Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 44: LẦN ĐẦU GIẾT NGƯỜI



Đêm thứ năm. Khe đá hẹp dưới chân núi phía bắc, Lưu Phong ngồi tựa lưng vào vách, nửa tỉnh nửa mê. Dây cảnh báo ở cửa khe vẫn yên, gió đêm lùa qua khe đá mang theo hơi lạnh của vùng đá trọc phía xa.

Hắn không ngủ hẳn, chỉ để cơ thể nghỉ ngơi trong khi thần thức vẫn rải rác quanh thân, đủ để cảm nhận bất kỳ dao động linh lực nào trong phạm vi mười trượng. Đến canh ba, tiếng động nhỏ vang lên. Không phải dây cảnh báo, thứ đó ở cửa khe. Mà là tiếng đá vụn rơi từ phía trên, như có vật gì đó đang bò xuống vách núi phía sau.

Lưu Phong mở mắt. Tay phải nắm lấy trường đao.

Gã áo xám: "Tìm được ngươi rồi, tiểu tử láo xược."

Giọng nói lạnh lẽo, khàn khàn. Gã áo xám. Kẻ đã bị hắn lừa rơi hố chiều nay. Mắt gã đỏ ngầu, cơn bực tức dồn nén suốt nửa ngày tìm kiếm giờ bộc phát thành một nụ cười méo mó.

Gã không nói thêm lời nào, rút đao, chém thẳng xuống. Lưu Phong không kịp né. Tay phải còn đau, thân thể còn cứng sau giấc ngủ ngắn, hắn chỉ kịp giơ trường đao lên đỡ.

Keng!

Tiếng kim loại va chạm vang dội trong khe đá chật hẹp. Lưu Phong cảm thấy cánh tay phải như muốn gãy, lực từ đòn chém truyền xuống vai, xuống sống lưng, dồn cả người hắn ép chặt vào vách đá phía sau.

Trường đao trên tay rung lên dữ dội. Hắn nhìn xuống lưỡi đao, một vết mẻ sâu gần ngay sống đao, chỗ tiếp xúc với lưỡi đao của đối phương.

Phốc!

Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng hắn, văng lên vách đá trước mặt, chảy thành vệt dài dưới ánh trăng.

Gã áo xám không vội tấn công tiếp. Hắn đứng đó, nhìn Lưu Phong như mèo vờn chuột, khóe miệng nhếch lên: "Tầng sáu trung kỳ, bị thương, chạy không thoát. Ngươi định đánh ta bằng cái gì?"

Lưu Phong không trả lời. Hắn biết trong khe đá chật hẹp không thể chạy, ra ngoài cũng không chạy nổi. Đánh, đó là con đường duy nhất. Tay trái hắn búng ra, chín cây Hàn Tinh Phi Châm đồng loạt lao đi. Chúng tỏa ra phạm vi rộng, bao phủ khoảng không trước mặt gã áo xám.

Ba bốn cây trúng vào vai, vào cánh tay, vào đùi, nhưng chênh lệch tu vi quá lớn, lực đạo không đủ xuyên sâu, chỉ cắm vào da thịt, không gây thương tích đáng kể. Gã áo xám nhìn những cây châm cắm trên người, rút ra một cây, ném xuống đất.

Gã áo xám cười khẩy: "Muỗi cắn à? Hết bài chưa?"

Lưu Phong không đáp. Hắn lao tới, trường đao trong tay vung lên, Kính Hoa Thủy Nguyệt, mười tám đạo đao ảnh đồng thời xuất hiện. Gã áo xám vung đao quét ngang, đao phong thổi bay đao ảnh, chỉ hai ba chiêu đã phá giải. Lưu Phong lui lại, vai trái lại rỉ máu từ vết thương cũ.

Gã áo xám thấy hắn kiệt sức, cười lớn, lao tới. Lưu Phong gắng gượng chống đỡ. Mỗi đao của gã đều khiến tay hắn tê dại, mỗi bước lùi đều tiêu hao linh lực. Từ năm phần xuống còn ba, rồi hai, rồi chưa đầy một thành. Hắn biết, nếu trong mười chiêu nữa không kết thúc, hắn sẽ chết.

Gã áo xám lao tới với đòn chém cuối cùng. Lưu Phong không né. Hắn đứng yên, tay trái giấu hai cây Thi Độc Ma Chu Châm, tay phải âm thầm kích hoạt trận văn trong lòng bàn tay. Khi mũi đao của gã áo xám sắp chạm vào ngực, lớp giáp mỏng trong suốt bùng lên, chặn đứng lưỡi đao. Lực đạo bị hấp thụ hơn nửa, nhưng phần còn lại vẫn đủ đẩy Lưu Phong lùi về sau, va vào vách đá, máu lại trào ra từ miệng.

Gã áo xám ngỡ ngàng nhìn lớp giáp vừa hiện vừa tắt. Hắn không ngờ tên nhóc tầng sáu này còn có trận văn phòng thủ. Và chính khoảnh khắc ngỡ ngàng đó, Lưu Phong búng tay. Hai cây Thi Độc Ma Chu Châm phóng ra trong gang tấc, khoảng cách gần đến mức gã áo xám không thể né.

Một cây cắm vào cổ, một cây cắm vào dưới hàm. Độc bên trong lập tức phát tác, da thịt quanh vết thâm bắt đầu đen lại, ăn mòn lan rộng, cơn đau như lửa đốt từ bên trong khiến gã hét lên thảm thiết, tay buông đao, lùi lại.

Lưu Phong rút thanh đoản đao từ trong ống tay áo, lao tới. Không chiêu thức, không tên gọi, một cú đâm thẳng vào bụng dưới của gã áo xám, nơi đan điền tọa lạc. Lưỡi đao xuyên qua lớp da, xuyên qua cơ bắp đã bị độc ăn mòn yếu đi, vỡ tan lớp linh lực phòng thủ mỏng manh cuối cùng, rồi cắm sâu vào đan điền.

