Nép mình sau tảng đá lớn, Lưu Phong híp mắt nhìn chằm chằm vào hai đại yêu thú đang thoi thóp giữa vũng máu. Bản tính cẩn trọng của một tu sĩ, kết hợp với tư duy thực tế của một người từng trải, giúp hắn nhanh chóng gạt bỏ ý định xông ra vung đao chém giết thô bạo.
Kẻ yếu muốn lội ngược dòng thì không được dựa vào cơ bắp, mà phải dựa vào cái đầu.
"Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa." Hai con súc sinh này dù chỉ còn một hơi tàn, nhưng một ngụm kịch độc hay một cú quật đuôi liều chết của chúng cũng thừa sức tiễn gã Luyện Khí tầng một rách nát như hắn đi chầu Diêm Vương.
Hắn lặng lẽ nhặt lấy vài viên đá sắc nhọn dưới nền hang, vận chuyển tia linh lực hệ Kim ít ỏi bao bọc lấy viên đá. Cạnh rìa của nó trở nên sắc lẹm như dao cạo.
"Để lão tử giúp hai ngươi tiễn nhau một đoạn đường, đỡ phải đau đớn." Lưu Phong cười khẩy trong lòng, cánh tay gầy gò đột ngột vung lên. Viên đá xé gió lao vút đi, chuẩn xác nện thẳng vào vết thương rách toạc đang lòi cả nội tạng trên bụng con Thi Độc Cóc.
Cơn đau thấu xương kích thích tận cùng bản năng điên cuồng của con cóc yêu. Trong trạng thái thần trí hỗn loạn vì đau đớn, nó tưởng rằng con Địa Ngục Ma Chu bên cạnh lại giở trò ám toán mình.
Nó trợn ngược đôi mắt ti hí, dồn hết tàn lực cuối cùng, há miệng phun ra một bạt dịch độc màu xanh lục ngập ngụa oán khí về phía đối thủ.
Con ma chu đang hấp hối không kịp né tránh, bị dịch độc ăn mòn lớp giáp ngoài kêu xèo xèo, đau đớn gầm rú. Trong cơn giãy chết, nó dùng chiếc chân nhện sắc nhọn duy nhất còn cử động được, hung hãn đâm phập một cú chí mạng xuyên thủng đầu con cóc.
Cú đâm thấu não khiến con Thi Độc Cóc giãy nảy lên rồi tắt thở ngay tại chỗ.
Con Địa Ngục Ma Chu sau khi tung ra đòn kết liễu cũng bị dịch độc ăn mòn đến tận xương tủy. Tám chiếc mắt đỏ rực từ từ lu mờ, cơ thể khổng lồ đổ rạp xuống vũng máu đen ngòm, không còn một tia sinh cơ.
Sau khi kiên nhẫn chờ đợi thêm một nén nhang, thấy không khí xung quanh đã hoàn toàn yên ắng, Lưu Phong mới khấp khởi bò ra khỏi góc đá.
Hắn cầm thanh đao rỉ sét, hiên ngang bước tới trước xác hai con đại yêu thú, đắc ý lẩm bẩm trong lòng: "Ngư ông đắc lợi là có thật! Hai con súc sinh, nãy gáy to lắm cơ mà? Giờ thì toàn bộ tài sản của các ngươi thuộc về lão tử!"
Lưu Phong cúi người, dùng thanh đao rỉ tỉ mỉ chặt lấy tám chiếc gai độc sắc nhọn như mũi giáo trên chân con ma chu. Những chiếc gai này vốn mang thuộc tính Kim cứng cáp và thuộc tính Mộc độc địa bẩm sinh, cực kỳ phù hợp với bộ Tam Linh Căn của hắn.
Tiếp đó, hắn rạch bụng con Thi Độc Cóc, cẩn thận móc ra túi mật chứa đầy kịch độc đậm đặc màu đen kịt. Nương theo bóng tối cuối hang, hắn xếp tám chiếc gai nhện vào một cái rãnh đá, đổ ngập dịch mật của cóc yêu lên trên để ngâm ủ.
