Thanh Giáp Độc Hạt hiển nhiên không biết bản thân đã bị người khác coi như một đống linh thạch biết đi. Nó chậm rãi bò quanh những khe đá, hai chiếc càng phía trước liên tục gõ nhẹ xuống mặt đất phát ra những âm thanh "tách tách" đều đặn. Đầu đuôi màu tím thỉnh thoảng lại nâng cao rồi hạ thấp như đang dò xét môi trường. Loại yêu thú này thị lực không tốt, nhưng khứu giác cùng khả năng cảm nhận chấn động mặt đất lại cực kỳ nhạy bén.
Lưu Phong không nóng vội ra tay. Từ khi tiến vào di tích tới nay, hắn đã dần hiểu rõ một đạo lý: Yêu thú không đáng sợ bằng việc đánh giá sai thực lực của chúng. Trước khi động thủ, hắn luôn cố gắng quan sát càng kỹ càng tốt. Dù sao mạng chỉ có một, còn cơ hội thì sau này vẫn có thể tìm tiếp.
Quan sát thêm một lúc, hắn nhanh chóng phát hiện vài dấu vết cũ quanh khu vực này. Một số bộ xương thú nhỏ nằm rải rác dưới khe đá, phần lớn đều bị chất độc ăn mòn tới mức chỉ còn lại những mảnh xương trắng loang lổ. Điều này chứng tỏ Thanh Giáp Độc Hạt đã chiếm cứ nơi này khá lâu.
Không những thế, trên một phiến đá gần đó còn lưu lại một lớp xác lột mỏng màu xanh sẫm. Kích thước của lớp xác nhỏ hơn cơ thể hiện tại của con độc hạt rất nhiều. Nhìn thấy thứ đó, ánh mắt Lưu Phong hơi động.
"Vừa mới lột xác không lâu..."
Nếu suy đoán của hắn không sai, thực lực con yêu thú này hẳn đã chạm tới cấp một đỉnh phong từ trước. Sau khi lột xác thành công, nó mới miễn cưỡng bước thêm nửa bước. Nói cách khác, tuy vẫn là cấp một đỉnh phong nhưng nó đã mạnh hơn nhiều so với những yêu thú cùng cấp thông thường.
Nghĩ tới đây, ý định chính diện liều mạng lập tức bị hắn gạt bỏ. Người khác có thể vì mặt mũi mà chọn đối cứng, nhưng hắn thì không. Có cách nhẹ nhàng hơn thì tội gì phải lấy mạng ra đánh cược. Lưu Phong âm thầm lùi lại vài bước, bắt đầu quan sát địa hình. Không lâu sau, ánh mắt hắn dừng lại trên một thân cổ thụ mục nát cách đó hơn hai mươi trượng. Phần gốc cây đã bị rỗng hoàn toàn, chỉ còn lớp vỏ bên ngoài miễn cưỡng chống đỡ. Nếu dùng lực đủ mạnh đánh vào một điểm cố định, cái cây sẽ lập tức đổ sập. Một kế hoạch nhanh chóng hình thành trong đầu hắn.
Lưu Phong lặng lẽ vòng ra phía sau, lấy từ túi trữ vật một cây phi châm rồi khẽ cứa lên đầu ngón tay. Một giọt máu tươi rỉ ra, nhanh chóng được bôi lên thân châm. Sau đó, hắn vận linh lực, bắn thẳng về phía xa.
Phốc!
Phi châm xé gió lao đi, cắm mạnh xuống mặt đất ngay bên cạnh Thanh Giáp Độc Hạt.
Con yêu thú lập tức giật mình, chiếc đuôi dựng đứng như lâm đại địch. Mấy hơi thở sau, khi phát hiện không có nguy hiểm thực sự xuất hiện, nó mới chậm rãi bò tới kiểm tra. Khứu giác nhanh chóng bắt lấy mùi máu người còn lưu lại trên phi châm. Trong thế giới của yêu thú, máu tươi thường đồng nghĩa với thức ăn. Thanh Giáp Độc Hạt lập tức chuyển hướng, bò thẳng theo mùi máu, mà phương hướng đó vừa đúng dẫn tới gốc cổ thụ mục nát.
Lưu Phong nấp trên một cành cây cao phía xa, kiên nhẫn chờ đợi. Mãi tới khi con độc hạt tiến hẳn vào vị trí mong muốn, hắn mới đột nhiên bắn ra thêm hai cây phi châm.
Keng! Keng!
Hai tiếng va chạm vang lên. Một cây bị lớp giáp cứng chặn lại, cây còn lại chỉ để lại một vết xước nhỏ. Nhưng như vậy đã đủ! Thanh Giáp Độc Hạt nổi giận, chiếc đuôi tím vung mạnh về phía có khí tức con người. Cả thân thể nó lao tới với tốc độ vượt xa vẻ ngoài chậm chạp trước đó.
