Sau khi đột phá Luyện Khí tầng năm, Lưu Phong dành trọn hai tháng tiếp theo để củng cố tu vi. Hắn không nóng vội, mỗi ngày đều đặn vận chuyển công pháp, luyện đan, luyện phi châm, từng chút một đẩy tu vi từ sơ kỳ lên viên mãn. Đến ngày di tích chính thức mở ra, tu vi của hắn đã ổn định vững chắc ở Luyện Khí tầng năm viên mãn, sẵn sàng cho chuyến đi sinh tử sắp tới.
Sáng sớm hôm ấy, toàn bộ Thủy Nguyệt Đao Tông đã hoàn toàn khác hẳn ngày thường. Từng đạo lưu quang từ khắp các ngọn núi không ngừng xé gió lao về quảng trường trung tâm, tiếng đệ tử gọi nhau, tiếng pháp khí rung động, tiếng bàn luận hưng phấn hòa lẫn vào nhau tạo thành một bầu không khí náo nhiệt hiếm thấy.
Ngay cả những đệ tử quanh năm đóng cửa khổ tu cũng lần lượt xuất hiện. Ai cũng biết ngày hôm nay chính là thời khắc di tích cổ mở ra, cơ duyên lớn nhất trong nhiều năm của Thủy Nguyệt Đao Tông cuối cùng cũng đã đến.
Giữa dòng người đông đúc ấy, Lưu Phong chậm rãi bước lên quảng trường. Thanh bào của Luyện Dược Đường theo gió khẽ lay động, thần sắc hắn bình tĩnh hơn trước rất nhiều. Sau hai tháng khổ tu, tu vi Luyện Khí tầng năm viên mãn đã hoàn toàn ổn định, mang theo cảm giác trầm ổn khó tả.
Thay đổi lớn nhất lại không nằm ở cảnh giới, mà nằm ở ánh mắt. Đó không còn là ánh mắt của một người mới bước chân vào thế giới tu tiên, mà là ánh mắt của kẻ đã thật sự nhìn thấy máu, nhìn thấy tử vong và hiểu được sinh tồn trong thế giới này khó khăn đến mức nào.
Lưu Phong rất rõ một đạo lý: trên đời này không có cơ duyên nào miễn phí. Mỗi phần cơ duyên đều được đổi bằng nguy hiểm tương ứng. Những người chỉ nhìn thấy bảo vật thường chết rất nhanh, còn những người nhìn thấy nguy hiểm trước mới có tư cách sống đủ lâu để hưởng thụ bảo vật.
Chính vì vậy, khi đám đệ tử xung quanh đang hưng phấn bàn luận về truyền thừa cổ, thiên tài địa bảo hay thứ hạng trong chuyến đi lần này, điều đầu tiên hắn nghĩ tới lại là làm thế nào để sống sót trở về.
Phía xa, đoàn người của Luyện Dược Đường cũng đang tiến tới. Liễu Như Yên vẫn mang bộ bạch y quen thuộc, khí chất thanh lãnh như một khối hàn băng ngàn năm chưa từng tan chảy. Nơi nàng đi qua, không ít đệ tử vô thức tránh đường. Mạn Thanh đi bên cạnh vừa nhìn thấy Lưu Phong liền mỉm cười bước nhanh tới gần.
Mạn Thanh: "Lưu sư đệ, nhìn huynh nghiêm túc như vậy, người ngoài không biết còn tưởng huynh chuẩn bị đi chịu chết."
Lưu Phong: "Tiến vào nơi quỷ quái kia mà còn không nghiêm túc thì cách chết cũng chẳng xa nữa."
Mạn Thanh bật cười, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng bị vẻ lo lắng trong đáy mắt thay thế. Nàng biết rõ chuyến đi lần này khác hẳn mọi lần trước, ngay cả những trưởng lão vốn luôn bình thản cũng trở nên thận trọng hơn nhiều.
Liễu Như Yên từ đầu tới cuối không nói gì. Chỉ là trong khoảnh khắc đi ngang qua, nàng khẽ liếc nhìn Lưu Phong một lần rồi thu hồi ánh mắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Người khác có lẽ sẽ cho rằng nàng hoàn toàn không để ý tới tên đệ tử này, nhưng chẳng hiểu vì sao Lưu Phong luôn cảm thấy vị sư phụ trên danh nghĩa ấy đang âm thầm quan sát hắn nhiều hơn vẻ ngoài thể hiện.
