Tại một vị diện xa xăm, một tinh cầu tu tiên ngút ngàn sóng gió. Có một ngọn núi quanh năm sương mù bao phủ, thuộc về một quốc gia biên khương hẻo lánh. Dưới đáy vực sâu vạn trượng, bóng tối đặc quánh tựa hũ nút.
Cái lạnh thấu xương đang bao phủ lên cơ thể thoi thóp của Lưu Phong. Xương sườn gãy nát, ngũ tạng dập nát, huyết ứ tràn lan. Sinh cơ phàm trần của gã đệ tử gác cổng đang nhanh chóng lụi tàn.
Đúng vào thời khắc tia thần thức cuối cùng sắp sửa tiêu tán, một luồng ánh sáng u minh từ cõi xa xăm bỗng xé rách vách ngăn vị diện. Đó không phải là một hiện tượng vật lý thông thường, mà là sự rạn nứt của trật tự thời không.
Một dải lụa ánh sáng mang sắc tím huyền ảo, lung linh như bụi sao tinh hà, lao vút xuống như một ngôi sao băng lạc lối. Nó xuyên thẳng qua màn đêm dày đặc của đáy vực.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có dị tượng rung chuyển núi sông. Quá trình dung hợp đồng vị diễn ra trong âm thầm, lặng lẽ nhưng mang theo đại thần thông vô cùng huyền diệu.
Trong cõi u minh mờ mịt, hai dòng chảy ý thức đột ngột va chạm vào nhau. Một bên là linh hồn của gã chuyên viên văn phòng tại tinh cầu vừa trải qua một kiếp nhân sinh lận đận. Hắn mỏi mệt nhưng mang theo kho tàng tri thức hiện đại đồ sộ.
Một bên là linh hồn của gã đệ tử gác cổng đầy oán hận, non nớt và ngập tràn ký ức về thế giới tu tiên tàn khốc.
Hai linh hồn có cùng một cái tên, cùng chung một tần số sóng não. Như hai mảnh vỡ của một chiếc gương thần bấy lâu nay bị chia cắt bởi bức tường vị diện, nay gặp lại liền điên cuồng hút lấy nhau.
Màn sương ký ức đan xen, hòa quyện. Chúng quấn quýt, dung hợp một cách hoàn mỹ đến mười phân vẹn mười, tựa như hai giọt nước hoàn toàn tinh khiết tự động tan vào nhau không một vết gợn.
Sự giao thoa huyền diệu ấy không biến hắn thành một lão già lõi đời già dặn, cũng không giữ hắn ở dạng một đứa trẻ non nớt. Trải qua sự gột rửa của quy tắc thời không, tâm trí mới của hắn dung hợp và dừng lại ở trạng thái của một chàng thanh niên ngoài đôi mươi.
Đó là cái tuổi đẹp nhất của đời người, vừa bắt đầu có sự chín chắn, thấu đáo để nhìn nhận cuộc đời. Lại vừa giữ nguyên vẹn sự liều lĩnh, máu lửa và khát vọng sống mãnh liệt.
Sâu trong vùng lõi của linh hồn mới, một sợi tơ nhân quả màu bạc vô hình, mảnh như tơ nhện, đột ngột đâm xuyên vào hư không. Nó kết nối thẳng về hướng vũ trụ xa xăm kia rồi hoàn toàn ẩn nấp dưới quy tắc vị diện mịt mù.
Sự dung hợp quá mức hoàn hảo này đã khéo léo giấu đi toàn bộ thiên cơ tối cao. Không một tu sĩ nào ở thế giới này có thể phát hiện ra dị trạng.
Áaaa... Đau!!! Đau chết lão tử rồi!
Một tiếng gào thét thảm thiết vang lên trong tâm trí Lưu Phong. Cảm giác đau đớn từ thể xác nát bét ập đến như triều cường xô đá. Đầu óc hắn quay cuồng.
Một đống ký ức xa lạ về công pháp, về Thủy Nguyệt Đao Tông, về những trận đòn roi vô lý của gã Chấp sự liên tục nhồi nhét vào đại não.
Hắn nhận ra mình xuyên không rồi. Hắn đang ở một thế giới tu tiên đầy rẫy nguy hiểm. Sự sợ hãi có, hoang mang có. Nhưng phần tính cách liều lĩnh của tuổi đôi mươi bỗng nhiên trỗi dậy, khiến máu trong người hắn như sôi lên.