Ánh mắt Lưu Phong lập tức ngưng trọng. Nhanh hơn hắn dự đoán! May mà hắn chưa từng nghĩ sẽ chính diện đối đầu. Ngay khi độc hạt lao tới, thân hình hắn đã mượn lực từ cành cây bật sang phía khác. Cùng lúc ấy, phi châm cuối cùng bay thẳng về thân cổ thụ mục nát.
Rắc!
Âm thanh nứt vỡ vang lên, thân cây vốn đã mục ruỗng lập tức mất cân bằng.
Ầm!
Cả cây cổ thụ đổ sập xuống, hơn nửa thân cây nặng nề đè trực diện lên Thanh Giáp Độc Hạt. Con yêu thú phát ra tiếng kêu chói tai. Tuy nhiên, lớp giáp của nó quả thật kinh người; dù bị cả thân cây đè trúng vẫn chưa chết ngay, ngược lại còn điên cuồng giãy giụa muốn thoát ra ngoài.
Lưu Phong nào cho nó cơ hội. Ngay khoảnh khắc ấy, ba cây phi châm còn lại đồng thời bắn ra. Hai cây nhắm vào khe giáp dưới bụng, một cây đâm thẳng vào mắt trái. Lần này, tiếng kêu của Thanh Giáp Độc Hạt lập tức trở nên thê lương hơn nhiều. Nó giãy giụa thêm vài chục hơi thở rồi dần dần bất động.
Lưu Phong vẫn không lập tức tiến lại gần. Hắn kiên nhẫn đợi thêm gần nửa khắc mới nhảy xuống khỏi cổ thụ. Kinh nghiệm từ những lần săn bắt trước đây nói cho hắn biết, rất nhiều thợ săn chết không phải vì con mồi còn sống, mà vì tưởng con mồi đã chết. Dùng một cành cây dài thử thêm vài lần, xác nhận đối phương thật sự không còn động tĩnh, hắn mới chậm rãi rút tiểu đao bên hông.
Những động tác tiếp theo gần như thành bản năng: mở giáp, lấy độc nang, moi nội đan, cắt bỏ phần đuôi có giá trị nhất. Toàn bộ quá trình vô cùng thuần thục, không hề giống một đệ tử chỉ mới tiến vào tu tiên giới vài tháng.
Nhìn viên nội đan màu xanh nhạt nằm trong tay, khóe môi Lưu Phong cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười hài lòng. Chuyến đi này coi như không lỗ. Nếu mang toàn bộ vật liệu trên người Thanh Giáp Độc Hạt ra ngoài di tích đổi linh thạch, ít nhất cũng kiếm được một khoản không nhỏ.
Thu dọn chiến lợi phẩm xong xuôi, hắn vừa chuẩn bị tiếp tục lên đường thì đột nhiên nghe thấy tiếng giao chiến từ hướng đông nam vọng lại. Tiếng người, hơn nữa không chỉ có một. Lưu Phong lập tức ngẩng đầu, ánh mắt dần trở nên hứng thú. Bởi trong di tích này, đôi khi con người còn đáng xem hơn yêu thú rất nhiều.
Tiếng giao chiến vọng tới từ phía đông nam khiến Lưu Phong thay đổi phương hướng. Hắn không có hứng thú xen vào chuyện người khác, càng không có ý định tranh đoạt cơ duyên với bất kỳ ai, nhưng tiếng động kia vừa vặn xuất hiện trên tuyến đường hắn dự định đi tiếp. Nếu sớm muộn gì cũng phải đi ngang qua, chi bằng quan sát trước một chút.
Mượn những thân cổ thụ che chắn, hắn lặng lẽ tiến lại gần. Chỉ sau chưa đầy nửa khắc, khung cảnh phía trước đã hiện ra rõ rệt. Đó là một khe núi nhỏ bị hai vách đá kẹp giữa. Trên mặt đất nằm hai xác yêu thú vừa bị giết chết, máu tươi vẫn còn chưa khô.
Bốn đệ tử Huyền Kiếm Tông đang đứng quanh khu vực trung tâm. Người dẫn đầu là một thanh niên mặt vuông có tu vi Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong; bên cạnh là một nữ đệ tử mặc bạch y cùng một thanh niên khác có khí tức không yếu hơn bao nhiêu. Chỉ có người cuối cùng là sắc mặt tái nhợt, trên vai trái xuất hiện một vết thương rất sâu, tuy đã được xử lý sơ qua nhưng rõ ràng ảnh hưởng không nhỏ tới chiến lực.
Ánh mắt Lưu Phong hơi động. Hắn nhận ra người này. Ngày đầu tiên tiến vào di tích, chính người đó từng ra tay cứu một đồng môn khỏi miệng yêu thú, thực lực trong nhóm ít nhất cũng đứng thứ hai. Chỉ là hiện tại, người mạnh thứ hai lại trở thành kẻ bị thương nặng nhất.