Đúng lúc ấy, phía đông quảng trường đột nhiên truyền tới một trận huyên náo. "Tránh ra! Tránh ra! Chu sư huynh mở cược rồi!"
Lưu Phong vừa nghe thấy đã cảm thấy thái dương hơi giật giật.
Quả nhiên, giữa quảng trường lúc này đã bị đám đệ tử vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài. Chu Đại Phát không biết từ lúc nào đã dựng lên một quầy cược nhỏ, trước mặt còn treo nguyên một tấm bảng gỗ lim cực lớn. Trên đó dày đặc tên tuổi cùng tỷ lệ cược của mười hạng đầu trong nội môn Thủy Nguyệt Đao Tông. Xung quanh vô số đệ tử chen nhau đặt linh thạch. Có người cược hết tích góp nhiều năm vào một thiên tài mình xem trọng, có người đỏ mắt tranh cãi tới mức suýt động thủ. Không khí náo nhiệt chẳng khác nào cái chợ.
Nhưng điều khiến sắc mặt Lưu Phong tối sầm lại nằm ở góc dưới cùng của tấm bảng. Nơi đó có một hàng chữ đỏ chói được viết cực lớn: "Lưu sư đệ sẽ sống được mấy ngày?" Bên dưới còn chia thành đủ loại tỷ lệ cược: một ngày, hai ngày, ba ngày, năm ngày, mười ngày.
Mà điều làm Lưu Phong muốn đánh người nhất chính là số người đặt cược hắn không sống nổi quá ba ngày lại chiếm phần lớn nhất.
Chu Đại Phát: "Lưu sư đệ! Ngươi xem, ta coi trọng ngươi nhất đó. Người khác ta chỉ mở cược mười hạng đầu, riêng ngươi ta còn mở thêm hẳn bảng cược thời gian sinh tồn."
Lưu Phong nhìn hắn rất lâu. Trong lòng hắn bắt đầu nghiêm túc cân nhắc xem nếu bây giờ đánh chết tên mập này thì tông môn sẽ xử phạt bao nhiêu năm.
Tiếc rằng hắn còn chưa kịp đưa ra kết luận thì toàn bộ quảng trường đột nhiên yên tĩnh xuống. Một cỗ linh áp khổng lồ từ trên không phủ xuống. Tiếng cười nói lập tức biến mất. Hàng ngàn đệ tử vô thức ngẩng đầu nhìn lên.
Giữa không trung, Thẩm Thụy Vân chậm rãi hiện thân. Thanh sam theo gió khẽ động, thần sắc vẫn bình tĩnh như thường ngày, nhưng chỉ riêng việc nàng đứng ở đó cũng đủ khiến toàn trường không còn bất kỳ tiếng động dư thừa nào.
Phía sau nàng, sáu đạo thân ảnh khác đồng thời xuất hiện. Khí tức của mỗi người đều hùng hậu như biển sâu, mang theo uy áp khiến đám đệ tử Luyện Khí kỳ cảm thấy hô hấp khó khăn.
Thẩm Thụy Vân đưa mắt nhìn khắp quảng trường rồi chậm rãi mở miệng: "Năm nay, di tích cổ sẽ không chỉ có đệ tử bổn tông tiến vào."
Vừa dứt lời, một nam tử trung niên mặc trường bào đen viền bạc đã bước lên phía trước. Người này đứng đó nhưng lại cho người khác cảm giác như một thanh bảo kiếm chưa rời khỏi vỏ. Khí tức sắc bén đến mức khiến không ít đệ tử vô thức tránh nhìn thẳng. Đó chính là tông chủ Huyền Kiếm Tông, Kiếm Vô Trần.
Đứng bên cạnh hắn là đại trưởng lão Ân Thiên Hạc với ánh mắt lạnh lẽo như hàn băng. Theo sau hai người là hơn hai mươi đệ tử Huyền Kiếm Tông. Toàn bộ đều mặc bạch y, đeo trường kiếm, thần sắc lạnh nhạt, từ đầu tới cuối không ai mở miệng nói một câu. Nếu không nhìn thấy sinh khí trên người họ, người ta thậm chí còn tưởng đó là một hàng kiếm tu bằng sắt thép được đúc từ cùng một khuôn mẫu.
