Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 32: HUYẾT CHIẾN TRƯỚC KHI VÀO DI TÍCH



Sau khi hù chết đàn yêu lang, Lưu Phong không vội vàng đi hái linh thảo ngay. Hắn ngồi nguyên tại chỗ thêm một lúc, đợi đến khi linh lực trong cơ thể hồi phục hơn phân nửa, cũng đợi cho đến khi cảm giác rợn tóc sau gáy hoàn toàn biến mất, mới chậm rãi đứng dậy.

Trải qua trận giằng co vừa rồi, hắn càng thêm khẳng định một điều: trong tu tiên giới này, đôi khi không cần phải đánh cũng có thể thắng. Chỉ cần đủ tỉnh táo, đủ giảo hoạt, biết lợi dụng thứ đối thủ sợ hãi nhất, thì kẻ yếu vẫn có thể sống sót.

Hắn tiến lại gần gốc linh thảo màu đỏ tím, ngồi xổm xuống quan sát tỉ mỉ. Thân nấm màu đỏ sẫm, bề mặt lấp lánh những đường vân như mạch máu đang chảy, tỏa ra linh khí dồi dào đến mức chỉ cần hít thở gần đó cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái. Mùi hương ngọt ngào, nồng đậm lan tỏa khiến Tứ Trảo Bích Hổ bên cạnh thèm tới mức nhỏ dãi.

Lưu Phong nheo mắt nhìn hồi lâu, rồi chợt bật cười.

"Mẹ kiếp... Huyết Tinh Chi!"

Hắn nhớ rõ trong tạp ký linh dược của Luyện Dược Đường từng ghi: Huyết Tinh Chi là loại linh dược hiếm thấy, thường mọc ở những nơi có tử khí hoặc huyết khí ngưng tụ. Nó là chủ dược để luyện chế Tẩy Tủy Đan, loại đan dược có thể tẩy rửa tạp chất trong kinh mạch, cải thiện tư chất linh căn. Chỉ riêng gốc này, nếu đem bán ngoài thị trường ít nhất cũng được hai trăm linh thạch hạ phẩm.

Đối với hắn, một tên tam linh căn phế vật, đây chính là thứ đáng giá nhất.

"Lần này xem như phát tài rồi." Hắn suýt nữa cười thành tiếng.

Nhưng càng nhìn kỹ, hắn càng cảm thấy kỳ quái. Trên Trái Đất của hắn, thứ càng đẹp thường càng nguy hiểm, rắn độc có hoa văn sặc sỡ nhất, nấm độc lại càng bắt mắt hơn hoa. Nhưng tu tiên giới này dường như hoàn toàn ngược lại: linh dược càng quý, màu sắc lại càng khoa trương.

Lưu Phong cẩn thận vận chuyển linh lực hệ Thổ bao bọc lấy bàn tay, nhẹ nhàng luồn xuống gốc nấm, từng chút từng chút gỡ từng sợi rễ ra khỏi khe đá. Động tác cực kỳ tỉ mỉ, không làm đứt một sợi rễ nào. Lớp linh lực hệ Thổ vừa bảo vệ tay hắn khỏi nhựa cây có tính ăn mòn nhẹ, vừa giữ nguyên vẹn dược tính bên trong gốc Huyết Tinh Chi.

Tứ Trảo Bích Hổ bên cạnh nhìn mà sốt ruột, cái đuôi quét qua quét lại đầy vẻ thèm muốn. Nhưng nó cũng biết lúc này không được quấy rầy, đành nằm bẹp xuống đất, hai mắt vẫn dán chặt vào gốc linh thảo.

Sau gần một nén nhang, Lưu Phong cuối cùng cũng đào xong. Toàn bộ gốc Huyết Tinh Chi được hắn nhấc ra nguyên vẹn, rễ còn dính chút đất thịt màu nâu đen. Hắn nhanh chóng đặt vào hộp ngọc đã chuẩn bị sẵn, đậy nắp, phong ấn dược tính bằng linh lực hệ Thổ.

"Xong!"

Đóng nắp hộp lại, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Chuyến đi Hắc Phong Sơn lần này đã thu về một món hàng đáng giá, ít nhất hai trăm linh thạch hạ phẩm hoặc một lò Tẩy Tủy Đan nếu may mắn luyện thành công.

Tứ Trảo Bích Hổ thấy hắn đã xong, lập tức bò tới, cái đầu to đùng cọ cọ vào chân hắn, mắt vẫn chưa rời khỏi hộp ngọc. Lưu Phong nhìn bộ dạng tham ăn của nó mà khóe miệng co giật.

"Đừng mơ! Cái này không cho ngươi đâu!"

Tứ Trảo Bích Hổ nghe vậy cụp tai xuống, bộ dạng ấm ức như đứa trẻ bị từ chối quà. Lưu Phong đành lắc đầu, lấy ra một viên Tụ Linh Đan phế đan ném cho nó.

"Của ngươi đây. Ăn tạm đi, về rồi tính."

