Hướng tây bắc, bảy trăm ba mươi trượng. Lưu Phong đi được hơn nửa canh giờ thì địa hình bắt đầu thay đổi. Rừng cây thưa dần, đất dưới chân từ mềm chuyển sang cứng, lẫn nhiều sỏi đá. Những tảng nham thạch lớn nhô lên khỏi mặt đất, bề mặt xám xịt, phong hóa nứt nẻ.
Không khí khô hơn, mùi đất ẩm nhường chỗ cho mùi khoáng chất lạnh lẽo. Cánh tay phải vẫn nhức. Dược lực Thượng phẩm Trị thương đan đang phát huy tác dụng, vết cắn của Phong Ảnh Hắc Báo đã ngừng chảy máu, nhưng lớp cơ bên dưới chưa liền hẳn.
Mỗi lần vận linh lực qua kinh mạch cánh tay, cảm giác kim châm lại kéo đến. Lưu Phong không ép, chỉ duy trì Ngưng Nguyệt Thuật ở mức tối thiểu, khí tức toàn thân thu về như đệ tử Luyện Khí tầng bốn bình thường.
Đi thêm một đoạn, trước mắt hiện ra một vùng đá trọc rộng lớn. Không cây cối, không cỏ dại. Mặt đất toàn nham thạch xám đen nứt nẻ, giữa những khe nứt lộ ra khoáng thạch đủ màu: xanh nhạt, nâu đỏ, xám bạc, nằm rải rác như ai đó rải xuống rồi bỏ mặc hàng vạn năm.
Lưu Phong dừng lại ở rìa vùng đá, nhìn quanh. Gợi ý từ bia đá vàng rất rõ ràng: khoáng thạch màu vàng, hình ngũ giác, nằm ở khu vực này. Hắn đưa mắt quét qua, phần lớn đá ở đây đều xám hoặc nâu, không thấy gì màu vàng lộ thiên. Hắn đi vào sâu hơn, thần thức phóng ra dò xét từng khối đá đi qua.
Phạm vi ba trượng, không nhiều, nhưng đủ để cảm nhận cấu trúc bên trong khoáng thạch gần. Mất khoảng hai khắc, hắn tìm thấy vị trí. Nhưng không phải tìm thấy mảnh. Trước mắt là một khoảng đất bị đào xới.
Vết đào còn mới, đất bên trong chưa khô hẳn, rìa hố vẫn sắc nét, chưa bị mưa gió san phẳng. Ai đó đã đến đây trước hắn, đào lên, lấy đi. Lưu Phong đứng yên nhìn cái hố một lát. Không tức giận. Không tiếc nuối. Chỉ ghi nhận: hắn không phải người duy nhất trả lời bia đá vàng, và người kia nhanh chân hơn.
Mảnh nguyên liệu chỉ tồn tại hai mươi bốn canh giờ. Trong khoảng thời gian đó, ai đến trước thì lấy. Hắn đến sau, vậy thôi. Hắn quay người định rời đi, nhưng ánh mắt lướt qua một tảng đá lớn cách vị trí đào khoảng mười trượng về phía tây. Dưới chân tảng đá, có thứ gì đó trắng đục lẫn trong đám sỏi.
Lưu Phong bước đến, cúi xuống nhìn. Xương. Một bộ hài cốt nằm co quắp dưới tảng đá, như thể người này đã bò vào đây trú ẩn trước khi chết. Y phục đã mục nát gần hết, chỉ còn vài mảnh vải sẫm màu dính vào xương sườn. Xương ngả vàng, phong hóa nặng, chết từ lâu, ít nhất mười năm, có thể hơn. Ba bốn lần mở di tích trước, hoặc nhiều hơn.
Lưu Phong quan sát kỹ. Không có vết chém trên xương, không có dấu răng yêu thú. Người này không chết vì đao kiếm, cũng không chết vì bị thú tấn công. Vậy chết vì gì? Hắn nhìn quanh hài cốt. Cạnh bàn tay phải của bộ xương, nửa chìm trong đất, có một mảnh ngọc giản vỡ. Nhỏ, chỉ bằng hai ngón tay, một góc đã vỡ nát, nhưng mặt còn lại vẫn còn chữ khắc.
