Sau khi trở về Thủy Nguyệt Đao Tông, cuộc sống của Lưu Phong lần nữa quay về quỹ đạo quen thuộc: mỗi ngày vẫn là lò đan, linh dược, khống hỏa cùng mùi khét lẹt của đan thất bại bay đầy sân viện. Chỉ là lần này có chút khác trước, khác ở chỗ chính hắn cũng không nói rõ được.
Có đôi khi nửa đêm đang nằm trên giường đá trong căn phòng nội môn, hắn lại vô thức nhớ tới đoạn đường hộ tống hôm đó, nhớ tới tên tu sĩ áo đen chém xuống một đao kia, nhớ tới khoảnh khắc bản thân bị linh áp ép đến mức toàn thân lạnh toát, ngay cả ý nghĩ phản kháng cũng gần như đông cứng.
Trước đây hắn vẫn luôn cảm thấy bản thân sống rất đúng đắn: không tranh, không liều, không ngu xuẩn đi làm anh hùng. Ai mạnh thì nhường, ai yếu thì đè, ai đông thì chạy. Hắn vẫn luôn cho rằng chỉ cần sống đủ cẩn thận thì sẽ không chết.
Nhưng chuyến đi làm nhiệm vụ lần này lại khiến hắn lần đầu tiên hiểu được một chuyện, ở tu tiên giới, có đôi khi ngươi không muốn chết cũng chưa chắc giữ được mạng. Nếu hôm đó không có người của Thủy Nguyệt Đao Tông âm thầm theo bảo vệ, hiện tại hắn tám phần đã bị chém thành hai đoạn, nằm đâu đó trên đường núi cho yêu thú gặm sạch.
Mà điều khiến hắn đau đầu hơn là ba tháng sau, bí cảnh tông môn sẽ mở ra.
Chuyện này gần như toàn bộ nội môn đều đang bàn tán. Thiên kiêu các tông chuẩn bị tiến vào, yêu thú trong bí cảnh đầy đất, tài nguyên vô số, nhưng đồng nghĩa với đó cũng là tranh đoạt cùng chém giết vô cùng tàn khốc. Luyện Khí tầng ba đi vào loại địa phương đó, thật sự chẳng khác gì mang thịt tươi ném vào chuồng thú.
Lưu Phong ngồi trước lò đan, nhìn ngọn đan hỏa chập chờn hồi lâu rồi mới thở dài một hơi.
"Không mạnh lên thật không được rồi..."
Từ hôm đó trở đi, ngay cả Liễu Như Yên cũng nhận ra hắn bắt đầu thay đổi. Trước đây mỗi lần luyện đan xong, tên này hoặc nằm dài giả chết, hoặc kiếm cớ chạy xuống vực sâu cho Bích Hổ ăn phế đan, miệng lúc nào cũng than mệt, than đau đầu, than đan đạo quá khó.
Nhưng hiện tại thì khác: ban ngày hắn luyện đan, chiều học khống hỏa, tối quay về phòng vận chuyển công pháp, nửa đêm còn ôm hộp Hàn Tinh Phi Châm lén xuống vực luyện tập tới tận sáng.
Ngay cả Mạn Thanh cũng bắt đầu cảm thấy Lưu Phong thật sự khác trước. Hắn vẫn lười, vẫn thích than, có đôi khi đang luyện công còn tự lẩm bẩm cái gì mà "đời đúng là khổ như chó", nhưng ít nhất hiện tại, hắn không còn tìm cách trốn luyện đan nữa.
Mà thứ khiến Lưu Phong bất ngờ nhất lại là chuyện khác. Trước đây hắn luôn cho rằng luyện đan chỉ là nghề kiếm sống, cùng lắm sau này nghèo quá thì dựa vào nó mà ăn cơm.
Nhưng càng luyện, hắn càng phát hiện đan đạo thật ra giống một loại tu luyện cực kỳ tinh vi. Mỗi lần khống chế hỏa lực, ép dược tính, dẫn linh lực dung hợp dược dịch, thần thức hắn đều phải duy trì ở trạng thái cực kỳ ổn định, chỉ cần lệch một chút, lò sẽ nổ ngay tại chỗ.
