Đêm thứ sáu trôi qua tĩnh mịch, ánh trăng bạc xuyên qua tán rừng già chiếu xuống mặt bia đá trắng, để lại những mảng sáng mờ ảo trên những dòng chữ cổ kính.
Sáng sớm ngày thứ bảy, ba thanh niên Cự Linh Môn đã quay lại trước bia sau một đêm bàn bạc. Một tên bước lên, ưỡn ngực đọc câu hỏi, rồi trả lời bằng giọng vang dội:
"Nếu nó phản bội, tu vi ta cao hơn thì giết cả hai, còn thấp hơn thì mặc kệ."
Ánh sáng tím bùng lên rực rỡ, một viên đan dược màu đỏ hồng xuất hiện trong tay hắn. Hai tên còn lại lần lượt bước lên, cũng nói y hệt, cũng nhận được tia tím cùng phần thưởng. Cả ba cười ha hả, giấu đan dược vào túi, vừa đi vừa cười, chẳng hiểu tia tím là gì nhưng hàng thượng phẩm thì không thể sai.
Suốt buổi sáng hôm ấy, từng tốp đệ tử kéo đến bia đá trắng, bởi càng vào sâu trung tâm di tích, địa hình càng thu hẹp, bia đá không còn là bí mật. Các thiên tài Luyện Khí tầng sáu, bảy lần lượt trả lời, câu trả lời nào cũng có chữ "giết": giết cả hai, giết kẻ thứ ba, giết hết. Ai nấy đều nhận tia tím, ai nấy đều có phần thưởng. Chẳng có ánh trắng, chẳng có ai không nhận.
Rồi các thiên kiêu thật sự xuất hiện.
Tạ Trường Không bước đến, mắt lạnh như băng, đọc câu hỏi một lượt rồi đáp:
"Mặc kệ."
Hắn không thèm nhìn phần thưởng, quay lưng bỏ đi.
Hắc Thiết cũng vậy, hắn đứng trước bia hồi lâu, mặt không cảm xúc, rồi nói hai chữ:
"Mặc kệ."
Hắn nhận thưởng bỏ vào túi, bước đi không ngoái lại.
Bạch Linh Nhi tới sau, nàng đọc câu hỏi, khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, rồi nói:
"Ta không cần đạo lữ. Mặc kệ."
Tia tím lại bùng lên.
Hổ Bạt cùng hai tên đi cùng cũng tới, hắn cười hô hố bảo:
"Đạo Lữ mà phản bội thì cho nó biết ai mới là chủ! Giết!"
Rồi nhận thưởng, cười ha hả rời đi.
Tất cả các thiên kiêu, từ Thủy Nguyệt Đao Tông, Huyền Kiếm Tông, Vạn Độc Cốc, Cự Linh Môn, ai nấy đều trả lời "mặc kệ". Với họ, đạo lữ chẳng qua là thứ có thể thay thế, họ chỉ tin vào sức mạnh của bản thân, chỉ tin vào con đường trường sinh cô độc.
Buổi chiều, khi mặt trời đã ngả về phía tây, Lưu Phong đến bia. Hắn đi một mình, bước chân còn hơi tập tễnh, vai phải quấn băng vải dưới lớp y phục, nhưng thần thái đã tỉnh táo hơn nhiều so với đêm qua. Hắn đứng trước bia đá trắng, đọc câu hỏi, rồi không trả lời ngay. Hắn đứng đó rất lâu.
In trong đầu hắn hiện ra cha mẹ, những người phàm sống trọn đời bên nhau, chẳng có tu vi, chẳng có trường sinh, chỉ có tình yêu thương giản dị. Mẹ hắn từng nói yêu nhau thì không cần lý do, xa nhau thì cũng chẳng nên oán trách. Cha hắn chẳng bao giờ nói lời hoa mỹ, chỉ lặng lẽ làm lụng, lặng lẽ che chở. Họ chẳng bao giờ hỏi nhau "nếu một trong hai phản bội thì sao", bởi họ tin vào nhau.
