Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 48: NGÀY THỨ CHÍN



Sương lam giăng kín khắp đầm lầy hoang dã vào sáng sớm ngày thứ chín. Trên tấm lưng sần sùi của Hắc Nhai Ngạc, Lưu Phong khép hờ đôi mi, thần sắc thong dong. Con cá sấu khổng lồ lặng lẽ rẽ nước, bốn chiếc chân ngắn ngủn đều đặn đạp dưới lớp bùn đen kịt. Thỉnh thoảng, nó lại khẽ nghiêng cái đầu xù xì, liếc ngược cặp mắt vàng đục đầy vẻ tính toán lên người thiếu niên phía trên, như thể đang cân nhắc xem con mồi này còn giá trị lợi dụng để giữ lại bao lâu nữa.

Lưu Phong tuy nhắm mắt nhưng tâm trí không hề thả lỏng. Trong đầu hắn lúc này đang tái hiện lại cuộc gặp gỡ trong mật thất Nhị trưởng lão vào cái đêm trước khi bước vào di tích.

Dưới ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ viên linh ngọc nơi mật thất, Liễu Như Yên ngồi lặng lẽ sau chiếc bàn đá, gương mặt thanh tú vẫn mang vẻ lạnh lùng quen thuộc. Trước mặt nàng là một tấm ngọc giản cổ xưa, bên trên khắc họa hình ảnh một loài linh thảo kỳ dị có cánh hoa trắng muốt như tuyết, nhụy hoa màu xanh lam đang tỏa ra luồng hàn quang mờ ảo.

"Hàn Nguyệt Đan Tâm Thảo." Giọng nói của nàng tuy bình thản nhưng Lưu Phong vẫn nhạy bén nhận ra một tia nghiêm trọng ẩn giấu bên trong. "Nó là chủ dược của Bình Hàn Đan. Nếu thiếu đi gốc linh thảo này, hàn khí phản phệ trong kinh mạch sẽ không thể nào áp chế nổi."

Lưu Phong nhìn chăm chú vào ngọc giản, khẽ cau mày hỏi:

"Sư phụ cũng bị hàn khí phản phệ sao?"

Liễu Như Yên không đáp lời trực tiếp, nàng chỉ khẽ thở dài rồi nhẹ giọng:

"Tông chủ cũng cần đến nó."

Hai vị cường giả Trúc Cơ cảnh của tông môn, vậy mà đều đang cần đến một loại linh dược chỉ sinh trưởng trong lòng di tích cổ này. Lưu Phong im lặng trong vài nhịp thở rồi cẩn thận cất tấm ngọc giản vào túi trữ vật:

"Đệ tử đã rõ."

Liễu Như Yên khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Lưu Phong vẫn nhớ như in ánh mắt nàng nhìn hắn lúc bấy giờ, nó không còn vẻ lạnh lùng, xa cách như thường lệ, mà giống như đang gửi gắm một niềm tin nặng nề vượt ngoài ngôn từ.

Một làn gió lạnh từ đầm lầy thổi qua cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. Lưu Phong mở mắt, tay vô thức sờ lên túi trữ vật bên hông, cảm nhận tấm ngọc giản vẫn nằm yên vị bên trong. Hắn khẽ vỗ nhẹ lên cái đầu cứng như đá của Hắc Nhai Ngạc:

"Đi thôi."

Con cá sấu khẽ rướn đầu, cặp mắt vàng đục liếc nhìn hắn đầy vẻ dò hỏi: Đi đâu? Liệu có gì để ăn không?

Lưu Phong không ném ra bất kỳ viên đan dược nào. Chưa lập được công thì tuyệt đối không có thưởng. Hắn lấy ngọc giản ra, chỉ vào hình vẽ Hàn Nguyệt Đan Tâm Thảo rồi đưa sát vào mõm nó:

"Loại linh thảo này, ngươi có biết nó mọc ở nơi nào không?"

