Đêm trước ngày di tích mở ra, phòng tiếp khách cao tầng của Thủy Nguyệt Đao Tông sáng rực ánh đèn linh ngọc. Nhưng bầu không khí bên trong lại nặng nề đến mức gần như nghẹt thở. Bốn vị tông chủ cùng các đại trưởng lão của bốn tông môn lớn đồng thời hiện diện, không ai mở lời trước.
Trên bàn dài bằng huyền ngọc đặt bản đồ cổ của di tích, vô số trận văn mờ ảo chậm rãi vận chuyển như có sinh mệnh riêng. Chỉ riêng việc duy trì tấm bản đồ này cũng đủ thấy nội tình đáng sợ của Thủy Nguyệt Đao Tông.
Ầm!
Một tiếng đập bàn vang như sấm, chiếc bàn linh mộc ngàn năm trực tiếp nứt dài.
Thiết Sơn Hùng trợn mắt nhìn Thẩm Thụy Vân, khí huyết quanh thân cuồn cuộn như hung thú sắp điên.
"Thẩm Thụy Vân! Cô sao không đi ăn cướp luôn? Bảy phần? Đệ tử các tông chúng tôi vào liều mạng, cô ngồi ngoài mà lấy bảy phần?"
Giọng vừa dứt, cả phòng yên lặng.
Kiếm Vô Trần chậm rãi nói: "Sáu bốn. Đó là cực hạn."
Lam Âm Phu Nhân khẽ cười, nhưng mắt lạnh: "Bảy ba... đúng là hơi quá."
Ba tông môn hiển nhiên đã ngầm thương lượng từ trước. Nhưng trước áp lực của ba vị tông chủ, Thẩm Thụy Vân vẫn chỉ lặng lẽ uống trà. Thanh sam nhạt màu lay động theo gió, thần sắc bình tĩnh đến đáng sợ. Một lúc sau, nàng khẽ cười.
"Nếu không đồng ý... các vị có thể rời đi."
Không khí trong phòng đông cứng.
"Di tích này là của Thủy Nguyệt Đao Tông. Mời các ngươi tham gia đã là nể mặt tiền bối các ngươi rồi. Cho đệ tử các ngươi cơ hội khảo nghiệm, lịch luyện... nếu đủ vận may, thậm chí còn đạt được truyền thừa."
Nàng hơi dừng, khóe môi cong nhẹ.
"Ba phần... đã đủ để đệ tử các ngươi kiếm cả đời bên ngoài cũng không có."
Cả phòng yên lặng, vì nàng nói đúng. Di tích cổ nguy hiểm, nhưng tu sĩ bước lên con đường này, ai có thể từ chối cơ duyên? Dù biết rõ có thể bỏ mạng, họ vẫn lao vào. Đó là bản chất của tu tiên giới.
Thiết Sơn Hùng nghiến răng ken két nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống. Kiếm Vô Trần chậm rãi nhắm mắt. Không ai ép giá nữa, vì ai cũng hiểu quyền chủ động nằm trong tay Thẩm Thụy Vân.
Phương Hắc Hổ đứng phía sau, ánh mắt lần đầu lộ rõ vẻ thán phục thật sự. Lão không thích mưu tính; nếu đổi thành lão, chỉ sợ đã xách đao chém nhau từ lâu. Nhưng Thẩm Thụy Vân chỉ bằng vài câu đã ép ba tông môn tự nuốt cục tức. Đây không còn là chuyện chia lợi ích, mà là dùng cơ duyên làm mồi dẫn dắt lòng người.
Chỉ có Liễu Như Yên đứng sau là ánh mắt khẽ động. Người khác thấy khí phách của Thẩm Thụy Vân, nhưng nàng lại thấy thứ sâu xa hơn. Nàng nhớ lại năm đó, khi còn trẻ, chính nàng cùng Thẩm Thụy Vân cũng từng tiến vào di tích này. Mười ngày ngắn ngủi, mấy lần cửu tử nhất sinh, vô số lần bị cổ thú truy sát đến tuyệt vọng.
Cuối cùng, ngoài vài gốc linh dược cùng chút khoáng thạch vụn, hai người gần như tay trắng ra về. Mà đó còn là lúc cả hai đang đứng đầu thế hệ trẻ của Thủy Nguyệt Đao Tông. Dù vậy, họ vẫn không thể khai phá nổi di tích.
Di tích quá lớn, lớn đến mức suốt hàng trăm năm, vô số đời đệ tử ra vào, nhưng những khu vực thực sự bị khám phá chỉ như lớp da bên ngoài. Đa số người vào cuối cùng đều tay trắng, cái gọi là truyền thừa hay pháp bảo phần lớn chỉ tồn tại trong lời đồn.
