Trong gian phòng trị thương của Thủy Nguyệt Đao Tông, ánh pháp đăng treo trên vách chiếu xuống lạnh nhạt. Dược khí còn vương chưa tan.
Thanh niên nằm trên giường đá chính là gã si tình trong bộ ba tạm thời trong di tích sau khi lấy thân mình để dẫn dụ yêu thú và kết quả là: nửa thân trên quấn băng, kinh mạch đã được điều tức ổn định nhưng thương thế vẫn chưa khỏi hẳn, mỗi lần hô hấp đều kéo theo cảm giác âm ỉ nơi ngực.
Bên cạnh, nữ đệ tử phụ trách trị thương đang thay thuốc cho hắn. Tay nàng không nhanh không chậm, chẳng hỏi chẳng nói, chỉ từng lớp tháo băng, từng lớp bôi dược, rồi lại từng lớp cố định. Động tác cẩn trọng như đã quen với việc đối diện sinh tử mà không cần truy cứu căn nguyên.
Hắn nằm đó, ánh mắt nhìn lên trần thạch thất, không động không lời. Trong đầu lại hiện ra cảnh tượng trong di tích: yêu thú gầm rống, linh quang tán loạn, đao khí giao thoa.
Hắn đứng ra dẫn dụ yêu thú, không vì tính toán lợi hại, chỉ là khi đó cảm thấy nên làm như vậy thì làm như vậy. Lúc hắn nằm trong lòng của nữ tử mà hắn xem là Đạo Lữ, hắn thấy ánh mắt của nàng liếc mắt với Trần Sư Huynh một cách lả lơi, một nụ cười nhạt của Trần Sư Huynh nhìn hắn lúc đó hắn mới hiểu.
Bây giờ nằm đây hắn vẫn chưa từng hối hận về hành động đó nhưng hắn lại hiểu ra: có những lựa chọn không sai, nhưng phải trả giá. Hắn uất ức cay đắng khi bóp nát lệnh bài, hắn muốn trả thù, hắn muốn giết người, hắn muốn giết kẻ thay lòng, kẻ cười hắn, xem hắn như một tên ngốc.
Hắn nhớ về tuổi thơ. Hắn xuất thân từ một thôn nhỏ. Cha là nông dân quanh năm cày ruộng, lời nói không nhiều nhưng từng chữ đều nặng, cha hắn từng dạy hắn làm người phải có nghĩa khí. Mẹ hắn xuất thân là tiểu thư của một địa chủ trong vùng nhưng vì tình yêu bà đã chọn sống cùng với cha hắn quanh năm chỉ biết ruộng đồng, ngày ngày dưới ánh đèn dầu vá áo. Bà từng nói với hắn thế gian có những thứ không thể dùng tiền mà mua được, giống như tình yêu mà bà đã dành cho cha hắn.
Hắn khi đó còn nhỏ, không hiểu sâu, chỉ nhớ trong lòng. Về sau linh căn thức tỉnh, song linh căn hiếm có, được nhập tông môn tu hành, từ ngoại môn vào nội môn, từ nội môn trở thành đệ tử thân truyền dưới trướng trưởng lão, từng bước đi lên, không nhanh không chậm, cũng chưa từng rời khỏi đạo tâm ban đầu.
Đến khi nữ đệ tử thay xong dược, buộc lại lớp băng cuối cùng, thu dọn khí cụ rồi xoay người rời đi, từ đầu đến cuối nàng không hỏi hắn tên gì, tông môn nào, vì sao lại bị thương nghiêm trọng như vậy. Nàng xem hắn như một bệnh nhân cần được cứu chữa, nàng chỉ hỏi hắn có đau không. Cử chỉ của nàng nhẹ nhàng, thanh thoát tránh để hắn phải chịu thêm đau đớn. Cửa phòng khép lại, âm thanh rất nhẹ, trong phòng liền chỉ còn lại một người.
Một giọt nước mắt khẽ rơi, một ánh mắt lưu luyến nhìn về phía cửa phòng như muốn níu kéo người ở lại, một nụ cười sâu lắng hạnh phúc nở trên môi. Hắn không còn mơ hồ nhận ra, mà hắn đã thật sự nhận ra. Không phải ai cũng xấu xa, lạnh lùng, độc ác. Vẫn còn đó những người như cô gái trị thương cho hắn, nàng đối xử hay trị thương cho mọi người đều như nhau, lấy chữ Y Đức làm đầu: không phân biệt xuất thân, không quan tâm lý do bị thương, không cần báo đáp.