Ánh mắt Lưu Phong chỉ vừa đảo qua liền dừng lại trên người thanh niên dẫn đầu. Đối phương thân hình cao gầy, ánh mắt sắc bén như kiếm quang. Tu vi Luyện Khí tầng tám đỉnh phong. Nhưng thứ khiến Lưu Phong chú ý không phải cảnh giới, mà là sát khí, loại sát khí đã được máu và chiến đấu mài giũa qua vô số lần.
Tạ Trường Không. Nguy hiểm. Rất nguy hiểm.
Cái tên ấy đối với rất nhiều đệ tử có lẽ tượng trưng cho thiên tài của Huyền Kiếm Tông, nhưng trong mắt Lưu Phong, đó trước hết là một mối nguy hiểm. Trải qua những lần sinh tử trước đây, hắn đã hiểu một chuyện: trên đời này đáng sợ nhất không phải là kẻ mạnh hơn mình, mà là kẻ vừa mạnh hơn mình lại vừa quen giết người. Tạ Trường Không hiển nhiên thuộc loại thứ hai.
Ngay sau đoàn người Huyền Kiếm Tông, một mùi hương kỳ dị chậm rãi lan khắp quảng trường. Mùi hương ấy thoang thoảng như hương hoa, nhưng lại khiến người ta vô thức cảm thấy lạnh sống lưng.
Một mỹ phụ dung mạo tuyệt mỹ mang theo nụ cười nhàn nhạt bước lên phía trước. Dáng vẻ nàng dịu dàng như nước, nhưng chẳng có ai thật sự dám xem thường người phụ nữ này. Đó là Vạn Độc Cốc, tông chủ Lam Âm Phu Nhân. Đứng cạnh nàng là một lão giả khô gầy như xác chết, da bọc xương, mười đầu ngón tay đen kịt như được ngâm trong kịch độc suốt nhiều năm: Quỷ Thủ Ô, đại trưởng lão Vạn Độc Cốc.
Theo sau hai người là hơn hai mươi đệ tử. Có kẻ mang độc xà quấn quanh cổ, có kẻ trong tay áo liên tục phát ra tiếng động sột soạt của độc trùng bò sát, khí tức âm lãnh khiến đệ tử các tông xung quanh vô thức lùi lại.
Đứng đầu đoàn người là một thiếu nữ mặc bạch y, sắc mặt trắng nhợt như tuyết, trên môi luôn treo nụ cười nhàn nhạt. Nụ cười ấy nhìn qua có vẻ ôn hòa, nhưng chẳng hiểu vì sao lại khiến người ta cảm thấy còn đáng sợ hơn cả vẻ lạnh lùng của Tạ Trường Không. Đó chính là Bạch Linh Nhi.
Lưu Phong chỉ nhìn nàng một lát rồi lặng lẽ thu hồi ánh mắt. Loại người này thường là kiểu nguy hiểm nhất. Bởi ngươi vĩnh viễn không biết nàng đang nghĩ gì, cũng không biết khi nào nàng sẽ ra tay.
Tiếp theo, Cự Linh Môn xuất hiện. Một đại hán thân hình khổng lồ cười vang: "Ha ha ha! Xem ra lão tử tới hơi muộn rồi!" Mặt đất dưới chân đám đệ tử khẽ rung lên. Mỗi bước chân của hắn đều khiến nền đá phát ra tiếng trầm đục, khí huyết cuồn cuộn như sóng lớn, mang lại cảm giác áp bách chẳng khác nào một đầu yêu thú hóa hình. Đó là tông chủ Cự Linh Môn Thiết Sơn Hùng.
Bên cạnh hắn là lão giả mặt đầy sẹo, ánh mắt sắc bén như đao: Công Tôn Liệt, đại trưởng lão Cự Linh Môn. Sau lưng hai người là gần ba mươi đệ tử cao lớn như thiết tháp. Trọng phủ, trọng chùy, cự kiếm và đủ loại binh khí nặng nề được đeo sau lưng. Khí huyết của bọn họ mạnh tới mức dù đứng cách khá xa vẫn có thể cảm nhận rõ.