Hắn cố gắng hít thở. Kỳ lạ thay, cảm giác đau đớn dữ dội ban đầu đang giảm dần. Thay vào đó là một sự siết chặt cơ học rất rõ ràng. Lưu Phong khó khăn mở mắt.
Xung quanh hắn không phải là đất đá. Một lớp tơ nhện trắng muốt, dẻo dai và dính dớp đang quấn chặt lấy toàn thân hắn như một cái kén lớn.
Dưới lăng kính của một cử nhân Công nghệ sinh học mười năm kinh nghiệm, Lưu Phong lập tức nhận ra điều bất thường. Hóa ra, chính áp lực đàn hồi cực mạnh và đều đặn từ các vòng tơ nhện bọc quanh người lại vô tình đóng vai trò như một chiếc áo nẹp chỉnh hình hoàn hảo nhất.
Những khúc xương sườn gãy nát, xương tay xương chân bị đánh gãy trước đó, dưới sự co bóp của tơ nhện, đã được ép chặt và cố định lại đúng vị trí ban đầu. Chúng ngăn không cho đâm rách các mạch máu và nội tạng bên trong.
"Mẹ kiếp, đúng là trong cái rủi có cái may! Con nhện này vô tình làm bác sĩ chỉnh hình, bó bột cứu mạng mình rồi! " Lưu Phong âm thầm cảm thán.
Nhờ có "lớp bó bột" tự nhiên này cố định cơ thể, hắn bắt đầu cảm nhận được một luồng khí mát lành nhỏ nhoi. Đó chính là linh lực hệ Thổ và hệ Mộc ít ỏi của tiền thân còn sót lại trong kinh mạch, đang từ từ vận chuyển, bắt đầu bồi bổ vào những vùng da thịt dập nát.
Quyết định không thể nằm chờ chết, Lưu Phong âm thầm tích tụ toàn bộ linh lực hệ Kim ít ỏi lên đầu ngón tay. Hắn rạch đứt lớp tơ ngoài rồi dùng hết sức bình sinh, lén lút lết dần ra khỏi chiếc kén.
Càng lết sâu vào trong góc hang, khứu giác của hắn bỗng ngửi thấy một mùi hôi thối, tanh tưởi nồng nặc của huyết nhục thối rữa.
Cảnh tượng đập vào mắt tiếp theo khiến hắn lạnh toát sống lưng. Khắp mặt đất gồ ghề là ngổn ngang vô số bộ xương cốt trắng hếu. Có những bộ xương đã mục rỗng từ bao năm tháng trước, mục nát đến mức chỉ cần ngón tay hắn vô tình chạm khẽ, liền lập tức "bộp" một tiếng, rã ra thành đống bụi phấn xám xịt.
Nhìn những mảnh y phục rách nát còn sót lại trên các bộ hài cốt, đầu óc Lưu Phong bỗng quay cuồng. Hắn nhớ lại khoảnh khắc ngay trước khi tiền thân bất tỉnh: khi rơi xuống từ vách núi, hắn đã rơi trúng một tấm lưới khổng lồ có độ đàn hồi cực kỳ kinh người.
Chính lực hoãn xung vĩ đại của tấm lưới ấy đã triệt tiêu toàn bộ động năng rơi tự do từ vạn trượng, giữ lại cho hắn một hơi tàn.
Đến lúc này, nhìn đống xương trắng xung quanh, hắn mới hoàn toàn ngộ ra tất cả. Tấm lưới đàn hồi này thực chất là một cái bẫy chết chóc do một con Địa Ngục Ma Chu giăng ra ngay đoạn eo vực để săn bắt các loại yêu cầm, yêu thú đi vào lãnh địa của nó.
Trong một lần vô tình, tấm lưới này hứng được một tu sĩ nhân tộc rơi xuống. Vài ngày sau, nó lại thăm bẫy và tiếp tục thu hoạch được một người nữa. Nhận thấy vị trí đắc địa này liên tục đem lại nguồn thịt và tinh huyết chất lượng cao, con ma chu khôn ngoan đã quyết định giăng cố định một cái lưới lớn ở đây, cứ vài ngày lại đi thăm bẫy một lần.
Sự trùng hợp này là cái may mắn của con nhện vì có nguồn thịt và tinh huyết ngon lành tự dâng tận miệng. Nhưng lại là đại hạnh của Lưu Phong khi một người rơi từ vạn trượng xuống mà không chết!
