Lưu Phong lần theo chỉ dẫn trên bia đá tìm đến một khoảng đất trống giữa đại ngàn, thế nhưng đập vào mắt hắn lại là một khung cảnh hỗn tạp. Hàng chục đệ tử các tông phái đã tụ tập kín quanh khu vực được đánh dấu, ánh mắt kẻ nào kẻ nấy đều đổ dồn về một điểm. Kẻ chen người lấn, tiếng cãi vã oang oang vang lên không ngớt, thậm chí vài tên đã thiếu kiềm chế mà lao vào động thủ. Song, có lẽ vì chịu sự kiêng dè trước bao con mắt đang đổ dồn vào, chưa có ai dám hạ thủ độc ác. Kẻ đổ máu có vài người, kẻ gãy xương có vài tên, nhưng tột cùng vẫn chưa đến mức phế đi tu vi hay đoạt mạng lẫn nhau.
Lưu Phong đứng quan sát một hồi rồi khẽ lắc đầu. Cơ chế vận hành nơi đây xem ra vô cùng giản đơn: bia đá chỉ dẫn mọi người đến cùng một địa điểm, ai nhanh tay nhặt được mảnh vỡ thì thuộc về người đó. Kẻ đạt ánh sáng trắng biết đâu lại may mắn nhặt được mảnh tím, còn kẻ đạt ánh sáng tím có khi đen đủi chỉ vớ được mảnh trắng. Hết thảy đều phụ thuộc vào hai chữ vận may. Bản thân hắn vốn chẳng mặn mà với trò đỏ đen ấy. Thân là một luyện đan sư, linh thảo trăm năm mới là thứ chân ái khiến hắn rung động. Thế là hắn dứt khoát quay lưng bỏ đi, độc hành hướng về những thâm sơn cùng cốc hoang vắng.
Đi mãi, đi mãi, cánh rừng già thưa thớt dần, nhường chỗ cho một vùng đầm lầy ẩm thấp quanh năm, nước đọng thành vũng xen lẫn những bãi bùn lầy đen kịt. Lưu Phong cẩn trọng đặt từng bước chân, thế nhưng khi tấm khiên phòng bị còn chưa kịp dựng lên, từ sâu dưới làn nước đục ngầu, một bóng đen khổng lồ đã rẽ nước lao vút lên. Đó là một con Hắc Nhai Ngạc đạt cấp hai đỉnh phong, loài sát thủ đầm lầy khét tiếng với ngón đòn ẩn mình dưới lớp bùn sâu, kiên nhẫn chờ đợi con mồi lơ là để tung cú vồ chí mạng. Hàm răng sắc nhọn như răng cưa ngoạm mạnh về phía hắn, suýt soát trong gang tấc đã cắn đứt cẳng chân hắn.
Lưu Phong kinh hãi thất sắc, vội vàng vận chuyển Thủy Nguyệt Bộ. Thân hình hắn lắc lư, nhịp nhàng như bóng trăng soi đáy nước, hiểm hóc né được cú táp đầu tiên. Hắn vừa cắm đầu chạy thục mạng vừa thầm rủa trong lòng, chẳng hiểu con cá sấu này ăn nhầm phải thứ thần dược gì mà hung hãn đến độ điên cuồng như vậy. Nhưng tình thế ngàn cân treo sợi tóc không cho phép hắn than vãn, chỉ biết vắt chân lên cổ mà chạy. Con Hắc Nhai Ngạc bám sát nút phía sau, cứ mỗi lần nó rướn người lao lên là một lần Lưu Phong chạm trán tử thần. Nhờ bộ pháp Thủy Nguyệt Bộ đã được trui rèn thuần thục, hắn may mắn né được vài đòn hiểm, song trước sự chênh lệch tu vi quá lớn, khoảng cách giữa hai bên vẫn cứ thế thu hẹp dần.