Hắn nằm đó cứ mỉm cười như kẻ ngây ngô, tâm trí hắn bây giờ nhẹ nhàng nhưng đã kiên định, không còn thù hắn hay oán giận. Hắn vẫn là hắn, vẫn làm những việc đạo nghĩa như cha hắn dạy, sống tình cảm như mẹ hắn gửi gắm tâm tư. Nhưng hắn sẽ lý trí hơn, đề phòng hơn, sẽ luôn chừa cho mình một con đường lui trong mọi chuyện. Ai cũng có quyền chọn cho mình một cách sống, không có đúng sai, không có thiện ác.
Đến khi trời tối, cửa phòng lại mở. Một đồng môn bước vào, mang theo một bình đan dược, đặt xuống bên cạnh rồi hỏi thương thế. Hắn đáp qua loa vài câu.
Người kia cũng không nói nhiều, chỉ nhắc chuyện sau khi hắn rời di tích, yêu thú đã bị chém, linh dược bị phân chia, hai người đó lại tiếp tục hành trình trong tiếng cười nói vui vẻ và những cái liếc mắt đầy tình tứ. Hắn nghe hết thảy, không hỏi thêm, cũng không biểu lộ gì, như thể tất cả vốn đã nằm trong dự liệu.
Người đồng môn lại nói, trong di tích vừa xuất hiện thêm một tấm bia đá mới, là bia màu lam, câu hỏi rất kỳ quái, rồi thuật lại nguyên văn: "Thứ gì là thứ quý giá nhất trong cuộc đời ngươi?"
Trong phòng thoáng yên. Người đồng môn cười nói đáp án đủ loại, kẻ nói linh thạch, kẻ nói tu vi, kẻ nói tài nguyên, kẻ nói trường sinh, cũng có kẻ nói tính mạng, không ai giống ai, rồi quay sang hỏi hắn nếu là hắn thì hắn sẽ trả lời như thế nào.
Hắn nghe xong không đáp ngay, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia đêm đã xuống, thiên địa một mảnh tĩnh mịch. Trong tĩnh mịch ấy lại như hiện về cánh đồng cũ, nơi cha hắn quanh năm cày ruộng dưới nắng, nơi mẹ hắn dưới đèn dầu từng mũi kim vá áo, những thứ tưởng như bình thường nhất lại chưa từng phai trong trí nhớ.
Qua hồi lâu, hắn mới mở miệng, chỉ nói hai chữ, thanh âm rất nhẹ nhưng không đổi: "Gia đình."
Câu nói rơi xuống, trong phòng không còn tiếng nào nữa, chỉ còn ánh đèn pháp đăng lay nhẹ trên vách đá như minh chứng cho một tài năng, một cường giả với tấm lòng hào hiệp trượng nghĩa chưa bao giờ thay đổi đạo tâm dù có biến cố xảy ra. Nó chỉ làm kiên định thêm ý chí ấy: "Thành công là chưa bao giờ bỏ cuộc."
Ngay khi hai tiếng "gia đình" trong phòng trị thương vừa dứt, bên trong di tích cổ xưa, Lưu Phong cũng khẽ đưa tay chạm vào bề mặt mát lạnh của tấm bia đá màu lam.
Hai tiếng "gia đình" như cùng thốt ra một lúc, nhưng ở hai nơi hoàn toàn khác nhau, ngoài và trong di tích.
Khoảnh khắc câu nói dứt xuống, ánh lam quang dịu nhẹ đang lưu chuyển trên mặt bia đột ngột khựng lại. Chỉ trong một nhịp thở, từ sâu trong lòng khối thạch bia cổ kính, một luồng ánh sáng màu tím bàng bạc bất chợt bùng lên.
Luồng ánh sáng ấy đậm đặc, ma mị và mang theo một thứ uy áp vô hình, trực tiếp đẩy lùi bóng tối xung quanh, soi rõ khuôn mặt bình thản của Lưu Phong. So với những luồng quang mang màu trắng, màu xanh yếu ớt của những tu sĩ xung quanh, sắc tím này như một sự tồn tại độc tôn, khiến không ít kẻ đứng gần phải vô thức lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ hoảng hốt xen lẫn ghen tị.