Liễu Như Yên từng nói luyện đan sư chân chính không chỉ luyện đan, mà còn luyện chính bản thân mình. Khi ấy hắn nghe còn tưởng nàng đang nói triết lý vớ vẩn kiểu trưởng bối, nhưng hiện tại lại dần cảm nhận được ý nghĩa bên trong.
Linh lực hắn bắt đầu càng lúc càng "mượt", không còn thô ráp như trước. Mỗi lần vận chuyển đều giống dòng nước chảy qua kinh mạch, không còn loại cảm giác va đập hỗn loạn như lúc mới xuyên không tới.
Một lần nọ, sau khi liên tục thất bại ba lò đan, Lưu Phong ngồi chống cằm trước đan lô suy nghĩ gần nửa canh giờ, cuối cùng đột nhiên nhíu mày.
"Không đúng... Linh lực không phải càng ép càng mạnh..."
Hắn vô thức nhớ tới những phản ứng dây chuyền kiếp trước, nhớ tới sự cân bằng cùng tuần hoàn năng lượng, ánh mắt dần sáng lên.
"Giống dòng nước bị nghẽn hơn... Nếu cưỡng ép thì sẽ loạn..."
Từ hôm đó, hắn bắt đầu thử thay đổi cách vận chuyển linh lực, không còn cưỡng ép xông phá như trước, mà để linh lực tự tuần hoàn, tự ổn định rồi chậm rãi dẫn dắt. Ban đầu hiệu quả rất chậm, thậm chí còn khiến hắn suýt tẩu hỏa hai lần, nhưng càng về sau lại càng ổn định tới đáng sợ.
Một tháng sau, trong lúc luyện đan, linh lực trong cơ thể hắn bỗng tự nhiên đầy tràn. Không có dị tượng, không có thiên lôi, chỉ là một tiếng "ong" rất nhẹ vang lên trong đan điền, bình cảnh Luyện Khí tầng ba cứ vậy tự nhiên bị phá vỡ.
Lưu Phong ngồi trước đan lô hồi lâu, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Qua một lúc, hắn mới cúi đầu nhìn tay mình rồi chậm rãi bật ra một câu.
"... Hình như mạnh hơn thật."
Kết quả chưa vui được bao lâu, hắn đã phát hiện một vấn đề còn đau đầu hơn: nghèo. Tu vi càng cao, linh lực cần thiết càng nhiều; đan dược dùng như nước chảy, linh thạch tiêu hao nhanh đến mức da đầu hắn run lên.
Ngay cả Hàn Tinh Phi Châm cũng bắt đầu xuất hiện vấn đề. Trước đây tu vi thấp nên hắn chưa cảm nhận rõ, hiện tại càng luyện càng phát hiện muốn điều khiển bộ phi châm này cần thần thức cùng linh lực ổn định hơn rất nhiều.
Nói trắng ra, hắn sắp nuôi không nổi chính mình.
Mà trong khoảng thời gian này, Tứ Trảo Bích Hổ cũng dần trở thành một cảnh tượng quen thuộc của ngoại môn. Con yêu thú kia gần như nghiện phế đan của Lưu Phong; ngày nào không được ăn là tự bò lên mép vực nằm chờ. Ban đầu còn dọa đám ngoại môn đệ tử chạy tán loạn, nhưng lâu dần mọi người cũng thành quen.
"À... con yêu thú của Lưu sư huynh lại lên rồi."
"Đừng tới gần là được."
"Nghe nói nó chỉ ăn phế đan thôi."
Có lần một tên ngoại môn đệ tử tò mò ném thử một viên Tụ Linh Đan xuống, kết quả Tứ Trảo Bích Hổ ngửi xong còn quay đầu bỏ đi, ánh mắt nhìn hắn như nhìn thằng ngu, làm Lưu Phong cười tới mức suýt sặc.
Mà thời gian này, hắn cũng bắt đầu thật sự xuống vực săn tài nguyên: linh thảo, yêu thú nhỏ, khoáng thạch linh tính, thứ gì đổi được linh thạch hắn đều nhặt. Đồng thời cũng bắt đầu thử dùng Hàn Tinh Phi Châm thực chiến.