Thế nhưng, nhìn số lượng hài cốt dày đặc xung quanh, Lưu Phong chợt nhận ra nơi đây chính là một hố chôn tập thể của Thủy Nguyệt Đao Tông. Những đệ tử xấu số này, phần lớn đều giống như tiền thân của hắn. Bị người của Chấp Pháp Đường đánh cho bán sống bán chết, uất ức bỏ chạy rồi sẩy chân rớt xuống đáy vực sâu vạn trượng này.
Nơi đây quanh năm không thấy ánh mặt trời, tử khí bốc mùi nồng nặc, tích tụ qua ngàn năm tạo thành một vùng cấm địa chết chóc. Với nồng độ kịch độc này, chỉ có những cường giả từ cảnh giới Trúc Cơ trở lên, vận dụng tu vi bế khí phòng thân thì mới dám xuống đáy vực. Và cũng chỉ có thể trụ được trong vòng vài nén nhang là phải lập tức rút lui, nếu không sẽ bị tử khí gặm nhấm kinh mạch mà chết.
Lưu Phong mạng lớn, nhờ có dịch độc từ tơ nhện quấn quanh người trước đó vô tình tạo thành một lớp màng bảo vệ. Cộng với luồng linh lực hỗn hợp vừa dung hợp giữ vững tâm mạch nên mới chưa bị tử khí ăn mòn thành vũng máu.
Đang khó khăn lết qua một hốc đá, ánh mắt Lưu Phong bỗng khựng lại trước một bộ hài cốt còn khá mới. Khung xương nhỏ nhắn trông như của một nữ tử. Ngay bên cạnh bàn tay xương xẩu ấy, có một mảnh vải áo rách rưới đẫm máu đã khô đen. Bên trên nghệch ngoạc những chữ viết bằng máu chứa chan oán khí thấu trời.
Đó là bức tuyệt mệnh thư của một nữ đệ tử tên là Thiệu Hoa.
Lưu Phong nín thở đọc từng chữ. Hóa ra, Thiệu Hoa vốn là một nữ đệ tử ngoại môn có chút nhan sắc. Nàng bị tên Chấp sự ác bá của Chấp Pháp Đường dùng vũ lực và xuân dược cưỡng gian nhiều lần. Để triệt tiêu ý định tố cáo của nàng, gã Chấp sự thâm độc còn cố tình tung tin đồn thất thiệt. Hắn rêu rao nàng là loại nữ nhân lăng loàn, trắc nết. Toàn bộ tông môn cô lập và khinh bỉ nàng.
Sống trong sự giày vò nhục nhã cả về thể xác lẫn tinh thần, lại bị gã dùng tính mạng người thân ra hù dọa. Thiệu Hoa uất ức đến cùng cực, cuối cùng chọn cách gieo mình xuống vực sâu để tuẫn tiết. Đau đớn thay, khi rơi xuống, nàng cũng bị tấm lưới của con ma chu kéo về hang, trơ mắt nhìn bản thân bị hút cạn tinh huyết khi hơi thở vẫn chưa dứt.
"Lũ súc sinh mang danh chính đạo!"
Đọc xong lá thư, máu nóng trong người chàng thanh niên ngoài đôi mươi sôi lên sùng sục. Sự bất công tàn bạo ở Tu Tiên giới này còn kinh tởm và đẫm máu hơn gấp vạn lần những góc khuất công sở ở Trái Đất mà hắn từng trải qua.
Nỗi uất hận của tiền thân cộng hưởng với sự phẫn nộ của linh hồn hiện tại tạo thành một cái gai nhọn cắm sâu vào tâm trí hắn. Hắn cẩn thận xếp mảnh vải máu lại, nhét vào ngực áo. Ánh mắt hắn hằn lên những tia máu lạnh lẽo.
Tên Chấp sự đó, Chấp Pháp Đường đó, cái tông môn thối nát này. Hắn nhất định phải bắt chúng trả giá! Nhưng trước mắt, hắn phải sống đã.
Từ một góc khuất sâu thẳm ở cuối hang động, một luồng ánh sáng dịu nhẹ màu đỏ sậm đột ngột lay động trong bóng tối. Theo sau đó là một mùi hương thanh khiết, thơm ngào ngạt lan tỏa, lấn át hoàn toàn mùi hôi thối, tanh tưởi của hang độc.
Lưu Phong nín thở nhìn kỹ. Nơi đó, tại một khe đá ẩm ướt, có một tai nấm lớn màu huyết dụ đang tỏa ra linh khí dồi dào. Bề mặt có những đường vân sương mù uốn lượn.
