Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 31: KẺ NGHÈO ĐỘNG TÂM.,HÙ CHẾT YÊU LANG.



Sau lần từ Hắc Phong Sơn trở về, cuộc sống của Lưu Phong dường như lại quay về quỹ đạo quen thuộc. Ban ngày luyện đan tại Luyện Dược Đường, tối trở về phòng điều tức tu luyện, nửa đêm thì ôm một đống phi châm xuống đáy vực luyện tới lúc linh lực cạn sạch mới chịu bò lên ngủ.

Chỉ là lần này có chút khác biệt, bởi ngay cả chính hắn cũng cảm giác được linh lực trong cơ thể đã dày hơn trước rất nhiều. Từng tia linh khí vận chuyển qua kinh mạch càng lúc càng trôi chảy. “Xem ra cái mạng nhỏ này sau trận chiến sinh tử kia rốt cuộc cũng bắt đầu thích nghi với cái thế giới tu tiên tàn khốc này rồi.” Lưu Phong thầm nghĩ.

Hiện tại hắn đã bước tới Luyện Khí tầng bốn đỉnh phong, chỉ còn cách tầng năm một lớp giấy mỏng. Nhưng càng tới gần bình cảnh, Lưu Phong lại càng không dám nóng vội. Hắn tự biết mình khác những thiên kiêu chân chính trong tông, linh căn phế thì vẫn là phế, nếu cưỡng ép đột phá quá nhanh rất dễ làm căn cơ bất ổn.

Cho nên khoảng thời gian này, hắn ngược lại càng ổn định hơn trước, luyện công cũng không còn kiểu ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới nữa. Ngay cả Mạn Thanh cũng bắt đầu cảm thấy kỳ quái. Bởi Lưu Phong hiện tại tuy ngoài miệng vẫn luôn than nghèo, than mệt, than đời bất công, nhưng lúc luyện đan lại không còn tìm lý do bỏ trốn nữa.

Mà người thật sự để ý tới thay đổi này lại không phải Liễu Như Yên, mà là Tông chủ Thẩm Thụy Vân. Sau khi nghe vị chấp sự âm thầm bảo hộ tại Hắc Phong Sơn báo lại toàn bộ quá trình lịch luyện của Lưu Phong, ánh mắt nàng đã thay đổi rất nhiều.

Điều khiến nàng để tâm không phải thiên phú luyện đan hay tu vi thấp kém của hắn, mà là phản ứng trong lúc đối mặt nguy hiểm. Biết sợ nhưng không hoảng, biết lùi nhưng không loạn, thậm chí khi bị ép vào tuyệt cảnh vẫn còn giữ được đầu óc tỉnh táo để suy nghĩ đường sống. Loại người này mới thật sự phù hợp với tu tiên giới đầy rẫy lừa lọc.

Cho nên lần này, Thẩm Thụy Vân quyết định tự mình khảo nghiệm thêm một bước. Nàng không ép buộc, không ra lệnh, mà dùng phương thức đơn giản nhất trong tu tiên giới: tung mồi câu. Nàng muốn tận mắt chứng kiến khi Lưu Phong bước vào cảnh tuyệt lộ, hắn sẽ phản ứng thế nào.

Hai ngày sau, tại khu vực nhận nhiệm vụ ngoại môn, vài đệ tử vô tình tụ tập bàn tán. Nghe nói sâu trong Hắc Phong Sơn xuất hiện dị tượng linh khí, có người còn nhìn thấy ánh đỏ ban đêm, dường như là linh dược cấp cao sắp thành hình. Tin tức rất mơ hồ, thậm chí còn chẳng có ai dám xác nhận thật giả, nhưng nó lại vừa đủ để khiến kẻ nghèo động tâm.

Mà người nghe được tin này, lại vừa hay là Lưu Phong. Hắn đứng cách đó không xa, tay còn đang cầm túi linh dược vừa lĩnh từ Luyện Dược Đường, khóe mắt lập tức giật nhẹ vài cái.