Hắn nhặt lên, phủi đất, đọc. Chữ khắc không nhiều, nét run rẩy, rõ ràng được viết trong lúc hấp hối: "Cảnh báo: bia màu vàng dẫn ta đến chỗ chết. Ai nhặt được, đừng tin hết chỉ dẫn."
Lưu Phong nhìn mảnh ngọc giản một lúc lâu. Bia màu vàng ?. Hắn nhìn lại hài cốt, rồi nhìn vị trí đào xới cách đó mười trượng. Người này đến đây tìm mảnh nguyên liệu, rồi chết. Nhưng chết vì gì? Không có vết thương ngoại lực. Không có dấu hiệu chiến đấu. Chết ngay tại chỗ, như thể bị thứ gì đó đánh trúng mà không kịp phản kháng.
Hắn không có đáp án. Lưu Phong cất mảnh ngọc giản vào túi trữ vật, đứng dậy. Nhìn lại khu vực một lần nữa, vùng đá trọc yên tĩnh, không có gì bất thường. Nhưng người kia cũng chắc nghĩ vậy trước khi chết. Hắn không hoảng sợ. Cũng không coi thường. Chỉ ghi nhớ: khu vực này có thứ gì đó giết được người mà không để lại dấu vết. Lần sau gặp gợi ý tương tự, cẩn thận hơn.
Hắn xoay người, rời khỏi vùng đá trọc, đi về hướng đông nam để tìm chỗ trú an toàn trước khi trời tối.
Đi được khoảng hai trăm trượng, rừng cây dày trở lại. Lưu Phong giảm tốc độ, di chuyển giữa các thân cây lớn, bước chân nhẹ nhàng. Cánh tay phải đã bớt nhức hơn so với lúc sáng, dược lực vẫn đang thẩm thấu từng chút.
Bỗng, phía trước có tiếng động. Tiếng chân chạy nhanh. Tiếng cành cây gãy. Tiếng thở gấp. Lưu Phong lập tức dừng lại, lách người sau một thân cây lớn, thu dao động linh lực về mức thấp nhất.
Một bóng người lao tới từ phía tây bắc. Một nữ đệ tử khoác trường bào lục sẫm, trên ngực thêu hình rắn cuộn, đệ tử Vạn Độc Cốc. Nàng chạy loạng choạng, vai trái rớm máu, tay phải ôm một chiếc hộp gỗ nhỏ áp sát ngực. Khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.
Phía sau nàng, khoảng mười lăm trượng, hai bóng áo trắng đang đuổi theo. Áo bào trắng, kiếm dài đeo lưng, đệ tử Huyền Kiếm Tông. Một người cao gầy, một người thấp hơn, cả hai đều rút kiếm, bước chân nhanh nhẹn, không vội không vàng, biết con mồi đã kiệt sức, không cần gấp.
Nữ đệ tử chạy ngang qua vị trí Lưu Phong, bỗng thấy hắn sau thân cây. Đôi mắt nàng sáng lên, miệng hé mở: "Đạo hữu! Cứu ta với!" Nhưng ngay sau đó, ánh mắt nàng lướt qua người hắn, y phục Thủy Nguyệt Đao Tông, khí tức yếu ớt chỉ tầng bốn, cánh tay phải quấn vải dính máu. Nàng không dừng lại, cũng không chạy về phía hắn. Chỉ la lên một tiếng rồi tiếp tục chạy, chuyển hướng sang phía đông.
Lưu Phong đứng yên sau thân cây. Không động. Hai tên Huyền Kiếm Tông đuổi đến. Tên cao gầy thấy Lưu Phong, chậm bước, mắt lướt qua hắn một lượt.
"Ngươi kia. Có thấy con tiện nhân Vạn Độc Cốc chạy hướng nào không?"
Lưu Phong chỉ tay về phía đông, đúng hướng nữ đệ tử vừa chạy. Không nói dối, cũng không giúp ai. Chỉ trả lời câu hỏi. Tên cao gầy gật đầu, định chạy tiếp. Nhưng tên thấp hơn bỗng dừng lại, nhìn Lưu Phong, cười nhạt:
"Thủy Nguyệt Đao Tông? Tầng bốn? Ngày thứ năm mà còn lết ở đây?"