Hắc Nhai Ngạc nhìn chăm chú vào tấm ngọc giản một lúc lâu rồi lại ngước nhìn Lưu Phong, hoàn toàn không có phản ứng gì khác. Lưu Phong kiên nhẫn lặp lại hành động, một tay chỉ vào ngọc giản, một tay làm động tác đào bới rồi bỏ vào túi. Hắn cố gắng dùng điệu bộ để diễn tả: Loài cây này mọc ở nơi cực kỳ lạnh giá, có băng tinh, có nước chảy. Hắn vừa chỉ lên trời rồi lại trỏ xuống đất, sau đó tự ôm lấy bả vai run rẩy giả vờ như đang chịu lạnh. Hắc Nhai Ngạc nhìn hắn chăm chú, ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên.

Lưu Phong vẫn không bỏ cuộc. Hắn kiên trì lặp đi lặp lại những động tác ấy với tốc độ chậm hơn, rõ ràng hơn. Hắn chỉ tay vào nhụy hoa xanh lam trên hình vẽ, chỉ vào những giọt nước đang tí tách nhỏ xuống từ vách đá, rồi lại chỉ vào luồng linh lực lạnh lẽo đang tỏa ra quanh thân mình. Để tăng thêm sức thuyết phục, hắn còn lật tay lấy ra một viên đan dược cấp một, đưa qua đưa lại trước mũi con cá sấu như một lời hứa hẹn đầy béo bở.

Ròng rã suốt một canh giờ trôi qua, con Hắc Nhai Ngạc cuối cùng cũng mơ hồ hiểu ra ý đồ của hắn. Nó ngoảnh đầu nhìn về hướng bắc đầy xa xăm, rồi quay lại nhìn Lưu Phong với ánh mắt lóe lên một tia sáng ranh mãnh. Lưu Phong bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm:

"Dẫn đường đi."

Hắc Nhai Ngạc dẫn hắn rời khỏi vùng đầm lầy quen thuộc, lách qua một khe đá hẹp phủ kín rêu xanh, rồi chui sâu vào một hệ thống hang động ngầm quanh co mà Lưu Phong chưa từng biết đến. Bên trong tối om như mực, tiếng nước nhỏ giọt từ trần hang vang lên những tiếng "tách... tách..." đều đặn và cô tịch. Linh khí nơi này đậm đặc hơn hẳn bên ngoài, nhưng lẫn trong đó là một luồng hàn ý thoang thoảng, cái lạnh này không phải do thời tiết mà đến từ bản chất thuần khiết của linh khí nơi đây.

Lưu Phong vận chuyển Lăng Ba Vi Bộ, thân ảnh như một làn khói mỏng lướt qua những mỏm đá sắc nhọn mọc lởm chởm. Cặp mắt hắn không ngừng quét qua hai bên vách hang để tìm kiếm. Linh thảo cấp một, hai gốc. Hắn cúi người cẩn thận đào lên, bỏ vào túi. Đi thêm một đoạn ngắn nữa lại phát hiện một gốc linh thảo cấp hai.

Con Hắc Nhai Ngạc đột nhiên dừng bước, ngoảnh đầu nhìn hắn chằm chằm. Lưu Phong hiểu ngay ý đồ của nó, đây là muốn đòi chia phần ăn chia. Hai bên lại rơi vào trạng thái nhìn nhau đầy cảnh giác. Lưu Phong chỉ tay vào túi trữ vật, rồi trỏ về phía sâu trong hang động, làm động tác đào bới. Hắn lấy viên đan dược cấp một ra phe phẩy một chút rồi lập tức cất đi. Ý tứ vô cùng rõ ràng: Tìm được gốc linh thảo chính kia thì ngươi mới có phần thưởng xứng đáng.

Hắc Nhai Ngạc nhìn hắn đầy suy tính trong vài nhịp thở rồi mới hậm hực quay đầu tiếp tục dẫn đường. Dù trong lòng không mấy vui vẻ nhưng trước sự cám dỗ của đan dược, nó vẫn phải chấp nhận.

Hang ngầm càng đi càng sâu xuống lòng đất, bầu không khí cũng theo đó mà trở nên buốt giá. Hơi thở của Lưu Phong thoát ra đã hóa thành những luồng khói trắng xóa. Vách đá hai bên bắt đầu phủ một lớp băng mỏng lấp lánh, linh khí mang thuộc tính hàn ngày một nồng đậm hơn. Con Hắc Nhai Ngạc rõ ràng cực kỳ bài xích nơi lạnh lẽo này, bước chân của nó chậm hẳn lại, thỉnh thoảng lại dừng lại dò xét xung quanh, chiếc đuôi to bản quét qua quét lại đầy vẻ bất an. Thế nhưng vì phần thưởng phía trước, nó vẫn cắn răng bước tiếp.