“Mẹ kiếp... Ngửi thôi đã thấy nồng nặc mùi bẫy rập rồi.” Lưu Phong âm thầm chửi rủa trong lòng.

Hắn hiện tại đã không còn là tên thiếu niên ngây ngô mới xuyên không tới nữa. Sau từng ấy chuyện, hắn quá rõ tu tiên giới này chưa bao giờ có chuyện bánh ngọt từ trên trời rơi xuống. Nhưng hiểu thì hiểu, mà nghèo thì vẫn hoàn nghèo.

Đêm hôm đó, Lưu Phong ngồi trong phòng nhìn túi trữ vật hồi lâu. Phi châm cần thay mới, linh thạch gần cạn, luyện đan ngày càng tốn tiền, mà còn khoảng hai tháng nữa là đến kỳ di tích mở ra. Nghĩ tới đó, hắn chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

“Tu tiên đúng là cái nghề đốt tiền. Không có vốn liếng thì chỉ có nước cạp đất mà ăn.”

Hắn biết tin tức kia rất khả nghi, nhưng tu tiên giới vốn dĩ đầy nguy hiểm. Nếu cái gì cũng sợ thì cả đời chỉ có thể làm tầng dưới chót cho người ta giẫm đạp. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt giữa "giữ mạng" và "kiếm tiền", Lưu Phong cuối cùng vẫn nghiến răng quyết định đi xem thử.

Hắn tự đặt ra nguyên tắc: Chỉ xem thử. Nếu thật sự nguy hiểm thì lập tức vắt chân lên cổ mà chạy, hắn tuyệt đối không liều mạng vì một gốc linh dược còn chưa biết mặt mũi ra sao.

Sáng hôm sau, Lưu Phong đứng bên mép vực, thò đầu nhìn xuống dưới gọi lớn:

"Tứ Trảo Bích Hổ. Đi kiếm cơm."

Tứ Trảo Bích Hổ vốn đang nằm ngủ thẳng cẳng lập tức bật dậy, ánh mắt sáng rực như nghe thấy tiếng gọi của đan dược. Hiện tại nó đã hoàn toàn quen với việc đi theo Lưu Phong xuống núi săn yêu thú. Tuy có chút cực nhọc, nhưng lâu lâu lại được hắn thưởng cho vài viên đan dược thơm phức. Cuộc sống rõ ràng thoải mái và vinh hoa hơn nhiều so với lúc chỉ biết nằm chờ bên dưới đáy vực.

Lưu Phong nhìn bộ dạng ngu ngơ, vẫy đuôi mừng rỡ của nó mà khóe miệng co giật:

"Ngươi đúng là đồ dễ dụ..."

Một người một thú rất nhanh rời khỏi Thủy Nguyệt Đao Tông. Mà phía trên tầng mây xa xa, một thân ảnh bạch y cũng lặng lẽ theo sau. Thẩm Thụy Vân đứng trên phi kiếm, khí tức hoàn toàn thu liễm, ánh mắt bình tĩnh nhìn thiếu niên phía dưới.

Lần này nàng quyết định tự mình theo dõi. Trước giờ nàng vẫn luôn cử người bảo hộ âm thầm, nhưng chưa từng trực tiếp chứng kiến Lưu Phong đối mặt với nguy hiểm thật sự. Nàng muốn xem, một mình hắn, khi bị dồn vào đường cùng sẽ làm gì để tồn tại.

Khác với lần đầu tiến vào Hắc Phong Sơn, hiện tại Lưu Phong rõ ràng cẩn thận đến mức quái dị. Hắn không đi thẳng vào khu vực có dị tượng linh khí, mà vừa đi vừa quan sát dấu chân, vết cào trên cây, mùi máu cùng khu vực linh khí biến động. Tư duy phân tích tình huống hiện đại trong đầu hắn bắt đầu phát huy tác dụng cực mạnh.

