Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 36: NGƯỜI CHƠI VÀ NGƯỜI XEM



Ngày thứ hai sau khi di tích mở ra, sự náo nhiệt ban đầu dần bị thay thế bởi một bầu không khí khó diễn tả thành lời. Nếu như ngày đầu tiên đa số đệ tử còn mang theo tâm lý thăm dò, cẩn thận từng bước, thì sau một ngày tận mắt chứng kiến linh dược, khoáng thạch, truyền thừa cùng vô số cơ duyên xuất hiện, rất nhiều người đã bắt đầu quên mất nơi này vốn là một vùng đất đầy nguy hiểm. Tham niệm giống như hạt giống được gieo xuống từ lúc bước chân vào di tích, đến ngày thứ hai cuối cùng cũng bắt đầu nảy mầm.

Trên quảng trường Thủy Nguyệt Đao Tông, hơn mười màn lưu ảnh vẫn lơ lửng giữa không trung. Vô số ánh mắt chăm chú dõi theo từng biến hóa bên trong. Có hai đệ tử của cùng một tông môn vô tình phát hiện một gốc linh dược cấp hai mọc bên cạnh khe núi. Ban đầu cả hai còn cười nói, cùng nhau đào bới, thậm chí còn thương lượng sau khi trở về sẽ chia phần thế nào.

Nhưng khi linh dược thật sự được đào lên, nụ cười trên mặt cả hai dần biến mất. Người cho rằng mình phát hiện trước, kẻ lại cho rằng chính mình bỏ ra nhiều công sức hơn. Tranh cãi từ vài câu nói rất nhanh biến thành xô đẩy, cuối cùng một người bất ngờ xuất thủ đánh lén khiến đồng môn trọng thương phải bóp nát lệnh bài rời khỏi di tích.

Không ít trưởng lão nhìn thấy cảnh đó chỉ khẽ thở dài. Bọn họ không trách đệ tử của mình, bởi ai cũng từng trẻ tuổi, cũng từng đứng trước cơ duyên mà dao động. Đây mới là bộ mặt chân thật nhất của tu tiên giới.

Nhưng không phải ai cũng như vậy. Ở một góc khác của di tích, một nữ đệ tử trẻ tuổi vô tình gặp phải linh thú thủ hộ cấp hai, bị đánh trọng thương, vai phải gần như mất hết cảm giác. Đúng lúc nàng chuẩn bị bóp nát lệnh bài thì một nam đệ tử từ xa chạy tới, liều mạng ngăn cản linh thú, cuối cùng cứu được nàng thoát thân. Sau khi xác nhận đối phương không còn nguy hiểm, hắn chỉ để lại một viên đan dược trị thương rồi lập tức rời đi, từ đầu tới cuối không hề hỏi tên tuổi, cũng không yêu cầu báo đáp.

Hành động ấy khiến một số người trên quảng trường âm thầm gật đầu, cũng khiến một số người khác cười nhạo ngu xuẩn. Chỉ là đúng sai thế nào, có lẽ chỉ thời gian mới trả lời được.

Một nơi khác nữa, một đệ tử nổi tiếng chính trực của Huyền Kiếm Tông vô tình tìm thấy một động phủ cổ còn sót lại. Hắn chủ động gọi hai đồng môn cùng tiến vào, khiến rất nhiều người bên ngoài cảm thấy tán thưởng. Thế nhưng khi nhìn thấy một quyển công pháp cổ được đặt trên bệ đá, ánh mắt hắn lập tức thay đổi. Chỉ trong chốc lát, người đồng môn vẫn còn gọi nhau là sư huynh sư đệ đã trở thành chướng ngại vật cần phải loại bỏ.

Trên quảng trường, trưởng lão Huyền Kiếm Tông nhìn thấy cảnh tượng đó chỉ biết nhắm mắt thở dài. Hóa ra đôi khi thứ khó nhìn rõ nhất không phải lòng người của người khác, mà chính là lòng người của đệ tử mình tự tay chỉ dạy.

Giữa vô số câu chuyện ấy, kẻ vui vẻ nhất lại là Chu Đại Phát. Hắn ôm bảng cược ngồi ở góc quảng trường, miệng cười tới mức gần như không khép lại được. Ngày thứ hai đã trôi qua hơn nửa, mà Lưu Phong vẫn còn sống khỏe mạnh trong di tích. Những người cược một ngày, hai ngày đã bắt đầu xanh mặt. Vài người cược ba ngày cũng dần cảm thấy bất an.

Chu Đại Phát càng nhìn càng thấy vui vẻ. Hắn nhớ rất rõ, gần như chẳng ai cược tám ngày, chín ngày hay mười ngày. Điều đó có nghĩa là chỉ cần Lưu Phong tiếp tục sống, đám người kia sớm muộn gì cũng phải thua sạch. Nghĩ tới cảnh linh thạch ùn ùn chảy vào túi mình, hắn chỉ cảm thấy hôm nay trời xanh hơn hẳn ngày thường.

