Ngày thứ sáu trong di tích.
Hắc Thiết đi một mình như đã đi suốt năm ngày qua. Hắn không cần đồng đội, cũng chẳng muốn ai kề cận. Mấy tên nịnh hót lẽo đẽo theo sau chỉ làm hắn thêm phần khó chịu.
Nhưng hôm nay thì khác, hắn gặp lại một nhóm đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông gồm bốn người, toàn bộ đều ở Luyện Khí tầng sáu, tầng bảy. Chúng bám theo hắn từ sáng, luôn miệng khen ngợi đao pháp, khen ngợi thực lực, khen cả cái khí độ lúc hắn bước đi. Hắc Thiết không đáp, cũng không đuổi, bởi hắn lười phải ra tay.
Đi được nửa ngày, lúc băng qua một khe núi hẹp khuất sau những tảng đá lớn phủ rêu xanh, một tên trong nhóm bỗng nhiên kêu lên.
"Đằng sau bụi cây kia, hình như có cửa động!"
Cửa động rộng vừa đủ cho hai người sóng vai đi vào. Bên trong tối om, nhưng linh khí tỏa ra vô cùng nồng đậm, thanh khiết, khác biệt hoàn toàn với không khí khô tẻ bên ngoài. Cả bọn lần lượt chui vào, càng đi vào sâu bối cảnh bên trong càng lộ ra rộng rãi.
Ở góc động phủ, giữa các khe đá ẩm ướt, một gốc nhân sâm cổ đang lặng lẽ sinh trưởng. Thân củ mang sắc vàng nhạt, rễ dài chằng chịt bám sâu vào vách đá, tỏa ra linh quang mờ ảo. Gốc nhân sâm này ước chừng khoảng ba trăm năm năm tuổi, đã gần đến cấp ba.
"Nhân Sâm Cổ!"
Tên đi đầu hít mạnh một hơi khí lạnh, mắt dán chặt vào gốc linh thảo, chân đã bước tới định hái.
Nhưng trước khi hắn kịp chạm tay vào, một tiếng gầm trầm thấp đột ngột vang lên từ sâu trong bóng tối. Một con Cự Giáp Mãng Xà cấp hai viên mãn chậm rãi bò ra, vảy trên mình đen nhánh như mực, mắt rực lên sắc vàng, chiếc lưỡi thè ra nhẹ nhàng như đã quá quen với việc có kẻ lạ mặt xâm phạm lãnh địa. Nó đã canh giữ gốc nhân sâm này từ lâu, chờ ngày linh dược trưởng thành để nuốt chửng, nhưng không ngờ hôm nay lại có người đến trước cướp đoạt.
Tên đệ tử Luyện Khí tầng sáu vốn định lập công liền lao lên. Chưa đầy ba chiêu, hắn đã bị đuôi mãng xà quật văng vào vách đá, máu me đầy mặt, xương sườn suýt chút nữa gãy lìa. Hắn thảm hại lồm cồm bò dậy, sắc mặt tái mét không còn giọt máu.
Hắc Thiết nhìn hắn một cái, không nói một lời, chỉ tùy tay ném qua một viên đan dược trị thương.
Hắc Thiết: "Đồ vô dụng."
Triệu Khoái tên đệ tử có tu vi Luyện Khí tầng bảy viên mãn thấy vậy liền rút đao, lập tức lao lên thay thế. Trải qua hai mươi chiêu kịch chiến, máu tươi chảy dọc theo cánh tay, nhưng cuối cùng hắn cũng tìm được sơ hở chém đứt đầu con mãng xà. Toàn thân đầy máu tanh, hắn thở dốc liên hồi nhưng vẫn cúi xuống thành thục lấy ra yêu đan, cẩn thận đào gốc nhân sâm cổ, rồi đem cả hai cung kính đặt trước mặt Hắc Thiết.
Hắc Thiết cầm lấy, trực tiếp bỏ vào túi trữ vật, không buông một lời cảm ơn.
Triệu Khoái cũng không hề chờ đợi lời cảm ơn từ hắn. Ở trong tông môn, hắn theo hầu hạ Hắc Thiết đã ba năm, biết rõ tính khí lạnh lùng của người này. Được ném cho viên Trị Thương Đan lúc nãy đã là một sự ưu ái cực lớn rồi.
