Sau khi trở về Thủy Nguyệt Đao Tông, cuộc sống của Lưu Phong cuối cùng cũng dần ổn định lại. Mấy ngày đầu hắn còn mang theo chút cảm giác không chân thật, thi thoảng ngồi trong phòng luyện đan lại vô thức nhớ tới cảnh tượng đấu giá hội xa hoa hôm nọ, nhớ tới đám tu sĩ chỉ tiện tay đã ném ra mấy ngàn linh thạch như ném đá xuống nước, rồi lại cúi đầu nhìn túi trữ vật của mình mà thở dài.
Người nghèo đúng là không nên đi đấu giá hội. Trước kia hắn còn tưởng bản thân cũng xem như có chút vốn liếng, nhưng bây giờ nghĩ lại mới thấy chút gia sản ấy đặt vào tu tiên giới rộng lớn này thật sự chẳng khác nào đứa trẻ ôm vài đồng tiền lẻ đứng giữa phố phường phồn hoa.
Cảm khái thì cảm khái, cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Ban ngày hắn ở Luyện Dược Đường luyện đan cho tông môn đổi điểm cống hiến, tối tới thì hoặc nằm dài trong phòng nghiên cứu linh dược, hoặc bị Chu Đại Phát kéo đi ăn ké khắp nơi trong nội môn. Cuộc sống nhìn qua vô cùng thanh nhàn, thanh nhàn tới mức ngay cả vài đệ tử nội môn đi ngang qua cũng phải cảm thấy khó chịu thay cho hắn.
Người khác vào nội môn là liều mạng tu luyện, tranh tài nguyên, nhận nhiệm vụ, bế quan tới mức mắt đỏ như thỏ, hận không thể một ngày chia thành ba ngày mà dùng. Riêng tên này thì ngược lại: sáng luyện đan, trưa ngủ, chiều ngồi phơi nắng ngoài sân, tối còn có thời gian ngồi tính xem nếu giảm một thành linh hỏa thì có thể tiết kiệm được bao nhiêu linh dược.
Chu Đại Phát từng nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một kẻ hết thuốc chữa rồi hỏi: "Ngươi thật sự là nội môn đệ tử?"
Lưu Phong lúc ấy đang nằm trên ghế trúc, nghe vậy liền lười biếng đáp: "Không thì sao? Hay ngươi thấy ta giống tông chủ?"
Chu Đại Phát lập tức cười tới mức suýt sặc trà: "Nếu ngươi làm tông chủ thì Thủy Nguyệt Đao Tông chắc đổi tên thành Thủy Nguyệt Khách Điếm mất."
Lưu Phong nghe xong lại cực kỳ nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi gật đầu: "Cũng không tệ... ít nhất kiếm linh thạch chắc ổn hơn."
Chu Đại Phát ôm bụng cười nghiêng ngả. Hắn càng tiếp xúc lâu càng phát hiện tên này thật sự không giống tu sĩ bình thường, người khác tu tiên càng lâu càng nghiêm túc, riêng Lưu Phong lại giống như đang tìm cách dưỡng già trước tuổi.
Nhưng chỉ có bản thân Lưu Phong biết hắn không phải lười biếng thật sự, mà là hắn hiểu rất rõ bản thân hiện tại đang ở đâu. Luyện Khí tầng ba ở ngoại môn còn xem như không tệ, nhưng đặt trong nội môn thì thật sự chỉ là tầng thấp nhất.
Hắn giống một kẻ vừa mới học cầm đao, ngay cả đan đạo còn chưa hiểu được bao nhiêu, biết thêm quá nhiều thứ cũng vô dụng. Trận đạo, luyện khí, linh văn... nghe thì lợi hại, nhưng với hắn bây giờ chẳng khác nào một đứa trẻ ôm cả núi sách thiên văn, nuốt không nổi.
Hắn không phải thiên tài vừa nhìn đã hiểu, cũng không phải lão quái sống mấy trăm năm chuyển thế trùng sinh. Hắn chỉ là một người vừa xuyên không tới thế giới này chưa lâu, còn đang mò mẫm học cách sống sót mà thôi. Chậm mà chắc mới là con đường hắn muốn đi, cho nên hiện tại hắn chỉ muốn tập trung vào luyện đan.
Ít nhất, trước khi bị đời vả cho tỉnh, hắn vẫn nghĩ như vậy.
Hôm ấy, nội môn đột nhiên trở nên náo nhiệt hơn bình thường. Chu Đại Phát từ sáng sớm đã chạy như điên tới Luyện Dược Đường kéo hắn ra ngoài, vẻ mặt hưng phấn tới mức như vừa đào được linh mạch dưới chân núi.
"Đi đi đi! Có việc thơm!"
Lưu Phong đang ngồi ăn bánh linh mễ, bị kéo mạnh tới mức suýt đánh rơi cả chén trà, liền cau mày: "Ngươi từ từ đã. Lần trước ngươi nói việc thơm, kết quả bị người ta đuổi đánh ba dặm vì nhìn nhầm nữ tu thành nam nhân."
