Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 41: TÚI TÍM VÀ CÔ BÉ



Đêm thứ tư trong di tích. Lưu Phong tìm được một hang đá nhỏ nằm khuất giữa hai tảng nham thạch khổng lồ, cách khu rừng nơi hắn gặp bia đá màu lam không xa. Cửa hang chỉ đủ một người đi vào, bên trong rộng chừng một căn phòng nhỏ.

Loại địa hình này vừa kín gió vừa dễ phòng thủ, lại ít bị yêu thú ban đêm để ý. Trước khi vào, hắn quan sát xung quanh một lượt, dùng tay phủi lớp bụi mỏng trên mặt đất, kiểm tra xem có dấu chân hay phân thú hay không.

Xác nhận không có dấu hiệu của sinh vật khác, hắn mới chui vào, sau đó bố trí mấy sợi dây cảnh báo đơn giản ở cửa hang. Làm xong những việc đó, hắn ngồi xuống dựa lưng vào vách đá, đưa thần thức dò vào túi trữ vật tông môn đeo bên hông.

Bên trong: linh thảo, khoáng thạch vụn, da lông yêu thú, mấy cây Hàn Tinh Phi Châm còn sót lại, cùng hai viên nội đan màu xanh nhạt và màu xám bạc. Hai viên nội đan này có được từ hai con yêu thú cấp hai sơ kỳ hắn may mắn hạ được trong ngày hôm qua, một con Thanh Giáp Độc Hạt, một con Thạch Giáp Mãng Ngưu. Cả hai đều không phải loại mạnh, nhưng nội đan của chúng vẫn có giá trị không nhỏ.

Lưu Phong lấy viên nội đan màu xanh nhạt ra, đặt trong lòng bàn tay. Hắn nhớ lời truyền khẩu của những thợ săn già: nội đan yêu thú cấp hai có thể dùng để luyện đan, cũng có thể hấp thu trực tiếp, nhưng rất nguy hiểm vì linh lực trong đó thô bạo, không qua luyện chế dễ gây tổn thương kinh mạch.

Hắn là luyện đan sư nhưng trong di tích không có lò luyện, dược liệu phụ trợ thì hắn cũng đành thúc thủ. Để dành về bán cũng được, nhưng nếu có thể dùng ngay để tăng tu vi thì tốt hơn, bởi ngày thứ tư trong di tích đã bắt đầu xuất hiện những đệ tử thực sự mạnh.

Đúng lúc thần thức của hắn quét qua một góc tối trong túi, bỗng phát hiện một vật lạ. Một chiếc túi nhỏ màu tím, không lớn hơn bàn tay, chất liệu không phải vải cũng không phải da, sờ vào mát lạnh như ngọc nhưng lại mềm như lụa.

Lưu Phong nhíu mày. Hắn nhớ rõ mình chưa từng có thứ này trong túi. Hắn đưa thần thức dò xét kỹ lưỡng hơn, lướt qua từng ngóc ngách. Không còn nghi ngờ gì nữa, chiếc túi tím này xuất hiện mà không rõ lý do.

Hắn chưa kịp thắc mắc thì chợt nhận ra một điều khác: ba mảnh nguyên liệu kỳ lạ mà hắn nhận được từ các bia đá: mảnh lá cây tím, khối đá nhỏ màu xám hình thù cổ quái và một mảnh gỗ màu lam có được từ hướng dẫn bia đá màu lam mà hắn vừa tìm thấy hồi chiều, đã biến mất. Không còn dấu vết.

Lưu Phong nhìn túi tím thêm một lần. Ba nguyên liệu đã biến mất, thay vào đó là túi tím hiện ra. Trong di tích cổ quái này, hắn đã gặp không ít chuyện khó giải thích, do vậy không vội kết luận, cũng chẳng hoảng sợ. Hắn thử đưa linh lực vào chiếc túi tím, không có phản ứng. Lại thử thăm dò bằng thần thức cũng im lìm như khối đá chết.

