòa nhập nội môn rất tốt?"

Thị nữ: "Vâng."

Thẩm Thụy Vân: "Luyện đan rất chăm?"

Thị nữ: "Vâng."

Thẩm Thụy Vân: "Không gây chuyện?"

Thị nữ do dự một chút rồi nhỏ giọng: "Ít nhất hiện tại... chưa có."

Thẩm Thụy Vân khẽ day mi tâm. Người khác nếu có thiên phú như hắn, chỉ sợ đã liều mạng bế quan tăng tu vi từ lâu. Còn tiểu tử này thì sao? Ban ngày luyện đan, tối nghỉ ngơi, thi thoảng còn ngồi phơi nắng trước cửa Luyện Dược Đường, sống y như một ông lão dưỡng sinh. Quan trọng nhất là tu vi hoàn toàn không nhúc nhích.

Thẩm Thụy Vân trầm mặc thật lâu, cuối cùng mới khẽ thở dài.

"Xem ra... không ép hắn một chút là không được nữa rồi."

P/S: Ngày hôm nay là ngày tác giả đi thi để nâng lên thành Giáo Viên Dạy Lái Xe, đây cũng như một cột mốc thay đổi nghề nghiệp của Tác Giả. Từ 1 Chuyên Viên Văn Phòng hơn 10 năm, chạy xe tải, dịch vụ gần 5 năm. Hy vọng lần này đột phá Trúc Cơ thành công.