Lúc này, ngoài cửa động, bốn đệ tử Cự Linh Môn đã đứng chờ từ lúc nào. Cầm đầu là Hổ Bạt, một kẻ ở Luyện Khí tầng bảy đỉnh phong, thân hình vạm vỡ như gấu đen, sau lưng đeo một thanh đại phủ nặng trịch. Hắn nghe thấy tiếng động tranh đấu bên trong, biết rõ có bảo vật xuất thế nhưng không vội vàng tiến vào, ngược lại chọn đứng đợi.
Hổ Bạt: "Để chúng nó đánh nhau với yêu thú trước. Xong xuôi, ta vào thu hoạch sau."
Ba tên đi cùng gật gù đắc ý, ánh mắt tham lam dán chặt vào cửa động.
Bên trong, sau khi thu dọn xong xuôi, năm người Thủy Nguyệt Đao Tông chuẩn bị rời đi thì một tên bỗng sững sờ tại chỗ. Hắn chỉ tay về phía góc tối khuất của động phủ, giọng run rẩy vang lên.
"Kia... kia kìa! Dưới lớp đất đá vụn, có một chuôi đao lộ ra!"
Nơi đó chỉ còn trơ lại chuôi, lưỡi đao đã cắm sâu dưới lòng đất. Nhưng ánh sáng từ chuôi đao tỏa ra thứ hào quang trầm ổn, cổ xưa, tuyệt đối không phải là pháp khí cấp hai, mà là cấp ba.
Hắc Thiết bước tới, một tay nắm chặt chuôi đao rồi dùng lực rút mạnh, nhưng thanh đao không hề nhúc nhích. Hắn khẽ nhíu mày, vận chuyển thêm linh lực trong người dồn xuống cánh tay, cây đao vẫn nằm im như hóa đá.
Triệu Khoái lao tới: "Để ta giúp."
Hắn hai tay cùng nắm lấy chuôi đao, dốc hết toàn bộ linh lực trong đan điền. Thanh đao vẫn không hề lay động.
Ngoài cửa động nhìn thấy cảnh tượng khôi hài ấy, Hổ Bạt lớn tiếng cười to.
"Yếu quá! Rút không nổi thì để người khác làm!"
Hắc Thiết không thèm quay đầu lại. Hắn cúi người sát xuống, tỉ mỉ quan sát chuôi đao, liền phát hiện ra một đường vân nhỏ chạy dọc đó là trận văn phong ấn, cần phải có linh lực thuần Thủy hệ mới có thể hóa giải.
Hắc Thiết chỉ tay vào tên đệ tử có Thủy linh căn duy nhất trong nhóm: "Ngươi, truyền linh lực vào đây."
Tên đó vội vàng bước tới, áp lòng bàn tay lên chuôi đao, dồn hết linh lực truyền vào. Hắc Thiết và Triệu Khoái cũng đồng thời truyền lực phối hợp. Cả ba người cùng lúc thúc giục, linh lực hòa quyện vào nhau, trận văn trên chuôi đao từ từ sáng rực lên rồi đột ngột vụt tắt.
Keng!
Một tiếng kim loại ngân vang giòn giã, cây đao rốt cuộc cũng nhúc nhích. Hắc Thiết dùng lực rút mạnh, cây đao cấp ba lọt ra khỏi lòng đất, lưỡi đao sáng loáng như tuyết, linh khí lưu chuyển không ngừng.
Hổ Bạt thấy bảo vật đã xuất thế, không chút chần chừ vang lên tiếng hét.
"Vào!"
Bốn tên Cự Linh Môn lập tức lao thẳng vào trong động, đại phủ cùng trọng chùy giơ cao định nện xuống. Bên Thủy Nguyệt Đao Tông cũng đã có chuẩn bị từ trước, hai tên lập tức xông ra chặn đường, Triệu Khoái thì hộ vệ bên cạnh Hắc Thiết. Đao kiếm va chạm kịch liệt, linh lực bùng nổ trong không gian động phủ chật hẹp.
Hắc Thiết không vội tham gia vào trận chiến. Hắn thản nhiên cất cây đao cấp ba vào túi trữ vật rồi mới ung dung tham gia chiến đấu. Hắn đã biết trước kết quả. Quả nhiên cuộc chiến kéo dài chưa đầy một khắc đồng hồ. Bên Cự Linh Môn có bốn người, bên Thủy Nguyệt Đao Tông có năm người, thực lực hai bên không chênh lệch quá xa, nhưng bên Thủy Nguyệt lại chiếm lợi thế về quân số. Hổ Bạt bị một đao chém trúng vai, máu chảy ròng ròng, nhưng hắn chỉ cười lạnh một tiếng rồi chủ động hạ lệnh rút lui.