Sau một hồi cân nhắc, hắn lấy một cây Hàn Tinh Phi Châm nhỏ, khẽ rạch đầu ngón tay, để một giọt máu rơi xuống mặt túi. Máu tươi thấm vào bề mặt túi, biến mất trong tích tắc. Cùng lúc đó, một luồng cảm giác mơ hồ truyền đến, giống như cánh cửa vừa mở ra một khe hẹp, đủ để hắn cảm nhận được bên trong có một khoảng không rất lớn, lớn hơn bất kỳ túi trữ vật nào hắn từng thấy.

Lưu Phong sững người trong chốc lát. Hắn đưa thần thức dò vào, và rồi hắn thấy nó. Bên trong khoảng không ấy, một cô bé khoảng tám tuổi đang ngồi xổm ở góc.

Nàng mặc một chiếc váy công chúa lấp lánh, mái tóc dài màu tím nhạt xõa xuống vai, cơ thể mờ ảo như sương khói, nhưng nét mặt lại vô cùng sinh động, đang cau mày nhìn hắn. Cô bé chớp mắt nhìn, đôi mắt tím nhạt mang theo vẻ dò xét không hợp lý với tuổi tác.

"Ai?" Giọng nói nhẹ bẫng, nhưng rõ ràng.

Lưu Phong không vội trả lời. Hắn quan sát nàng thêm vài giây, thấy thân thể nàng trong suốt đến mức có thể thấy được cả vách túi phía sau qua đó, hắn liền hiểu ra: đây không phải người sống, cũng chẳng phải linh hồn bình thường. Có lẽ là khí linh, một loại linh trí được sinh ra từ bảo vật sau hàng vạn năm thai nghén. Hắn từng nghe Nhị trưởng lão nhắc qua trong những lúc rảnh rỗi, nhưng chưa từng nghĩ sẽ gặp thật.

"Lưu Phong." Hắn đáp gọn. "Còn ngươi?"

Cô bé chớp mắt. "Ta... ta không nhớ."

"Không nhớ tên?"

"Không nhớ gì cả." Nàng đứng dậy, đi vòng quanh trong khoảng không ấy hai bước rồi lại ngồi xuống. "Ta nhớ mình từng... rất mạnh. Chủ nhân cũ rất mạnh. Có rất nhiều thứ. Nhưng tất cả đều quên hết rồi."

Nàng nhìn Lưu Phong, đôi mắt màu tím nhạt hiện lên vẻ tò mò. "Là chủ nhân mới?"

"Có lẽ vậy."

Cô bé nhìn rất lâu rồi lắc đầu: "Sao có thể?"

Lưu Phong không đáp. Nàng lại nhíu mày: "Hình như trước đây ta cũng từng nói câu này."

"Với ai?" Lưu Phong hỏi.

"Quên rồi." Cô bé đáp.

Cô bé trả lời xong, thoáng vẻ hài lòng, nhưng rồi cái vẻ đó vụt tắt, thay bằng một cơn buồn ngủ hiện rõ trên gương mặt. "Ta hỏi nhiều quá... mệt quá. Ta ngủ đây."

"Khoan đã." Lưu Phong định hỏi thêm vài điều, nhưng nàng đã thu mình lại thành một cục sáng nhỏ, lơ lửng trong góc rồi dần tắt hẳn. Hắn chờ thêm một lát, gọi thử vài tiếng, không thấy đáp lại. Cuối cùng đành thôi.

Chiếc túi tím vẫn nằm yên trong góc túi trữ vật tông môn. Lưu Phong không dùng nó cất giữ thứ gì, cũng chẳng biết nên làm gì với nó. Cứ để đó, tính sau.

Hắn quay lại với viên nội đan xanh nhạt trong tay, trầm ngâm một lát. Ở bên ngoài, hấp thu nội đan yêu thú trực tiếp là chuyện điên rồ, nhưng trong di tích, nơi mà mỗi giờ mỗi khắc đều có thể mất mạng, điên rồ đôi khi lại là lựa chọn duy nhất.

Hắn đặt nội đan vào lòng bàn tay, vận chuyển Thủy Nguyệt Tâm Pháp. Dòng linh lực lạnh lẽo từ nội đan chảy vào kinh mạch như một mũi dao nhỏ, đau nhói nhưng có thể chịu được.

Hắn cắn răng, dẫn dắt linh lực đó theo đường vận hành của công pháp, từng chút một hòa trộn với linh lực của chính mình. Bên ngoài hang đá, màn đêm tĩnh mịch. Bên trong, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo Lưu Phong.