Vậy mà hiện tại, Thẩm Thụy Vân chỉ bằng vài câu đã kéo thêm ba tông môn tự nguyện đưa đệ tử vào khai phá di tích thay mình. Liễu Như Yên càng nghĩ càng lạnh người, vì nàng đã thấy cốt lõi thực sự.
Thứ Thẩm Thụy Vân muốn chưa bao giờ chỉ là bảy phần tài nguyên, mà là dùng máu và mạng đệ tử ba tông môn khác để giảm nguy hiểm cho đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông.
Người càng đông, cạm bẫy càng nhanh bị phát hiện, khu vực nguy hiểm càng sớm được dò ra, cổ thú bị đánh thức trước, những nơi có cơ duyên sẽ dần lộ diện. Còn đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông sẽ an toàn hơn nhiều.
Nói trắng ra, ba tông môn kia đang dùng mạng đệ tử chính mình để mở đường cho Thủy Nguyệt Đao Tông. Cái giá Thẩm Thụy Vân bỏ ra chỉ là cho họ một tia hy vọng cực kỳ mong manh.
Liễu Như Yên chậm rãi nhìn bóng lưng vị tông chủ đang lặng lẽ uống trà. Lần đầu tiên trong lòng nàng thực sự sinh ra một tia cảm phục. Người phụ nữ này... quá đáng sợ.
Quảng trường trung tâm lúc này đã hoàn toàn sôi trào. Sau khi toàn bộ đệ tử tiến vào di tích, hơn mười màn hình lưu ảnh khổng lồ đồng thời hiện lên giữa không trung. Hình ảnh từ vô số lưu ảnh thạch bên trong di tích liên tục truyền ra, khiến toàn bộ quảng trường gần như không ai dám chớp mắt.
Tiếng kinh hô thỉnh thoảng vang lên khắp nơi. Có người vừa tiến vào đã bị truyền tống tới đầm lầy độc; có người lại rơi ngay cạnh cổ thú; nhưng cũng có người vận khí cực tốt.
Một nhóm ba đệ tử Huyền Kiếm Tông vừa tiến vào không lâu liền phát hiện một kiếm trì cổ nhỏ. Trong hồ cắm đầy kiếm gãy, kiếm khí còn sót lại dù trải qua vô số năm vẫn khiến người khác run rẩy. Ba người phối hợp kiếm trận cực kỳ ăn ý, nhanh chóng xử lý một đầu cổ thú thủ hộ cấp thấp, sau đó nhặt được vài khối tinh thiết có kiếm ý lưu lại. Quảng trường lập tức bùng nổ tiếng hâm mộ.
Không lâu sau, một nhóm đệ tử Cự Linh Môn lại phát hiện một mạch khoáng nhỏ. Ba gã cơ bắp cuồng như phát điên lao vào đào đá, kết quả trực tiếp đánh thức một đầu cổ thú đất đang ngủ dưới lòng đất. Một người bị đánh nát nửa thân, mặt trắng bệch bóp nát lệnh bài trước khi chết. Thân ảnh vừa biến mất khỏi di tích, toàn quảng trường đồng thời thở phào.
Ngay sau đó, một nữ đệ tử Vạn Độc Cốc lại vô tình phát hiện một đầm độc cổ. Nàng dùng độc công áp chế cổ trùng quanh đó, cuối cùng thành công hái được một gốc linh dược cấp hai. Điều này lập tức khiến vô số người đỏ mắt.
Di tích thật sự có cơ duyên! Không khí quảng trường càng lúc càng nóng lên. Ngay cả vài trưởng lão cũng bắt đầu vô thức siết chặt tay áo.
Thẩm Thụy Vân từ đầu tới cuối vẫn bình thản uống trà. Ánh mắt nàng thỉnh thoảng đảo qua các màn lưu ảnh, không dừng lại quá lâu ở bất kỳ ai. Bên cạnh nàng, Liễu Như Yên cũng lặng lẽ nhìn theo, và nàng nhận ra không chỉ một mình Tông chủ như vậy. Kiếm Vô Trần đang quan sát cách đệ tử Huyền Kiếm Tông phối hợp đội hình.
Lam Âm Phu Nhân đang quan sát khả năng thích nghi của đệ tử Vạn Độc Cốc. Thiết Sơn Hùng thì nhìn xem đệ tử nào đủ hung hãn để kế thừa vị trí tương lai. Không ai thật sự quan tâm tới vài gốc linh dược hay vài khối khoáng thạch. Thứ bọn họ muốn nhìn thấy là bản chất thật sự của thế hệ trẻ khi không còn trưởng bối đứng phía sau.
