Sau khi bước vào Luyện Khí tầng bốn đỉnh phong chưa được bao lâu, Lưu Phong còn chưa kịp hưởng thụ cảm giác linh lực tăng trưởng thì Liễu Như Yên đã trực tiếp quăng xuống một câu lạnh tanh: "Ngày mai xuống Hắc Phong Sơn."
Lưu Phong đang uống trà nghe vậy suýt sặc chết, khóe mắt giật liên tục. Chỉ nghe cái tên thôi hắn đã cảm thấy không phải nơi dành cho người lương thiện đi dạo. Hắn vốn còn tưởng sau khi liên tục khổ tu suốt hơn một tháng, ít nhất cũng phải được nghỉ ngơi vài ngày, ai ngờ vừa ổn định cảnh giới chưa bao lâu đã bị đẩy đi lịch luyện thực chiến.
Quan trọng nhất là hắn thật sự không thích đánh nhau. Luyện đan rất tốt, ngồi trong phòng luyện đan cũng rất tốt, nghiên cứu linh lực, nghiên cứu đan phương, thuận tay kiếm thêm linh thạch càng tốt hơn. Nhưng đám người nơi này dường như ai cũng thích kéo hắn đi nơi có thể mất mạng.
Mạn Thanh nhìn vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc của hắn thì không nhịn được bật cười, nhẹ giọng giải thích: "Hắc Phong Sơn nằm ở rìa thế lực Thanh Vân Tông, yêu thú bên trong không tính quá mạnh, đa số đều là yêu thú nhất giai. Bình thường nội môn đệ tử đều sẽ tới đó lịch luyện."
Lưu Phong vừa nghe xong càng thấy không ổn.
"Không quá mạnh" là lời của đám trưởng lão. Còn với tu sĩ Luyện Khí tầng bốn như hắn, bị yêu thú cắn chết vẫn là chuyện rất bình thường.
Đêm đó, toàn bộ nội viện nơi hắn ở gần như sáng đèn tới tận khuya. Lưu Phong trực tiếp vét sạch đồ đạc trong phòng: từ thuốc giải độc, thuốc cầm máu, Hồi Linh Đan, dây thừng, dao nhỏ cho tới bản đồ khu vực cùng vài khối linh thạch chiếu sáng dùng trong hang động, tất cả đều bị hắn nhét hết vào túi trữ vật, bộ dáng nghiêm túc tới mức không giống đi lịch luyện mà giống chuẩn bị bỏ chạy khỏi chiến loạn.
Ngay cả Mạn Thanh đứng bên cạnh nhìn hắn thu dọn cũng dần ngây người.
"Lưu đệ... đệ có cần mang nhiều như vậy không?"
Lưu Phong vừa nhét thêm hai bình đan dược vào túi vừa nghiêm túc đáp: "Chuẩn bị kỹ một chút mới sống lâu được."
Mạn Thanh nhất thời không biết nên phản bác thế nào.
Sáng sớm hôm sau, Lưu Phong còn đặc biệt chạy xuống mép vực phía sau ngoại môn gọi hơn nửa ngày, lại ném xuống vài viên phế đan mới thấy bóng dáng Tứ Trảo Bích Hổ chậm rãi bò lên khỏi tầng sương mù dày đặc dưới đáy vực, bộ dạng lười biếng như vừa ngủ dậy.
Nó vừa leo lên mép vực liền nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Lưu Phong, ánh mắt lập tức xuất hiện vẻ mê mang hiếm thấy, nó sống từng này năm, lần đầu tiên thấy có người đi lịch luyện mà bộ dạng như sắp bị đưa đi hành hình.
Lưu Phong rất tự nhiên ném cho nó thêm một viên phế đan, sau đó vỗ vỗ lên đầu nó: "Đi theo bảo kê ta vài hôm, trở về cho ngươi ăn no."
Tứ Trảo Bích Hổ nghe tới ăn liền vui vẻ hẳn lên, cúi đầu nuốt đan dược rồi ngoan ngoãn đi phía sau hắn.
Trước lúc rời đi, Liễu Như Yên cuối cùng cũng xuất hiện. Nàng đứng trước nội viện nhìn đống hành lý của hắn, khóe mắt không nhịn được hơi giật nhẹ.
"Ngươi đi lịch luyện... hay đi chạy nạn?"
Lưu Phong lập tức đáp rất nghiêm túc: "Đệ tử cảm thấy mạng mình vẫn khá quý."
Liễu Như Yên nghe xong nhất thời nghẹn lời.
Một lúc lâu sau, Liễu Như Yên mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, giọng nói hiếm khi nghiêm túc hơn bình thường vài phần: "Luyện đan thất bại cùng lắm chỉ nổ lô, hỏng vài phần linh dược.Nàng dừng một chút rồi nhìn thẳng vào hắn. "Nhưng chiến đấu... chết là thật."
Lưu Phong nghe vậy cũng dần thu lại bộ dạng đùa cợt. Đó là lần đầu tiên hắn thật sự cảm nhận rõ tu tiên giới đáng sợ tới mức nào, nơi này không phải những ngày tháng yên ổn bên đan lô cùng linh dược nữa, mà là sinh tử thật sự. Chỉ cần chậm một hơi thôi, máu thịt cùng tính mạng đều sẽ mất sạch trong miệng yêu thú.
Giờ khắc ấy, hắn mới chân chính hiểu vì sao đám nội môn đệ tử kia dù liều mạng khổ tu vẫn chưa từng dám thả lỏng.
Bởi ở thế giới này, yếu chính là nguyên tội.