Mãi đến gần nửa đêm, một tầng bình cảnh mỏng manh bỗng vỡ tan. Linh lực trong cơ thể hắn dâng lên như thủy triều, tấn công vào một khu vực mới, Luyện Khí tầng sáu trung kỳ. Không hùng vĩ, không ầm ĩ, chỉ là một bước tiến lặng lẽ như bao lần đột phá trước đó.

Lưu Phong mở mắt, thở ra một hơi dài. Viên nội đan trong tay đã hóa thành bụi. Hắn cảm nhận linh lực trong cơ thể vận động mượt mà hơn trước, mạnh hơn trước. Hắn liền đứng dậy hoạt động gân cốt, rồi nhìn ra cửa hang. Bóng tối bao trùm, đâu đó là những tiếng tru, tiếng gáy của những yêu thú săn mồi về đêm. Luyện Khí tầng sáu trung kỳ chỉ là tạm được trong thế giới di tích này. Hắn khẽ thở dài.

Sáng ngày thứ năm trong di tích. Đây là lần đầu tiên Lưu Phong cảm thấy bầu không khí thay đổi rõ rệt. Những ngày trước, thỉnh thoảng hắn vẫn có thể bắt gặp những đệ tử yếu hơn mình, những kẻ còn đang loay hoay với yêu thú cấp một hoặc tranh giành linh thảo hạ phẩm.

Nhưng hôm nay, những gương mặt xuất hiện trên đường đều mang khí tức Luyện Khí tầng sáu, bảy, thậm chí tám. Họ đi thành từng nhóm, mắt sắc như ưng, bước chân vững vàng, không còn vẻ dè dặt của những ngày đầu.

Vòng ngoài đã kết thúc. Những kẻ yếu đã bị đào thải, hoặc tự bóp nát lệnh bài, hoặc bị yêu thú cắn chết, hoặc bị chính đồng môn của mình hãm hại, buộc phải rời khỏi hoặc nằm lại vĩnh viễn trong di tích.

Hắn vẫn đi, vẫn luôn tiến về phía trung tâm, nơi mà thu hoạch, cơ duyên đang chờ hắn. Con đường hắn đang đi càng lúc càng hẹp, hai bên là những vách đá dựng đứng, phía trên tán cây rậm rạp che khuất ánh sáng. Hắn bỗng nghe thấy tiếng gió xé rách không khí, rất nhanh, rất gần. Bản năng đã cứu hắn nhiều lần. Thân hình Lưu Phong vọt sang bên trái, một móng vuốt màu đen xé qua khoảng không vừa lúc hắn đứng, in sâu vào vách đá phía sau đến nỗi đá vụn bắn tung tóe.

Phong Ảnh Hắc Báo. Đây là lần đầu tiên trong di tích hắn chạm trán với một yêu thú cấp hai sơ kỳ đỉnh phong. Toàn thân con Phong Ảnh Hắc Báo đen nhánh như bóng tối, bốn chân thon dài, cơ bắp cuồn cuộn. Đôi mắt nó màu vàng rực, không gầm lên uy hiếp, chỉ lặng lẽ dò xét con mồi.

Lưu Phong không kịp nghĩ nhiều. Hắn lập tức thi triển Thủy Nguyệt Bộ, thân hình lắc lư như bóng trăng dưới nước, vừa lúc tránh được đợt tấn công thứ hai của Phong Ảnh Hắc Báo. Đồng thời, tay trái hắn búng ra ba cây Hàn Tinh Phi Châm, bay thẳng về phía mắt con báo. Hai cây bị móng vuốt đập bay, một cây cắm trúng vai nó, nhưng lớp vảy quá dày, chỉ để lại một vết xước nhỏ.

Phong Ảnh Hắc Báo gầm lên một tiếng trầm đục, lao tới với tốc độ gấp đôi trước. Lưu Phong biết không thể chạy trốn trong khe núi hẹp này, hắn liền dồn toàn bộ linh lực vào Thủy Nguyệt Bộ, liên tục thay đổi phương hướng, khiến con báo nhiều lần vồ hụt.