Trong màn hình lưu ảnh phía bắc di tích, Lưu Phong đang chậm rãi bước qua một khu rừng cổ. Hắn cực kỳ cẩn thận từng bước. Không giống những đệ tử khác vừa vào đã điên cuồng tìm kiếm linh dược, hắn chỉ liên tục quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Hắn luôn cảm thấy nơi này có gì đó không đúng. Cây cối mọc quá đều, khoảng cách giữa các thân cây gần như giống hệt nhau, những dây leo già cỗi quấn quanh cũng mang đến một cảm giác khó tả. Càng nhìn, hắn càng thấy nơi này như thể bị một bàn tay vô hình nào đó sắp đặt từ rất lâu về trước.
Hắn dừng chân dưới một gốc cổ thụ cao mấy chục trượng, cúi người nhặt lên một nắm lá mục rồi chậm rãi vò nát. Bên dưới lớp lá là một tầng bụi màu xám bạc rất mỏng, nhìn qua giống đất nhưng lại không mang mùi của đất, trông như tro bụi nhưng lại có độ nặng của đá vụn.
Lưu Phong trầm ngâm một lát, thuận tay lấy một ít cho vào túi trữ vật rồi tiếp tục đi về phía trước. Với tính cách của hắn, những thứ không nhìn thấu thường không đáng sợ bằng những thứ quá dễ hiểu, đặc biệt là trong một di tích cổ tồn tại hàng ngàn năm như thế này.
Mặt trời dần khuất sau những ngọn núi xa xa, ánh sáng xuyên qua tầng lá dày đặc trở nên mờ nhạt hơn rất nhiều. Không ít đệ tử lúc này đã bắt đầu tìm nơi nghỉ chân, bởi ai cũng hiểu ban đêm trong di tích nguy hiểm hơn ban ngày gấp bội. Những cổ thú sinh tồn từ thời thượng cổ phần lớn đều quen hoạt động trong bóng tối, chưa kể vô số khu vực chưa khai phá có thể xuất hiện bất cứ biến cố nào.
Chính vì vậy, khi nhìn thấy một khe đá khuất gió nằm giữa hai gốc đại thụ, Lưu Phong lập tức quyết định dừng lại. Hắn không vội ngồi xuống mà đi quanh khu vực mấy vòng, cẩn thận quan sát dấu vết, xác định nơi đây không có hang ổ cổ thú cũng không có khí tức sinh vật cường đại mới khẽ gật đầu.
Nhưng đúng lúc chuẩn bị bố trí vài cơ quan cảnh giới đơn giản, ánh mắt hắn bỗng dừng lại ở một khe nứt hẹp nằm bên dưới vách đá. Thoạt nhìn, đó chỉ là một khối đá bình thường, nửa chìm trong lớp bụi, nửa lộ ra bên ngoài. Nếu không phải ánh chiều tà vừa lúc chiếu tới tạo thành một tia phản quang rất nhạt, có lẽ ngay cả Lưu Phong cũng đã bỏ qua.
Hắn bước tới, phủi lớp bụi bám bên ngoài rồi hơi nhíu mày. Khối đá này không lớn, chỉ bằng nắm tay trẻ con, toàn thân mang màu xám bạc pha lẫn vài đường vân cực kỳ mờ nhạt. Điều khiến hắn chú ý không phải hình dáng, mà là cảm giác khi cầm lên: Quá nhẹ. Nhẹ tới mức không giống một khối khoáng thạch thông thường.
Lưu Phong thử truyền một tia linh lực vào bên trong, nhưng khối đá hoàn toàn không phản ứng. Nó không hấp thu, không bài xích, cũng không phát ra bất kỳ dao động nào, giống như một vật vô tri vô giác đã nằm ở đây suốt vô số năm.
Sau khi quan sát hồi lâu vẫn không nhìn ra manh mối, hắn tiện tay cất nó vào túi trữ vật. Di tích rộng lớn, đôi khi những thứ trông như vô dụng lại là đầu mối dẫn tới cơ duyên thật sự, mang theo cũng chẳng mất gì.
Trong lúc Lưu Phong tìm nơi nghỉ ngơi, quảng trường bên ngoài lại một lần nữa dậy sóng. Một màn lưu ảnh phía nam truyền tới hình ảnh một đệ tử Cự Linh Môn phát hiện ra mạch khoáng nhỏ nằm sâu dưới lòng đất.
Đám đệ tử cơ bắp của tông môn này hiển nhiên không có thói quen quan sát cẩn thận như Lưu Phong, vừa nhìn thấy khoáng thạch liền như nhìn thấy mỹ nhân, không nói hai lời đã lao vào đào bới. Kết quả, vừa đào được bao lâu đã đánh thức một đầu cổ thú ngủ say bên dưới.
Con cổ thú kia toàn thân phủ lớp giáp đá màu đen, khí tức hung lệ hơn xa yêu thú cùng cấp bên ngoài, chỉ một lần va chạm đã đánh bay hai đệ tử Cự Linh Môn. Nếu người còn lại không phản ứng đủ nhanh mà bóp nát lệnh bài, e rằng hôm nay đã xuất hiện thêm vài cái xác.