Động vật có lãnh địa... yêu thú chắc chắn cũng vậy. Linh dược càng quý thì sẽ có càng nhiều yêu thú tranh giành và canh giữ.

Cho nên hắn không hề nóng vội. Có vài nơi chỉ vừa cảm giác không ổn, hắn lập tức đổi hướng mà không cần lý do. Ngay cả Thẩm Thụy Vân phía xa nhìn thấy cũng phải khẽ nhướn mày.

Các thiên kiêu khác gặp cơ duyên thường sẽ nóng đầu lao tới như thiêu thân lao vào lửa, còn Lưu Phong thì khác. Hắn luôn đứng ở vị trí dễ chạy nhất, giữ khoảng cách an toàn, đẩy Tứ Trảo Bích Hổ đi trước dò đường, thậm chí còn thuận tay ghi nhớ địa hình xung quanh để làm đường lui. Có vài lần còn chưa nhìn thấy bóng dáng yêu thú, hắn đã chủ động vòng đường khác.

Hành động này làm Thẩm Thụy Vân nhìn tới mức dở khóc dở cười. Thiếu niên này không phải nhát gan, mà là tham sống sợ chết.

Sau gần nửa ngày tìm kiếm, một người một thú cuối cùng cũng dừng lại trước một khu vực cực kỳ yên tĩnh. Không có tiếng chim hót, không có tiếng côn trùng kêu, ngay cả gió dường như cũng lạnh hơn vài phần. Tứ Trảo Bích Hổ lúc này đã bắt đầu gầm nhẹ trong cổ họng, toàn thân hơi cúi thấp xuống, bộ dạng vô cùng cảnh giác.

Lưu Phong vừa cảm nhận được linh khí nồng nặc nơi này liền lập tức hiểu ra: Có đại gia hỏa đang ở đây.

Hắn không lập tức tiến vào, mà thân hình khẽ động, trực tiếp nhảy lên một cành cổ thụ gần đó, mượn tán lá rậm rạp che giấu khí tức rồi mới ló đầu quan sát phía dưới. Giữa khe đá sâu trong rừng, một gốc linh thảo màu tím đậm đang lặng lẽ phát sáng, linh khí quanh nó gần như hóa thành sương mỏng, chỉ nhìn thôi đã biết tuyệt đối là hàng thượng phẩm.

Hai mắt Lưu Phong lập tức sáng lên: “Mẹ kiếp... lần này xem như phát tài rồi!”

Nhưng rất nhanh, nụ cười trên mặt hắn cứng đờ. Bởi ngay phía sau linh thảo kia, một thân ảnh khổng lồ chậm rãi mở mắt. Đó là một con yêu thú cấp một đỉnh phong! Khí tức mạnh mẽ hung bạo tỏa ra khiến da đầu hắn hơi tê dại, ngay cả Tứ Trảo Bích Hổ bên dưới cũng theo bản năng cụp tai xuống.

Lưu Phong đứng trên cây im lặng hồi lâu rồi âm thầm nuốt nước bọt: “Xong đời rồi... Hình như lần này mình hơi tham rồi!”

Hắn gần như lập tức đưa ra quyết định: Bỏ! Linh dược đáng tiền thật, nhưng cái mạng nhỏ này vẫn quan trọng hơn.

Ngay lúc hắn chuẩn bị lặng lẽ lui xuống khỏi cành cây để chuồn lẹ, Tứ Trảo Bích Hổ bên dưới đột nhiên dựng lông toàn thân, cổ họng phát ra tiếng gầm cực thấp. Bụi cây phía sau bọn họ bắt đầu rung động kịch liệt.

Một đôi mắt đỏ thẫm chậm rãi mở ra trong bóng tối, rồi đôi thứ hai, đôi thứ ba...

Sắc mặt Lưu Phong lập tức đại biến: “Không phải chứ? Chơi ăn gian vậy ai chơi lại?”