Người dẫn đầu là một đại hán cao gần hai trượng, vai rộng lưng dày, vác một thanh đại phủ khổng lồ sau lưng. Vừa xuất hiện, ánh mắt hắn đã đảo khắp quảng trường như đang tìm kiếm đối thủ để đánh một trận. Hổ Bạt, Luyện Khí tầng tám.
Sau khi ba tông môn lần lượt xuất hiện, toàn bộ quảng trường dần rơi vào yên lặng. Cho tới lúc này, rất nhiều đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông mới thật sự cảm nhận được áp lực. Trước đây bọn họ vẫn luôn xem chuyến đi lần này là cuộc cạnh tranh giữa người trong tông môn. Nhưng giờ phút này, khi nhìn thấy tinh anh của ba thế lực còn lại, mọi người mới hiểu đây đã không còn là chuyện nội bộ nữa. Đây là cuộc tranh phong giữa các thế hệ trẻ của bốn tông môn. Người thắng sẽ danh chấn một phương. Người thua có thể chẳng còn cơ hội bước ra khỏi di tích.
Trái ngược với vẻ căng thẳng hiện lên trên gương mặt không ít người, Lưu Phong lại vô cùng bình tĩnh. Hắn không hưng phấn, cũng không có ý nghĩ phải tranh đoạt vị trí đứng đầu. Những thứ đó đối với hắn quá xa vời. Mục tiêu của hắn từ đầu tới cuối vẫn rất rõ ràng: sống sót, thu hoạch đủ cơ duyên, sau đó còn nguyên vẹn bước ra ngoài.
Ánh mắt hắn lặng lẽ đảo qua từng người, âm thầm ghi nhớ những khuôn mặt cần tránh và những đối tượng tuyệt đối không được chủ quan. Giống như một con sói đang lặng lẽ quan sát cả khu rừng trước khi bước vào săn mồi.
Lúc này, Thẩm Thụy Vân mới tiếp tục mở miệng. Âm thanh của nàng không lớn, nhưng lại truyền rõ ràng tới tai từng người.
Thẩm Thụy Vân: "Quy tắc di tích lần này không thay đổi quá nhiều. Đối với đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông, tất cả tài nguyên mang ra khỏi di tích đều được quy đổi thành điểm. Linh dược, yêu đan, khoáng thạch, đan dược cổ, công pháp cổ cùng mọi loại tài nguyên khác đều sẽ được trưởng lão đánh giá giá trị. Một điểm tương đương một linh thạch trung phẩm."
Vừa dứt lời, quảng trường lập tức xuất hiện vô số tiếng hít lạnh. Một linh thạch trung phẩm tương đương một trăm linh thạch hạ phẩm. Chỉ cần thu được vài chục điểm thôi cũng đã là một khoản tài sản cực lớn đối với phần lớn đệ tử Luyện Khí kỳ.
Sau đó, từng vị chấp sự bắt đầu phát lệnh bài và túi trữ vật đặc chế cho đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông.
Thẩm Thụy Vân: "Trước khi tiến vào di tích, trận pháp sẽ ghi nhận toàn bộ vật phẩm cá nhân của mỗi người. Sau khi rời khỏi di tích, trận pháp sẽ đối chiếu lần nữa. Không ai có thể giấu tài nguyên, không ai có thể tráo đổi vật phẩm, càng không thể mang đồ từ bên ngoài vào để gian lận điểm số."
Nghe tới đây, không ít người vốn đang nảy sinh vài suy nghĩ gian lận lập tức từ bỏ ý định. Đám trưởng lão hiển nhiên đã sớm nghĩ tới mọi lỗ hổng có thể xuất hiện.
Thẩm Thụy Vân: "Trong di tích được phép tranh đoạt, được phép giao thủ, được phép cướp đoạt tài nguyên. Nhưng không được giết người. Nếu gặp nguy hiểm không thể chống đỡ, bóp nát lệnh bài sẽ lập tức bị truyền tống ra ngoài."
Toàn trường yên lặng lắng nghe. Bởi ai cũng hiểu, những quy tắc này sẽ quyết định vận mệnh của mình trong mười ngày tiếp theo.
