Ngay khoảnh khắc Tứ Trảo Bích Hổ dừng lại bên mép rừng rồi thấp giọng gầm gừ về phía bóng tối phía trước, toàn thân Lưu Phong gần như theo bản năng lập tức căng cứng. Một luồng hàn ý rất nhạt men theo sống lưng chậm rãi bò lên khiến da đầu hắn tê dại. Đây không còn là loại cảnh giác bình thường khi săn yêu thú nhỏ nữa, mà là cảm giác nguy hiểm thật sự đang tới gần.
Hắn âm thầm lùi nửa bước, thần thức lập tức tản ra bốn phía, tay phải cũng chậm rãi đặt lên túi phi châm bên hông. Trong rừng sâu tối đen phía trước, hai điểm đỏ thẫm chậm rãi mở ra như máu tươi đang cháy giữa bóng tối, lạnh tới mức khiến người ta không rét mà run. Thứ kia không lao lên ngay, nó chỉ đứng im trong bóng tối nhìn chằm chằm một người một thú trước mặt, như đang âm thầm cân nhắc con mồi.
Lưu Phong không dại tới mức thấy yêu thú là xông lên liều mạng. Việc đầu tiên hắn làm không phải xuất thủ mà là cảm nhận dao động yêu khí trên người đối phương. Sau vài nhịp hô hấp, trong lòng hắn mới âm thầm thở nhẹ một hơi.
Khí tức này rất mạnh, ít nhất cũng tương đương Luyện Khí tầng năm, nhưng may mắn còn chưa vượt khỏi phạm vi hắn hoàn toàn tuyệt vọng. Nếu lúc này từ trong rừng bước ra một con yêu thú cấp Trúc Cơ, hắn tuyệt đối sẽ quay đầu bỏ chạy ngay lập tức, mặt mũi gì đó đều ném hết xuống vực sâu cho xong.
Từ trong bụi cây, một con yêu lang chậm rãi bước ra. Bộ lông đen đỏ loang lổ như từng bị máu tươi nhuộm qua vô số lần, khóe miệng còn dính thịt vụn chưa khô hẳn, đôi mắt đỏ sẫm nhìn chằm chằm Lưu Phong mang theo vẻ hung lệ cực kỳ rõ ràng. Con yêu thú này hiển nhiên đã từng săn giết tu sĩ, và số lượng chắc chắn không ít.
Tứ Trảo Bích Hổ lập tức thấp giọng gầm đáp lại, bốn móng cắm sâu xuống đất đá. Một núi không thể có hai hổ, không khí giữa hai bên gần như lập tức đông cứng.
Lưu Phong lại rất nhanh nhận ra một chuyện khác: con Huyết Nha Lang này không phải vô tình đi ngang qua. Nó đang canh giữ thứ gì đó. Ánh mắt hắn âm thầm đảo qua phía sau yêu lang, quả nhiên rất nhanh nhìn thấy giữa khe đá thấp thoáng một tia đỏ sẫm cực kỳ bắt mắt.
Trong đầu hắn lập tức nhớ lại những ghi chép từng đọc trong đan thư: rất nhiều linh dược quý hiếm thường có yêu thú thủ hộ. Đối với tu sĩ là tài nguyên, đối với yêu thú lại là cơ duyên tiến hóa. Muốn hái linh dược, thường phải lấy mạng ra đổi.
Ánh mắt Lưu Phong lập tức trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.
Con Huyết Nha Lang bắt đầu di chuyển. Nó không lao thẳng lên như yêu thú cấp thấp trước đó, mà chậm rãi vòng quanh, từng bước ép sát lại như thợ săn già đang thử phản ứng con mồi.
Chỉ trong vài nhịp ngắn ngủi, Lưu Phong đã cảm thấy áp lực cực lớn đè lên vai mình. Đây là lần thứ hai hắn đối mặt loại yêu thú thật sự có kinh nghiệm săn mồi. Phi châm trong tay không còn "vô địch" như lúc luyện tập nữa, bởi đối phương biết né, biết lùi, thậm chí còn biết dùng ánh mắt cùng khí tức tạo áp lực tâm lý.
Lưu Phong không dám tùy tiện xuất thủ. Một kích hụt, rất có thể chết ngay tại đây.
Sau vài lần thử dò xét, hắn phát hiện con yêu lang này cực kỳ nhạy cảm với thần thức dao động. Mỗi lần hắn vừa có ý định điều động phi châm, ánh mắt đối phương lập tức biến đổi. Trong lòng Lưu Phong hơi trầm xuống, yêu thú sống lâu trong rừng sâu quả nhiên khó chơi hơn nhiều so với tưởng tượng.
Hắn rất nhanh đổi chiến thuật: không xuất thủ trực diện nữa. Linh lực trong cơ thể bắt đầu cố ý tạo ra dao động giả, lúc mạnh lúc yếu nhằm dẫn hướng sự chú ý của yêu lang, đồng thời chậm rãi dịch chuyển vị trí từng chút một.
Tứ Trảo Bích Hổ tuy linh trí chưa cao nhưng đánh nhau trong núi rừng lại cực kỳ bản năng. Một người một thú không có phối hợp gì cao siêu, vậy mà sau vài lần di chuyển lại dần xuất hiện cảm giác hiểu ý cực kỳ kỳ quái.
Huyết Nha Lang vừa muốn ép sát Lưu Phong, Tứ Trảo Bích Hổ lập tức vòng sang cản hướng. Nó vừa quay sang đề phòng bích hổ, dao động linh lực phía Lưu Phong lại lập tức thay đổi. Cứ như vậy kéo căng suốt gần nửa nén nhang.