Hắn lúc này mới hiểu ra, con yêu thú cấp một đỉnh phong kia không hề sống một mình. Xung quanh hắn, từng đôi mắt đỏ ngầu dần hiện ra giữa bóng tối. Ít nhất có tới bảy tám con yêu lang cấp thấp đã âm thầm bao vây bọn họ từ lúc nào không biết.

Da đầu Lưu Phong lập tức tê dại. Đánh thì chắc chắn thành thức ăn cho yêu thú, mà chạy thì đôi chân ngắn này chưa chắc đã nhanh bằng bốn chân của tụi nó. Tứ Trảo Bích Hổ bên cạnh tuy hung dữ thật, nhưng cùng lắm cũng chỉ ngang vài con yêu lang cấp thấp, căn bản không đủ sức xoay chuyển cục diện.

“Mẹ kiếp, muốn ép ông đây vào đường chết sao? Chỉ còn cách này thôi...”

Hù…!

Yêu thú khác con người. Rất nhiều loại coi trọng huyết mạch và khí tức hơn tất cả, đặc biệt là loại sống theo bầy đàn như yêu lang. Chỉ cần tâm lý của con đầu đàn xuất hiện dao động, cả đàn sẽ sợ theo đó là tâm lý.

Mà trong tay hắn, vừa hay lại có một viên yêu đan cấp một thu được từ trước.

Không chút chần chừ, Lưu Phong trực tiếp lấy viên yêu đan từ túi trữ vật ra, âm thầm vận chuyển toàn bộ linh lực kích phát khí tức bên trong. Trong nháy mắt, một cỗ yêu khí cường đại, thâm sâu hơn đám yêu lang kia gấp nhiều lần lập tức lan tràn ra xung quanh.

Gầm!

Đám yêu lang cấp thấp gần như đồng thời chững lại, tiếng gầm gừ trong cổ họng xuất hiện sự sợ hãi và dao động rõ rệt. Ngay cả con đầu đàn phía trước cũng hơi híp mắt lại, bước chân tiến lên dừng hẳn.

Lưu Phong thấy chiêu trò có hiệu quả, tim đập thình thịch như đánh trống trận nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ mặt của một vị tuyệt thế cao nhân. Hắn không lùi nữa, ngược lại còn chậm rãi bước lên một bước. Quanh người hắn, vài đạo phi châm lập tức phóng ra, lơ lửng trong không trung, linh lực vận chuyển ổn định tới mức đáng sợ. Bộ dạng kia giống như chỉ cần đám yêu lang dám tiến thêm nửa bước, hắn sẽ lập tức đại sát tứ phương, đại khai sát giới bọn chúng vậy.

Bên ngoài càng bình tĩnh bao nhiêu, trong lòng hắn càng xoắn xuýt bấy nhiêu: “Các đại ca lang, làm ơn làm phước nhìn cái yêu đan này mà rút lui giùm cái. Chứ đâm đầu vào là lộ tẩy hết đó!”

Hắn biết rõ đây chỉ là trò hù dọa rẻ tiền. Nếu con đầu đàn phát hiện khí tức yêu đan không thuộc về hắn, hoặc nhận ra hắn chỉ là một con hổ giấy đang giả vờ mạnh mẽ, vậy hôm nay hắn chính thức có tên trên bia mộ của tông môn.

Không khí trong rừng gần như đông cứng lại thành băng.

Đám yêu lang cấp thấp bắt đầu bất an lui lại vài bước, liên tục phát ra tiếng gầm thấp cảnh giác. Chỉ còn con đầu đàn vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn chằm chằm Lưu Phong, đôi mắt đỏ sẫm như muốn nhìn thấu lục phủ ngũ tạng của hắn.