Hắn vận dụng linh lực hệ Mộc và Kim của mình âm thầm mài giũa, dung hợp độc tính của hai loài. Sau một canh giờ cày cuốc tỉ mỉ, tám cây "Thi Độc Ma Chu Châm" bóng loáng, đen kịt, tỏa ra lam mang chết chóc đã hoàn thành.
Đây chính là phôi thai hoàn hảo cho món bài tẩy độc môn của hắn sau này.
Xong xuôi, Lưu Phong rảo bước quay lại bộ hài cốt của nữ tử Thiệu Hoa đáng thương. Hắn cung kính vái ba lạy trước bộ xương trắng, khấn nhỏ bằng giọng cổ phong kín kẽ.
Lưu Phong: "Sư tỷ yên nghỉ. Lưu Phong ta hôm nay nhận di vật của tỷ, thề với trời đất sẽ dùng đống độc châm này đâm nát gáo gã Chấp sự đê tiện kia để đòi lại công lý cho tỷ, dẹp bỏ chướng ngại vật của tông môn!"
Hắn cúi xuống lục lọi túi áo mục nát của nàng, ánh mắt lập tức sáng lên khi tìm thấy một chiếc túi vải nhỏ màu xám, chính là Túi Trữ Vật cấp thấp của đệ tử ngoại môn. Bên trong túi chỉ còn sót lại vài viên linh thạch hạ phẩm tàn khuyết và một cuốn da dê cũ kỹ ố vàng.
Lưu Phong mở cuốn da dê ra, ba chữ cổ phong hiện lên bần bật: Vạn Diệp Phi Kim.
Đây là một bộ tàn quyển ghi chép phương pháp vận hành thần thức và linh lực để điều khiển ám khí tầm xa. Vốn là tuyệt học mà Thiệu Hoa nhặt được trong một lần đi làm nhiệm vụ nhưng giấu kín không để Chấp Pháp Đường biết.
"Trời đội kẻ bựa, móng vững gặp gió đông rồi!" Lưu Phong sướng điên người trong lòng. Bộ công pháp này như được đo ni đóng giày cho linh căn Thổ - Mộc - Kim của hắn. Kết hợp với tám cây Thi Độc Ma Chu Châm vừa chế tạo thì cứ gọi là hết nước chấm.
Dưới bóng tối dày đặc của hang động, Lưu Phong không dám lãng phí dù chỉ là một cái chớp mắt. Sống trong cái thế giới thực lực vi tôn này, hắn hiểu rõ hơn ai hết sinh mạng của kẻ yếu chỉ là cỏ rác.
À không, nói là cỏ thì còn xúc phạm ngọn cỏ, vì cỏ ít ra còn có thể đem cho linh thú ăn. Mạng hắn hiện tại chỉ là thứ rác rưởi không hơn không kém.
Một tên đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng thứ nhất rách nát như hắn, dù có đột nhiên mất tích hay bị người ta đánh chết phơi xác, tông môn cũng chẳng rảnh rỗi bận tâm đi tìm kiếm hay báo thù.
Ở nơi đẫm máu này, chỉ có sức mạnh của bản thân, hoặc cái lợi ích mà mình có thể mang lại cho người khác mới là chỗ dựa chân chính để tồn tại.
Minh chứng hùng hồn nhất cho chân lý tàn khốc đó đang nằm ngay bên cạnh hắn: đống xương khô lạnh lẽo, mục nát theo năm tháng. Không một ai tìm kiếm, không một ai đòi lại công bằng cho họ. Nếu hắn không tự cứu mình, mười mấy bộ hài cốt kia chính là tương lai của hắn.
Lưu Phong vừa điên cuồng lĩnh hội bí tịch, vừa tranh thủ ép dược lực của cây Huyết Linh Chi lan tỏa khắp tứ chi bách hài.