Trong cơn hoảng loạn mất phương hướng, bước chân hắn dạt đến bờ một dòng thác lớn. Phía dưới là vực sâu hun hút không thấy đáy, dòng nước đổ xuống ầm ầm tung bọt trắng xóa, hơi nước bốc lên mờ mịt. Nhảy vực chắc chắn là chết, hắn đã từng trải qua một lần rồi, chẳng dại gì mà muốn nếm mùi xuyên không thêm lần nữa. Nhưng nhảy thác thì lại khác, dòng nước xiết phía dưới sẽ giảm bớt lực rơi, cùng lắm chỉ khiến hắn choáng váng đầu óc chứ không đến mức mất mạng.
Không còn đường lui, Lưu Phong nhắm mắt nhảy xuống.
Dòng nước xiết lập tức nuốt chửng lấy thân hình gầy gò của hắn, cuốn phăng vào lòng vực sâu. Hắn thả lỏng toàn bộ cơ thể, phó mặc cho số phận theo dòng nước trôi dạt, đôi mắt ngước nhìn bầu trời đầy mây xám, lòng chợt dâng lên một nỗi mệt mỏi khôn nguôi. Cuối cùng, dòng chảy ngầm từ thác đổ đưa hắn trôi dạt vào một hang động tối om, dẫn sâu vào trong lòng núi.
Hang động này uốn lượn như một mê cung, lối đi quanh co, khuất khúc, càng đi sâu vào trong càng cảm nhận rõ cái lạnh thấu xương tủy. Lưu Phong lấy viên linh thạch chiếu sáng ra, từng bước dò dẫm đầy thận trọng, trong lòng vẫn nhen nhóm một tia hy vọng mong manh về việc tìm thấy bảo vật. Nơi cuối hang hiện ra một căn thạch thất do bàn tay con người tạo nên. Giường đá, bàn đá, thảy đều đã phủ một lớp bụi mờ và rêu mốc của thời gian. Chẳng có bóng người, chẳng có linh dược, cũng không có bất kỳ món pháp khí nào, chỉ có một căn phòng trống rỗng đến cô tịch.
Lưu Phong không cam lòng chấp nhận thực tại. Hắn ra sức xoay chuyển chiếc giường đá, nhấn thử vào vách tường, gõ vào từng viên gạch, mỗi một động tác đều mang theo hy vọng tràn trề về việc kích hoạt một cơ quan bí mật nào đó. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, tim hắn đập liên hồi hồi hộp chờ đợi. Thế nhưng, hóa ra đó chỉ là một cành cây khô dưới chân bị hắn dẫm gãy. Vận khí của Lưu Phong lúc này nếu có thể hóa thành hình người, chắc hẳn đang đứng ở góc phòng mà ôm bụng cười ngặt nghẽo: một nụ cười vừa thương hại vừa chế giễu, như muốn nói rằng tên nhóc này đã ảo tưởng quá xa vời rồi. Hắn chán nản ngồi phịch xuống đất, tự cười khổ cho cái số phận của mình.
Bỗng nhiên, bầu không khí trong thạch thất đột ngột hạ thấp. Một luồng hàn khí thấu xương từ đâu tràn ra, khiến hơi thở của Lưu Phong vừa thoát ra đã hóa thành làn sương trắng. Từ khe đá sau bức tường, một con Độc Băng Thiềm Thừ chầm chậm nhảy ra. Toàn thân nó phủ một màu xanh đen kịt, đôi mắt đỏ rực như lửa, lớp da sần sùi đầy mụn độc phát ra thứ ánh sáng lập lòe, quanh thân tỏa ra làn luồng lam khí lạnh lẽo đến rợn người.
Hai bên lao vào quần thảo suốt gần một canh giờ đồng hồ. Lưu Phong triệt để vận dụng Thủy Nguyệt Bộ để né tránh đòn hiểm, tìm sơ hở phóng Hàn Tinh Phi Châm bắn thẳng vào mắt con cóc độc. Thừa dịp nó đau đớn lảo đảo, hắn áp sát thân mình, vung đao dứt khoát chém đứt đầu quái thú. Hắn chỉ bị thương nhẹ ở cánh tay, nơi vết độc ăn mòn một mảng da, đau rát như bị lửa thiêu, song chưa phạm vào kinh mạch nên không nguy hại đến tính mạng. Thu hoạch xong xuôi nội đan, độc nang và lớp da dày của con thiềm thừ, hắn đem phần thịt nướng lên ăn tạm cho qua bữa.