Rồi hắn nghĩ về thế giới này, nơi đạo lữ thường là quan hệ lợi ích, nơi tình cảm bị đặt lên bàn cân với tu vi và tài nguyên. Hắn chưa từng hứa hẹn điều gì với ai, cũng chẳng dám hứa, bởi hắn biết mình còn quá yếu, còn quá nhiều nguy hiểm ở phía trước. Nhưng hắn biết một điều: nếu có ai đó thật lòng với hắn, hắn sẽ không bao giờ muốn họ tổn thương. Và nếu họ không thể ở bên hắn, hắn sẽ chúc phúc cho họ.
Lưu Phong ngẩng đầu, nhìn thẳng vào bia, chậm rãi mở miệng:
"Chúc phúc."
Hai chữ ấy vang lên nhẹ nhàng, nhưng lại có sức nặng lạ thường.
Bia đá khựng lại. Ánh sáng trên mặt bia chập chờn, lúc xanh lúc tím lúc trắng, lung lay như ngọn đèn trước gió. Dường như nó đang bối rối. Trong bộ nhớ của nó, chưa từng có đáp án này. Nó đã thấy vô số câu trả lời: giết, mặc kệ, tha thứ, trả thù, thậm chí tự sát, nhưng chưa bao giờ có "chúc phúc".
Nó không biết nên đánh giá thế nào. Không thể bảo là sai, vì nó không sai. Nhưng cũng chẳng có trong dữ liệu để cho là đúng. Cuối cùng, sau một thoáng chập chờn, một luồng ánh sáng xanh nhạt hiện ra, không rực rỡ như tím, không yếu ớt như trắng, chỉ là một màu xanh trung dung, như thể nó đang nói: "Ta không hiểu, nhưng ta cũng không thể bảo ngươi sai."
Trên quảng trường bên ngoài, Thẩm Thụy Vân đang bưng chén trà, bỗng tay khựng lại. Nàng thấy sự chập chờn của bia đá, mắt nàng hơi mở to. Chưa bao giờ nàng thấy bia đá bối rối như vậy. Và nàng chưa bao giờ nghĩ đến hai chữ "chúc phúc". Trong suốt cuộc đời tu luyện của nàng, từ đệ tử nội môn cho đến tông chủ hôm nay là nàng, nàng chỉ biết đến quyền lực, trách nhiệm, và sự phản bội, thứ nàng căm ghét nhất. Nhưng chúc phúc? Nàng chưa từng nghĩ tới. Trong lòng nàng, một nơi nào đó rất sâu, khẽ rung lên một nhịp.
Vài năm sau, khi nhìn lại, nàng sẽ coi khoảnh khắc này là một trong những lựa chọn sáng suốt nhất đời mình.
Lúc này trong dược phòng, Liễu Như Yên cũng đang nhìn vào màn hình lưu ảnh. Nàng cũng thấy sự chập chờn ấy. Cả đời nàng bên lò đan, đan dược là đạo lữ của nàng, không phản bội, không rời bỏ. Nàng chưa bao giờ cần một đáp án khác. Nhưng lúc này, tim nàng cũng khẽ rung lên. Không phải vì yêu đương, mà vì một sự nhận ra mơ hồ: hóa ra có một cách trả lời khác, một cách sống khác, không liên quan đến sức mạnh hay trường sinh.
Mạn Thanh không đứng trên quảng trường. Nàng đang ở phía sau dược phòng, đứng bên cửa sổ, nơi nàng có thể nhìn thấy một góc của màn hình lưu ảnh. Nàng nghe thấy hai chữ "chúc phúc". Nàng thấy sự chập chờn của bia đá. Và nàng hiểu.
Nàng hiểu rằng hắn đang nói về chính bản thân hắn, về cách hắn sẽ sống, về một con đường khác, không phải giết chóc, không phải mặc kệ, không phải lợi ích. Một con đường mà ngay cả khi bị tổn thương, ngay cả khi mất đi, người ta vẫn có thể chúc phúc cho người khác, và trong niềm hạnh phúc của người kia, mình cũng tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.