Hổ Bạt: "Lần sau gặp lại, ta sẽ lấy lại cả vốn lẫn lời."
Ném lại một câu đe dọa, bốn tên đệ tử Cự Linh Môn nhanh chóng biến mất vào trong rừng cây rậm rạp. Hắc Thiết không đuổi theo, hắn nhìn bọn chúng khuất bóng rồi quay sang ra lệnh cho đám người xung quanh.
Hắc Thiết: "Đi."
Cách đó không xa, đệ tử số một của Huyền Kiếm Tông Tạ Trường Không đang đi một mình. Hắn không cần đồng đội, cũng chẳng thèm kết bang kết phái với ai. Tông môn của hắn giàu có, bảo vật tích lũy nhiều vô kể. Di tích của Thủy Nguyệt Đao Tông này đã mấy nghìn năm tuổi, qua bao đời đệ tử vào ra vơ vét, chắc chắn đại bộ phận bảo vật đã chẳng còn lại bao nhiêu. Lần này bốn tông cùng tiến vào, đối với hắn chẳng qua chỉ là đi dạo, thuận tay kiếm chút linh thảo vụn mà thôi.
Hắn đi thong thả, tay chắp sau lưng, ánh mắt lười biếng lướt qua cảnh vật hai bên đường.
Thế rồi hắn dừng lại. Trên một gò đất trống giữa những tảng đá rêu phong, một thanh kiếm cắm thẳng xuống đất, chỉ còn lộ ra phần chuôi. Ánh kim quang loang loáng trên thân kiếm để lộ ra khí tức của một món binh khí cấp ba. Tạ Trường Không khựng lại, bước chân dừng hẳn, mắt nhìn chằm chằm thanh kiếm.
Chưa kịp bước tới thì một nhóm đệ tử Vạn Độc Cốc từ phía sau đột ngột xuất hiện gồm bốn người, mắt dán chặt vào thanh kiếm không rời. Tên cầm đầu cười nhạt một tiếng.
"Thanh kiếm này, các người Huyền Kiếm Tông giàu nứt đố đổ vách thế kia mà cũng tham à?"
Tạ Trường Không không thèm nhìn hắn, mắt vẫn dán vào thanh kiếm.
Tạ Trường Không: "Cút."
Bốn người kia cười lớn, lập tức tản ra áp sát bao vây. Tạ Trường Không lạnh lùng rút kiếm. Chỉ trong một chiêu, linh lực Luyện Khí tầng tám bộc phát cuồn cuộn, kiếm khí bén nhọn biến thành cuồng phong ép bốn người kia phải lùi lại ba bước.
Nhưng đệ tử Vạn Độc Cốc không phải loại dễ dàng bỏ cuộc. Chúng tản ra rộng hơn, ống trúc đen trên tay đồng loạt giơ lên, độc châm phóng ra dày đặc như mưa bão.
Kiếm pháp của hắn cực kỳ nhanh, gọn, chính xác, mỗi đòn đánh ra đều nhắm vào yếu điểm của đối phương. Nhưng độc vụ dày đặc thì không cách nào tránh khỏi hoàn toàn, một mũi châm tẩm độc khẽ cắm vào vai hắn, da thịt bắt đầu có dấu hiệu tê dại.
Hắn rút kiếm quét ngang một đường rộng, kiếm khí bức lui bốn người ra xa, sau đó bình tĩnh lấy từ trong túi trữ vật ra một viên Giải Độc Đan thượng phẩm bỏ vào miệng.
Tạ Trường Không: "Độc của các ngươi, chỉ đến thế thôi."
Chưa đầy ba nhịp thở, dược lực phát huy, độc tố đã bị hóa giải hoàn toàn. Mấy tên đệ tử Vạn Độc Cốc nhìn nhau, biết rõ không thể chiến thắng liền lặng lẽ rút lui.
Tạ Trường Không bước tới, một tay rút mạnh thanh kiếm lên. Lưỡi kiếm sáng lóa, linh khí lưu chuyển không ngừng. Hắn nhìn ngắm một lát rồi cất vào túi trữ vật, quay người bỏ đi. Bước chân của hắn đã nhanh hơn trước rất nhiều, lần đầu tiên kể từ khi vào di tích, hắn không còn giữ vẻ thong thả nữa.
