Sau khi người bị thương bóp nát lệnh bài rời khỏi di tích, Thiết Giác Man Ngưu cũng mất đi mục tiêu gần nhất. Thanh niên mặt vuông lập tức quát lớn, trường kiếm trong tay bộc phát kiếm quang chói mắt. Nữ đệ tử bạch y cùng thanh niên còn lại đồng thời xuất thủ. Kiếm trận vốn nhiều lần xuất hiện sơ hở trước đó, giờ phút này lại vận chuyển lưu loát dị thường; ba người tiến lui nhịp nhàng, công thủ tương trợ, giống như vừa tháo bỏ được một tầng gông xiềng vô hình.
Thiết Giác Man Ngưu tuy hung hãn nhưng cuối cùng vẫn chỉ có một mình. Sau hơn một nén nhang giao chiến, trên thân nó đã chằng chịt vết thương. Đến khi một đạo kiếm quang xuyên thẳng qua cổ họng, đầu yêu thú cấp hai kia mới phát ra tiếng gầm không cam lòng rồi nặng nề ngã xuống. Máu tươi chảy dọc theo khe đá, mọi thứ dần trở lại yên tĩnh.
Thanh niên mặt vuông chống kiếm thở dốc vài hơi rồi quay đầu nhìn về phía gốc Tử Tâm Huyết Chi. Ánh mắt hắn lập tức sáng rực. Nữ đệ tử bạch y bước tới, cẩn thận đào cả phần rễ linh dược lên rồi đặt vào hộp ngọc đã chuẩn bị sẵn. Cho tới khi nắp hộp hoàn toàn khép lại, ba người mới đồng thời thở phào một hơi.
Trong lúc vô tình, ánh mắt bọn họ chạm nhau. Không ai nhắc tới người vừa rời khỏi di tích, cũng không ai nhắc tới trận chiến lúc trước. Nhưng nụ cười trên môi họ lại nhẹ đi rất nhiều, giống như một tảng đá vốn đè nặng trong lòng đã được dời sang nơi khác.
Một lúc lâu sau, nữ đệ tử bạch y khẽ cười.
"Ít nhất hắn vẫn còn sống."
Thanh niên còn lại gật đầu.
"Nếu không có lệnh bài, hôm nay hắn đã thật sự bỏ mạng."
Thanh niên mặt vuông im lặng hồi lâu rồi cũng chậm rãi gật đầu.
"Ra ngoài rồi vẫn có thể tiếp tục tu luyện."
Nói xong, chính hắn cũng cười. Nữ đệ tử cười, thanh niên còn lại cũng cười. Ba nụ cười rất nhạt, nhưng là cười.
Lưu Phong ngồi trên cành cây cao, từ đầu tới cuối đều nhìn rất rõ. Hắn nhìn thấy ánh mắt của người bị thương trước khi rời đi, cũng nhìn thấy ánh mắt của ba người còn lại sau khi linh dược vào tay. Gió núi thổi qua, lá cây xào xạc rung động. Khóe môi hắn nhếch lên thành một nụ cười đầy giễu cợt. Đạo đức... quả nhiên không đáng một khối linh thạch.
Nghĩ đoạn, hắn không tiếp tục ở lại mà lặng lẽ rời khỏi khe núi.
Đi được gần nửa canh giờ, cảnh vật xung quanh dần thay đổi. Cổ thụ thưa thớt hơn trước, mặt đất xuất hiện ngày càng nhiều những khối đá đen lớn nhỏ khác nhau. Lưu Phong vừa đi vừa đối chiếu phương hướng chỉ dẫn. Phần chỉ dẫn nhận được sau khi giải đố tại bia đá không nói rõ vị trí, chỉ mơ hồ hướng về khu vực này.
Đi thêm một đoạn, hắn chợt dừng bước. Dưới chân một vách đá thấp, giữa khe đá phủ đầy rêu xanh, có một vật màu xám đen nằm lẫn trong bùn đất. Nếu không chú ý kỹ, gần như không thể phát hiện ra nó.
Lưu Phong cúi người nhặt lên. Đó là một lá cây màu tím không lớn hơn bàn tay, bề mặt gồ ghề, không có trận văn, không có linh khí, càng không có lấy nửa phần khí tức bảo vật. Hắn lật qua lật lại quan sát hồi lâu, lại dùng linh lực dò xét thêm vài lần, cuối cùng vẫn không phát hiện điểm nào đặc biệt. Mảnh kim loại trong tay nhìn thế nào cũng chỉ giống một khối phế thiết bị người ta tiện tay vứt bỏ.
Lưu Phong trầm ngâm một lát rồi thu nó vào túi trữ vật, sau đó tiếp tục lên đường. Gió núi thổi qua vùng đá đen, khe núi nhỏ rất nhanh trở lại yên tĩnh như cũ, dường như từ đầu tới cuối chưa từng có ai xuất hiện nơi này.
Đi chưa được bao lâu, phía trước bỗng truyền tới tiếng va chạm của pháp khí. Hai tu sĩ trẻ tuổi đang hợp lực vây công một đầu yêu thú hình sói. Một người rõ ràng đã trọng thương, cánh tay phải gần như không thể nhấc lên nổi, vậy mà vẫn cắn răng chắn phía trước đồng bạn.
"Đi mau!"
"Ta không đi!"
"Ngu ngốc! Một người ra ngoài còn hơn cả hai cùng chết ở đây!"
Nói xong, người kia trực tiếp thúc linh lực đẩy đồng bạn văng ra ngoài chiến trường, còn bản thân thì quay người lao thẳng về phía yêu thú. Tiếng nổ vang lên. Khi đồng bạn được kéo ra đủ xa, hắn mới bóp nát lệnh bài. Một đạo bạch quang từ trên trời giáng xuống, mang theo thân ảnh hắn biến mất khỏi di tích.