Gã áo xám há miệng, không kêu lên nổi. Máu chảy ra từ khóe miệng, từ cổ, từ bụng. Mắt gã mở to, kinh ngạc, không tin. Rồi gã ngã xuống. Không động đậy nữa.

Lưu Phong đứng đó, tay vẫn cầm thanh đoản đao cắm trong bụng đối phương. Toàn thân hắn đầy máu, máu của mình từ vai, từ ngực, từ khóe miệng; máu của đối phương từ cổ, từ bụng, văng lên mặt, lên tóc, lên y phục rách nát.

Trong bóng tối của khe đá, hắn trông chẳng khác gì một con quái vật vừa chui ra từ địa ngục. Hắn rút thanh đoản đao, lùi lại, ngồi phịch xuống đất. Linh lực cạn khô, thương thế nặng nề, tay run lên. Toàn thân run lên.

Nếu có ai chứng kiến cảnh tượng một Luyện Khí tầng sáu giết chết một Luyện Khí tầng tám, có lẽ cũng sẽ không quá bất ngờ. Bởi hắn đã từng bước, từng bước ép đối phương vào bẫy, không ngại dùng chính thương thế của bản thân làm mồi nhử.

Đầu tiên là chín cây Hàn Tinh Phi Châm. Hắn biết chúng không hiệu quả, nhưng vẫn phóng ra, không phải để gây thương tích, mà để gã áo xám chủ quan, để hắn nghĩ rằng ám khí của đối thủ chỉ đến thế, để lần sau khi hắn phóng châm, gã sẽ không còn cảnh giác.

Tiếp đến là đao pháp. Hắn lao vào, dùng Kính Hoa Thủy Nguyệt, rồi nhanh chóng thua, để gã càng thêm khinh địch, để gã nghĩ rằng đối thủ đã dốc toàn lực và đã cạn kiệt.

Sau đó, khi linh lực chỉ còn chưa đầy một thành, hắn không chạy, không trốn. Hắn đứng yên, chịu đòn, và kích hoạt trận văn hộ thân, thứ gã không ngờ tới. Lớp giáp mỏng chặn đòn chí mạng, tạo ra khoảnh khắc ngỡ ngàng.

Và trong khoảnh khắc ấy, hắn búng hai cây châm độc. Lần này, gã không thể né, vì khoảng cách quá gần, vì gã đã quen với việc ám khí vô dụng, nên không còn cảnh giác nữa.

Cuối cùng, khi độc từ hai cây châm đã ăn mòn kinh mạch, khi gã đã yếu đi, hắn mới rút thanh đoản đao, không phải để phóng, mà để đâm. Một cú đâm thẳng vào đan điền.

Bốn bước, mỗi bước đều được tính toán từ trước, bước trước tạo ra sơ hở cho bước sau. Sai một bước, hắn sẽ chết. Nhưng thực tế Lưu Phong không bước nào sai.

Lưu Phong đứng dậy, kéo xác gã áo xám ra khỏi khe đá, ném xuống vách núi thấp phía bắc. Hắn không nhìn lại. Không có tâm trạng để nhặt chiến lợi phẩm. Cũng không muốn nhìn thấy túi trữ vật của kẻ đó.

Trên quảng trường bên ngoài Thủy Nguyệt Đao Tông, màn hình lưu ảnh lúc này hiện ra rõ nét. Một sinh vật toàn thân bọc trong máu đang kéo xác. Y phục rách nát, dính chặt vào da thịt. Máu từ mắt chảy dài trên gò má. Hàm răng trắng lóa trong bóng tối, hắn đang cười, nhưng không ai biết đó là cười vì điều gì. Vài tu sĩ lùi lại, mặt tái mét:

"Quái vật..."

Chu Đại Phát đang đứng trước bảng cược, tay cầm túi linh thạch run lên. Hắn nhận ra cái dáng đứng đó, nhận ra cái cách kéo xác, nhận ra con người đó, nhưng lần đầu tiên hắn thấy Lưu Phong như thế này. Hắn sợ. Không phải sợ quái vật. Mà là sợ bạn mình bị thương nặng sau trận chiến.

Mạn Thanh đứng phía sau Liễu Như Yên. Tay nàng buông thõng, mắt không rời màn hình. Khi nhìn thấy thanh đoản đao trên tay sinh vật máu me kia, nàng nhận ra. Nàng biết đó là hắn. Một giọt nước mắt lăn xuống má. Rồi một giọt nữa.

Có ai đó bên cạnh nói: "Xác chết kia... là Luyện Khí tầng tám."

Mạn Thanh khẽ bật cười. Nước mắt vẫn chảy, nhưng khóe môi nàng cong lên. Nàng khóc vì không biết hắn đã trải qua những gì. Nàng cười vì hắn vẫn còn sống. Với nàng, chỉ nhiêu đó là đủ.

Trong khe đá, Lưu Phong quay trở lại, ngồi xuống chỗ cũ, dựa lưng vào vách đá lạnh. Máu trên mặt đã khô, nhưng đôi mắt hắn vẫn đỏ hoe. Hắn nhìn thanh đoản đao trên tay, lưỡi dính máu đen, chuôi bọc da dê. Rồi hắn nhìn ra bóng tối bên ngoài.

"Nếu ngươi không chết thì ta chết. Ta không có quyền lựa chọn."

Gió đêm thổi qua khe đá, mang theo mùi máu tanh. Xa xa, tiếng yêu thú gầm vọng lại từ rừng sâu. Trời vẫn tối. Hắn không ngủ. Chỉ ngồi đó, chờ trời sáng.