Từ Hắc Phong Sơn trở về, một người một thú gần như đều mang theo đầy thân máu. Lưu Phong lúc này quần áo rách hơn phân nửa, vai trái còn lưu lại mấy vết cào dữ tợn của Xích Huyết Báo, máu tuy đã cầm nhưng nhìn qua vẫn cực kỳ thê thảm. Sắc mặt hắn trắng bệch vì mất máu cùng linh lực tiêu hao quá mức, ngay cả bước chân cũng có chút phù phiếm.
Mà bên cạnh hắn, Tứ Trảo Bích Hổ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Bộ lông xám đen dính đầy bùn đất cùng máu tươi, bên hông còn có một mảng lông lớn bị xé mất, nhìn cực kỳ chật vật. Một người một thú cứ như vậy lảo đảo đi hết đoạn đường cuối cùng trở về chân núi Thủy Nguyệt Đao Tông.
Tới khu vực gần mép vực quen thuộc, Tứ Trảo Bích Hổ mới chậm rãi dừng lại. Nó quay đầu nhìn Lưu Phong một cái rồi theo bản năng hướng về phía vực sâu gầm nhẹ vài tiếng. Đây vốn là lãnh địa của nó, cho dù đi theo Lưu Phong lịch luyện vài chuyến, bản chất nó vẫn là yêu thú hoang dã sinh tồn nơi vực sâu, không thể thật sự giống linh thú được người nuôi dưỡng trong tông môn.
Lưu Phong cũng hiểu điều này. Hắn ngồi xuống một tảng đá lớn bên cạnh mép vực, thở dốc vài hơi rồi mới từ túi trữ vật lấy ra nửa cây Huyết Tinh Thảo còn lại. Linh khí đỏ sẫm vừa xuất hiện, ánh mắt Tứ Trảo Bích Hổ lập tức sáng rực lên, ngay cả tiếng gầm cũng mang theo vài phần kích động.
Lưu Phong nhìn bộ dạng đó mà khóe miệng co giật, đau lòng tới mức tim cũng run run. Hắn thật sự không muốn đưa, nhưng cuối cùng vẫn ném nửa cây linh thảo qua.
Lưu Phong: "Cầm lấy. Tính là tiền công lần này."
Tứ Trảo Bích Hổ lập tức vui vẻ nuốt sạch không chút do dự, sau đó còn cực kỳ hài lòng dùng đầu cọ nhẹ vào cánh tay hắn một cái rồi mới quay người nhảy xuống vực sâu. Thân ảnh to lớn rất nhanh biến mất giữa sương mù dày đặc phía dưới.
Lưu Phong nhìn theo hồi lâu rồi mới bật cười khẽ. Hắn luôn là kiểu người như vậy. Ở thế giới trước cũng thế, bạn bè giúp hắn bao nhiêu, hắn sẽ trả lại bấy nhiêu. Đi ăn uống chưa bao giờ để người khác thiệt. Tình cảm là tình cảm, tiền bạc là tiền bạc. Người đối tốt với hắn, hắn nhất định sẽ nhớ. Dù đối phương là người hay yêu thú cũng không khác gì nhau.
Chỉ là nghĩ tới nửa cây Huyết Tinh Thảo vừa mất, khóe mắt hắn vẫn nhịn không được co rút liên tục.
Lưu Phong: "... Má nó. Đúng là đau thật."
Nói xong, hắn mới chống đầu gối đứng dậy, chậm rãi hướng nội môn đi tới.
Lúc Lưu Phong trở về tiểu viện, Mạn Thanh gần như bị dọa tới mức sắc mặt trắng bệch. Nàng vừa mở cửa đã nhìn thấy hắn cả người đầy máu đứng trước viện, quần áo rách nát, vai trái còn quấn tạm một mảnh vải đẫm máu, ngay cả khí tức cũng hỗn loạn tới mức đáng sợ.
Mạn Thanh: "Lưu sư đệ! Đệ... đệ sao lại bị thương thành như vậy..."
Khi nhìn rõ mấy vết thương dữ tợn trên người hắn, đôi mắt nàng lập tức đỏ lên, ngay cả đầu ngón tay cũng hơi run rẩy. Lưu Phong vốn còn đau tới mức toàn thân khó chịu, nhưng lúc được người đỡ lấy như vậy, cả người lại bỗng nhiên thả lỏng xuống không ít. Một mùi hương nhàn nhạt quen thuộc từ trên người thiếu nữ truyền tới, khiến thần kinh căng cứng suốt mấy ngày qua của hắn cuối cùng cũng nhẹ đi vài phần.
Hắn nhìn bộ dạng gần như muốn khóc của Mạn Thanh mà trong lòng bỗng thấy cực kỳ thoải mái. Bị thương vậy... dường như cũng đáng.
Mạn Thanh rất nhanh dìu hắn vào phòng, lấy nước sạch, đan dược cùng băng vải ra xử lý vết thương. Động tác nàng cực kỳ cẩn thận, giống như sợ chạm mạnh một chút sẽ làm hắn đau hơn. Có vài lần nhìn thấy vết cào quá sâu, viền mắt nàng còn đỏ hơn lúc trước.