Chu Đại Phát lập tức đỏ mặt: "Lần này thật! Ta lấy danh dự cả đời đảm bảo!"
Lưu Phong nghe xong càng cảm thấy không ổn.
Khi tới nơi, hắn mới phát hiện khu nhận nhiệm vụ hôm nay đông hơn bình thường rất nhiều. Trên bảng ngọc lớn giữa đại điện đang treo một nhiệm vụ hộ tống vật tư tới một linh quặng nhỏ nằm ngoài phạm vi quản lý trực tiếp của tông môn.
Nghe nói nơi đó vừa phát hiện thêm một nhánh linh thạch mới, cần vận chuyển vật tư cùng linh dược sang ổn định khai thác. Nhiệm vụ không tính quá nguy hiểm, nhưng phần thưởng lại cực kỳ hậu hĩnh, điểm cống hiến cao tới mức ngay cả vài đệ tử nội môn lâu năm cũng phải động tâm.
Lưu Phong vừa nhìn thấy liền im lặng.
Chu Đại Phát nuốt nước bọt bên cạnh: "Thơm không?"
Lưu Phong không trả lời ngay mà bắt đầu âm thầm tính toán. Hộ tống vật tư tuy có chút nguy hiểm, nhưng vẫn thuộc phạm vi nhiệm vụ bình thường của nội môn. Quan trọng nhất là phần thưởng quá cao, cao tới mức hắn cảm thấy nếu bỏ lỡ thì hơi tiếc.
Tiếc linh thạch. Cực kỳ tiếc.
Hai mắt hắn dần sáng lên.
Chu Đại Phát vừa nhìn biểu cảm ấy liền biết có người sắp cắn câu.
"Đi không?"
Lưu Phong hít sâu một hơi rồi nghiêm túc hỏi: "Ngươi thấy khả năng chết cao không?"
Chu Đại Phát suy nghĩ một hồi rồi thành thật đáp: "Chắc không tới lượt chúng ta chết đâu."
Lưu Phong nghe xong lập tức cảm thấy câu này cực kỳ có lý. Dù sao nội môn nhiều người như vậy, trên hắn còn bao nhiêu Luyện Khí tầng bốn, tầng năm, thậm chí tầng sáu. Nếu thật sự gặp chuyện thì thế nào cũng chưa tới lượt hắn xui xẻo nhất.
Nghĩ tới đây, hắn lập tức chen lên đăng ký.
Nhưng đăng ký xong, hắn lại bắt đầu thấp thỏm, người tham gia quá đông, mà hắn chỉ là Luyện Khí tầng ba, lại còn là đệ tử mới vào nội môn chưa bao lâu.
"Này... chắc không tới lượt ta đâu nhỉ?"
Chu Đại Phát nghe vậy liền trợn trắng mắt: "Lúc nãy còn chen muốn gãy tay."
Lưu Phong ho khan một tiếng rồi nghiêm túc giải thích: "Đó là phản ứng bản năng của người nghèo."
Một lúc sau, trên chủ phong Thủy Nguyệt Đao Tông, một thị nữ đang cung kính dâng danh sách đăng ký nhiệm vụ lên trước mặt Tông chủ Thẩm Thụy Vân. Nữ nhân áo trắng ngồi sau án thư chỉ tùy ý lật xem vài lượt, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như thường lệ, mãi cho tới khi ánh mắt dừng lại ở một cái tên phía cuối danh sách.
Lưu Phong.
Khóe môi nàng rất nhẹ khẽ cong lên.
"Vậy là chịu động rồi..."
Thị nữ đứng bên cạnh nghe không hiểu, cũng không dám hỏi thêm.
Rất nhanh sau đó, danh sách được chọn chính thức công bố. Lưu Phong có tên.
Ngày xuất phát, bầu không khí nội môn náo nhiệt hơn hẳn bình thường. Đội ngũ lần này gần như đều là đệ tử tinh anh, vừa có người hộ tống vật tư, vừa có người xem đây là cơ hội kiếm điểm cống hiến. Chu Đại Phát từ sáng sớm đã hưng phấn chạy khắp nơi, còn Lưu Phong thì ngồi kiểm tra túi trữ vật của mình hết lần này tới lần khác.
Đan dược cầm máu,gây mê, giải độc đều có. Phù chú chạy trốn cũng có. Chuẩn bị đầy đủ tới mức Chu Đại Phát nhìn xong phải trầm mặc thật lâu.
"Ngươi đi hộ tống hay đi chạy nạn?"
Lưu Phong bình tĩnh đáp: "Người còn sống mới có tư cách cười người khác nhát gan."
Đoàn người rất nhanh rời khỏi Thủy Nguyệt Đao Tông. Ban đầu hành trình cực kỳ thuận lợi, dọc đường chẳng gặp vấn đề gì. Đệ tử nội môn vừa đi vừa trò chuyện, vài người còn bàn luận xem chuyến này trở về sẽ đổi tài nguyên gì. Ngay cả Lưu Phong cũng dần thả lỏng cảnh giác.