Từ trong vệt sáng tím, một hộp ngọc nhỏ tinh xảo rơi ra, nằm gọn trong lòng bàn tay Lưu Phong. Đồng thời, một hướng dẫn hiện lên: vật phẩm cần tìm và dòng chữ phương hướng đi đến vị trí vật phẩm đó.
Lưu Phong thản nhiên mở hộp ngọc. Đan hương thanh mát thoảng nhẹ lập tức khiến tinh thần hắn chấn phấn. Một viên Thượng phẩm Trị thương đan.
Hắn không nói một lời, trực tiếp thu hộp ngọc vào túi trữ vật, động tác gọn gàng, dứt khoát. Lưu Phong chậm rãi rời đi như một chuyện hết sức bình thường.
Đây đã là lần thứ hai hắn đối diện và trả lời bia đá, nên trong lòng không còn cảm giác ngạc nhiên hay chấn động nào nữa. Bước đi trong đêm, hắn cúi đầu, bàn tay khẽ chạm vào túi trữ vật, nơi đang chứa mảnh lá cây màu tím và khối đá nhỏ hình thù cổ quái thu hoạch từ lần trước. Thứ hắn quan tâm bây giờ là vật cần tìm theo hướng dẫn kia, rốt cuộc có phải là một cục gạch để chọi chó hay không.
Nhìn khối đá thô kệch nằm trong túi, hắn thực sự cảm thấy có chút chán nản. Hắn lắc đầu tự giễu: "Thôi bỏ đi, kêu tìm thì đi tìm." Đã lỡ nhận vật phẩm thượng phẩm đan dược của người ta rồi thì phải đi tìm thôi.
Cùng lúc đó, tại quảng trường bên ngoài Thủy Nguyệt Đao Tông, bầu không khí đã sớm bị đẩy lên đến đỉnh điểm của sự náo loạn. Màn hình lưu ảnh khổng lồ lơ lửng giữa không trung đang trung thực hiển thị câu hỏi của tấm bia đá màu lam.
Hàng ngàn tu sĩ, trưởng lão của các tông môn tụ tập bên dưới đang đỏ mặt tía tai, tranh luận gắt gao. Cuộc khẩu chiến nổ ra ở khắp mọi góc đài, như không có hồi kết.
"Tu tiên là nghịch thiên cải mệnh, không có sức mạnh cường đại thì lấy gì chống chọi với thiên kiếp? Thứ quý giá nhất hiển nhiên phải là sức mạnh tuyệt đối!" Một tên trưởng lão của Cự Linh Môn đập bàn đứng dậy, râu tóc dựng ngược.
"Nực cười! Không có tu vi và trường sinh, thọ nguyên cạn kiệt thì sức mạnh cũng chỉ là cát bụi. Trường sinh mới là đích đến của đại đạo!" Một vị lão giả Huyền Kiếm Tông lập tức lên tiếng phản bác.
Tiếng cãi vã như sóng cuộn biển gầm, người nói linh thạch, kẻ chọn cơ duyên, đạo lữ, không một ai chịu nhường nửa bước.
Phát hiện có một cơ hội cá cược thơm ngon giữa sự hỗn loạn này, Chu Đại Phát làm sao có thể bỏ qua. Đôi mắt ti hí của gã béo lóe lên những tia sáng tinh ranh. Gã nhanh chóng lập lên một bảng cược mới tinh, lập ra tỷ lệ rõ ràng: đáp án nào được nhiều tu sĩ trong di tích lựa chọn nhất? Linh thạch một ăn một! Sức mạnh, cơ duyên, mạng sống, đạo lữ... đặt một đền mười!
Lời vừa thốt ra, đám đông đang cuồng nhiệt lập tức ùa tới như ong vỡ tổ. Những túi linh thạch nặng trịch được ném lên bàn cược rầm rầm. Chu Đại Phát vừa thoăn thoắt thu linh thạch, vừa cười đến mức híp cả mắt.
Trong mắt Chu Đại Phát thì không cần hỏi ai cũng biết gã chọn đáp án gì rồi. Trên đời này, ngoài linh thạch ra thì làm gì có thứ gì xứng đáng gọi là quý giá nhất. Có linh thạch liền có tài nguyên, có tài nguyên liền có tu vi, có tu vi liền có tất cả.