Lưu Phong không trả lời, xoay người bước đi hướng ngược lại. Tên thấp hừ một tiếng, vung tay phóng một kiếm khí về phía hắn, không phải muốn giết, chỉ là thị uy, hoặc đơn giản là thấy kẻ yếu thì muốn dọa cho vui.
Kiếm khí xé gió, nhắm thẳng lưng Lưu Phong. Hắn nghiêng người sang trái, bước chân xoay nhẹ, Thủy Nguyệt Bộ. Kiếm khí lướt qua vai phải, chém trúng thân cây phía sau, vỏ cây nứt toác. Lưu Phong không quay đầu, không phản ứng nhiều. Tiếp tục bước đi, tốc độ không đổi.
Tên thấp nhướng mày, hơi ngạc nhiên, một tên tầng bốn mà né được kiếm khí tùy tiện của hắn? Nhưng cũng chỉ ngạc nhiên một thoáng. Tên cao gầy đã chạy đi trước, hắn không muốn mất dấu con mồi chính.
"Kệ đi. Chỉ là một tên phế vật."
Hai bóng trắng biến mất trong rừng cây, đuổi theo hướng đông. Lưu Phong dừng lại, thở ra một hơi nhẹ. Hắn nhìn xuống vai phải. Kiếm khí không trúng, nhưng gió kiếm đã cắt rách lớp vải ngoài. Sát sao. Hắn không nghĩ thêm về nữ đệ tử kia. Không biết nàng tên gì, không biết nàng lấy trộm hay bị vu oan, không biết nàng sống hay chết. Không liên quan đến hắn. Hắn tiếp tục đi.
Khoảng một khắc sau. Lưu Phong đang di chuyển giữa một cụm đá lớn thì dừng lại. Không phải vì nghe thấy gì, mà vì cảm giác, năm ngày trong di tích đã mài giũa bản năng sinh tồn của hắn đến mức nhạy bén hơn trước nhiều. Gáy hơi lạnh. Có người đang nhìn hắn.
Hắn chưa kịp phản ứng thì một bóng người bước ra từ sau tảng đá phía trước, chặn đường. Tu sĩ áo xám. Trường bào xám không huy hiệu, không thêu hoa văn tông môn. Nhưng chất liệu vải và cách buộc đai lưng thì Lưu Phong nhận ra, kiểu may của Cự Linh Môn, chỉ là đã tháo huy hiệu đi. Khuôn mặt gầy, mắt nhỏ, khóe miệng kéo xuống, tay phải cầm một thanh đao ngắn, loại đao phác thảo thô, không phải pháp khí, nhưng đủ sắc để giết người. Khí tức: Luyện Khí tầng tám.
Lưu Phong dừng bước. Gã áo xám nhìn hắn từ đầu đến chân, y phục Thủy Nguyệt Đao Tông, cánh tay phải quấn vải, khí tức chỉ tầng bốn, đi một mình. Khóe miệng gã nhếch lên:
"Đưa túi trữ vật đây. Ta không rảnh đùa với ngươi."
Giọng bình thản, như thể đã nói câu này nhiều lần. Có lẽ đúng là đã nói nhiều lần, ngày thứ năm, đệ tử bị thương đi lẻ không thiếu, kẻ chuyên cướp bóc đồng môn trong di tích cũng không phải chuyện hiếm. Lưu Phong không trả lời. Mắt hắn lướt nhanh qua địa hình xung quanh, phía sau là cụm đá hắn vừa đi qua, phía trước gã áo xám chặn đường, bên trái là vách đá thấp, bên phải là lối mở dẫn vào một khu vực nhiều đá tảng lớn nhỏ.
Bên phải. Hắn nhớ. Lúc đi qua khu vực đó trước khi gặp nữ đệ tử Vạn Đốc Cốc, hắn đã thấy một cái hố cạn giữa hai tảng đá, bị cỏ dại và đá vụn che phủ, nhìn thoáng qua không thấy. Hắn đã ghi nhớ vị trí vì thói quen, đi đâu cũng quan sát địa hình, đánh dấu chỗ nguy hiểm và chỗ có thể lợi dụng.