Mà nhân vật chính của toàn bộ câu chuyện lúc này hoàn toàn không biết bên ngoài có người đang trông mong mình sống lâu tới mức nào.

Trong khu rừng cổ phía bắc di tích, Lưu Phong vừa mở mắt đã lập tức đứng dậy kiểm tra toàn bộ cạm bẫy bố trí từ đêm qua. Đây gần như đã trở thành thói quen ăn sâu vào xương tủy. Hắn không phải thiên tài tuyệt thế, cũng không có trưởng bối mạnh mẽ bảo hộ phía sau. Muốn sống sót, hắn chỉ có thể dựa vào sự cẩn thận của chính mình.

Sau một vòng kiểm tra, ánh mắt hắn dừng lại trên một sợi dây cảnh báo đã bị cắn đứt. Bên cạnh còn lưu lại vài dấu chân nhỏ cùng vết cào trên thân cây. Không phải người. Là một loại linh thú nhỏ chuyên hoạt động về đêm.

Lưu Phong ngồi xổm xuống quan sát một lúc rồi âm thầm thở ra. May mắn đêm qua chỉ là loại linh thú yếu ớt này. Nếu đổi thành một con linh thú cấp hai hoặc một đầu cổ thú biến dị nào đó, chỉ sợ hắn đã không ngủ yên như vậy. Nghĩ tới đây, hắn càng thêm cảnh giác. Di tích này nhìn qua tưởng như cơ duyên khắp nơi, nhưng chỉ cần sơ suất một chút là có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Thu dọn toàn bộ dấu vết quanh nơi nghỉ chân, Lưu Phong tiếp tục đi về hướng hôm qua vô tình nhìn thấy tấm bia đá cổ. Con đường không dài, nhưng càng đi hắn càng cảm thấy kỳ lạ. Suốt quãng đường ấy hắn không nhìn thấy bất kỳ linh thú nào. Không có dấu chân, không có tiếng động, thậm chí ngay cả những bụi cỏ bị giẫm nát cũng không tồn tại. Một vùng đất yên tĩnh tới mức khiến người ta nổi da gà.

Khi tấm bia đá hiện rõ trước mắt, Lưu Phong vẫn không vội tiếp cận. Hắn đi một vòng lớn xung quanh, quan sát địa hình, kiểm tra mặt đất, thậm chí còn nhặt đá ném thử vài lần. Sau khi xác nhận không có trận pháp sát phạt hay cạm bẫy nào rõ ràng tồn tại, hắn mới chậm rãi tiến lại gần.

Trên mặt bia phủ đầy dấu vết năm tháng chỉ khắc vỏn vẹn ba chữ.

ĐAN LÀ GÌ

Hắn hơi trầm ngâm. Nếu là trước đây, có lẽ hắn sẽ cảm thấy câu hỏi này rất cao thâm. Nhưng hiện tại lại không như vậy. Dung hợp ký ức hai đời khiến nhận thức của hắn khác với phần lớn tu sĩ.

Ở thế giới cũ, hắn từng là sinh viên đại học. Tuy ghét nhất mấy môn triết học, nhưng vẫn phải học. Ra đời hơn mười năm, gặp đủ loại người. Đến thế giới này lại trở thành luyện đan sư. Hắn từng thấy đan dược cứu người. Từng thấy đan dược kéo người từ Quỷ Môn Quan trở về. Nhưng hắn cũng từng thấy có người dùng xuân dược hại người. Từng thấy có người vì tranh đoạt đan dược mà mất mạng.

Cho nên trong nhận thức của hắn, đan vốn không phức tạp như vậy. Chỉ sau khoảng thời gian một chén trà, Lưu Phong chậm rãi mở miệng.

"Đan là vật chết. Người là vật sống. Đan sử dụng như thế nào là do người sử dụng chứ không phải người tạo ra nó."

Lời vừa dứt. Bia đá bỗng rung lên. Một luồng sáng tím từ trong bia đá lan ra. Chỉ là Lưu Phong hoàn toàn không biết màu tím đại biểu cho điều gì. Trong nhận thức của hắn, có lẽ đó chỉ là trả lời đúng mà thôi. Rất nhanh, một hộp ngọc xuất hiện trước mặt. Bên trong là một viên đan dược. Cùng lúc đó, trên bia đá hiện lên thêm một hàng chữ.

"Hướng đông nam, bảy trăm ba mươi trượng. Trong vòng hai mươi bốn canh giờ. Tìm vật hình lá cây màu tím."