Đúng lúc ấy, nữ đệ tử bạch y đột nhiên nhìn về phía sau một tảng đá lớn rồi khẽ hô lên. Cả bốn người đồng thời quay đầu. Dưới khe đá, một gốc linh dược màu đỏ tím đang lặng lẽ sinh trưởng. Thân cây không cao, nhưng từng chiếc lá lại như được ngâm trong máu tươi, giữa phiến lá hiện lên một đường vân màu tím sẫm kéo dài từ gốc tới ngọn.
Thanh niên mặt vuông hít mạnh một hơi, ngay cả giọng nói cũng có vài phần run rẩy: "Tử Tâm Huyết Chi."
Người bị thương phía sau lập tức sáng mắt: "Tử Tâm Huyết Chi cấp hai đỉnh phong? Không ngờ thật sự tồn tại."
Không ai trả lời, bởi đáp án đã nằm ngay trước mắt.
Một gốc Tử Tâm Huyết Chi cấp hai đỉnh phong, đối với Trúc Cơ kỳ có lẽ không đáng bao nhiêu, nhưng đối với đệ tử Luyện Khí kỳ lại là khoản tài phú đủ khiến người khác đỏ mắt. Nếu mang ra ngoài di tích đổi linh thạch hoặc đổi lấy tài nguyên tu luyện, giá trị của nó tuyệt đối không thấp.
Một gốc linh dược, bốn người, chia thế nào? Không ai nói ra, nhưng không khí trong khe núi đã lặng lẽ thay đổi.
Đúng lúc ấy, mặt đất đột nhiên rung chuyển. Một tiếng gầm trầm thấp vang vọng khắp khe núi. Phía sau tảng đá lớn, một đầu Thiết Giác Man Ngưu lao thẳng ra ngoài. Con yêu thú cấp hai này hiển nhiên đã phát hiện Tử Tâm Huyết Chi từ lâu, chỉ là vẫn luôn ẩn nấp chờ thời cơ.
Sắc mặt bốn người đồng thời biến đổi. Thanh niên mặt vuông phản ứng cực nhanh: "Kết kiếm trận!"
Bốn người lập tức di chuyển theo bản năng. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt ba người còn lại vô thức lướt qua người bị thương đứng phía sau cùng. Ánh mắt ấy chỉ tồn tại trong một nhịp hô hấp rồi biến mất, nhanh tới mức người ngoài gần như không thể nhận ra. Nhưng Lưu Phong nhìn thấy. Người bị thương dường như cũng nhìn thấy.
Thiết Giác Man Ngưu đã lao tới. Bốn người đồng thời lui lại, nhưng không biết là vô tình hay cố ý, bước chân ba người phía trước dường như chậm đi nửa nhịp. Chỉ nửa nhịp rất nhỏ, nhỏ tới mức nếu bị chất vấn, có lẽ chính họ cũng có thể tìm được vô số lý do hợp lý để giải thích. Nhưng đối với một người đang mang thương tích mà nói, nửa nhịp ấy đã đủ quyết định rất nhiều chuyện.
Người bị thương lập tức trở thành mục tiêu gần nhất trong mắt Thiết Giác Man Ngưu. Con yêu thú gầm lên một tiếng rồi lao thẳng tới. Hắn miễn cưỡng né tránh, nhưng vết thương cũ trên vai khiến động tác chậm hơn thường ngày một chút. Chiếc sừng sắc bén sượt ngang ngực, để lại một vết máu dài.
"Sư huynh cẩn thận!"
"Né sang trái!"
"Đừng để nó áp sát!"
Ba người phía trước liên tục hô lớn. Giọng nói nghe qua hoàn toàn không có vấn đề, thậm chí còn mang theo vài phần lo lắng chân thật. Chỉ là mỗi khi người bị thương cần trợ giúp, bọn họ lại luôn chậm hơn một bước. Không nhiều, chỉ vừa đủ.
Người bị thương liên tục lui lại, ánh mắt chậm rãi đảo qua từng người. Hắn nhìn thấy sự lo lắng trên mặt họ, nhìn thấy vẻ sốt ruột trong ánh mắt họ, nhưng đồng thời cũng nhìn thấy một thứ còn rõ ràng hơn tất cả: Sự lạnh lùng.
Một lúc lâu sau, khóe môi hắn chậm rãi cong lên. Nụ cười ấy không có phẫn nộ, không có oán hận, cũng không có tuyệt vọng. Giống như một người vừa hiểu ra đáp án của một câu hỏi đã suy nghĩ rất lâu. Hắn khẽ lắc đầu, sau đó lấy ra lệnh bài truyền tống.
Rắc!
Một tiếng động nhỏ vang lên, lệnh bài vỡ vụn. Ánh sáng lập tức bao phủ toàn thân. Trước khi thân ảnh hoàn toàn biến mất khỏi di tích, nụ cười kia vẫn còn lưu lại trên gương mặt tái nhợt. Hắn vẫn đang cười.