Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 39: BIA ĐÁ MÀU LAM



Rời khỏi thung lũng khi màn đêm đã phủ xuống, Lưu Phong không tiếp tục đi xa mà tìm một gốc cổ thụ lớn giữa khu rừng yên tĩnh để nghỉ chân.

Sau khi bố trí vài thủ đoạn cảnh giới đơn giản, hắn ngồi khoanh chân dưới gốc cây, lấy toàn bộ thu hoạch mấy ngày qua ra kiểm kê một lượt. Linh thảo thu được không ít, da lông và tinh hạch yêu thú cũng đã tích lũy được một phần. Ngoài những thứ đó, thứ khiến hắn chú ý nhất vẫn là hai vật kỳ lạ đang nằm trong lòng bàn tay.

Một mảnh lá cây màu tím, đó là vật phẩm từ bia đá hướng dẫn đi tìm. Một khối đá nhỏ hình thù cổ quái, thứ hắn nhặt được dưới khe đá, chẳng biết là gì, nhưng cầm lên thấy nhẹ bất thường.

Lưu Phong lật qua lật lại quan sát hồi lâu vẫn không nhìn ra bất kỳ manh mối nào. Khí tức bình thường, không có dao động linh lực đặc biệt, càng không giống pháp khí hay thiên tài địa bảo. Cuối cùng hắn chỉ khẽ lắc đầu, cất cả hai vào túi trữ vật. Có còn hơn không. Nếu đã là vật do bia đá ban thưởng, ít nhất cũng không thể vô dụng hoàn toàn. Nghĩ vậy, hắn nhắm mắt nhập định, tiếp tục vận chuyển công pháp.

Sáng sớm ngày thứ tư. Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá rừng già, Lưu Phong đã kết thúc tu luyện, đứng dậy tiếp tục hành trình. Trải qua ba ngày thích nghi, bầu không khí trong di tích đã khác hẳn lúc mới tiến vào. Sự hoảng loạn và dè dặt ban đầu dần biến mất, thay vào đó là nhịp điệu sinh tồn riêng của mỗi người.

Dọc đường, hắn nhìn thấy không ít tu sĩ đang săn giết yêu thú. Có người cúi mình đào linh dược bên sườn núi, có người kết thành tiểu đội cùng nhau hành động, cũng có người truy đuổi nhau giữa rừng sâu vì một gốc linh thảo hay một viên tinh hạch. Di tích giống như một thế giới thu nhỏ. Mỗi người đều có cơ duyên của riêng mình. Mỗi người cũng có lựa chọn của riêng mình.

Đến giữa trưa, Lưu Phong đi ngang qua một khu rừng đá rộng lớn. Từ xa, hắn nghe thấy tiếng trò chuyện truyền tới nên vô thức chậm bước. Phía trước là vài đệ tử đang nghỉ chân. Một người cầm hồ lô linh tửu uống một ngụm rồi nói.

"Nghe nói lại xuất hiện bia đá."

"Ta cũng vừa nghe được. Hình như ở phía đông nam."

"Không sai, nghe nói lần này là bia đá màu lam. Hiện giờ đã có không ít người kéo tới rồi."

Nghe đến đây, ánh mắt Lưu Phong khẽ động. Bia đá màu lam. Đây là màu sắc hắn chưa từng gặp.

Trong lúc đám người tiếp tục trò chuyện, một thanh niên tiện tay lấy từ túi trữ vật ra một khối đá nhỏ rồi ném lên ném xuống.

"Thứ này đúng là kỳ quái. Lần trước ta tìm được sau khi hoàn thành nhiệm vụ bia đá. Nhìn chẳng ra công dụng gì."

"Ít ra ngươi còn được thưởng thứ gì đó. Ta cũng trả lời bia đá, cuối cùng chỉ nhận được một ít linh thảo. Ta thấy mấy thứ bia đá yêu cầu tìm đều không đơn giản đâu. Chỉ là chúng ta chưa biết dùng thế nào thôi."

"Có lẽ vậy. Dù sao ta giữ lại cũng chẳng mất gì."

Cuộc trò chuyện rất nhanh chuyển sang chuyện khác. Lưu Phong không ở lại lâu, lặng lẽ rời đi. Nhưng hắn đã nhớ kỹ khối đá vừa nhìn thấy. Thì ra thứ hắn nhặt được trước đó không phải duy nhất. Ít nhất vẫn còn người khác từng nhận được vật tương tự. Chỉ là đến hiện tại, dường như chưa ai biết những thứ đó dùng để làm gì.

Sau khi xác định phương hướng, Lưu Phong đổi hướng tiến về nơi bia đá màu lam xuất hiện. Trên đường đi, hắn gặp phải một đầu yêu thú cấp hai sơ kỳ. Con thú toàn thân đen nhánh như mực, thân hình giống báo săn nhưng lại lớn hơn gấp đôi. Bốn chân phủ đầy vảy đen, móng vuốt dài như lưỡi đao, mỗi lần lao tới đều để lại những vết cắt sâu trên mặt đất. Trận chiến không kéo dài quá lâu. Sau vài lần giao phong, trường đao trong tay Lưu Phong chém ngang cổ yêu thú, kết thúc cuộc chiến. Thu hồi tinh hạch cùng những vật liệu có giá trị, hắn tiếp tục lên đường.

Mãi đến xế chiều, số lượng tu sĩ xuất hiện trên đường bắt đầu tăng lên rõ rệt. Nhiều người đều đang tiến về cùng một hướng. Thậm chí trong đó còn có vài gương mặt Lưu Phong từng gặp ở những nơi khác trong di tích. Không ai chủ động gây chuyện. Ít nhất là vào lúc này. Sự chú ý của tất cả mọi người đều đang đặt trên bia đá.