Gã áo xám thấy hắn im lặng, bước tới một bước, đao giơ ngang:
"Nghe không hiểu à? Hay muốn ta tự lấy?"
Lưu Phong lùi một bước. Rồi hai bước. Hướng về bên phải.
Gã áo xám không vội. Tầng tám đuổi tầng bốn đang mang thương tích , có gì phải gấp? Gã bước theo, giữ khoảng cách năm trượng, ánh mắt lười biếng như mèo nhìn chuột. Lưu Phong lùi thêm ba bước nữa. Rồi đột ngột xoay người, chạy.
Không phải chạy loạn. Thủy Nguyệt Bộ thi triển, bước chân nhẹ và nhanh, lách qua khe giữa hai tảng đá lớn, hướng thẳng về phía cụm đá phía sau. Gã áo xám chửi thầm, lao theo. Tốc độ tầng tám vượt xa tầng bốn, nhưng Lưu Phong không phải tầng bốn.
Thủy Nguyệt Bộ tầng một tiểu thành, kết hợp thân hình nhỏ gọn luồn lách giữa đá tảng, khoảng cách không bị rút ngắn nhanh như gã tưởng. Mười trượng. Tám trượng. Sáu trượng. Lưu Phong thấy rồi, hai tảng đá lớn nằm cách nhau khoảng hai trượng, giữa chúng là khoảng trống phủ cỏ dại.
Cái hố nằm ngay đó, sâu hơn một trượng, miệng rộng chừng ba thước, bị cỏ khô và đá vụn che kín. Hắn tăng tốc, nhảy. Bước chân đạp lên rìa tảng đá bên trái, người bay qua khoảng trống, đáp xuống tảng đá bên kia. Gọn gàng. Không chạm đất giữa hai tảng đá.
Gã áo xám lao theo, thấy hắn nhảy qua thì cũng nhảy, nhưng gã không đạp lên đá mà lao thẳng qua khoảng trống. Chân gã vừa chạm lớp cỏ khô, mặt đất sụp xuống. Một tiếng "rầm" trầm đục. Gã rơi xuống hố, thân người va vào vách đá, đao văng khỏi tay.
Hố không sâu, hơn một trượng, với tu vi tầng tám thì không gây thương tích gì nghiêm trọng. Nhưng đủ để mất đà, mất tầm nhìn, mất vài giây quý giá. Lưu Phong không dừng. Không quay đầu nhìn. Không chờ xem gã có bị thương không. Chân không ngừng, lao thẳng vào rừng rậm phía trước.
Ngưng Nguyệt Thuật vận chuyển tối đa, khí tức toàn thân ẩn đi hoàn toàn, như hòa vào cây cỏ, không còn dấu vết. Phía sau, tiếng chửi thề vọng lên từ dưới hố: "Tiểu tử, có gan thì đừng chạy, vô liêm sỉ!"
Tiếng đá vỡ, gã leo lên. Tiếng bước chân nặng nề đi quanh khu vực. Gã tìm kiếm vài vòng trong phạm vi gần mười trượng. Tìm không thấy, gã chán nản bỏ đi. Tiếng bước chân xa dần rồi im hẳn.
Lưu Phong nằm im sau một bụi cây rậm cách đó hơn ba mươi trượng, toàn thân ép sát đất, hơi thở chậm và đều. Hắn không động đậy thêm một lúc lâu nữa, đợi cho tiếng bước chân biến mất hoàn toàn, đợi cho rừng cây trở lại yên tĩnh, đợi cho chắc chắn. Rồi mới ngồi dậy.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Cánh tay phải đau buốt, lúc chạy đã kéo vết thương, máu rỉ ra lại, thấm qua lớp vải quấn. Hắn nhìn xuống tay, khẽ nhíu mày, rồi lấy vải sạch quấn lại. Kiểm tra túi trữ vật, mọi thứ còn nguyên. Nhất Thứ Tính Hộ Thuẫn Trận vẫn nằm yên trong đó, chưa dùng. Hắn không dùng. Một tấm hộ thuẫn chịu được đòn tầng bảy tầng tám, chỉ có một lần, dùng cho thằng cướp vặt thì lãng phí. Chạy được thì chạy. Thứ đó để dành cho lúc không còn đường nào.