Cảnh tượng ấy khiến không ít người hít khí lạnh, nhưng cũng càng làm nổi bật giá trị của những cơ duyên đang ẩn giấu. Di tích nguy hiểm, nhưng lợi ích bên trong đủ khiến vô số người bất chấp tính mạng.
Chu Đại Phát nhìn cảnh đó chỉ khẽ lắc đầu, sau đó đưa mắt tìm kiếm thân ảnh Lưu Phong. Càng nhìn, nụ cười trên mặt hắn càng khó giấu. Người khác đang liều mạng tranh đoạt cơ duyên, Lưu sư đệ nhà hắn thì hết quan sát địa hình lại nghiên cứu cây cối, đi một ngày mà chưa đánh nổi một trận ra hồn.
Nhưng kỳ quái ở chỗ, tên béo này lại cảm thấy như vậy mới đúng là phong cách của Lưu Phong. Bởi vì, người còn sống mới có cơ hội lấy cơ duyên, chứ người chết rồi thì dù có nhặt được truyền thừa nghịch thiên cũng thành vô dụng.
Nghĩ tới đây, Chu Đại Phát lại nhìn bảng cược trước mặt, khóe miệng run lên dữ dội. Không biết tới ngày thứ ba, thứ tư, đám người đặt cược kia sẽ có biểu cảm gì khi phát hiện Lưu Phong vẫn đang ung dung nhảy nhót khắp nơi trong di tích.
Trong khi phần lớn ánh mắt trên quảng trường vẫn còn bị hấp dẫn bởi hai chữ "công pháp cổ", những vị tông chủ và trưởng lão ngồi trên đài cao lại đang chú ý tới những thứ khác. Bọn họ đều là lão hồ ly đã sống mấy trăm năm trong tu tiên giới, tự nhiên hiểu rõ cơ duyên chưa bao giờ là thứ quan trọng nhất. Điều quan trọng nhất là người nào có thể sống tới cuối cùng để mang cơ duyên đó ra ngoài.
Trong khi đó, bên trong di tích, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tán cây cổ thụ, để lại vô số bóng đen chằng chịt trên mặt đất. Khu rừng phía bắc cũng trở nên tĩnh lặng hơn rất nhiều. Lưu Phong sau khi xác nhận khu vực xung quanh tương đối an toàn liền bắt đầu bố trí vài thủ đoạn cảnh giới đơn giản.
Hắn không biết trận pháp, nhưng những cạm bẫy nhỏ dùng dây leo, cành cây và đá vụn thì vẫn làm được. Trong môi trường xa lạ như thế này, bất kỳ sự cẩn thận nào cũng có thể cứu mạng.
Sau khi hoàn tất mọi thứ, hắn ngồi dựa vào thân cây, vừa nghỉ ngơi vừa suy nghĩ lại toàn bộ những gì đã nhìn thấy trong ngày đầu tiên. Di tích này quá lớn, lớn hơn nhiều so với tưởng tượng ban đầu của hắn.
Chỉ riêng khu vực phía bắc đã đủ để hàng trăm người đi vài ngày chưa chắc gặp nhau. Điều đó vừa là tin tốt, vừa là tin xấu. Tin tốt là hắn có nhiều không gian hoạt động hơn. Tin xấu là nếu gặp nguy hiểm thật sự thì cũng rất khó có người giúp đỡ.
Gió đêm khẽ thổi qua, mang theo hơi lạnh đặc trưng của núi rừng cổ xưa. Đúng lúc Lưu Phong chuẩn bị nhắm mắt điều tức, ánh mắt hắn bỗng dừng lại ở một nơi rất xa trong màn sương mờ. Ban đầu hắn tưởng đó chỉ là một khối đá bình thường, nhưng càng nhìn càng cảm thấy không đúng. Hình dáng ấy quá vuông vức, hoàn toàn không giống sản phẩm tự nhiên. Hơn nữa, giữa vô số cây cổ thụ và bụi dây leo chằng chịt, vật đó lại đứng sừng sững như đã tồn tại ở đó từ rất lâu.
Lưu Phong không đứng dậy ngay. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn về phía ấy thật lâu, trong lòng âm thầm ghi nhớ vị trí. Một cảm giác khó nói thành lời dần dần xuất hiện. Không phải nguy hiểm, cũng không phải cơ duyên, mà giống như một loại tò mò rất nguyên thủy. Cuối cùng, hắn khẽ thu hồi ánh mắt, dự định chờ trời sáng rồi mới tới kiểm tra. Dù sao nơi đó đã tồn tại vô số năm, cũng không thể chạy mất trong một đêm.
Nhưng hắn không biết rằng, ngay tại khoảnh khắc ấy, một đoạn nhân quả kéo dài suốt hàng trăm năm đang chậm rãi mở ra.