Lưu Phong nhíu mày. Nhận thưởng còn phải tự đi tìm? Hắn thu hồi hộp ngọc rồi nhanh chóng ghi nhớ phương hướng.

Ngoài di tích, các trưởng lão cùng tông chủ bốn tông đều đang quan sát. Không ít người đã nhìn thấy đáp án của Lưu Phong. Một vị trưởng lão luyện đan khẽ nhíu mày.

"Đan là vật chết? Đáp án này..."

Ông trầm ngâm một lát, nhưng lại không tìm được chỗ nào để phản bác.

Một trưởng lão khác lắc đầu.

"Nếu hỏi lão phu, lão phu sẽ trả lời đan là tinh hoa thiên địa. Lại không nghĩ tới góc độ này."

Bên cạnh, một vị trưởng lão Vạn Độc Cốc cười nhạt.

"Độc cũng là đan. Cứu người là đan. Hại người cũng là đan. Nói như vậy... hình như cũng không sai."

Càng nhiều người suy nghĩ, càng phát hiện đáp án này không đơn giản như vẻ ngoài. Nhưng rốt cuộc thiếu cái gì, lại không ai nói rõ được.

Trong bia đá, một tia ý thức mơ hồ chậm rãi thức tỉnh. Đó không phải khí linh hoàn chỉnh. Chỉ là một phần tàn niệm còn sót lại. Trong ký ức mơ hồ của nó, từng có vô số thiên tài đứng trước bia đá này. Có người nói: "Đan là trường sinh." Có người nói: "Đan là tạo hóa." Có người nói: "Đan là Đan đạo." Có người nói: "Đan là thiên địa." Không ai sai. Nhưng cũng không ai thật sự khiến chủ nhân hài lòng.

Mãi tới hôm nay, nó lại nghe thấy một đáp án quen thuộc. Rất giống, rất giống người năm đó. Trong ký ức xa xôi, dường như có một giọng nói từng vang lên: "Đan là sinh hay tử, không nằm ở đan, mà nằm ở nhân quả do người sử dụng tạo ra." Tàn niệm lại chìm vào yên lặng. Như chưa từng xuất hiện.

Trên quảng trường, Thẩm Thụy Vân khẽ nheo mắt. Một lúc lâu sau nàng mới quay đầu nhìn Liễu Như Yên.

"Năm đó ngươi trả lời thế nào?"

Liễu Như Yên nhìn ánh tím trên màn lưu ảnh, trầm mặc một lát rồi đáp.

"Đan là cứu người. Màu trắng." Nàng dừng lại một chút rồi hỏi. "Còn ngươi?"

Khóe môi Thẩm Thụy Vân hơi nhếch lên.

"Đan là đoạt thiên. Màu xanh."

Hai người đồng thời nhìn về ánh tím trên màn lưu ảnh. Không ai nói thêm điều gì. Nhưng rõ ràng cả hai đều đang suy nghĩ.

Rồi không nói thêm gì nữa. Còn ở nơi sâu hơn trong di tích, một người khác cũng đang vô tình tiến gần tới một tấm bia đá cổ xưa khác mà bản thân hoàn toàn không hề hay biết.

Một đêm trôi qua rất nhanh. Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng sương mỏng phủ kín rừng cổ, ngày thứ ba trong di tích đã lặng lẽ bắt đầu. So với sự hưng phấn khi vừa tiến vào hôm trước, rất nhiều đệ tử lúc này đã hiểu rằng vùng đất cổ xưa này không phải nơi dành cho những kẻ chỉ biết dựa vào vận khí. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, không ít người đã bị hiện thực tàn khốc dạy cho một bài học bằng máu.

Có kẻ tìm được linh dược rồi bị yêu thú truy sát tới mức phải bóp nát lệnh bài chạy trối chết, có người vừa phát hiện cơ duyên đã lập tức bị đồng đội âm thầm đề phòng, cũng có những kẻ từ đầu tới cuối không tìm được bất cứ thứ gì ngoài vài vết thương trên người. Di tích vẫn là di tích, cơ duyên vẫn tồn tại ở khắp nơi, nhưng thứ người ta phải bỏ ra để đổi lấy chúng đôi khi còn nhiều hơn tưởng tượng.

Lưu Phong ngồi khoanh chân trên một nhánh cổ thụ cao hơn mười trượng, chậm rãi mở mắt sau một đêm điều tức. Linh lực trong cơ thể đã khôi phục gần như hoàn toàn, những vết thương nhỏ lưu lại từ ngày hôm trước cũng chỉ còn cảm giác đau nhức rất nhẹ.

Hắn lại nhớ tới chuyện hôm qua dù không để ý nhiều nhưng vẫn làm hắn hơi khó chịu, một câu hỏi tưởng chừng đơn giản, một câu trả lời không có đúng sai tuyệt đối, sau đó lập tức nhận được phần thưởng cùng chỉ dẫn. Toàn bộ quá trình thuận lợi tới mức khiến người khác khó lòng yên tâm.