Lưu Phong tựa lưng vào gốc cây, thở đều. Nhịp tim dần trở lại bình thường. Hắn lấy mảnh ngọc giản ra, nhìn lại hàng chữ run rẩy: "Cảnh báo: bia đá màu vàng dẫn ta đến chỗ chết." Người viết chữ này đã chết ở khu vực khoáng mạch kia. Không có vết thương ngoại lực. Và hắn vừa suýt chết ở gần đó, tuy là vì lý do khác. Hai chuyện có liên quan không? Hay chỉ là trùng hợp? Hắn không biết. Cất mảnh ngọc giản đi. Không tin, cũng không bỏ qua.
Trời bắt đầu ngả về chiều. Ánh sáng xuyên qua tán lá chuyển từ vàng sang cam. Lưu Phong đứng dậy, tiếp tục di chuyển. Cần tìm chỗ trú đêm trước khi tối hẳn.
Hắn đi về hướng bắc, nơi có dãy núi thấp, vách đá, khe đá, hang động nhỏ, những chỗ có thể trú an toàn qua đêm. Đi được khoảng trăm trượng, hắn nghe thấy tiếng chiến đấu. Không phải tiếng chân chạy hay tiếng la hét. Mà là tiếng đao chém, nặng, dứt khoát, đều đặn. Xen lẫn tiếng gầm trầm của yêu thú.
Lưu Phong chậm bước, lách người sau một tảng đá lớn ven đường, nhìn ra. Phía trước, giữa một bãi trống, một nam tu sĩ đang chiến đấu với một con yêu thú. Trường bào xanh đậm, đai lưng bạc, trên lưng đeo một thanh trường đao, y phục nội môn Thủy Nguyệt Đao Tông. Lưu Phong nhận ra hắn. Hắc Thiết. Đệ tử của Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ. Thiên kiêu số một nội môn. Luyện Khí tầng tám.
Lưu Phong đã thấy hắn một lần, trước cửa di tích, ngày đầu tiên, khi các đệ tử xếp hàng chờ vào. Hắc Thiết đứng ở hàng đầu, mặt lạnh như sắt, không nhìn ai, không nói với ai. Lúc đó Lưu Phong chỉ liếc qua một cái rồi quên. Giờ thì nhớ lại.
Con yêu thú trước mặt Hắc Thiết là một con Huyền Giáp Cự Viên, vượn đá cấp hai đỉnh phong, thân cao hơn trượng, lông đen cứng như giáp sắt, hai cánh tay dài quá gối, mỗi quả đấm nện xuống đất đều khiến mặt đất rung chuyển. Loại yêu thú mà Lưu Phong nhìn thấy sẽ chạy không ngoái đầu.
Nhưng Hắc Thiết không chạy. Hắn đứng vững như núi, trường đao trong tay vung lên chém xuống, mỗi đao một nhịp, không nhanh không chậm, nhưng đao đều chém trúng yếu điểm. Đao thứ nhất chém vào khuỷu tay trái vượn, chỗ giáp mỏng nhất. Đao thứ hai chém ngang bụng dưới khi nó giơ tay lên. Đao thứ ba xoay người tránh quả đấm, thuận thế chém ngược lên cổ. Không lãng phí một chiêu. Không thừa một động tác.
Đao pháp nặng nề, trầm ổn, mỗi đao đều mang theo lực đạo dồn nén, khác hẳn Thủy Nguyệt Cửu Đao mềm mại như nước mà Lưu Phong đang luyện. Đây là đao pháp cương mãnh, lấy lực phá xảo, lấy nặng thắng nhanh.