Dựa vào mảnh ký ức vừa dung hợp, mắt Lưu Phong sáng rực lên, tim đập thình thịch.
"Trời đất ơi, đó chẳng phải là Huyết Linh Chi sao? Cây nấm này đang chín hoàn toàn! Nếu nuốt được nó, không những thương thế nội tạng được chữa lành. Mà cái bộ Tam Linh Căn phế vật này cũng có cơ hội được tẩy tủy phạt cốt, cải thiện tư chất nghịch thiên!"
Mùi thơm ngào ngạt của Huyết Linh Chi lúc chín không chỉ lọt vào mũi Lưu Phong. Nó đã bay ra tận cửa động, đánh động đến các sinh vật cấp thấp quanh vùng.
"Cạc! Quác!"
Một tiếng kêu quỷ dị, ồm ộp như sấm rền đột ngột vang lên từ lối vào. Một bóng đen sần sùi lao vào nhanh như chớp. Đó là một con Thi Độc Cóc khổng lồ, da dẻ đầy những mụn mủ phát ra ánh sáng lục nhạt.
Con cóc yêu cấp một này chính là bị mùi thơm của cây Huyết Linh Chi đang chín quyến rũ. Nó đánh bạo mò vào tận sào huyệt của con Địa Ngục Ma Chu để tranh đoạt. Đôi mắt ti hí của con cóc yêu hoàn toàn bỏ qua Lưu Phong, trực tiếp hướng về phía gốc Huyết Linh Chi ở cuối hang.
Nhưng sự xuất hiện thô bạo của nó đã ngay lập tức đánh thức con Địa Ngục Ma Chu đang nằm ngủ say. Bị kẻ thù xâm phạm lãnh thổ và rắp tâm cướp đoạt linh thảo, con ma chu khổng lồ bật dậy.
Tám chiếc chân nhện dựng đứng lên đầy giận dữ, nhe nanh phun ra một bạt tơ độc màu đen về phía đối thủ.
Con cóc yêu cũng không vừa. Nó há miệng phun ra một ngụm dịch độc màu xanh lục thối rữa, ăn mòn lớp tơ nhện thành những tiếng xèo xèo. Hai đại yêu thú cấp một lao vào cấu xé, cắn lộn dữ dội. Tiếng gầm rú và tiếng va chạm chấn động cả hang động, khiến đất đá rơi lả tả.
Lưu Phong lập tức thu mình vào một hốc đá kín đáo ngay cạnh cây linh thảo, nín thở theo dõi.
Vài canh giờ nặng nề trôi qua như một thế kỷ. Tiếng gầm thét lịm dần, tiếng va đập thưa thớt rồi hoàn toàn quy về một màn im ắng đến rợn người. Không gian chỉ còn lại tiếng nước độc nhỏ giọt "tách... tách..." trên vách đá.
Thấy không khí đã hoàn toàn yên ắng, Lưu Phong lúc này mới dám thập thò, chậm rãi thò đầu ra ngoài góc khuất để tìm hiểu tình hình.
Cảnh tượng trước mặt khiến tim hắn đập liên hồi vì phấn khích. Hai con đại yêu thú cấp một đều đã nằm bất động trên vũng máu hỗn hợp màu đen và xanh lục.
Con Địa Ngục Ma Chu bị con cóc yêu dùng sức nặng nghìn cân đè nát nửa thân dưới, đầu bị gặm mất một mảng lớn. Ngược lại, tám chiếc chân nhện sắc nhọn của ma chu cũng đã đâm xuyên thủng toàn bộ phần bụng và cổ họng của Thi Độc Cóc. Tơ độc màu đen vẫn đang ăn mòn cơ thể con quái vật xấu xí kia thành từng mảng thối rữa.
Lưỡng bại câu thương! Cả hai con yêu thú bá chủ đáy vực đều đã đồng quy vu tận, chết không thể chết hơn!
Ánh mắt Lưu Phong từ xác hai con quái vật từ từ dời về phía tai nấm Huyết Linh Chi đang tỏa hương ngào ngạt ngay bên cạnh mình. Khóe miệng hắn khẽ cong lên một nụ cười ranh mãnh và ngập tràn dã tâm của tuổi trẻ.
"Hết cấu xé nhau rồi à? Vậy thì... phần thưởng này lão tử xin nhận!"