Cuối cùng, sau khi lách qua một khúc cua hẹp đến mức phải đi nghiêng người, trước mắt hai bên bỗng chốc mở ra một khoảng không gian rộng lớn. Trần hang cao hơn mười trượng, vách đá xung quanh được bao phủ bởi những khối băng tinh trong suốt tựa pha lê. Ngay tại vị trí trung tâm của khoảng đất trống ấy, một gốc linh thảo kiêu hãnh đang vươn mình sinh trưởng. Cánh hoa của nó trắng muốt như tuyết đầu mùa, nhụy hoa màu xanh lam tỏa ra luồng hàn quang mờ ảo, toàn thân không ngừng phát tán ra luồng linh khí hàn tính tinh khiết đến tột độ, lạnh đến mức khiến lớp băng xung quanh dày hơn hẳn những nơi khác.

Hàn Nguyệt Đan Tâm Thảo!

Lưu Phong đứng sững tại chỗ, ánh mắt chăm chú nhìn vào gốc linh thảo kỳ diệu kia. Cuối cùng cũng đã tìm thấy rồi.

Hắn không hề hấp tấp mà cẩn thận quan sát bốn phía xung quanh, xác nhận không có yêu thú thủ hộ, không có trận pháp ẩn giấu, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào. Thứ duy nhất ngự trị nơi đây chính là cái lạnh, một cái lạnh thấu xương tủy khiến linh lực luân chuyển trong kinh mạch của hắn cũng phải chậm đi vài phần. Lưu Phong vội vàng vận chuyển linh lực hộ thể, thi triển Lăng Ba Vi Bộ nhẹ nhàng tiến lên phía trước. Mỗi một bước đi của hắn đều vô cùng chuẩn xác và nhẹ nhõm, hoàn toàn không để lại bất kỳ dấu vết nào trên lớp băng mỏng dưới chân.

Đến sát bên cạnh, hắn cúi người, rút đoản đao ra và kiên nhẫn đào sâu quanh gốc. Bộ rễ của linh thảo cắm rất sâu vào khe đá, từng sợi rễ nhỏ đều tỏa ra luồng hàn khí buốt giá khiến mười đầu ngón tay hắn tê dại đi vì lạnh. Hắn vẫn không hề dừng tay, từng nhát dao hạ xuống vô cùng chuẩn xác, tỉ mỉ cho đến khi toàn bộ gốc rễ được tách ra một cách nguyên vẹn nhất.

Hắn nhanh tay lấy ra một chiếc hộp ngọc từ trong túi trữ vật, cẩn thận đặt Hàn Nguyệt Đan Tâm Thảo vào bên trong rồi nhẹ nhàng niêm phong hộp ngọc lại bằng linh lực. Mọi việc hoàn tất.

Lưu Phong thở hắt ra một hơi dài đầy nhẹ nhõm. Hắn quay đầu nhìn con Hắc Nhai Ngạc đang co rúm người né tránh vùng băng giá ở phía ngoài, gương mặt nó hiện rõ vẻ khổ sở vì lạnh. Hắn lật tay lấy ra một viên đan dược cấp một, búng ngón tay ném chuẩn xác vào khuôn miệng đang hé mở của nó:

"Đây là phần thưởng của ngươi, ăn đi."

Hắc Nhai Ngạc ngoạm lấy viên đan dược rồi nuốt chửng vào bụng, cặp mắt vàng đục lập tức sáng bừng lên hân hoan. Chiếc đuôi dài của nó khẽ quét nhẹ trên mặt đất, đây là biểu hiện hài lòng vô cùng hiếm hoi của loài bò sát hung tợn này.

Lưu Phong thầm nghĩ trong lòng: Sư phụ, đệ tử rốt cuộc đã không phụ sự ủy thác của người.