Bộ Tam Linh Căn "Thổ - Mộc - Kim" bẩm sinh vốn dĩ cực kỳ tốn linh khí. Độ khó tiến cấp cao gấp ba lần người khác do linh lực bị phân tán cho cả ba hệ.
Phần lớn dược lực tinh thuần của gốc linh chi hạ phẩm này đã phải tiêu hao vào việc chữa trị cái mạng nát bét, nối liền những khúc xương sườn gãy và khơi thông lại các kinh mạch vốn bị trì trệ suốt năm tháng qua.
Tuy nhiên, nhờ vào sự dung hợp hoàn mỹ của hai linh hồn đồng vị, tinh thần lực và ngộ tính của Lưu Phong đã được đẩy lên một đẳng cấp kinh hoàng. Có thể xem là Thiên Ngộ, hoàn toàn sánh ngang với lũ thiên kiêu vạn người có một của các đại tông môn cấp Nhất lưu.
Khi mạch vận hành của bộ công pháp nhập môn Thủy Nguyệt Tiên Kinh được hắn nhìn thấu bằng tư duy nhạy bén, đan điền vốn khô cạn bỗng chốc cuộn trào. Nó phá vỡ xiềng xích để bước thẳng lên Luyện Khí tầng thứ hai trung kỳ.
Sau ba ngày đêm đằng đẵng, Lưu Phong hoàn toàn hấp thụ xong gốc linh chi. Đồng thời, hắn dùng thiên tư ngộ tính đỉnh phong thấu hiểu trọn vẹn lý thuyết tầng đầu tiên của môn bí tịch Vạn Diệp Phi Kim.
Hắn chậm rãi mở mắt, trong suy nghĩ thầm đắc ý: "Quá nhanh quá nguy hiểm, quả nhiên tư duy logic phối hợp với ngộ tính cấp Thiên không phải để trưng bày!"
Để kiểm tra thành quả, hắn khẽ phất tay, vận linh lực hệ Kim bao bọc lấy năm sáu viên đá nhỏ dưới đất rồi búng mạnh ra.
"Phập! Phập! Phập!"
Hàng loạt tiếng động sắc bén vang lên. Những viên đá găm sâu hoắm vào vách đá cứng ngắc, uy lực bạo liệt vô cùng khủng khiếp. Lực đạo thì hoàn hảo, thế nhưng khi Lưu Phong nhìn lại vị trí thì chỉ biết méo mặt. Độ chính xác của hắn tệ đến mức thảm hại, mỗi viên bay một ngả hỗn loạn.
Hắn dở khóc dở cười tự giễu trong lòng: "Vãi chưởng, nếu lúc này mà có một cái hình nộm đứng ở kia, chắc nó sẽ nhìn mình rồi cười nhẹ. Tiểu tử ngươi còn xanh và non lắm!"
Lưu Phong lắc đầu ngao ngán, phủi sạch bụi đất trên áo rồi đứng dậy. Hắn thầm than một tiếng, đúng là lý thuyết suông và thực tế chiến đấu cách nhau cả một con sông dài. Hắn mới chỉ học thuộc lòng lý thuyết, còn muốn dùng được thì phải thực hành trầy da tróc vảy.
Ngồi bất động tu luyện liên tục ba ngày đã là cực hạn chịu đựng của một tu sĩ Luyện Khí như hắn. Tuy rằng đến cảnh giới này hắn không còn quá phụ thuộc vào ăn uống để sinh tồn. Nhưng do thói quen ăn sâu vào linh hồn bấy lâu nay, dạ dày hắn vẫn cồn cào phát ra cảm giác đói bụng.
Hắn rảo bước ra khỏi hang động ẩn nấp, đảo mắt tìm kiếm xung quanh và hái được vài quả dại lạ mắt lót dạ. Rồi đứng bên bờ vực hít thở sâu vài lần để thư giãn gân cốt.