Khi vượt qua một ngọn đồi thấp, tầm mắt bỗng rộng mở. Lưu Phong bước lên một khối nham thạch cao, từ trên nhìn xuống. Phía dưới là một khoảng đất trống rộng lớn. Chính giữa khu đất, một tấm bia đá màu lam đứng sừng sững giữa thiên địa. Ánh sáng xanh nhạt như nước chảy không ngừng lưu chuyển trên mặt bia, mang theo cảm giác cổ xưa khó tả.

Xung quanh bia đá đã tụ tập gần trăm tu sĩ. Không khí hoàn toàn khác với những nơi tranh đoạt tài nguyên. Không có tiếng chém giết. Không có tiếng quát tháo. Chỉ có vô số ánh mắt đang nhìn về phía tấm bia. Có người vừa đọc xong câu hỏi đã lập tức trả lời. Ngay sau đó, ánh sáng trắng từ bia đá lóe lên, một phần thưởng xuất hiện trong tay người đó khiến hắn cười lớn rồi hài lòng rời đi. Có người đứng bất động hồi lâu, giống như đang nhớ lại điều gì đó trong quá khứ. Có thiếu nữ lặng người nhìn bia đá, đôi mắt dần đỏ lên. Có người tranh luận đến đỏ mặt tía tai.

"Đương nhiên là linh thạch quan trọng nhất. Không có tài nguyên thì tu tiên kiểu gì?"

"Nực cười. Mạng sống mới là thứ quan trọng nhất. Người chết rồi thì còn giữ linh thạch làm gì?"

"Nếu hỏi ta, thứ quý giá nhất là cơ duyên. Không có cơ duyên, cả đời cũng chỉ là kẻ tầm thường."

Cách đó không xa, lại có người trầm mặc thật lâu rồi mới bước tới trả lời. Khoảnh khắc hắn dứt lời, ánh sáng xanh chợt bùng lên. Người nọ ngẩn người nhìn phần thưởng xuất hiện trong tay, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

Xa hơn nữa, thỉnh thoảng còn có những luồng ánh sáng tím chớp lên giữa đám đông, lập tức thu hút vô số ánh mắt. Một nhóm đệ tử đứng gần đó bắt đầu bàn tán xôn xao.

"Lại là tím nữa rồi! Ta nghe nói nếu câu trả lời được ánh sáng tím ban xuống thì vật phẩm ban thưởng sẽ là thượng phẩm đấy."

"Ta cũng nghe thế. Có người trong nhóm ta vừa trả lời được tím hồi sáng, nhận được một viên đan dược thượng phẩm."

"Còn ta trả lời được ánh sáng xanh, vật phẩm ban thưởng là trung phẩm, tuy không bằng tím nhưng cũng đáng giá."

"Đại đa số mọi người đều trả lời ra ánh sáng trắng, vật phẩm ban thưởng là hạ phẩm. Ta cũng chỉ được trắng thôi."

Những lời bàn tán thoáng qua rồi chìm vào tiếng ồn đám đông. Lưu Phong đứng từ xa, lặng lẽ ghi nhớ. Hóa ra màu tím là thượng phẩm, màu xanh là trung phẩm, còn trắng là hạ phẩm. Không chỉ Lưu Phong, những thiên kiêu đứng đầu các tông môn như Tạ Trường Không, Bạch Linh Nhi, Hổ Bạt, cùng Hắc Thiết của Thủy Nguyệt Đao Tông cũng đang lặng lẽ quan sát và dần nhận ra quy luật này. Mỗi người đều giữ cho mình một nụ cười khó đoán, nhưng tất cả đều hiểu rằng bia đá đang phân chia thứ hạng ngay trong từng câu trả lời.

Bên ngoài quảng trường, Thẩm Thụy Vân cũng đang lặng lẽ quan sát những màn hình lưu ảnh. Nàng khẽ nói với Liễu Như Yên ngồi bên cạnh.

"Nhìn kìa. Nếu câu trả lời được ánh sáng tím ban xuống, vật phẩm ban thưởng là thượng phẩm. Còn xanh là trung phẩm, trắng là hạ phẩm. Xem ra bia đá đã sớm phân chia thứ hạng cho những người trả lời, mà bản thân đám đệ tử còn chưa nhận ra. Ta đoán rằng càng về sau, khi những bia đá khác xuất hiện, chúng sẽ càng hiểu rõ giá trị của từng màu sắc."

Liễu Như Yên gật đầu, mắt vẫn dán vào màn hình. Nàng không nói thêm, nhưng trong lòng cũng đồng tình với nhận xét của Thẩm Thụy Vân. Những luồng sáng kia không chỉ là phần thưởng, mà còn là thước đo đánh giá năng lực của mỗi người.

Có người nhớ về tuổi thơ. Có người nhớ về thân nhân. Có người nhớ về những năm tháng khổ tu. Có người nhớ về ước mơ từng theo đuổi. Giữa vô số âm thanh bàn luận ấy, ánh mắt Lưu Phong cuối cùng cũng dừng lại trên mặt bia đá màu lam. Trên đó chỉ có một câu hỏi đơn giản.

"Thứ gì là điều quý giá nhất trong cuộc đời ngươi?"

Lưu Phong lặng lẽ đứng trên nham thạch, nhìn dòng chữ ấy thật lâu. Gió chiều khẽ thổi qua. Ánh sáng màu lam trên bia đá vẫn lặng lẽ lưu chuyển.