Cùng lúc đó, tại một gò đất trống rải rác đá cuội cách nơi của Lưu Phong hơn mười dặm đường, Tạ Trường Không đang đứng lặng như một pho tượng giữa rừng cây rậm rạp. Tay phải hắn đặt hờ trên chuôi kiếm, ánh mắt lạnh lùng như băng sương nhìn thẳng về phía trước. Cách hắn không xa, một cây linh thảo đang lay động giữa khe đá, thân cây có màu đen tím dịu vợi, những chiếc lá mỏng manh tựa như cánh bướm đêm, tỏa ra một thứ hương thơm ngọt ngào đến mức khiến người ta có cảm giác đầu óc hơi choáng váng. Đó chính là U Minh Thảo, một loại độc thảo đạt cấp ba vô cùng quý hiếm.

Thế nhưng, hắn không phải là kẻ duy nhất phát hiện ra báu vật này.

"Tạ công tử..."

Một giọng nói mềm mại, êm tai tựa chim oanh hót khẽ vang lên từ phía sau lưng hắn. Bạch Linh Nhi chậm rãi bước ra từ bóng râm của một gốc cổ thụ, nàng vận một bộ y phục trắng muốt không một vết bụi, gương mặt kiều diễm mang theo nụ cười dịu dàng quen thuộc. Phía sau nàng, Tuyết Nhi, nữ đệ tử luôn đồng hành cùng nàng, cũng lặng lẽ lộ diện, đôi tay đã sẵn sàng đặt trên túi độc châm bên hông.

Bạch Linh Nhi khẽ nghiêng đầu, cặp mắt trong veo như làn nước thu nhìn thẳng vào Tạ Trường Không:

"Thiếp thân đã cực khổ tìm kiếm cây U Minh Thảo này suốt hai ngày qua. Không biết công tử có thể nới tay, nhường lại cho thiếp thân được chăng?"

Tạ Trường Không nhìn nàng một lượt rồi lại liếc mắt nhìn về phía độc thảo cấp ba kia. Thật đáng tiếc, nếu là thứ khác thì hắn đã có thể nhường, nhưng thứ này thì khác. Hắn khẽ lắc đầu:

"Ta cũng cần."

Ba chữ ngắn gọn, dứt khoát, hoàn toàn không có thêm bất kỳ lời giải thích thừa thãi nào.

Nụ cười trên gương mặt kiều diễm của Bạch Linh Nhi khẽ cứng đờ, vơi đi vài phần. Tuy nhiên nàng không hề nổi giận, chỉ nhẹ nhàng buông một tiếng thở dài đầy tiếc nuối:

"Nếu đã như vậy... thiếp thân đành phải mạo phạm công tử rồi."

Dứt lời, tay nàng khẽ vung lên. Ba bông hoa màu đen tím từ trong ống tay áo rộng rãi bay vút ra, xoay tròn tít trong không trung rồi đồng loạt nổ tung, tỏa ra một làn hương thơm ngọt ngào gấp mười lần lúc trước. Thứ hương độc này chỉ cần hít phải một ngụm nhỏ cũng đủ để khiến thần kinh của một tu sĩ Luyện Khí cảnh bị tê liệt hoàn toàn trong vài nhịp thở.

Tạ Trường Không lập tức rút kiếm khỏi vỏ.

Vút! Một đạo kiếm khí trắng bạc tựa như dải ngân hà quét ngang qua không trung, ba bông hoa độc lập tức bị chém thành muôn vàn bụi phấn li ti.

Thế nhưng luồng bụi phấn kia không hề rơi xuống đất mà nương theo làn gió bay thẳng về phía hắn, bám chặt lên làn da tay và cổ tay hắn. Cảm giác tê rát nhè nhẹ lập tức truyền đến. Tạ Trường Không hơi nhíu mày, vung mạnh tay áo một cái. Linh lực trong cơ thể bùng phát dữ dội, hóa thành một luồng kình phong cuốn phăng toàn bộ bụi phấn độc bay ngược trở lại phía đối diện. Hắn sải bước tiến lên, không thèm nói thêm một câu nào, cúi người dứt khoát hái lấy cây U Minh Thảo rồi bỏ vào túi trữ vật của mình. Mọi sự hoàn tất trong nháy mắt.