Lưu Phong ngồi yên để nàng băng bó, hiếm khi không nói nhảm gì nhiều. Chỉ là lúc nhìn thiếu nữ cúi đầu cẩn thận quấn băng cho mình, khóe miệng hắn vẫn không nhịn được cong lên một chút.
Không lâu sau, Liễu Như Yên cũng tới. Nàng vừa bước vào viện đã ngửi thấy mùi máu nhàn nhạt trong không khí. Mà lúc nhìn thấy Lưu Phong cả người đầy thương tích ngồi trong phòng, ánh mắt lạnh nhạt ngày thường của nàng rõ ràng hơi trầm xuống vài phần.
Mạn Thanh vừa thấy nàng liền vội vàng đứng dậy hành lễ. Liễu Như Yên không nói gì, chỉ đi tới trước mặt Lưu Phong, nhìn qua mấy vết thương trên người hắn một lượt. Vai trái bị xé rách, cánh tay có dấu cắn, ngực còn lưu lại vài vết trảo cực sâu, đây không phải kiểu va chạm nhẹ lúc lịch luyện bình thường nữa, mà là thật sự đã liều mạng.
Một lúc lâu sau, nàng mới lạnh nhạt mở miệng.
Liễu Như Yên: "Xem ra lần này còn chưa ngu tới mức chết ở ngoài."
Nói xong, nàng trực tiếp xoay người rời đi. Từ đầu tới cuối giọng điệu vẫn lạnh nhạt như cũ. Nhưng Mạn Thanh lại cảm giác được... tâm tình của sư phụ dường như cực kỳ không tốt.
Cùng lúc đó, sâu trong mật thất riêng của tông chủ, không khí nặng tới mức khiến ánh đèn cũng khẽ lay động. Liễu Như Yên đứng trước bàn đá, sắc mặt lạnh tới đáng sợ. Mà đối diện nàng, Thẩm Thụy Vân vẫn như thường ngày bình thản ngồi bên cạnh bàn trà, giống như hoàn toàn không cảm nhận được áp lực trong phòng.
Liễu Như Yên: "Ngươi thật sự coi hắn là đệ tử Luyện Khí tầng bốn? Xích Huyết Báo cấp một đỉnh phong. Ngươi muốn hắn chết?"
Thẩm Thụy Vân: "Nếu ngay cả cửa này hắn cũng không qua được... vào di tích, hắn vẫn sẽ chết."
Liễu Như Yên: "Nhưng lần này hắn thật sự bị thương. Chảy máu là thật."
Thẩm Thụy Vân: "Không phải vẫn còn sống sao? Huống hồ... nếu không ép hắn tới đường cùng, ngươi nghĩ hắn sẽ chịu nghiêm túc tu luyện?"
Liễu Như Yên im lặng hồi lâu. Nàng biết Thẩm Thụy Vân nói không sai. Lưu Phong thiên phú đan đạo cực cao, nhưng tính tình quá lười, quá biết an nhàn. Nếu không bị nguy cơ sinh tử ép xuống đầu, hắn tuyệt đối sẽ không liều mạng trưởng thành nhanh như vậy.
Nhưng hiểu là một chuyện. Nhìn đồ đệ mình cả người đầy máu trở về... lại là chuyện khác.
Một lúc lâu sau, nàng mới lạnh lùng hừ nhẹ một tiếng rồi trực tiếp xoay người rời khỏi mật thất.
Đối với tu sĩ mà nói, chỉ cần không tổn thương căn cơ, đa số ngoại thương đều không tính quá nghiêm trọng. Sau một đêm điều dưỡng bằng đan dược cùng linh lực, sáng hôm sau Lưu Phong đã có thể xuống giường đi lại bình thường. Mà bởi vì bị thương lần này, Liễu Như Yên hiếm hoi cho hắn nghỉ luyện đan một ngày.
Lưu Phong lập tức ngồi xếp bằng trong phòng, vừa vận chuyển công pháp vừa hồi tưởng toàn bộ mấy trận chiến ở Hắc Phong Sơn. Từ Huyết Nha Lang đến đàn yêu lang, rồi Xích Huyết Báo cuối cùng, mỗi một lần giao thủ đều hiện lên rõ ràng trong đầu hắn.
Hắn bắt đầu phát hiện rất nhiều vấn đề của bản thân: phi châm chưa đủ nhanh, phản ứng còn chậm, linh lực lúc chiến đấu tiêu hao nhanh hơn tưởng tượng. Và quan trọng nhất, hắn vẫn chưa đủ mạnh.
Trong lúc dòng suy nghĩ liên tục vận chuyển, linh lực trong cơ thể hắn cũng bắt đầu chậm rãi lưu động nhanh hơn. Sau trận huyết chiến vừa rồi, bình cảnh vốn đã lung lay từ lâu cuối cùng cũng hoàn toàn bị đẩy tới cực hạn.
Không có dị tượng, không có linh khí bạo động. Chỉ là linh lực trong đan điền tự nhiên trở nên đầy tràn hơn trước, sau đó cực kỳ thuận lợi phá vỡ tầng ngăn cách cuối cùng, Luyện Khí tầng năm.
Lưu Phong chậm rãi mở mắt ra, khẽ thở dài một hơi. Cuối cùng... cũng đủ tư cách tiến vào di tích.
Cách ngày di tích mở ra đã không còn bao lâu nữa.