Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 42: CÀN KHÔN SONG QUẢ



Cột linh quang vàng và xanh quyện vào nhau trên nền trời, bật lên từ một khu đất trống giữa khu rừng thưa, đủ xa để Lưu Phong phải mất gần nửa canh giờ mới đến nơi.

Giữa bãi đất là cây linh thảo cao nửa trượng, thân xám bạc, lá xanh đen ánh kim. Trên cùng một cành, hai quả mọc đối nhau, mỗi quả đều bằng nắm tay trẻ con. Một quả màu vàng cam rực rỡ như mặt trời non, quả kia màu xanh đen sâu như bóng nước dưới đáy vực.

Linh quang từ hai quả giao thoa, vàng và xanh quyện thành một cột sáng nhẹ nhưng rực rỡ, vút lên tận ngọn cây rồi tỏa ra bốn phía. Cách gốc cây khoảng mười trượng, xác một con Huyền Vân Xà cấp hai trung kỳ nằm ngang. Lớp vảy đen bóng phủ đầy vết chém và dấu vết đốt cháy. Máu đã khô từ lâu.

Quanh gốc Càn Khôn Quả đã có hơn sáu người chờ từ trước. Không ai tiến lên, cũng không ai chịu lùi. Ánh mắt mọi người đều tập trung vào hai quả linh dược trên cây, nhưng thần thức lại luôn khóa chặt những người xung quanh. Rõ ràng trước khi tới đây, nơi này đã trải qua một trận chiến không nhỏ.

"Con Huyền Vân Xà này là ta giết." Một thanh niên thân hình cao lớn chống đại phủ xuống mặt đất, giọng nói vang vọng giữa khoảng không. Bộ giáp bào màu nâu sẫm của Cự Linh Môn đã rách một vài chỗ, cánh tay còn lưu lại vài vết thương chưa kịp xử lý.

Ánh mắt hắn đảo ngược nhìn một vòng rồi cười nhạt: "Nếu không phải ta giữ chân nó, các ngươi có cơ hội ở đây tranh công không? Theo ta thấy, một quả nên thuộc về ta mới đúng."

"Nên thuộc về ta?" Một nữ đệ tử cười lạnh.

Thanh trường kiếm trong tay nàng vẫn còn một ít máu đen chưa khô, từng tia kiếm khí nhàn nhạt quanh thân lúc ẩn lúc hiện. "Nếu không phải ta chém mù mắt nó, người nằm dưới đất lúc này chưa chắc là Huyền Vân Xà. Một mình cũng muốn độc chiếm một quả, khẩu khí cũng quá lớn rồi."

Không có lời đáp lại. Nhưng cũng không ai bày tỏ sự đồng tình với bất kỳ bên nào. Một thanh niên gầy gò đứng ngoài rìa đám người, khóe môi mang theo nụ cười nhạt:

"Quả chỉ có hai, người lại nhiều hơn hai. Ai có bản lĩnh thì... đứng đây đấu võ mồm thêm nửa ngày cũng chẳng giải quyết được gì."

Nữ đệ tử Huyền Kiếm Tông quay đầu nhìn lại người vừa nói:

"Thu tay lại."

Nụ cười trên mặt thanh niên cứng lại:

"Ta không hiểu nàng nói gì."

"Độc khí trên tay áo của ngươi sắp tới chỗ ta rồi."

Vừa dứt lời, mấy người đứng gần gã thanh niên gầy gò lập tức biến sắc lui về phía sau. Thanh niên gầy gò nhìn tay áo mình một cái rồi bật cười, chẳng còn ý định che giấu nữa. Một làn khói xanh nhạt chậm rãi lan ra quanh người:

"Đã phát hiện thì cũng không cần phải tiếp tục giả vờ nữa."

"Vô sỉ!" Một tiếng hét vang lên. Nữ đệ tử Huyền Kiếm Tông với thanh trường kiếm trong tay xuất chiêu đầu tiên. Gần như ngay lập tức, đại phủ của đệ tử Cự Linh Môn cũng nện mạnh xuống mặt đất. Kiếm khí, phủ ảnh cùng độc khí đồng thời nổ vang, bãi đất yên tĩnh lập tức trở nên hỗn loạn.

Và đúng vào lúc tất cả mọi người bị cuốn vào vòng chiến, một thân hình vẫn luôn đứng ngoài quan sát lao vút về phía cây linh dược. Tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã vượt qua hơn mười trượng, vươn tay hái quả màu vàng cam rồi lập tức lùi về.