Rời khỏi Thủy Nguyệt Đao Tông không bao lâu, cảnh vật xung quanh cũng dần thay đổi. Rừng cây bắt đầu trở nên dày đặc hơn, linh khí trong không khí cũng loãng hơn bên ngoài rất nhiều, nhưng cùng lúc đó, cảm giác nguy hiểm cũng âm thầm tăng lên. Càng tới gần Hắc Phong Sơn, tiếng thú gầm nơi xa càng nhiều. Ngay cả gió thổi qua rừng cây cũng mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.
Lưu Phong vừa bước vào khu vực chân núi đã vô thức căng cứng toàn thân, thần thức mở tới cực hạn, bàn tay luôn đặt gần túi trữ vật nơi chứa Hàn Tinh Phi Châm. Bộ dạng ấy hoàn toàn khác xa dáng vẻ lười biếng thường ngày.
Thật ra hắn rất rõ bản thân hiện tại mạnh yếu cỡ nào, không mạnh. Ít nhất trong đám nội môn đệ tử, hắn tuyệt đối không phải loại có thể lấy sức nghiền người. Cho nên hắn càng sợ chết hơn.
Mà thực tế cũng nhanh chóng cho hắn một bài học.
Chưa tới nửa ngày, Lưu Phong đã phát hiện chiến đấu thật sự hoàn toàn khác lúc luyện tập. Yêu thú không đứng yên cho hắn đánh, càng không giống mộc nhân trong luyện công phòng. Phi châm vừa xuất thủ liền bị cành cây cản hướng, có lúc còn trực tiếp hụt mất mục tiêu. Linh lực tiêu hao cũng nhanh hơn tưởng tượng rất nhiều.
Có lần một con Hắc Nha Lang từ trong bụi cây lao ra với tốc độ cực nhanh, móng vuốt gần như sượt qua cổ hắn. Nếu không phải Tứ Trảo Bích Hổ đúng lúc từ bên cạnh đâm ngang húc văng con yêu lang kia đi, chỉ sợ cổ hắn đã bị cắn đứt.
Lưu Phong ngã ngồi xuống đất, tim đập loạn tới mức cả da đầu tê dại. Tới lúc ấy hắn mới phát hiện, con Tứ Trảo Bích Hổ này trong rừng còn đáng tin hơn mình nhiều. Nó biết chỗ nào có yêu thú mạnh, biết đường nào an toàn, ngửi được mùi máu, thậm chí còn chủ động tránh khỏi lãnh địa của vài yêu thú cường đại.
Lưu Phong nhìn bóng lưng Tứ Trảo Bích Hổ đi phía trước, trong đầu bỗng sinh ra một ý nghĩ cực kỳ quái dị.
"... Hình như ta đang được xe ôm bảo kê."
Đương nhiên hắn chỉ dám nghĩ trong đầu. Nếu để Liễu Như Yên nghe thấy, khả năng cao nàng sẽ trực tiếp đánh chết hắn tại chỗ.
Ba ngày sau, Lưu Phong cuối cùng cũng gặp trận chiến đầu tiên thật sự thuộc về bản thân. Đó là một con Ảnh Thử yêu tốc độ cực nhanh, thân hình chỉ lớn hơn mèo nhà một chút nhưng móng vuốt sắc tới mức có thể dễ dàng cào nát da thịt tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ. Quan trọng hơn, thứ này quá nhanh. Phi châm của Lưu Phong liên tục hụt mục tiêu, có lúc vừa xuất thủ, Ảnh Thử đã biến mất khỏi vị trí cũ.
Chỉ trong chốc lát, linh lực trong cơ thể hắn đã tiêu hao hơn phân nửa.
Lưu Phong bị ép lui liên tục, trong lòng bắt đầu dâng lên một tia hoảng loạn. Nhưng đúng lúc ấy, hắn lại vô thức nhớ tới cảm giác khi luyện đan: khống chế hỏa lực, điều tiết linh lực, ổn định tiết tấu. Không được loạn, càng loạn càng chết.
Hắn hít sâu một hơi, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại. Thần thức không còn cố khóa chết toàn bộ thân ảnh Ảnh Thử nữa, mà bắt đầu quan sát quỹ đạo di chuyển của nó.
Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp.
Khoảnh khắc Ảnh Thử lần nữa lao tới, Hàn Tinh Phi Châm trong tay hắn cuối cùng cũng động. Một đạo hàn quang lóe lên giữa không trung.
Phốc. Tiếng xuyên thủng vang lên cực khẽ.
Con Ảnh Thử đang lao giữa không trung bỗng cứng lại, sau đó rơi mạnh xuống đất, một cây phi châm đã đâm xuyên mắt trái nó.
Lưu Phong ngồi phịch xuống đất, thở dốc từng ngụm lớn, hai tay vẫn còn hơi run. Đó là lần đầu tiên hắn thật sự giết chết một yêu thú cấp một sơ kỳ bằng chính tay mình. Không có cảm giác nhiệt huyết, không có hưng phấn, chỉ có một loại mệt mỏi cùng áp lực cực lớn đè nặng trong lòng.
Một lúc rất lâu sau, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn khu rừng trước mặt, giọng khàn khàn lẩm bẩm: "Tu tiên... quả nhiên không phải chỉ ngồi hấp thụ linh khí."
Mà ở nơi hắn không biết, sâu trong bóng tối cách đó không xa, một đạo thân ảnh áo đen vẫn luôn lặng lẽ đứng giữa cành cây nhìn xuống. Từ đầu tới cuối, người kia chưa từng xuất hiện, chỉ âm thầm quan sát. Bởi mệnh lệnh hắn nhận được chỉ có một: nếu không thật sự tới lúc mất mạng, không được ra tay.