Hắn âm thầm tính toán một vòng rồi phát hiện chuyến này nếu thuận lợi, số linh thạch kiếm được gần như bằng hắn luyện đan suốt một thời gian dài. Quá lời, đúng là việc nhẹ lương cao thật.
Cho tới ngày thứ ba.
Đoàn xe vừa tiến vào một khe núi hẹp, không khí chung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh kỳ lạ. Một đệ tử đi phía trước còn chưa kịp phản ứng thì từ hai bên vách đá đã có mấy đạo pháp thuật đánh thẳng xuống.
Ầm!!! Tiếng nổ vang lên dữ dội.
"Toàn bộ dừng lại! Có cướp!"
Tiếng quát vừa vang lên, hơn mười đạo thân ảnh đã trực tiếp lao xuống từ trên vách đá. Đám người kia rõ ràng là tán tu chuyên làm nghề giết người cướp hàng, vừa ra tay đã cực kỳ hung ác, không hề nói nửa câu dư thừa.
Lưu Phong gần như phản ứng theo bản năng, trực tiếp lăn khỏi xe hàng rồi chui thẳng ra sau một tảng đá lớn.
"Con mẹ nó, thật sự có cướp?!"
Chu Đại Phát phía xa còn đang cầm đao gào lên: "Ngươi trốn nhanh vậy làm gì?!"
Lưu Phong tức tới mức muốn chửi người: "Ta mới Luyện Khí tầng ba! Không trốn chẳng lẽ đứng đó làm anh hùng?!"
Nhưng rất nhanh hắn đã không còn tâm trạng nói nhảm nữa, bởi trận chiến lần này khác hoàn toàn những lần trước. Người mạnh hơn hắn quá nhiều. Linh áp hỗn loạn khắp nơi, pháp thuật nổ liên tục khiến cả khe núi rung chuyển. Một tên tán tu cầm đại đao chỉ vung tay đã đánh bay một đệ tử nội môn tầng bốn ra xa mấy chục trượng, máu tươi phun đầy đất.
Lưu Phong lần đầu tiên thật sự cảm nhận được khoảng cách giữa bản thân với những kẻ mạnh hơn, không chen tay vào nổi, không tính toán nổi, thậm chí ngay cả chạy cũng phải chọn đúng thời điểm.
Một tên tán tu phát hiện hắn đang trốn phía sau tảng đá liền cười lạnh lao tới. Lưu Phong gần như không suy nghĩ, trực tiếp ném một nắm thuốc mê cùng phù chú ra ngoài rồi quay đầu bỏ chạy.
Ầm!!! Khói trắng bùng lên giữa không trung. Tên tán tu kia rõ ràng không ngờ có người đánh nhau kiểu hèn hạ như vậy, vừa hít phải thuốc mê liền chửi ầm lên. Nhưng hắn dù sao cũng mạnh hơn Lưu Phong quá nhiều, chỉ vài nhịp đã ép sát khoảng cách.
Khoảnh khắc ấy, da đầu Lưu Phong thật sự tê dại. Lần đầu tiên hắn cảm thấy mạng mình mỏng tới như vậy, thông minh không cứu được, tính toán cũng không cứu được. Chênh lệch thực lực quá lớn thì mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.
Ngay lúc tên tán tu kia chuẩn bị chém xuống, một đạo kiếm quang đột nhiên xé gió lao tới, trực tiếp đánh bật hắn ra ngoài.
"Người của Thủy Nguyệt Đao Tông mà ngươi cũng dám động?"
Một lão giả áo xám chẳng biết xuất hiện từ lúc nào đã chắn trước mặt Lưu Phong. Khí tức của lão mạnh tới mức toàn bộ đám tán tu còn lại đều lập tức biến sắc. Cục diện rất nhanh bị xoay chuyển, đám cướp thấy tình thế không ổn liền rút lui.
Từ đầu tới cuối, mọi chuyện đều cực kỳ hợp lý, gặp cướp là bình thường, có trưởng lão gần đó chạy tới cứu viện cũng bình thường. Nhưng không hiểu vì sao, lúc ngồi thở dốc dưới đất, trong lòng Lưu Phong lại mơ hồ cảm thấy hình như mọi thứ quá đúng lúc.
Chỉ là cảm giác ấy rất nhanh đã bị cơn đau trên người kéo tan.
Đêm hôm đó trở về nội môn, hắn ngồi trong phòng rất lâu. Ngoài cửa sổ chỉ còn tiếng gió thổi qua linh trúc. Lưu Phong cúi đầu nhìn vết thương trên cánh tay rồi trầm mặc. Trước đây hắn luôn nghĩ chỉ cần đủ thông minh, đủ cẩn thận thì sẽ sống được rất lâu. Nhưng hôm nay hắn mới hiểu, trong tu tiên giới này, khi đối mặt với thực lực tuyệt đối, rất nhiều thứ căn bản không cho ngươi cơ hội tính toán.
Sau rất lâu, hắn mới chậm rãi lấy linh thạch ra.