"Ngăn lại!" Tiếng thét gần như vang lên cùng lúc từ nhiều hướng. Ba đạo công kích đồng thời giáng xuống. Một kiếm xuyên qua thân thể hắn, một đòn đấm thẳng vào lưng, còn một đạo kiếm khí trực tiếp xé rách nửa cánh tay.

Người kia phun ra một mảng máu lớn, mặt trắng bệch nhưng bàn tay vẫn giữ chặt linh quả. Ngay trước khi các đòn tấn công thứ hai ập đến, hắn vội nghiến răng bóp nát lệnh bài. Một đạo bạch quang từ trên trời giáng xuống bao phủ toàn thân.

Thân ảnh cùng quả linh thảo biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một quả xanh đen còn treo trên cành. Bãi đất lại rơi vào yên tĩnh. Những người còn lại đều mang thương thế. Không ai tiếp tục xuất thủ, nhưng cũng không ai chịu rời đi.

Ánh mắt mọi người lần nữa tập trung vào quả linh thảo còn sót lại, giống như một sợi dây vô hình kéo căng giữa tất cả bọn họ. Lưu Phong đứng sau một tảng đá cách đó hai mươi trượng từ đầu, chứng kiến toàn bộ.

Khi thấy một đệ tử Luyện Khí tầng tám suýt chết dù đã lấy được quả, hắn nghĩ thầm: có lấy được mà cũng phải rời khỏi di tích, có đáng không. Hắn không nán lại, xoay người đi về phía bia đá màu vàng cách đó khoảng năm mươi trượng.

Bia đá nằm trên một gò đất thấp, xung quanh thưa thớt người, không khí yên tĩnh hơn nhiều so với khu vực cây linh thảo. Trên bia khắc câu hỏi: "Trận pháp mất đi mắt trận thì còn vận hành được không?"

Lưu Phong không giỏi trận đạo, hắn chỉ nhớ trong sách có viết rằng mắt trận là nơi tập trung linh lực, mất thì trận suy yếu hoặc sụp đổ, bèn trả lời:

"Không." Ánh sáng trắng bùng lên.

Phần thưởng là Nhất Thứ Tính Hộ Thuẫn Trận – trận văn cấp một hạ phẩm khắc trong lòng bàn tay như một vết xăm mờ, không có linh khí dao động. Khi hắn đưa linh lực vào thử, một lớp giáp mỏng trong suốt bọc lấy nửa thân trên, nhẹ như không nhưng phi châm đâm vào thấy cứng như sắt.

Thứ này chỉ dùng được một lần, chịu được một đòn của Luyện Khí tầng bảy tầng tám, rồi vỡ, gặp tầng chín hoặc Trúc Cơ thì chẳng khác gì tờ giấy, nhưng với hắn lúc này, thêm một lớp da là thêm một tầng bảo hộ có còn hơn không. Kèm theo là một hướng dẫn: "Hướng tây bắc, bảy trăm ba mươi trượng, trong vòng hai mươi bốn canh giờ, tìm khối khoáng thạch màu vàng hình ngũ giác."

Lưu Phong ghi nhớ, cất trận văn vào túi, rồi rời khỏi khu vực bia đá.

Trên quảng trường bên ngoài Thủy Nguyệt Đao Tông, màn hình lưu ảnh chiếu cảnh Lưu Phong trả lời bia đá. Nhiều tu sĩ xem bật cười:

"Ha ha, thiên tài cũng có lúc dốt!"

"Hai lần tím chắc chỉ do may mắn."

Chu Đại Phát đang ôm bảng cược thoáng lo nhưng vẫn cười:

"Trắng vẫn có quà, hơn nhiều kẻ tay trắng!"

Mạn Thanh bật cười, lắc đầu: "Sư đệ ta trận đạo dốt thật."

Nhị trưởng lão chỉ nhếch môi, không nói. Thẩm Thụy Vân liếc qua màn lưu ảnh, khẽ nhướng mày, rồi tiếp tục uống trà.

Lưu Phong nhìn về phía cây linh dược. Xa xa, bóng người vẫn quần quanh, thỉnh thoảng có tiếng quát tháo. Một quả ấy, có lẽ sẽ còn thêm người bỏ mạng. Rồi hắn xoay người, đi về hướng tây bắc nơi hướng dẫn chỉ. Phía sau, tiếng ồn càng lúc càng nhỏ. Hắn không ngoái lại.