Người còn lại đứng chết lặng hồi lâu, sau đó mới cúi người thật sâu về phía khoảng không vừa trống trải. Lưu Phong chỉ nhìn thoáng qua rồi tiếp tục rời đi.
Qua thêm một đoạn đường, hắn lại nhìn thấy một cảnh khác. Một nữ tu áo xanh đang bị hai đầu yêu thú truy đuổi đến mức chật vật. Ngay lúc nguy cấp nhất, một thanh niên sử kiếm từ trong rừng lao ra, chỉ trong vài chiêu đã ép lui yêu thú. Nữ tu liên tục cảm tạ.
"Đồng đạo gặp nạn, tiện tay giúp đỡ mà thôi."
"Xin hỏi tôn tính đại danh của đạo hữu?"
"Không cần."
Nói xong, thanh niên kia liền xoay người rời đi. Nữ tu còn muốn đuổi theo, nhưng đối phương đã sớm biến mất giữa rừng cây. Lưu Phong nhìn từ xa, khóe môi hơi nhếch lên. Người như vậy trong giới tu tiên không nhiều, nhưng vẫn có.
Đến chiều tối, khi đi ngang một khe núi hẹp, hắn lại nghe thấy tiếng tranh cãi. Một gốc linh dược vừa được đào lên đặt giữa đất trống, hai người đứng thành thế đối lập. Một người mặt đỏ gay chỉ vào đồng bạn quát lớn.
"Ban đầu đã nói chia đều!"
"Chia đều? Lúc đối phó yêu thú thì ta xuất lực nhiều nhất, dựa vào đâu chia đều?"
"Ngươi vô sỉ!"
"Vô sỉ thì sao?"
Không khí lập tức căng thẳng. Chưa đầy mấy câu đã biến thành giao thủ. Cuối cùng một người bị đánh đến trọng thương, buộc phải bóp nát lệnh bài rời khỏi di tích. Người thắng cầm lấy linh dược. Linh dược chỉ có một gốc, lòng người lại có hai. Lưu Phong nhìn thoáng qua rồi lắc đầu bỏ đi.
Mặt trời dần khuất sau dãy núi. Trên đường tiếp tục tiến về phía trước, hắn vô tình nhìn thấy ba thân ảnh xuất hiện ở phía xa. Một nam một nữ cùng một thanh niên áo trắng đang sóng vai mà đi, nhìn qua giống như một tổ đội tạm thời kết thành trong di tích. Chỉ là khi đi ngang khu vực ấy, vài câu đối thoại loáng thoáng lọt vào tai khiến bước chân Lưu Phong chậm lại đôi chút.
"So với Trần sư huynh, đạo lữ của ta quả thật kém xa."
Nữ tử kia đang nhìn thanh niên áo trắng, trong mắt mang theo vài phần ngưỡng mộ không hề che giấu. Nam tử bên cạnh nghe vậy chỉ cười ngây ngô. Hắn còn tưởng đối phương chỉ đang nói đùa. Về phần thanh niên áo trắng, hắn chỉ mỉm cười đáp lại, không phủ nhận, cũng không giải thích. Ba người rất nhanh đã đi xa. Lưu Phong cũng không để ý. Trong di tích mỗi ngày đều có vô số chuyện phát sinh, ai cũng có nhân sinh của riêng mình, không ai chờ ai cả.
Mãi đến gần đêm, khi đi ngang một thung lũng khác, hắn mới lần nữa nhìn thấy ba người nọ. Trước mặt họ là một đầu yêu thú hung lệ đang canh giữ linh dược, còn nam tử kia thì gần như không chút do dự lao lên đầu tiên. Một trận ác chiến nhanh chóng diễn ra. Cuối cùng hắn thành công kéo yêu thú vào thế lưỡng bại câu thương, nhưng bản thân cũng bị thương cực nặng. Nữ tử vội vàng chạy tới đỡ lấy hắn.
"Chàng thật lợi hại."
Nam tử nở nụ cười mãn nguyện.
Thế nhưng ngay lúc ấy, ánh mắt hắn vô tình nhìn thấy nữ tử cùng thanh niên áo trắng phía sau trao đổi với nhau một ánh nhìn. Chỉ là một ánh nhìn rất ngắn ngủi, nhưng lại đủ để hắn hiểu ra rất nhiều chuyện. Sắc mặt nam tử lập tức trắng bệch. Nữ tử vẫn đang dịu dàng đỡ lấy cánh tay hắn, thanh niên áo trắng vẫn mang vẻ ôn hòa như cũ, mọi thứ đều giống như trước. Chỉ có hắn là không còn giống trước nữa. Bàn tay run rẩy siết chặt lệnh bài. Sau một hồi lâu, hắn cuối cùng vẫn bóp nát nó.
Bạch quang từ trên trời giáng xuống. Trước khi thân ảnh hoàn toàn biến mất, hắn nghe thấy tiếng cười rất khẽ từ phía sau. Yêu thú đã trọng thương, linh dược cũng sắp tới tay, mà người duy nhất có khả năng tranh đoạt lại vừa tự mình bóp nát lệnh bài rời khỏi di tích. Đợi bạch quang tan hết, nữ tử và thanh niên áo trắng mới chậm rãi bước về phía đầu yêu thú đang hấp hối.
Từ xa, Lưu Phong lẳng lặng thu hồi ánh mắt. Khóe miệng hắn khẽ cong lên chẳng biết là mỉa mai hay cảm khái.
"Ngươi bị bán mà cũng không biết mình đang bị bán. Giúp người ta đếm tiền còn đếm đến vui vẻ."
Nói xong, hắn xoay người rời đi, thân ảnh dần biến mất trong màn đêm.