Gã vừa thu tiền cược vừa cười thầm, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cái tên Lưu Phong đang đứng ở một góc khuất trên bảng lưu ảnh.
Trong mật thất của Thẩm Thụy Vân, căn phòng tĩnh mịch hoàn toàn cách biệt với sự náo nhiệt bên ngoài quảng trường. Một nha hoàn thân cận đang cúi đầu, thành kính báo cáo lại toàn bộ diễn biến và câu trả lời của các đệ tử trong di tích. Khi nghe đến đáp án của Lưu Phong, động tác của Thẩm Thụy Vân khẽ khựng lại.
Nàng âm thầm ghi nhớ đáp án này vào sâu trong lòng, chân mày khẽ nhíu, thầm phân tích: "Một thằng nhóc mười lăm tuổi, thì thấu hiểu thế nào về gia đình?"
Thẩm Thụy Vân vốn dĩ rất yêu mến tài năng của Lưu Phong, đang ra sức giúp đỡ hắn rất nhiều sau lưng, nhưng do địa vị tông chủ gánh vác đại cục nên nàng không thể ra mặt như Nhị trưởng lão được. Nghe câu trả lời của hắn, ký ức của nàng bất giác quay ngược về những năm tháng xa xưa, khi nàng cũng ở độ tuổi mười lăm, đứng trước tấm bia đá khảo nghiệm đạo tâm của tông môn.
Năm đó, nàng đã từng suy nghĩ rất lâu, cân nhắc giữa ngàn vạn lựa chọn, để rồi cuối cùng mới thốt ra câu trả lời là "tông môn". Bởi vì tông môn là do các đời tổ sư truyền lại, người đi sau càng phải giữ gìn và phát triển, tìm lại ánh hào quang năm xưa. Đó là trách nhiệm, cũng là gánh nặng khiến nàng phải sống một cuộc đời mệt mỏi giữa những mưu toan.
Chính vì vậy, đáp án của Lưu Phong chạm đến một góc mềm mại nhất trong lòng nàng. Đứa trẻ này hành sự bình thường, không tham danh lợi viển vông, trong lòng vẫn giữ được một sự thuần túy hiếm có.
Cách đó không xa, tại một gian phòng rộng lớn thuộc Luyện Dược Đường, khói thuốc từ những lò luyện đan xung quanh tỏa ra nghi ngút. Mạn Thanh đang đứng sau lưng Nhị trưởng lão, đôi tay mềm mại nhẹ nhàng bóp vai cho sư phụ mình. Hai thầy trò vừa trò chuyện thân tình vừa kể về tình hình di tích qua một tấm trận pháp lưu ảnh nhỏ.
Khác với sự tính toán đại cục mang tính chiến lược của Thẩm Thụy Vân cần phải nghe hết thảy, Nhị trưởng lão từ đầu đến cuối chỉ cần nghe về biểu hiện của đứa đệ tử trên danh nghĩa – Lưu Phong. Nhị trưởng lão cũng tương tự như tông chủ, rất thích tài năng thiên phú của hắn, chỉ là khổ nỗi cái tính hắn quá lười, hoàn toàn không ham thích chuyện luyện đan mà thôi.
Khi nghe Mạn Thanh nhắc đến đáp án "gia đình" của Lưu Phong, Nhị trưởng lão đang bưng chén trà liền dừng hẳn giữa không trung, trong mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên rõ rệt: "Đây là suy nghĩ của một thằng nhóc mười lăm tuổi sao?"
Nàng đặt chén trà xuống, lắc đầu cười khổ. Nàng nhớ lại năm đó của chính mình khi đứng trước khảo nghiệm của bia đá. Năm ấy, câu trả lời của nàng là "đan đạo". Đó là con đường do chính nàng lựa chọn, và nàng đã chấp nhận đi theo nó đến hết cuộc đời, cô độc bên lò lửa vô tình.
Đáp án của Lưu Phong nằm ngoài hoàn toàn dự tính của nàng, nhưng lại khiến nàng thêm phần yêu thích cái tính cách không bị tiên lộ làm mờ mắt của hắn.