Cùng lúc đó, Bạch Linh Nhi nữ đệ tử của Vạn Độc Cốc cùng một nữ đệ tử đồng môn đang đi qua khu rừng thưa phía đông nam di tích. Nàng mặc một bộ y phục trắng muốt, tóc dài buộc cao, dung nhan thanh tú băng lãnh, đi giữa rừng già u tối giống như một đóa hoa lạc giữa bụi gai.
Bên cạnh nàng là một nữ đệ tử Luyện Khí tầng bảy tên Tuyết Nhi, mặt mũi bầu bĩnh, đôi mắt to tròn nhìn đâu cũng thấy hiếu kỳ.
Tuyết Nhi: "Linh Nhi tỷ, tỷ nói xem trong di tích này rốt cuộc còn thứ gì đáng giá không?"
Bạch Linh Nhi: "Nếu không còn, chúng ta đã không vào."
Giọng nàng nhẹ nhàng, êm tai, nhưng đôi mắt thì không ngừng quét qua hai bên đường để cảnh giác.
Qua một khe núi nhỏ, Tuyết Nhi bỗng nhiên reo lên vui mừng.
"Kia kìa! Tỷ xem, có thứ gì đang phát sáng kìa!"
Bạch Linh Nhi nhìn theo hướng tay nàng chỉ. Dưới chân vách đá, giữa những tảng đá rêu phong cổ kính, một cây linh thảo màu đỏ thẫm đang tỏa ra hồng quang nhàn nhạt. Lá cây như được khắc từ huyết ngọc, thân cây mềm mại lưu chuyển từng tia sáng đỏ rực tựa như mạch máu đang chảy.
"Huyết Ngọc Linh Chi, cấp ba."
Cây linh dược này có thể cứu được mạng người trong tích tắc. Nhưng trước khi nàng kịp bước tới hái, từ sau tảng đá lớn gần đó, một con Huyền Vân Báo cấp hai đỉnh phong chậm rãi bước ra, bộ lông xám bạc dựng đứng, mắt lóe lên sắc xanh lục tàn nhẫn nhìn chằm chằm hai người.
Bạch Linh Nhi: "Muội lùi ra sau."
Tuyết Nhi lập tức lui lại năm bước, tay rút đoản kiếm ra thủ thế bảo vệ bản thân.
Bạch Linh Nhi không hề rút binh khí. Nàng khẽ phất tay, những cánh hoa màu xanh nhạt bỗng nhiên hiện ra giữa không trung, mỏng manh như cánh bướm lơ lửng quanh thân hình nàng. Khung cảnh nhìn vô cùng đẹp mắt, nhưng ẩn sâu trong từng cánh hoa lại là độc tố ăn mòn cực mạnh.
Huyền Vân Báo gầm lên một tiếng dữ dội rồi lao tới. Tốc độ của nó rất nhanh, nhưng những cánh hoa độc kia còn nhanh hơn. Hàng trăm cánh hoa đồng thời vây khốn lấy thân hình to lớn của nó, cắt vào da thịt, để lại những vết xước nhỏ li ti. Vết thương tuy không sâu nhưng kịch độc nhanh chóng bám vào kinh mạch, khiến con báo lảo đảo, tốc độ giảm hẳn đi một nửa.
Bạch Linh Nhi không dừng tay. Ngón tay nàng xoay nhẹ, linh lực trong người chuyển đổi, lần này không phải là cánh hoa nhỏ nữa mà là những đóa hoa lớn hơn, tỏa ra hương thơm ngào ngạt. Hương thơm này chính là chướng độc, Huyền Vân Báo hít phải, bốn chân càng lúc càng suy yếu, nhãn lực bắt đầu mờ mịt.
Nàng rút đoản kiếm bên hông, bước tới dứt khoát đâm thẳng một nhát vào cổ con báo, kết thúc sinh mạng của nó. Máu đen kịch độc phun ra, nhưng nàng đã sớm lùi lại từ trước, không để một giọt máu nào dính vào y phục trắng muốt.
Tuyết Nhi: "Tỷ đẹp quá!"
Bạch Linh Nhi không đáp lời, cúi xuống cẩn thận đào gốc Huyết Ngọc Linh Chi bỏ vào túi trữ vật. Trên vai nàng có một vết cào nhẹ, lúc áp sát để kết liễu, móng vuốt của con báo quệt qua khiến nàng không kịp né tránh hoàn toàn. Máu tươi khẽ thấm qua lớp vải trắng, nhưng nàng chỉ lấy một viên Trị Thương Đan bỏ vào miệng, rồi lập tức đứng dậy.
Bạch Linh Nhi: "Đi thôi."