Nhưng tốc độ của nó quá nhanh, sau năm lần vồ hụt, một móng vuốt đã cào qua vai hắn, xé tan ống tay áo, để lại ba đường máu sâu. Lưu Phong nghiến răng, thuận thế xoay người, trường đao rời khỏi bao.

Đao quang màu bạc lóe lên giữa bóng tối, Kính Hoa Thủy Nguyệt. Mười tám đạo đao ảnh đồng thời xuất hiện, bao phủ lấy con Phong Ảnh Hắc Báo. Nó rất thông minh, nhanh chóng lùi lại, nhưng Lưu Phong không cho nó cơ hội.

Hắn bước lên một bước, đao thế xoay chuyển, từ ảo thành thực, một đao chém chính xác vào cổ Phong Ảnh Hắc Báo. Rắc! Lớp vảy vỡ ra, máu tươi phun thành vòi. Nhưng chưa đủ sâu. Cơn đau khiến nó điên cuồng, nó xoay người một cú đớp sấm sét lao nhanh về phía đầu Lưu Phong.

Hắn nghiêng người, nhưng không kịp tránh hoàn toàn, hàm răng sắc nhọn cắn vào cánh tay phải. Đau đớn như xé xương. Trong khoảnh khắc sinh tử, lưng áo Lưu Phong đẫm mồ hôi lạnh.

Hắn hít một hơi thật sâu, bàn tay trái bắn ra ba cây Hàn Tinh Phi Châm cuối cùng, bắn thẳng vào mắt con yêu thú. Khoảng cách quá gần, không thể né. Hai mắt con Phong Ảnh Hắc Báo nổ tung, máu và dịch thể văng khắp nơi. Nó gào lên thảm thiết, thả hàm răng ra, lảo đảo lùi lại.

Lưu Phong không buông tha. Hắn dốc toàn bộ linh lực còn sót lại, trường đao vẽ một vòng tròn hoàn hảo, Liên Nguyệt Tam Đao, ba đao liên tiếp chém xuống cùng một vị trí trên cổ Phong Ảnh Hắc Báo. Đao thứ nhất cắt sâu vào thịt. Đao thứ hai chạm vào cột sống. Đao thứ ba, chặt đứt.

Đầu con yêu thú lăn xuống đất, thân thể khổng lồ đổ ập xuống, rung chuyển cả khe núi. Lưu Phong dựa vào vách đá, thở dốc. Tay phải hắn rớm máu, vai trái cũng đau nhói, nhưng hắn vẫn cố gắng đứng vững.

Mất một lúc, hắn mới lấy lại sức, cúi xuống mổ bụng Phong Ảnh Hắc Báo, lấy ra viên nội đan màu đen xám, cùng da lông và móng vuốt còn lành lặn. Tất cả đều được hắn bỏ gọn vào túi trữ vật tông môn, đúng theo quy định: mọi thứ thu hoạch trong di tích đều phải để vào túi tông môn cấp.

Con Phong Ảnh Hắc Báo này mạnh hơn hai con trước gộp lại, chiến lợi phẩm cũng giá trị hơn nhiều. Chiếc túi tím kia vẫn nằm yên ở một góc, không động đến. Hắn vừa thu dọn xong, chưa kịp rời khỏi khe núi thì từ phía chân trời xa xăm, một cột linh quang màu vàng óng bỗng bắn lên trời cao.

Cột sáng quá lớn, quá rực rỡ, đến nỗi cả khu rừng già như được nhuộm một màu vàng ấm áp. Trong tích tắc, Lưu Phong cảm nhận được từ xa có vô số đạo linh lực mạnh mẽ đồng loạt thay đổi hướng, tất cả đều hướng về nơi linh quang ấy.

Hắn đứng yên nhìn về phía đó một lúc lâu. Máu vẫn nhỏ từ cánh tay rách toạc, nhưng hắn không vội băng bó, cũng không lao đi như những người khác. Cuối cùng, Lưu Phong đứng thẳng người, kéo ống tay áo che đi vết thương, rồi lặng lẽ bước về hướng cột sáng.

Bước chân không nhanh cũng không chậm. Phía trước là cơ duyên hay tranh đấu, tới nơi tự nhiên sẽ biết.