Rồi hắn nhanh chóng phát hiện chiến đấu thật khác hoàn toàn tưởng tượng. Lúc luyện tập hắn bắn rất chuẩn, nhưng ra thực chiến thì phi châm lệch tới mức chính hắn cũng muốn chửi thề. Có lần một con Thanh Nha Lang né đầu phi châm cực nhanh, Hàn Tinh Phi Châm cắm thẳng vào gốc cây phía sau, còn hắn thì bị con sói kia đuổi suốt nửa dặm đường, cuối cùng phải ném ba viên thuốc mê mới thoát được.
Lưu Phong nằm trên cây thở như chó, nhìn con sói đang lăn dưới đất mà mặt đen như đáy nồi.
"Đám yêu thú này sao không đánh theo kịch bản vậy..."
Nhưng hắn không phải loại dễ bỏ cuộc. Sau mỗi lần thất bại, hắn đều ngồi suy nghĩ rất lâu: phi châm lệch vì sao? Linh lực dao động chỗ nào? Xuất thủ quá nhanh hay thần thức chưa ổn? Hắn không ngừng điều chỉnh, tối ưu rồi thử lại. Có đôi khi chỉ một động tác xuất thủ, hắn sẽ luyện suốt cả đêm dưới vực sâu, tới mức ngay cả Tứ Trảo Bích Hổ nằm bên cạnh nhìn cũng bắt đầu ngáp dài.
Hai tháng sau, Lưu Phong bước vào Luyện Khí tầng bốn đỉnh phong.
Mà điều khiến Liễu Như Yên kinh ngạc không phải tốc độ, mà là linh lực của hắn, quá ổn định. Không hề có cảm giác phù phiếm của việc cưỡng ép tăng tu vi, ngược lại còn tinh thuần hơn rất nhiều đệ tử cùng cảnh giới. Loại ổn định này chỉ có hai khả năng: hoặc căn cơ cực kỳ chắc chắn, hoặc người đó đã khống chế linh lực tới mức rất sâu.
Liễu Như Yên đứng bên ngoài đan phòng nhìn Lưu Phong khống hỏa hồi lâu, ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện chút thất thần. Nàng từng gặp rất nhiều thiên tài, nhưng loại người càng luyện càng ổn định như tên tiểu tử này, lại rất hiếm.
Đan đạo của hắn đang nuôi ngược võ đạo.
Mà chính Lưu Phong lúc này lại không nghĩ nhiều như vậy. Hắn chỉ cảm thấy bản thân gần đây sống rất mệt, thật sự rất mệt. Ban ngày luyện đan tới đau đầu, ban đêm luyện phi châm tới tê tay. Có đôi khi vừa nằm xuống đã ngủ chết như heo.
Cho tới một ngày, Liễu Như Yên đột nhiên gọi hắn tới Luyện Dược Đường. Nàng nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt rồi nhàn nhạt mở miệng.
"Tu vi đủ rồi."
Lưu Phong nghe xong suýt cảm động tới khóc, không dễ dàng gì, cuối cùng cũng được nghỉ luyện đan rồi sao?
Kết quả câu tiếp theo của Liễu Như Yên lập tức khiến nụ cười trên mặt hắn đông cứng.
"Từ ngày mai... xuống Hắc Phong Sơn. Giết yêu thú."
Không khí yên lặng ba nhịp. Lưu Phong chậm rãi quay đầu nhìn Mạn Thanh như muốn cầu cứu, kết quả nàng lại cúi đầu che miệng cười tới run vai.
Mà Liễu Như Yên vẫn vô cùng bình thản.
"Đan sư nếu không biết giết người... ra ngoài chỉ là linh thạch biết đi."
P/s: Truyện của Tác Giả sẽ nhẹ nhàng, chill chill như một cuốn phim quay chậm, như cuộc sống hằng ngày đôi khi cũng có sự nhàm chán. Nhưng chỉ là giai đoạn đầu... về sau thì sẽ có nhiều đột biến, đột phá hơn. Mong Anh Em Đạo Hữu cùng nhâm nhi ly cà phê nhẹ nhàng thưởng thức.