Hắn từng nghe không ít chuyện về những tiền bối thích để lại khảo nghiệm trong động phủ, cũng từng biết có những truyền thừa cổ xưa chuyên dùng đủ loại thủ đoạn để lựa chọn người thừa kế, nhưng chưa từng nghe nói tới loại khảo nghiệm kỳ quái như vậy. Đáng tiếc manh mối hiện tại quá ít, cho dù suy nghĩ thêm cũng chỉ là đoán mò. Nếu đã không hiểu thì cứ tiếp tục đi. Dù sao đáp án thật sự luôn nằm ở phía trước chứ không nằm trong những suy đoán vô nghĩa.

Mang theo suy nghĩ ấy, Lưu Phong nhanh chóng rời khỏi nơi nghỉ chân. Trải qua hai ngày sinh tồn trong di tích, hắn đã dần thích nghi với hoàn cảnh nơi này. Những kinh nghiệm tích lũy được từ vài tháng săn yêu thú trước kia lúc này bắt đầu phát huy tác dụng. Dấu chân trên mặt đất, thân cây bị cào xước, cỏ dại bị ép cong, thậm chí cả mùi hương trong gió đều có thể trở thành manh mối giúp hắn phán đoán nguy hiểm.

Có lẽ về mặt thiên phú tu luyện hắn không bằng những thiên tài thật sự, nhưng nếu chỉ bàn tới khả năng sinh tồn trong môi trường hoang dã thì ngay cả không ít đệ tử nội môn cũng chưa chắc hơn được hắn.

Đi gần nửa canh giờ, bước chân hắn dần chậm lại. Phía trước là một bãi đất trống rộng hơn trăm trượng bị vô số tảng đá xanh đen lớn nhỏ khác nhau bao phủ. Bề ngoài nơi này không có gì đặc biệt, nhưng ánh mắt Lưu Phong lại nhanh chóng dừng trên một phiến đá nằm gần trung tâm. Trên mặt đá lưu lại vài vết cào nhỏ nhưng rất sâu, bên cạnh còn có những đốm dịch thể màu xanh sẫm đã khô lại từ lâu. Nếu chỉ nhìn thoáng qua có lẽ sẽ cho rằng đó là dấu vết để lại sau những trận chiến bình thường giữa yêu thú, nhưng kinh nghiệm vài tháng săn yêu thú khiến hắn lập tức nhận ra điều bất thường: dấu vết quá thấp, gần như sát mặt đất, hơn nữa những vết cào không hề hỗn loạn mà kéo thành từng đường ngắn rất đều nhau.

Lưu Phong không tiếp tục tiến lên mà lặng lẽ thu liễm khí tức, vòng sang phía một gốc cổ thụ cách đó không xa. Quả nhiên, ngay lúc ấy từ khe đá tối om giữa hai tảng đá lớn bỗng truyền tới âm thanh rất nhỏ. Âm thanh ấy nếu đặt trong khu chợ đông người gần như không thể nghe thấy, nhưng trong khu rừng yên tĩnh buổi sáng lại hiện lên vô cùng rõ ràng. Tách... tách... Giống như hai mảnh giáp xác cứng rắn đang va chạm vào nhau.

Âm thanh va chạm ngày càng rõ hơn. Không lâu sau, từ trong khe đá hẹp kia chậm rãi bò ra một sinh vật dài hơn một trượng. Toàn thân nó được bao phủ bởi lớp giáp màu xanh đen bóng loáng, hai chiếc càng trước sắc bén như đao, chiếc đuôi cong cao phía sau liên tục đung đưa, đầu đuôi hiện lên màu tím sẫm khiến người khác chỉ nhìn đã cảm thấy nguy hiểm. Thanh Giáp Độc Hạt.

Ánh mắt Lưu Phong lập tức sáng lên. Đối với phần lớn đệ tử, nhìn thấy loại yêu thú này đồng nghĩa với phiền phức. Nhưng đối với hắn, thứ xuất hiện trước mắt không chỉ là một con yêu thú cấp một đỉnh phong. Độc nang trên người Thanh Giáp Độc Hạt có thể bán lấy linh thạch, lớp giáp xác cũng có thể dùng để luyện chế pháp khí cấp thấp, ngay cả nội đan bên trong cơ thể nó cũng có không ít người thu mua.

Nghĩ tới đây, vẻ mặt Lưu Phong lập tức trở nên nghiêm túc hơn vài phần. Dưới ánh mắt của hắn, con yêu thú trước mặt dường như không còn là một sinh vật sống nữa, mà là một đống tài nguyên đang chậm rãi tự mình bò tới.