Bạch Linh Nhi đứng yên tại chỗ quan sát toàn bộ quá trình, gương mặt xinh đẹp không giấu nổi vẻ khó coi cực hạn. Thế nhưng nàng không tiếp tục ra tay nữa. Nàng thừa hiểu rõ thực lực của đối phương qua một chiêu thăm dò vừa rồi, nếu còn tiếp tục dây dưa thì kẻ chịu thiệt thòi chỉ có thể là bản thân nàng.

"Lần sau nếu có cơ duyên gặp lại, thiếp thân nhất định sẽ mời công tử nếm thử loại độc dược mới luyện chế của ta."

Tuyết Nhi ở bên cạnh cũng hậm hực phụ họa thêm:

"Sư tỷ, hà cớ gì phải lãng phí lời nói với loại người thô lỗ như hắn."

Tạ Trường Không hoàn toàn ngó lơ lời nói của hai người, hắn cũng không thèm quay đầu lại nhìn lấy một cái, thân hình hóa thành một đạo lưu quang sắc bén rồi biến mất hút sau rặng cây rậm rạp. Bạch Linh Nhi nhìn theo hướng hắn rời đi, khóe môi khẽ giật giật vài cái, rồi mới quay sang nắm lấy tay của Tuyết Nhi:

"Chúng ta đi."

Giữa trưa ngày thứ chín, ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu xuống đầm lầy khiến hơi nước bốc lên mù mịt, bầu không khí trở nên vô cùng ngột ngạt và bức bối. Lưu Phong ngồi trên lưng Hắc Nhai Ngạc băng qua một cánh rừng thưa thớt. Hắn đang thầm tính toán xem nên di chuyển theo hướng nào để thu hoạch thêm thật nhiều linh dược trước khi cánh cổng di tích đóng lại, thì con cá sấu dưới chân đột ngột dừng bước. Nó ngẩng cao cái đầu xù xì, chiếc mũi không ngừng khịt khịt hít hà bầu không khí xung quanh.

Lưu Phong nhíu mày hỏi:

"Có chuyện gì sao?"

Hắc Nhai Ngạc dĩ nhiên không thể mở miệng trả lời hắn, thế nhưng chiếc đuôi dài của nó lại không ngừng quất qua quất lại đầy vẻ phấn khích. Bốn chiếc chân ngắn bắt đầu di chuyển với tốc độ nhanh hơn hẳn, hướng thẳng về phía một gốc cổ thụ khổng lồ gần đó. Lưu Phong ngẩng đầu nhìn lên cao, trên một cành cây lớn ở độ cao hơn mười trượng có treo một tổ ong khổng lồ, kích thước của nó to ngang ngửa một chiếc thuyền nhỏ. Bề mặt tổ ong được bao phủ bởi một lớp sáp màu vàng óng ánh, tỏa ra hương thơm ngọt lịm xen lẫn luồng linh khí mờ nhạt. Đó chính là tổ của loài Ngọc Lộ Linh Phong, mật của chúng là nguyên liệu thượng hạng để luyện đan hoặc có thể trực tiếp dùng để hấp thu tăng cường tu vi.

Hắc Nhai Ngạc lúc này đã không kiềm chế nổi mà bắt đầu dùng cái đầu cứng ngắc của mình húc mạnh vào thân cây cổ thụ. Lưu Phong vội vàng vỗ mạnh lên đầu nó cảnh cáo:

"Dừng lại! Hành động lỗ mãng như vậy chỉ tổ rước họa vào thân thôi."

Con cá sấu tuy dừng lại nhưng cặp mắt vàng đục vẫn dán chặt vào tổ ong thèm thuồng. Lưu Phong khẽ thở dài đầy bất lực. Hắn quan sát xung quanh một lượt rồi thu gom một đống lá mục khô héo, dùng linh lực châm lửa tạo ra một làn khói đặc dày đặc. Làn khói đen kịt chầm chậm bay lên cao, bao phủ hoàn toàn tổ ong khổng lồ kia. Đàn Ngọc Lộ Linh Phong bắt đầu bay loạn xạ ra ngoài, vo ve inh ỏi cả một góc rừng, nhưng dưới sự tác động của làn khói đặc, chuyển động của chúng trở nên vô cùng chậm chạp và mất đi phương hướng.