Mồ hôi sau lưng hắn đã sớm thấm ướt toàn bộ y phục, nhưng ngay cả hô hấp hắn cũng cố giữ thật đều, ánh mắt lạnh tới mức chính hắn còn thấy mình diễn quá sâu. Tứ Trảo Bích Hổ đứng bên cạnh thấy Lưu Phong ra oai, cũng vô thức nhe nanh gầm gừ phối hợp, bộ dạng cực kỳ hung dữ. Nó căn bản không hiểu Lưu Phong đang giở trò gì, chỉ cảm thấy đám yêu lang trước mặt nhìn rất ngứa mắt nên theo bản năng gầm theo Lưu Phong cho oai.

Hai bên cứ giằng co như vậy hồi lâu. Thời gian trôi qua dài tới mức Lưu Phong cảm thấy hai chân mình sắp tê cứng vì đứng gồng.

Ngay lúc hắn bắt đầu nghi ngờ có phải trò lừa gạt của mình đã bị nhìn thấu rồi hay không, con đầu đàn cuối cùng cũng phát ra một tiếng gầm trầm thấp đầy kiêng kị, chậm rãi lui lại nửa bước. Chỉ một động tác rất nhỏ như vậy, toàn bộ đàn yêu lang lập tức dao động rõ rệt, vài con phía sau còn theo bản năng lùi xa hơn vào bụi rậm.

Lưu Phong biết mình cược đúng rồi. Hắn suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.

Hắn vẫn không dám thả lỏng cơ mặt, tiếp tục giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, ngạo nghễ nhìn chằm chằm đối phương. Cuối cùng, con đầu đàn lại gầm thêm một tiếng nữa rồi dứt khoát quay người lùi vào rừng sâu. Đám yêu lang cấp thấp thấy yêu thú đầu đàn rút lui, cũng nhanh chóng cụp đuôi rút theo, từng đôi mắt đỏ dần biến mất trong bóng tối âm u.

Cho tới khi yêu khí hoàn toàn tan đi, Lưu Phong mới cảm thấy hai chân mình mềm nhũn ra như nước. Hắn trực tiếp ngồi bệt xuống đất, tay cầm yêu đan còn hơi run rẩy, lưng áo lạnh ngắt vì mồ hôi lạnh.

Tứ Trảo Bích Hổ bên cạnh ngơ ngác nhìn hắn, dường như không hiểu vì sao đám yêu lang đông đúc kia tự nhiên lại bỏ đi một cách khó hiểu như vậy.

Lưu Phong ngẩng đầu nhìn trời hồi lâu, rồi mới thở hắt ra một ngụm khí lạnh, bật ra một câu chửi thề:

"... Má nó. Suýt nữa thì biến thành thức ăn yêu thú thật rồi."

Tứ Trảo Bích Hổ nghe hắn nói thì vui vẻ cọ cái đầu đầy lông vào vai hắn, gương mặt hớn hở như thể vừa rồi chính nó đã ra tay dẹp loạn. Lưu Phong nhìn con hàng ngu ngơ này, khóe miệng co giật vài cái, cuối cùng vẫn đưa tay xoa đầu nó một cái thật mạnh.

Nếu không có con hàng này đứng bên cạnh phối hợp hù người, à không, hù yêu thú, chưa chắc hôm nay hắn đã diễn tròn vai cái vở kịch "cáo mượn oai hùm" này.

Xa xa phía sau khu rừng, Thẩm Thụy Vân lặng lẽ chứng kiến toàn bộ quá trình, ánh mắt dần trở nên thâm trầm hơn vài phần. Điều khiến vị Tông chủ này kinh ngạc không phải là việc Lưu Phong dọa lui được đàn yêu lang, mà là từ đầu tới cuối, tên tiểu tử này chưa từng có ý định liều mạng theo kiểu nông nổi. Hắn luôn tìm cách dùng đầu óc, dùng tâm lý, dùng tất cả những thứ có thể lợi dụng xung quanh để tự vạch ra cho mình một con đường sống trong tuyệt lộ.

"Kẻ này... đúng là một con cáo già mang lớp vỏ thiếu niên." Thẩm Thụy Vân khẽ mỉm cười, thân ảnh bạch y lập tức hóa thành một đạo lưu tinh biến mất vào tầng mây.