Bên trong di tích, sương mù ban đêm bắt đầu lan tràn giữa những cánh rừng già rậm rạp. Theo chân đôi dâm phụ của Huyền Kiếm Tông – Trần sư huynh cùng cô gái có dung nhan xinh đẹp kia – hai người sau khi hại người đồng môn thì tiếp tục tiến bước đi thêm một đoạn đường dài.
Đi thêm được một đoạn, Trần sư huynh khẽ liếc nhìn nữ tử bên cạnh, trong lòng khinh bỉ dâng lên. Hắn phát hiện cô gái này thật sự rất chán. Nội tâm nàng ta hoàn toàn trống rỗng, phù phiếm, mê trai, không có một chút tài năng hay tri thức gì, ngoài vẻ bề ngoài khá xinh đẹp ra thì chẳng được tích sự gì.
Sự kiên nhẫn cạn kiệt, sắc mặt hắn càng lúc càng lạnh lùng, hoàn toàn không để ý đến nàng ta nữa. Nhưng cô gái kia lại không hề nhận ra sự chán ghét đó. Nàng ta thấy hắn càng lạnh lùng thì lại càng thích, cho rằng đó mới là khí phách của bậc thiên tài kiếm đạo, xứng đáng để nàng chọn làm chỗ dựa. Thật đúng với câu "Hữu ý tài hoa hoa bất phát, vô tâm sáp liễu liễu thành âm"
Sự chịu đựng của Trần sư huynh đạt đến đỉnh điểm khi hai người bước vào một khe núi hẹp và chạm trán với hai con yêu thú cấp hai sơ kỳ. "Gào!" Hai con yêu thú hung hãn lao thẳng về phía hai người. Kiếm quang lóe lên như một vệt tuyết trắng xóa giữa đêm đen. Trần sư huynh vận chuyển linh lực, xuất chiêu đánh chết một con yêu thú chặn đường.
Tuy nhiên, con yêu thú còn lại đã áp sát cô gái, móng vuốt sắc lẹm vồ xuống. Trần sư huynh hoàn toàn có khả năng xuất kiếm cứu viện, nhưng trong một chớp mắt đó, hắn đã lạnh lùng tính toán ích kỷ. Không một câu cảnh báo, hắn trực tiếp thu kiếm, xoay người bỏ đi thẳng, để lại cô gái chật vật chống đỡ một mình giữa trận chiến nguy hiểm.
Nhìn bóng lưng áo trắng dứt khoát biến mất vào màn sương đêm, cô gái chật vật chống đỡ con yêu thú còn lại trong hoảng loạn. Kiếm khí tán loạn, máu nhuộm đỏ vai áo. Lúc này, đối diện với hiểm nguy, cô nàng cảm thấy tiếc nuối cho mình. Nhưng đó chỉ là cảm thấy tiếc nuối cho lựa chọn của mình hơi sớm khi từ bỏ "chàng khờ chung thủy", chứ tuyệt đối không có nửa phần hối hận.
Vì nàng nghĩ mình xinh đẹp thì nàng có quyền lựa chọn thứ tốt nhất, kẻ mạnh nhất dành cho mình, chỉ là lần này chọn nhầm người. Trần Sư Huynh khi dứt khoát bỏ đi cũng nghĩ như vậy. Hắn mạnh, hắn là thiên tài của Huyền Kiếm Tông, hắn có quyền lựa chọn những cô gái đẹp hơn, tu vi và gia cảnh tốt hơn để làm đạo lữ trợ lực cho mình, không việc gì phải gánh thêm một gánh nặng vô dụng.
Và không bất ngờ khi trước đó, đáp án của họ trước câu hỏi thứ gì quý giá nhất trên bia đá màu lam. Đáp án của cô gái là: "Đạo lữ." Còn đáp án của chàng trai áo trắng là: "Quyền lực."
"Rắc!" Tiếng lệnh bài vỡ nát vang lên giòn giã giữa khe núi. Một đạo bạch quang từ trên trời giáng xuống mang theo cô gái biến mất khỏi di tích trong sự uất nghẹn. Con yêu thú mất đi mục tiêu, gầm lên một tiếng tức tối rồi quay đầu lao vào bụi rậm.
Hai cái bóng rời đi theo hai hướng hoàn toàn khác biệt. Màn đêm của di tích vẫn tiếp tục bao phủ, lạnh lùng lột sạch mọi lớp mặt nạ của tu tiên giới.