"Được rồi, húc đi!"

Nhận được mệnh lệnh, Hắc Nhai Ngạc không chần chừ thêm một khắc nào. Thân hình khổng lồ của nó lao vút lên phía trước, dùng cái đầu cứng như sắt húc một cú cực mạnh vào thân cây cổ thụ.

"Rầm!"

Cả cây cổ thụ rung chuyển dữ dội như muốn bật rễ. Tổ ong khổng lồ mất đà rơi thẳng xuống đất vỡ tan tành, dòng mật ngọt màu vàng óng ánh chảy tràn lan khắp nơi trên mặt đất. Hắc Nhai Ngạc lập tức lao vào liếm láp đầy thỏa mãn. Thế nhưng đàn ong cũng nhanh chóng phản công một cách điên cuồng. Hàng trăm con Ngọc Lộ Linh Phong to bằng ngón tay cái, mang theo những chiếc kim độc sáng loáng đồng loạt lao xuống từ trên cao, chúng điên cuồng đốt vào mõm, vào mắt và vào những kẽ vảy mềm mại của con cá sấu. Hắc Nhai Ngạc gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, lập tức quay đầu tháo chạy thục mạng.

Lưu Phong đã sớm thi triển Lăng Ba Vi Bộ lùi ra xa từ trước, đôi tay nhanh nhẹn hứng lấy một lượng mật ong tinh khiết vào trong chiếc bình ngọc nhỏ. Thế nhưng đàn Ngọc Lộ Linh Phong vẫn không chịu buông tha, một bộ phận hung hãn quay sang truy đuổi hắn. Cả người lẫn thú cùng lúc lao nhanh về phía con suối gần đó nhất.

"Ùm!"

Hai bóng dáng, một lớn một nhỏ, đồng thời lao mình xuống làn nước suối mát lạnh. Đàn Ngọc Lộ Linh Phong bay vo ve vòng quanh mặt nước một lúc lâu, không tìm thấy mục tiêu mới chịu tản đi nơi khác.

Lưu Phong ngoi đầu lên khỏi mặt nước, không ngừng thở dốc. Ở ngay bên cạnh hắn, Hắc Nhai Ngạc cũng chầm chậm nổi lên, cái mõm của nó đã bị đốt sưng vù lên mấy chỗ trông vô cùng hài hước, cặp mắt vàng đục nhìn hắn đầy oán hận. Lưu Phong nhìn bộ dạng thảm hại của nó mà không nhịn được cười:

"Tự ngươi thèm ăn mật ong cơ mà, giờ lại quay sang trách ta sao? Đúng là con súc sinh không biết lý lẽ."

Nói đoạn, hắn đổ một ít mật ong thơm lừng ra lòng bàn tay rồi đưa về phía nó. Hắc Nhai Ngạc ngoảnh mặt đi chỗ khác, ra vẻ hờn dỗi không thèm nhìn. Thế nhưng chỉ được vài nhịp thở ngắn ngủi, nó lại lén lút quay đầu lại, há cái mõm rộng ngoạm sạch số mật ong trong tay hắn một cách ngon lành.

Bóng chiều tà ngày thứ chín khẽ xiên qua các kẽ lá, nhuộm một màu vàng nhạt lên vạt rừng già. Lưu Phong phát hiện ra một khu đất trống có rất nhiều linh thảo cấp hai mọc xen kẽ nhau thành từng cụm nhỏ rải rác quanh một hồ nước nhỏ xinh đẹp. Linh khí nơi đây vô cùng dồi dào, đất đai màu mỡ, rõ ràng là một mạch đất sinh trưởng linh dược tự nhiên. Hắn bước xuống khỏi lưng Hắc Nhai Ngạc, bắt đầu cẩn thận thu hoạch.

Gốc thứ nhất, gốc thứ hai, rồi gốc thứ ba. Vừa mới đào xong gốc linh thảo thứ tư, từ phía sau lưng hắn bỗng truyền đến những tiếng bước chân nặng nề, dồn dập.

"Tên nhóc kia!"