Tuyết Nhi chạy theo sau, miệng không ngừng hỏi dồn.
Tuyết Nhi: "Tỷ dùng chiêu gì mà đẹp thế? Ta chưa thấy bao giờ! Có thể dạy ta không?"
Bạch Linh Nhi bước đi nhanh hơn, giữ im lặng không trả lời.
Cách đó không xa, ba đệ tử Cự Linh Môn đang đứng trước một tấm bia đá màu trắng. Bia cao hơn một trượng, mặt bia nhẵn bóng như gương, tỏa ra thứ hào quang lạnh lẽo cô tịch. Trên bia chỉ khắc duy nhất một câu hỏi bằng những nét chữ cổ kính, uốn lượn như rồng bay phượng múa: "Nếu biết đạo lữ của mình phản bội, ngươi sẽ làm gì?"
Ba thanh niên đứng nhìn câu hỏi hồi lâu. Một tên trong số đó lên tiếng gãi đầu.
"Đạo lữ... nếu họ phản bội, mình làm gì nhỉ? Nhà ta có ba di mẫu đều là ái thiếp, toàn là cha ta lấy vì lợi ích gia tộc, có thấy di mẫu nào phản bội đâu mà biết."
Tên thứ hai nhún vai: "Đạo lữ mà phản bội thì chắc chắn là do người khác mạnh hơn mình, chứ còn gì nữa."
Tên thứ ba gật gù: "Ừ nhỉ... Nếu người kia mạnh hơn, thì mình có làm gì được đâu. Đành chịu, hoặc kiếm người khác mạnh hơn nữa mà dựa dẫm."
"Thế nếu kẻ đó yếu hơn thì sao?"
Cả ba im lặng một lát. Rồi tên thứ nhất lạnh lùng lên tiếng.
"Yếu hơn mà dám động vào đạo lữ của ta, thì giết."
"Giết."
"Giết."
Cả ba nhìn nhau gật gù, như vừa tìm ra được đáp án chính xác nhất. Sau đó, bọn chúng đồng lòng cùng bước lên bia đá để tìm kiếm vận may ban thưởng. Nhưng vào khắc cuối cùng ba tên lại quyết định tìm kiếm hang động để nghỉ ngơi và bàn bạc kỹ hơn. Bọn hắn biết bia đá vẫn ở yên đó như cái cách di tích này đã tồn tại.
Trên quảng trường bên ngoài Thủy Nguyệt Đao Tông, màn hình lưu ảnh khổng lồ đang chiếu rõ cảnh ba kẻ kia đang từng bước tiến lên tấm bia đá trắng.
Một vị thị nữ đứng bên cạnh cúi đầu, khe khẽ đọc lại câu hỏi trên bia cho Thẩm Thụy Vân đang ngồi nhàn nhã trong thư phòng nghe. Thẩm Thụy Vân đang bưng chén trà, ngón tay nàng bỗng khựng lại giữa không trung. Đôi mắt nàng lóe lên một tia hàn quang lạnh lẽo, rồi chậm rãi đặt chén trà xuống bàn. Nàng ghét nhất trên đời chính là sự phản bội. Một câu trả lời khẽ rít qua nghe lạnh ngắt: "Thiến."
Trong phòng dược liệu, thông qua màn hình lưu ảnh truyền về từ di tích, Mạn Thanh cũng nhìn thấy câu hỏi trên tấm bia đá trắng kia. Nàng đang ngồi bên cạnh sư phụ, nhẹ giọng kể lại nội dung câu hỏi.
Liễu Như Yên đang cầm một thanh linh thảo khô trên tay, nghe xong thì khẽ ngẩn người ra một lúc. Cả đời nàng vốn chỉ làm bạn bên lò đan, trong đầu chỉ có đan dược, công pháp và linh thảo. Đan dược thì không biết phản bội, đan dược luôn ở bên nàng. Còn đạo lữ? Nàng chưa từng có, cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó.
Nàng đặt thanh linh thảo xuống, khẽ lắc đầu.
"Ta không trả lời được."
Mạn Thanh cúi mặt xuống không nói gì. Ngón tay nàng vô thức kéo cổ áo lên cao hơn như để che giấu điều gì, đó là thói quen từ ngày định mệnh đó của nàng. Ngọn đèn dầu trước mặt lung linh nhảy múa, hắt bóng nàng in trên vách tường, cô độc và nhỏ bé.
Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ mở miệng, giọng nói nhỏ nhẹ đến mức gần như tan biến vào không trung.
Mạn Thanh: "Cam chịu."