Tứ Trảo Bích Hổ đớp lấy, nuốt chửng, lập tức vui vẻ trở lại, cái đuôi phe phẩy như cánh quạt.

Lưu Phong đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên người. Hắn nhìn về hướng mặt trời đã ngả về phía tây, tính toán thời gian còn lại để trở về tông môn.

"Đi thôi. Còn phải về kịp bữa tối."

Nói xong, hắn cùng Tứ Trảo Bích Hổ bắt đầu hành trình quay về. Nhưng vận mệnh hình như không muốn để hắn về dễ dàng như vậy.

Chưa đi được nửa nén nhang, linh khí xung quanh bỗng bắt đầu hỗn loạn kỳ lạ. Không khí trở nên nặng nề, gió thổi qua cây cối cũng mang theo mùi tanh tưởi nhàn nhạt. Tứ Trảo Bích Hổ lập tức dừng bước, toàn thân dựng lông, cổ họng phát ra tiếng gầm cực thấp.

Lưu Phong gần như theo bản năng rút phi châm ra, thần thức tản nhanh về phía trước. Vài nhịp thở sau, từ trong bụi cây rậm rạp, một con yêu thú toàn thân đỏ sẫm chậm rãi bước ra.

Ánh mắt đỏ rực của nó lạnh lùng, không còn vẻ kiêng dè như lúc đối diện yêu đan. Hóa ra con đầu đàn kia không phải bỏ chạy vì sợ hãi nó chỉ đang rút quân để tự mình quay lại, bởi một con thú săn mồi đơn độc như nó không bao giờ chịu thua trước một kẻ yếu hơn.

Thân hình nó không quá lớn, thậm chí còn nhỏ hơn Tứ Trảo Bích Hổ vài phần, nhưng toàn thân lại tỏa ra khí tức cực kỳ hung lệ. Bộ lông đỏ đen loang lổ như bị máu tươi thấm qua nhiều năm, bốn móng vuốt sắc bén âm thầm cào nát lớp lá khô dưới đất.

Xích Huyết Báo. Yêu thú cấp một đỉnh phong.

Khác hoàn toàn đám yêu lang lúc trước. Nếu yêu lang đáng sợ ở số lượng cùng bầy đàn, thì thứ trước mặt này đáng sợ ở tốc độ cùng lực bộc phát. Loại yêu thú này trời sinh đã là kẻ săn giết, cực kỳ thích hợp cận chiến tập kích.

Lưu Phong chỉ nhìn vài giây đã lập tức hiểu: Lần này... không hù được. Loại yêu thú sống đơn độc như vậy cực kỳ tự tin vào thực lực bản thân, không dễ bị khí tức bên ngoài dọa lui như đám yêu lang trước đó.

Xa xa phía sau, ngay cả Thẩm Thụy Vân cũng lần đầu tiên thật sự chuẩn bị ra tay cứu người. Với Luyện Khí tầng bốn đỉnh phong mà nói, Xích Huyết Báo quá nguy hiểm, nhất là loại yêu thú tốc độ cao chuyên áp sát này.

Mà phản ứng đầu tiên của Lưu Phong, vẫn là chạy.

Hắn gần như không do dự xoay người lao về phía khoảng rừng thưa bên trái. Tứ Trảo Bích Hổ cũng lập tức theo sát phía sau. Nhưng chỉ trong vài nhịp hô hấp, da đầu Lưu Phong đã bắt đầu tê dại. Quá nhanh.

Xích Huyết Báo gần như hóa thành một đạo huyết ảnh lao xuyên qua rừng cây. Khoảng cách giữa hai bên bị kéo gần với tốc độ cực kỳ đáng sợ.

Lưu Phong lập tức hiểu ra một chuyện: không đánh thì không được nữa rồi. Hắn đột ngột đổi hướng, phi châm trong tay áo lập tức bắn ngược về phía sau. Hàn quang xé gió lao đi cực nhanh, nhưng Xích Huyết Báo chỉ hơi nghiêng thân đã né được hơn phân nửa, cây còn lại cũng chỉ sượt qua lớp da bên hông để lại một vết máu cực nhỏ. Khác hoàn toàn đám yêu thú trước đó, nó thật sự biết chiến đấu.

Xích Huyết Báo gầm thấp một tiếng rồi đột nhiên tăng tốc. Chỉ trong nháy mắt đã áp sát phía sau lưng hắn. Lưu Phong gần như theo phản xạ lăn mạnh sang bên cạnh, ngay lúc đó một trảo sắc bén trực tiếp xé rách thân cây phía sau thành từng mảnh vụn. Lưng hắn lập tức lạnh ngắt. Nếu chậm nửa nhịp, vừa rồi bị xé nát đã là cổ mình.

Từ sau khi xuyên không tới nay, đây là lần đầu tiên Lưu Phong thật sự bị ép vào trạng thái sinh tử gần như vậy. Không có thời gian tính toán quá nhiều, cũng không có cơ hội chuẩn bị hoàn hảo như lúc luyện phi châm ở vực sâu nữa. Chỉ cần chậm một nhịp là chết.