Thẩm Thụy Vân: "Nếu trong di tích xuất hiện khí linh nhận chủ, yêu thú tự nguyện thần phục, truyền thừa cổ lựa chọn truyền nhân hoặc thiên tài địa bảo có linh trí tự động nhận chủ... thì nó thuộc về cơ duyên cá nhân. Tông môn sẽ không can thiệp."
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt vô số đệ tử lập tức sáng lên. Bọn họ có thể không quan tâm điểm số, nhưng không ai không quan tâm tới cơ duyên thật sự. Một truyền thừa cổ hoàn chỉnh thậm chí có giá trị vượt xa tất cả tài nguyên cộng lại.
Nhưng đúng lúc đám người còn chưa kịp vui mừng, Thẩm Thụy Vân đã nhàn nhạt bổ sung một câu: "Tất cả tài nguyên mang ra khỏi di tích, tông môn giữ bảy phần, đệ tử giữ ba phần."
Toàn trường lập tức yên lặng. Vài nhịp thở sau, tiếng hoan hô trực tiếp bùng nổ. Ba phần! Chỉ riêng ba phần ấy thôi cũng đủ khiến vô số người đỏ mắt. Dù sao phần lớn tài nguyên trong di tích vốn là thứ bọn họ không thể có được nếu không nhờ chuyến đi lần này.
Không khí trên quảng trường nhất thời nóng lên cực điểm.
Mãi tới khi đám đông dần bình tĩnh lại, Thẩm Thụy Vân mới lần nữa mở miệng: "Còn một việc cuối cùng."
Giọng nói của nàng vẫn bình thản như cũ, nhưng chẳng hiểu vì sao, trong lòng rất nhiều người lại xuất hiện dự cảm chẳng lành.
Thẩm Thụy Vân: "Năm nay... khác với tất cả những lần mở di tích trước đây. Đệ tử bốn tông... cùng tiến vào một khu vực."
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ quảng trường rơi vào tĩnh lặng.
Ánh mắt đám thiên tài của ba tông môn còn lại lập tức trở nên sắc bén hơn vài phần. Một số người đã bắt đầu âm thầm quan sát những đối thủ có khả năng uy hiếp mình trong tương lai. Mà đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông cũng không khá hơn là bao. Không ít người vốn đang tràn đầy hưng phấn nay đã dần tỉnh táo lại. Di tích vẫn là cơ duyên. Nhưng từ giờ phút này, nó cũng đã trở thành một chiến trường.
Lưu Phong khẽ híp mắt. Người khác có thể đang suy nghĩ về thứ hạng hay cơ duyên, nhưng điều đầu tiên hiện lên trong đầu hắn lại là một vấn đề khác: số lượng người cần đề phòng vừa tăng lên gấp ba. Chỉ nghĩ tới đó thôi đã khiến hắn cảm thấy đau đầu. Một đám thiên tài trong tông môn còn chưa đủ, giờ lại xuất hiện thêm Tạ Trường Không, Bạch Linh Nhi cùng Hổ Bạt. Chuyến đi này xem ra sẽ chẳng dễ dàng gì.
Trên không trung, Thẩm Thụy Vân dường như nhìn thấu suy nghĩ của đám đệ tử. Nhưng nàng không giải thích thêm, chỉ khẽ phất tay.
"Những điều cần nói đã nói xong. Còn lại... dựa vào bản lĩnh của các ngươi."
Giọng nói vừa dứt, toàn bộ quảng trường lại lần nữa trở nên yên tĩnh. Mọi người đều biết, thời khắc thật sự đã đến.
Liễu Như Yên lúc này mới chậm rãi quay đầu nhìn về phía Lưu Phong. Từ đầu tới cuối, nàng không căn dặn quá nhiều như những trưởng lão khác, cũng không nói những lời khích lệ hay động viên dư thừa. Nàng chỉ nhìn hắn vài nhịp thở rồi bình thản nói.
"Sống trở về."
Ba chữ đơn giản. Nhưng chẳng hiểu vì sao lại khiến Lưu Phong hơi ngẩn người. Hắn khẽ gật đầu.
"Đệ tử hiểu."
Phía sau Liễu Như Yên, Mạn Thanh mím môi như muốn nói gì đó. Cuối cùng nàng chỉ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
"Lưu sư đệ. Đừng chết thật đấy."