Lưu Phong quay đầu lại nhìn. Xuất hiện trước mắt hắn là ba đệ tử của Cự Linh Môn với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, gương mặt đầy vẻ hung tợn, trên tay lăm lăm những món trọng binh khí như trọng chùy và đại phủ. Tên dẫn đầu cao gần hai trượng, ánh mắt nhìn Lưu Phong đầy khinh bỉ tựa như đang nhìn một con mồi yếu ớt:

"Chỗ linh dược này đã thuộc về bọn ta rồi, khôn hồn thì cút ngay!"

Lưu Phong nhìn lướt qua ba người bọn họ, rồi lại cúi nhìn túi trữ vật đã thu hoạch được bốn gốc linh thảo của mình. Hắn thực lòng không muốn động thủ vào lúc này. Thế nhưng con Hắc Nhai Ngạc lại hoàn toàn không cho hắn cơ hội để thương lượng. Con cá sấu vốn đang nằm im lìm dưới nước bỗng nhiên rống lên một tiếng, lao vút lên bờ ngoạm thẳng vào bắp chân của tên đệ tử dẫn đầu.

"Á!!!"

Tên đệ tử Cự Linh Môn hét thảm một tiếng, vội vàng vung chiếc trọng chùy khổng lồ trên tay xuống đầu con cá sấu. Hắc Nhai Ngạc nhanh nhẹn nhả chân ra rồi lùi lại né tránh, nhưng cú táp vừa rồi đã đủ để khiến đối phương mất đi thăng bằng, lảo đảo ngã khuỵu. Hai tên đồng bọn còn lại thấy vậy lập tức xông lên hỗ trợ.

Lưu Phong lúc này không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu. Hắn lập tức vận chuyển Lăng Ba Vi Bộ, thân ảnh tựa như một làn khói mỏng lướt sang bên cạnh, đồng thời lật tay phóng ra ba cây Hàn Tinh Phi Châm xé gió lao đi.

"Phập! Phập!"

Hai cây phi châm chuẩn xác găm vào bả vai của tên thứ hai khiến nửa thân người hắn lập tức tê dại. Tên thứ ba tuy nhanh chân né tránh được luồng phi châm độc nhưng lại bị chiếc đuôi to bản của Hắc Nhai Ngạc quét trúng chân, ngã sấp mặt xuống đất.

Trận chiến diễn ra chóng vánh chưa đầy hai mươi nhịp thở. Ba tên đệ tử Cự Linh Môn kẻ thì bị cắn rách bắp chân chảy máu đầm đìa, kẻ thì trúng phi châm tê liệt nửa người, kẻ còn lại bị con cá sấu khổng lồ đè chặt dưới đất, cuối cùng chỉ biết chật vật dìu nhau tháo chạy trối chết vào sâu trong rừng.

"Tên nhóc kia, lần sau gặp lại bọn ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!"

Lưu Phong đứng lặng nhìn bóng dáng bọn họ khuất hẳn sau rặng cây, rồi quay sang nhìn con Hắc Nhai Ngạc. Con cá sấu lúc này đang bận rộn nhai nuốt một chiếc túi nhỏ rơi ra từ người bọn kia, bên trong có chứa vài miếng thịt khô của yêu thú. Nó đã tự tìm được chiến lợi phẩm cho riêng mình mà không cần hắn phải ban thưởng.

Lưu Phong lặng lẽ thu hoạch nốt số linh thảo cấp hai còn lại trên mặt đất. Con cá sấu này hiện tại ngoan ngoãn nghe lời hắn chỉ vì hắn có đan dược cấp cho nó, giữa đôi bên tồn tại mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau. Thế nhưng nếu có một ngày hắn trở nên suy yếu, không còn giá trị gì để ban phát nữa, nó chắc chắn sẽ không ngần ngại quay lại cắn chết hắn. Thế nhưng, chính cái sự nguy hiểm và thực tế tàn khốc ấy lại khiến hắn cảm thấy vô cùng thú vị.