Xích Huyết Báo lại lao tới lần nữa. Lần này nhanh hơn, hung hơn. Lưu Phong vừa mới xuất thủ một cây phi châm thì đối phương đã áp sát vào trong phạm vi cực gần, móng vuốt sắc bén quét ngang qua người hắn. Một tiếng xoẹt chói tai vang lên. Vai trái lập tức nổ tung một mảng máu lớn.

Đau, rất đau. Máu nóng gần như lập tức thấm ướt nửa cánh tay.

Lưu Phong lảo đảo lui lại vài bước, sắc mặt tái đi trong nháy mắt. Nhưng chính cơn đau đó lại khiến đầu óc hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Đánh nhau thật sự không giống tưởng tượng. Không có thời gian nghĩ đẹp hay xấu, không có thời gian giữ phong thái, chỉ cần sống sót trước đã.

Từ giây phút đó, lối đánh của hắn gần như thay đổi hoàn toàn. Không còn cố giữ khoảng cách tuyệt đối nữa, không còn cố tìm góc xuất thủ hoàn mỹ nữa. Hắn bắt đầu đánh cực bẩn.

Hắn cố ý đá bùn đất lên che tầm nhìn, liên tục thay đổi vị trí giữa rừng cây, thậm chí còn chủ động đổi thương lấy thương để kéo khoảng cách đủ gần cho phi châm phát huy tác dụng. Độc cũng bị hắn sử dụng gần như không tiếc tay.

Xích Huyết Báo rõ ràng không ngờ con mồi trước mặt lại khó chơi tới như vậy. Nó nhiều lần né được phi châm nhưng động tác cũng bắt đầu chậm dần vì độc tính tích tụ.

Đúng lúc đó, Tứ Trảo Bích Hổ bỗng gầm lên dữ dội rồi trực tiếp lao vào cắn mạnh lên chân sau Xích Huyết Báo. Lần đầu tiên, nó thật sự chiến đấu như một chiến hữu.

Xích Huyết Báo nổi giận quay đầu cào mạnh một trảo lên người bích hổ khiến bộ lông cùng máu tươi đồng thời bắn tung tóe. Nhưng chính khoảnh khắc nó bị giữ chân đó, ánh mắt Lưu Phong lập tức lạnh xuống.

Cơ hội!

Hắn cố ý để lộ một sơ hở cực lớn trước ngực rồi lảo đảo lui lại. Xích Huyết Báo quả nhiên mắc bẫy, nó gần như lập tức lao thẳng tới cổ hắn bằng tốc độ nhanh nhất. Khoảng cách cực gần, không thể né, không thể lui.

Mà ngay khoảnh khắc hàm răng sắc bén kia sắp cắn xuống, phi châm trong tay áo Lưu Phong đột nhiên bắn ra. Không còn là ám khí tầm xa nữa, mà gần như đâm thẳng.

Phập! Phi châm trực tiếp xuyên vào mắt phải Xích Huyết Báo. Cùng lúc đó, linh lực hắn điên cuồng kích phát toàn bộ độc tính bên trong. Con yêu thú lập tức phát ra tiếng gào thảm thiết rung động cả khu rừng rồi điên cuồng giãy dụa. Nhưng chỉ vài nhịp hô hấp sau, thân hình nó bắt đầu loạng choạng, cuối cùng ầm một tiếng ngã mạnh xuống đất.

Chết.

Lưu Phong cũng gần như cùng lúc ngã ngửa ra phía sau. Cả người hắn lúc này đầy máu, bùn đất cùng mồ hôi, vai trái đau tới mức gần như tê dại. Hắn nằm nhìn bầu trời tối đen xuyên qua kẽ lá hồi lâu mà không nói gì.

Xa xa phía sau, Thẩm Thụy Vân cũng im lặng rất lâu. Ban đầu nàng luôn cho rằng Lưu Phong thiếu sát khí, nhưng bây giờ mới phát hiện... hắn không thiếu. Chỉ là hắn không thích đánh cược bằng mạng. Nhưng một khi bị ép tới đường cùng, hắn còn hung hơn tưởng tượng rất nhiều.

Trận chiến này nhìn như chật vật, nhìn như cực bẩn, nhưng đó mới là kiểu sống sót thật sự trong tu tiên giới: không sĩ diện, không cứng đầu, không lấy mạng mình đi cược khí phách vô nghĩa.

Lưu Phong nằm dưới đất hồi lâu rồi mới bật cười khàn khàn.

"Tu tiên... quả nhiên không dễ sống..."

Tứ Trảo Bích Hổ bên cạnh cũng nằm vật xuống thở dốc, bộ lông dính đầy máu cùng bùn đất nhìn cực kỳ thảm hại. Một người một thú cứ như vậy nằm giữa khu rừng hỗn độn sau huyết chiến.

Mà phía xa trong bóng tối, Thẩm Thụy Vân cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm. Hắn... đủ tư cách vào di tích rồi.