Lưu Phong: "Muội có thể nói câu gì may mắn hơn không?"
Mạn Thanh bật cười, nhưng ánh mắt lại đỏ lên một chút. Bầu không khí đang có phần nặng nề cũng nhờ đó mà dịu đi vài phần.
Đúng lúc ấy.
Ầm!
Một tiếng nổ trầm thấp bỗng vang vọng khắp thiên địa. Toàn bộ mặt đất dưới chân mọi người rung chuyển dữ dội. Từng ánh mắt đồng thời nhìn về phía vách núi cổ xa xa.
Nơi đó, vô số phù văn cổ xưa đang lần lượt sáng lên. Ban đầu chỉ là vài đạo quang mang yếu ớt, nhưng rất nhanh, hàng ngàn, hàng vạn phù văn đồng thời thức tỉnh, tạo thành một biển sáng trải dài khắp vách núi.
Linh khí thiên địa điên cuồng hội tụ. Không gian bắt đầu vặn vẹo. Những vết nứt đen kịt xuất hiện giữa hư không rồi không ngừng mở rộng. Một luồng khí tức cổ xưa, hoang vu và xa lạ chậm rãi tràn ra ngoài.
Khoảnh khắc cảm nhận được luồng khí tức ấy, ngay cả các trưởng lão Trúc Cơ kỳ cũng dần thu lại vẻ tùy ý trên mặt. Bởi bọn họ biết, thế giới nằm bên trong di tích kia có tuổi đời vượt xa tất cả những người đang đứng tại đây. Nó là tàn tích còn sót lại của một thời đại đã bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử, là cơ duyên, cũng là nguy hiểm.
Ầm!
Không gian lần nữa chấn động. Một khe nứt khổng lồ cuối cùng hoàn toàn mở ra, tựa như có một con mắt vô hình đang chậm rãi mở giữa bầu trời. Linh khí cổ xưa từ bên trong cuồn cuộn phun ra như thủy triều.
Thẩm Thụy Vân: "Tiến vào."
Vừa dứt lời, từng đệ tử lập tức hóa thành lưu quang lao về phía khe nứt. Người thứ nhất, người thứ hai, người thứ ba... Chỉ trong chớp mắt, hàng trăm thân ảnh đã lần lượt biến mất trong hư không.
Lưu Phong hít sâu một hơi. Sau đó cũng không do dự nữa. Hắn vận chuyển linh lực dưới chân, hóa thành một đạo lưu quang lao thẳng về phía cánh cổng không gian đang mở rộng.
Trong khoảnh khắc bước vào khe nứt, trước mắt hắn hoàn toàn tối sầm. Không còn trời, không còn đất, không còn bất kỳ âm thanh nào. Chỉ còn cảm giác trời đất đảo lộn cùng lực kéo khủng bố từ bốn phương tám hướng.
Không biết đã qua bao lâu. Có thể chỉ là một cái chớp mắt, cũng có thể là một khoảng thời gian rất dài.
Khi Lưu Phong lần nữa mở mắt, thế giới trước mặt đã hoàn toàn thay đổi.
Một khu rừng cổ xưa hiện ra trong tầm mắt. Những cây đại thụ cao tới mấy chục trượng vươn thẳng lên trời, thân cây đen xám như đã trải qua vô số năm tháng. Dây leo chằng chịt phủ kín mặt đất, từng tầng sương trắng dày đặc trôi lững lờ giữa rừng cây khiến tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng.
Không khí nơi này nặng nề đến mức khó thở. Linh khí trong thiên địa lại đậm đặc hơn bên ngoài ít nhất vài lần. Nhưng chẳng hiểu vì sao, trong luồng linh khí ấy lại ẩn chứa một cảm giác âm lãnh khiến người ta bất an.
Lưu Phong không lập tức di chuyển. Kinh nghiệm nhiều lần đối mặt nguy hiểm nói cho hắn biết, việc đầu tiên sau khi truyền tống không phải tìm kiếm cơ duyên, mà là xác nhận bản thân đang ở đâu.
Ánh mắt hắn nhanh chóng quét qua bốn phía. Không có dấu vết chiến đấu, không có tiếng người, cũng không nhìn thấy bất kỳ đệ tử nào khác. Rõ ràng tất cả đã bị phân tán tới những vị trí khác nhau.