Cho tới khi Huyết Nha Lang mất kiên nhẫn trước tiên.
Nó gầm lên một tiếng trầm thấp rồi bất ngờ lao tới với tốc độ cực nhanh. Lưu Phong chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, thân ảnh đỏ đen đã xuất hiện cách mình chưa tới vài trượng. Đồng tử hắn lập tức co rút, quá nhanh.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Tứ Trảo Bích Hổ đột nhiên từ bên hông lao ngang tới, húc mạnh vào thân yêu lang khiến quỹ đạo đối phương lệch đi một chút cực nhỏ. Mà chỉ một chút ấy, đã đủ.
Một tia hàn quang cực nhỏ lặng yên xé gió lao đi. Không có thanh thế kinh thiên động địa, không có linh lực bùng nổ hoa mỹ, chỉ là một kích cực kỳ âm hiểm, cực kỳ chuẩn xác.
Phập. Máu tươi bắn ra.
Phi châm trực tiếp xuyên qua mắt phải Huyết Nha Lang. Con yêu lang lập tức tru lên thê lương tới mức cả khu rừng rung động, thân thể điên cuồng lùi mạnh về sau. Nó không tiếp tục liều mạng nữa mà quay đầu bỏ chạy thẳng vào rừng sâu, tốc độ nhanh tới mức chỉ còn lại một bóng đen đỏ sẫm thoáng qua giữa cây cối.
Lưu Phong không hề truy đuổi. Hắn trực tiếp ngồi phịch xuống đất thở dốc, lưng áo đã sớm bị mồ hôi thấm ướt từ lúc nào không biết. Tay hắn vẫn còn run rất nhẹ. Đây là lần thứ hai hắn thật sự cảm nhận được chiến đấu và luyện tập hoàn toàn là hai chuyện khác nhau. Trong luyện tập, phi châm chỉ cần đủ nhanh là được. Nhưng khi đối mặt sinh tử thật sự, đối phương sẽ né, sẽ ép tâm lý, sẽ khiến thần thức ngươi hỗn loạn.
Một sai lầm nhỏ, thật sự sẽ chết.
Sau khi nghỉ ngơi hồi lâu, Lưu Phong mới cùng Tứ Trảo Bích Hổ chậm rãi tiến tới khe đá phía sau. Giữa khe đá tối đen, một gốc linh thảo đỏ sẫm đang lặng yên sinh trưởng. Màu đỏ đậm như máu tươi đông lại, ngay cả lá cây cũng mang theo vài tia huỳnh quang nhàn nhạt dưới ánh trăng.
Lưu Phong ngồi xổm xuống nhìn hồi lâu, ánh mắt dần trở nên cổ quái. Trên Trái Đất của hắn, thứ càng đẹp thường càng nguy hiểm, rắn độc có hoa văn sặc sỡ nhất, nấm độc lại càng bắt mắt hơn hoa. Nhưng tu tiên giới này dường như hoàn toàn ngược lại, linh dược càng quý, màu sắc lại càng khoa trương.
Trong đan thư hắn từng đọc quả thật có ghi chép về Huyết Tinh Thảo, nhưng tranh minh họa bên trong toàn là mấy nét bút đen trắng sơ sài, làm gì có ai tốt bụng tô màu cho hắn xem.
Lưu Phong nhìn gốc linh thảo hồi lâu rồi rất tự nhiên bẻ nửa cây đưa sang trước mặt Tứ Trảo Bích Hổ.
"Ăn thử."
Tứ Trảo Bích Hổ lập tức vui vẻ nuốt luôn không chút do dự.
Lưu Phong đứng bên cạnh âm thầm quan sát cực kỳ nghiêm túc. Thật ra hắn cũng không hoàn toàn chơi ngu, yêu thú vốn sống bằng cách nuốt linh vật trong núi, sức chịu đựng độc tính mạnh hơn tu sĩ rất nhiều, huống hồ con hổ này còn ngày ngày ăn phế đan của hắn như ăn cơm.
Một người một thú nhìn nhau hồi lâu.
Sau đó, dao động yêu khí trên người Tứ Trảo Bích Hổ bắt đầu mạnh lên rõ rệt. Bộ lông xám đen nguyên bản mơ hồ xuất hiện vài tia huyết văn cực nhạt chạy dọc hai bên cổ. Con hổ lập tức hưng phấn tới mức nằm lăn dưới đất, liên tục dùng đầu cọ cọ chân Lưu Phong như muốn lấy lòng.
Mà Lưu Phong thì đứng chết lặng tại chỗ. Lúc này hắn mới chợt nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng: tu tiên giới này hình như càng sáng càng quý.
Nhìn nửa gốc Huyết Tinh Thảo vừa biến mất trong bụng con hổ, khóe mắt hắn bắt đầu co giật liên tục. Tứ Trảo Bích Hổ còn tưởng mình được thưởng lớn, vui vẻ phe phẩy cái đuôi to đùng quét lá cây bay đầy đất.
Lưu Phong im lặng rất lâu rồi mới ho khan một tiếng, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh.
"... Xem như thưởng cho ngươi."
Nói xong, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy lời này dối lòng tới mức đau tim.
Hắn ôm nửa gốc Huyết Tinh Thảo còn lại ngồi bên khe đá hồi lâu, nhìn con hổ nằm hấp thu dược lực tới mức sắp chảy cả nước miếng, cuối cùng chỉ có thể thở dài bất lực. Xem ra, tri thức từ Trái Đất không phải lúc nào cũng dùng được ở thế giới này. Mỗi lần chiêm nghiệm, đều phải trả giá. Mà lần này, cái giá hơi đau lòng một chút.