Điều đó đi ngược lại với tất cả những gì nàng từng biết về tu tiên giới, cũng đi ngược lại với chính nàng, một kẻ đã cam chịu, đã tự cho mình không còn giá trị. Nàng đã nghĩ rằng mình chỉ có thể cam chịu, nhưng hắn đã cho nàng thấy một cách khác, không phải bằng lời nói với nàng, mà bằng cách hắn sống, bằng hai chữ ấy.
Mạn Thanh quay người bỏ chạy về phòng riêng. Nàng đóng cửa lại, ngồi xuống bên giường và khóc.
Nước mắt chảy dài, nhưng không phải vì đau khổ, cũng không phải vì tủi nhục. Nàng khóc vì nhận ra mình đã quá nhỏ bé, quá hạn hẹp, vì lần đầu tiên nàng thấy được một chân trời khác, một cách sống khác. Nàng khóc vì hạnh phúc, cái hạnh phúc khi thấy người mình yêu hạnh phúc, dù người ấy có biết hay không, dù người ấy có ở bên nàng hay không. Chỉ cần hắn sống tốt, chỉ cần hắn là hắn, vậy là đủ.
Nàng lau nước mắt, đứng dậy, bước ra cửa. Trong lòng nàng sáng lên một thứ ánh sáng mới, không phải của linh lực, cũng không phải của đan hỏa, là ánh sáng của một nhận thức vừa chớm nở: rằng nàng không cần phải cam chịu, rằng nàng cũng có thể sống, có thể yêu, có thể chúc phúc.
Mặt trời lặn dần, bóng chiều đổ dài trên quảng trường. Không còn đệ tử nào đến bia đá nữa. Bia trắng vẫn đứng đó, lặng lẽ dưới ánh chiều tà, như thể chưa từng có ai tới, cũng như thể đã chứng kiến hàng vạn câu trả lời qua bao năm tháng. Nó sẽ còn đứng đó, ngàn năm nữa, chỉ để hỏi một câu. Một câu mà đáp án nào cũng là đúng. Bởi mỗi người, mỗi kiếp nhân sinh, mỗi con đường tu luyện đều có lựa chọn riêng. Và trong số đó, có một người đã trả lời: "Chúc phúc."
Chu Đại Phát đứng bên quầy cược như một pho tượng, cũng lặng lẽ như tấm bia đá trắng kia, nhưng không phải lặng lẽ vì chiêm nghiệm nhân sinh, mà vì trái tim hắn đang nghe tiếng linh thạch chảy ra khỏi túi. Hắn thua lần đầu tiên trong đời cờ bạc, thua trắng, mọi con bạc đều ăn, chỉ mình hắn chung. Câu trả lời nào cũng đúng, không có một đáp án sai. Mà quan trọng nhất là tất cả đều là ánh sáng tím, chỉ có Lưu Phong là ánh sáng xanh.
Có một bí mật mà không phải ai cũng biết, đó là vị đại năng người tạo ra di tích cũng không có đạo lữ, lão cũng ế nên vì sao mới có một câu hỏi mà đáp án nào cũng là đúng. Người sai duy nhất có lẽ là Chu Đại Phát.
Hắn ngửa mặt lên trời, định rủa cái người tạo ra di tích, tạo ra câu hỏi, thì một tia sét vút xuống từ màn đêm, không báo trước, không tiếng sấm, đánh thẳng vào chân hắn. Hình như có người không vui. Chu Đại Phát nhảy cẫng, xoa chân, ngước nhìn bầu trời đầy uất ức, chẳng thấy mây đen chẳng thấy mưa giông, chỉ có một tia chớp lẻ loi và một cảm giác rất rõ: như có ai đó, từ vạn năm trước, đang lặng lẽ nói với hắn rằng "ta ế, kệ ta".
Hắn im bặt, lầm bầm:
"Sau này, không cược vào cái gì mình không biết."
Đám đệ tử xung quanh cười ồ, nhưng Chu Đại Phát chẳng buồn cãi. Hắn vừa học được một bài học đắt giá hơn bất kỳ canh bạc nào.