Huyền Giáp Cự Viên gầm lên, hai tay nện xuống cùng lúc. Mặt đất nứt toác. Hắc Thiết lùi một bước, chỉ một bước, rồi lao tới. Trường đao giơ cao, toàn bộ linh lực dồn vào lưỡi đao, đao quang bùng lên, sáng lóa, chém thẳng xuống đỉnh đầu con vượn. Một tiếng "phập" nặng nề. Huyền Giáp Cự Viên đứng sững, đôi mắt đỏ dần tắt. Một vết chém sâu từ đỉnh đầu xuống giữa trán, máu đen chảy ròng ròng. Nó lảo đảo, rồi đổ sập xuống đất, không động đậy nữa.
Hắc Thiết rút đao ra, phẩy nhẹ, máu đen văng xuống đất thành một đường thẳng. Hắn đứng yên một lát, hơi thở đều đặn, gần như không thay đổi so với trước khi chiến đấu. Rồi cúi xuống, rút dao nhỏ ra, bắt đầu mổ bụng con vượn lấy nội đan. Động tác thuần thục, lạnh lùng, không chút do dự.
Lưu Phong đứng sau tảng đá, im lặng nhìn. Cũng tầng tám. Gã áo xám lúc nãy cũng tầng tám. Nhưng gã kia chỉ dám cướp bóc kẻ yếu hơn mình ba bốn cấp. Còn người trước mắt, đơn độc chém giết yêu thú cấp hai đỉnh phong, không một vết thương, hơi thở không loạn. Cùng cảnh giới, khác nhau một trời một vực.
Hắc Thiết thu nội đan, cắt thêm mấy miếng da giáp ở vai và ngực con vượn, chỗ giáp dày nhất, có thể dùng để chế tạo hộ giáp. Rồi đứng dậy, phủi tay, quay người bước đi. Hướng bắc. Bước chân đều đặn, lưng thẳng, trường đao đeo sau lưng lắc nhẹ theo nhịp bước. Không nhìn về phía Lưu Phong. Hắn không phát hiện, hoặc không thèm để ý.
Lưu Phong đợi bóng hắn khuất hẳn sau rừng cây mới đứng dậy. Hắn không ghen tị. Không tự ti. Chỉ ghi nhận: đó là khoảng cách giữa hắn và đỉnh cao của Luyện Khí kỳ. Tầng sáu với tầng tám, nghe thì chỉ cách hai tầng. Nhưng hai tầng đó, có thể mất ba năm, có thể mất ba mươi năm, có thể cả đời không vượt qua. Hắn xoay người, tiếp tục đi.
Đêm thứ năm. Lưu Phong tìm được một khe đá hẹp ở chân dãy núi phía bắc. Khe sâu chừng hai trượng, rộng vừa đủ một người nằm nghiêng, phía trên có mỏm đá nhô ra che gió. Không lý tưởng, nhưng đủ dùng.
Hắn bố trí dây cảnh báo ở cửa khe, sợi dây tơ nhện mà hắn thu được từ ngày đầu, mảnh đến mức gần như vô hình, nhưng đủ để kéo theo tiếng leng keng nhỏ nếu có thứ gì chạm vào. Ngồi dựa vào vách đá, hắn kiểm tra thương thế. Cánh tay phải tệ hơn lúc sáng, vết cắn đã rỉ máu lại vì lúc chạy, giờ phải quấn lại và để dược lực tiếp tục thẩm thấu. Vai trái không đáng lo.
Nếu không gặp chiến đấu, ngày mai có thể vận đao bình thường. Hắn ăn mấy miếng thịt khô, uống ngụm nước từ bầu da, rồi nhắm mắt vận chuyển Thủy Nguyệt Tâm Pháp một vòng nhỏ. Không tu luyện đột phá, chỉ dưỡng thương và duy trì trạng thái.
Trước khi chìm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hắn đưa thần thức lướt qua túi tím. Bên trong yên tĩnh. Cô bé vẫn ngủ, cục sáng nhỏ lơ lửng ở góc khoảng không, mờ ảo, gần như trong suốt. Không thay đổi gì so với hôm qua. Hắn rút thần thức ra, nhắm mắt. Còn năm ngày. Mảnh đầu tiên sau bia đá đã mất. Nhưng di tích còn rộng, bia đá còn nhiều. Hắn vẫn còn sống. Vậy là đủ.