Cùng lúc đó, tại vùng núi đá hiểm trở phía tây của di tích, bóng chiều đã đổ dài nhuộm đỏ những vách đá xám xịt. Hổ Bạt đứng sừng sững trước một cửa hang động lớn, toàn thân hắn phủ đầy bụi đá hòa lẫn với những vệt máu đã khô cứng. Thanh đại phủ trên tay hắn vẫn còn đang nhỏ giọt máu đen ngòm của con Huyền Thạch Tê. Xác của con yêu thú đạt cấp hai viên mãn kia lúc này đang nằm bất động ở phía sau lưng hắn, cái đầu khổng lồ đã bị chẻ làm đôi đầy dã man.

Hổ Bạt không thèm quay đầu lại nhìn lấy một cái. Hắn sải bước tiến vào sâu trong hang động, thô bạo đạp tung từng đống đổ nát, lật tung những tảng đá lớn chắn đường. Mồ hôi trên người hắn chảy ròng ròng nhưng cặp mắt lại sáng rực lên như ngọn lửa hoang dại.

Cuối cùng, ở bên dưới một phiến đá phẳng lì, hắn đã tìm thấy thứ mình muốn. Đó là một tấm da thú được cuộn tròn cẩn thận, bề mặt bên trên khắc đầy những dòng văn tự cổ xưa đang không ngừng tỏa ra một luồng khí huyết vô cùng nồng đậm. Hổ Bạt vội vàng mở ra xem:

"Cự Linh Thần Lực Quyết, công pháp luyện thể thuộc Hoàng cấp đỉnh phong, chuyên tăng cường sức mạnh cơ bắp!"

Hắn ngửa mặt lên trời cười lớn một cách vô cùng sảng khoái. Tiếng cười cuồng vọng vang vọng khắp hang động đá, chấn động đến mức khiến những mảnh đá vụn trên trần hang rơi lả tả xuống đất:

"Ha ha ha ha! Cuối cùng lão tử cũng đã tìm thấy nó rồi!"

Thanh đại phủ được hắn cắm mạnh xuống đất, Hổ Bạt ngồi bệt xuống ngay tại chỗ, hai tay ôm chặt lấy tấm da thú vào lòng như sợ có kẻ cướp mất. Chuyến hành trình vào di tích này của hắn, xem ra quả thực vô cùng xứng đáng.

Hoàng hôn ngày thứ chín chầm chậm buông xuống. Mặt trời dần khuất sau những rặng núi xa xôi, để lại trên bầu trời một mảng mây hồng rực rỡ như lửa cháy. Lưu Phong ngồi thong dong trên lưng Hắc Nhai Ngạc, khẽ nhẩm tính lại toàn bộ thu hoạch của mình trong cả ngày hôm nay: Một gốc Hàn Nguyệt Đan Tâm Thảo quý giá, một lượng lớn linh thảo cấp một và cấp hai, cùng một bình mật ong linh dược thượng hạng. Hắn khẽ mỉm cười, lật tay lấy ra một viên đan dược cấp một từ trong túi trữ vật rồi ném cho con cá sấu dưới chân:

"Hôm nay ngươi đã làm rất tốt, đây là phần thưởng xứng đáng của ngươi."

Hắc Nhai Ngạc đớp lấy viên đan dược rồi nuốt chửng một cách ngon lành, cái đuôi dài khẽ vẫy vẫy đầy phấn khích, thế nhưng cặp mắt vàng đục của nó vẫn giữ nguyên vẻ tính toán lạnh lùng quen thuộc.

Lưu Phong ngước mắt nhìn về phía đường chân trời xa xăm, nơi ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần lịm tắt. Chỉ còn một ngày cuối cùng nữa thôi, di tích cổ này sẽ chính thức đóng cửa. Hắn đưa tay sờ nhẹ lên túi trữ vật bên hông, lần lượt kiểm kê lại mọi thứ trong đầu: Hàn Nguyệt Đan Tâm Thảo đã có trong tay, thân pháp Lăng Ba Vi Bộ đã được luyện thành thục, một con yêu thú Hắc Nhai Ngạc cấp hai đỉnh phong làm đồng minh tạm thời, cùng với một lượng lớn linh dược cấp một và cấp hai béo bở.

Lưu Phong khẽ nhếch môi, thầm nghĩ trong lòng:

"Chuyến hành trình này, xem ra không tệ chút nào."