Đứng ở đây, hắn phát hiện ra một điều vô cùng kỳ lạ. Tuy rằng trên miệng vực, tử khí và chướng độc dày đặc như sương mù. Nhưng dưới đáy vực sâu này hầu như lại có rất ít khí độc.
Lưu Phong đảo mắt qua đống xương, âm thầm phân tích theo kiến thức khoa học ngầm trong bụng.
"Ở thế giới cũ, mỗi lần cơ quan tổ chức diễn tập báo cháy giả, toàn bộ nhân viên đều được huấn luyện phải nằm sát xuống sàn và bò đi. Bởi vì khói độc, khí độc hay tử khí về bản chất thường nhẹ hơn không khí bình thường, chúng sẽ bốc thẳng lên cao rồi tích tụ ở phía trên. Thảo nào cái đáy vực sâu hun hút này lại là góc chết an toàn."
Sau khi tinh thần đã hoàn toàn thoải mái cùng với cái bụng đã đầy ắp quả dại, Lưu Phong vui vẻ huýt sáo vài câu, miệng khẽ ngân nga vài câu hát dị kỳ của quê hương: "Vì mẹ anh bắt chia tay... à lôi à lôi..." rồi ung dung quay trở lại vào trong động phủ.
Việc đầu tiên hắn làm không phải là tiếp tục tập luyện, mà là cầm thanh đao rỉ lên, dùng linh lực hệ Thổ xúc đất, đào một cái hố lớn ở góc hang. Hắn tỉ mỉ nhặt từng bộ xương khô vô danh của những người đồng cảnh ngộ rớt vực, xếp gọn gàng vào chung một nấm mồ lớn.
Duy chỉ có bộ hài cốt của nữ tử Thiệu Hoa là hắn chôn cất ở một ngôi mộ riêng biệt.
Hắn đặt cuốn bí tịch da dê Vạn Diệp Phi Kim đã học xong vào bên cạnh nàng, xem như hoàn trả di vật cho chính chủ, để nàng được an giấc ngàn thu.
Còn lại trong tay vài viên linh thạch hạ phẩm tàn khuyết lấy từ túi trữ vật của Thiệu Hoa, Lưu Phong quyết định dốc toàn lực luyện tập để nâng cao độ chính xác cho môn ám khí.
Hắn dùng mũi đao vạch một vòng tròn đồng tâm thật lớn trên vách thạch động, giống hệt như bia tập bắn tiêu chuẩn của thế giới hiện đại.
"Vút! Vút! Vút!"
Những tiếng xé gió vang lên liên hồi không dứt. Cứ mỗi lần linh khí trong đan điền cạn kiệt, hắn lại áp lòng bàn tay vào linh thạch để điên cuồng hấp thụ, sau đó lại tiếp tục vung tay phóng đá.
Lại một ngày đêm ròng rã trôi qua. Mồ hôi ướt đẫm tấm lưng gầy. Đổi lại là một kết quả kinh tâm động phách. Lưu Phong đã hoàn toàn khống chế được quỹ đạo và lực đạo của thần thức. Hắn lật tay một cái, tám viên đá nhỏ đồng loạt bắn ra, chuẩn xác một trăm phần trăm găm chặt vào đúng một vòng tròn trung tâm nhỏ bằng bàn tay trên vách đá.
Một nụ cười nửa miệng đầy lạnh lùng và quỷ quyệt hiện lên trên khuôn mặt phổ thông của gã đệ tử gác cổng. Lưu Phong khẽ vuốt ve tám cây Thi Độc Ma Chu Châm giấu trong ống tay áo.
Hắn không cần thề với trời, cũng chẳng cần thề với đất để thiên đạo rình mò. Hắn chỉ nói với chính bản thân mình, bằng cái giọng trầm thấp lạnh lẽo của một con sói cô độc.
"Lưu Phong ta sẽ báo thù. Ngày đó... Sẽ không còn xa nữa."