Đêm hôm ấy, Lưu Phong quyết định hấp thụ viên nội đan ngay tại hang động. Yêu thú trong di tích vốn chịu sự phong ấn của đại trận vạn năm, tu vi không thể đột phá qua các đời, song trải qua nhiều thế hệ sinh tồn, một số cá thể đã sản sinh ra biến dị. Con Độc Băng Thiềm Thừ này tuy chỉ ở cấp hai sơ kỳ, nhưng viên nội đan của nó lại ẩn chứa một đặc tính cực kỳ hiếm thấy: kháng độc ba thành. Tức là bình thường nếu trúng phải kịch độc chắc chắn phải chết, thì nay độc tố tác động lên cơ thể chỉ còn bảy phần, giữ được một mạng tàn. Lưu Phong tất nhiên chẳng hề hay biết bản thân vừa nhặt được đại vận.
Sau khi luyện hóa xong viên nội đan, linh lực trong đan điền cuồn cuộn dâng lên như thủy triều, giúp hắn từ Luyện Khí tầng sáu trung kỳ đẩy lên tầng sáu viên mãn, chỉ còn một bước nữa là lên tầng bảy sơ kỳ. Một ngụm trọc khí được hắn nhẹ nhàng thở ra. Hắn tự kiểm tra lại bản thân, thấy diện mạo chẳng có gì thay đổi rõ rệt, duy chỉ có cảm giác linh lực trong người sung mãn hơn trước rất nhiều. Sâu trong đan điền dường như có một luồng khí tức mới lạ đang luân chuyển, nhưng với vốn kiến thức tu tiên nghèo nàn của mình, hắn làm sao biết được đó chính là năng lực kháng độc vừa mới được hình thành.
Tu vi rốt cuộc cũng chỉ là một phần bề nổi. Ở cái tu tiên giới cá lớn nuốt cá bé này, giàu có cũng là thực lực, vận khí tốt cũng là thực lực, ngay cả một dung mạo xuất chúng đôi khi cũng được coi là một dạng thực lực. Có kẻ dù cùng cảnh giới nhưng ra bộ pháp là trăm trận trăm bại, lại có kẻ lật ngược thế cờ phút chót chỉ nhờ một viên đan dược nghịch thiên hay một món pháp khí hộ thân. Bởi lẽ, thực lực chân chính vốn chưa bao giờ hiển thị bằng những con số tầng cấp vô tri trong đan điền.
Trước khi sửa soạn rời đi, Lưu Phong vô tình ngước mắt nhìn lên trần thạch thất. Trên vách đá nhẵn nhụi khắc họa những hình vẽ nhân thể vô cùng đơn giản nhưng nối tiếp nhau tạo thành một bộ thân pháp hoàn chỉnh. Ở bức hình cuối cùng có đề một dòng chú thích nhỏ: Lăng Ba Vi Bộ, thân pháp đỉnh cấp Trúc Cơ.
Chỉ mất vỏn vẹn hai canh giờ, hắn đã ghi nhớ nằm lòng toàn bộ lộ tuyến qua các hình vẽ. Vận công luyện tập thử vài lần, hắn phát hiện bản thân hiện tại mới chỉ đạt được một nửa tốc độ và sự linh hoạt mà bộ thân pháp mô tả. Tuy nhiên, đối với cảnh giới Luyện Khí hiện tại, bấy nhiêu đó đã đủ để hắn ngạo thị quần hùng, xem như vô địch thiên hạ. Tầng thứ hai của bộ thân pháp này đòi hỏi gân cốt phải dẻo dai và mạnh mẽ hơn nữa mới gánh vác nổi áp lực vận hành.
Hắn hài lòng bước ra khỏi thạch thất, vừa đi vừa vuốt cằm lẩm bẩm:
"Bậc tiền bối cao nhân nào mà lại có sở thích nằm vẽ công pháp thế này ư? Quái dị thật."
Bởi lẽ tu sĩ khi viết hay truyền dạy công pháp thường sẽ ngồi thiền dùng linh lực khắc hoạ hình ảnh, hiếm khi nào nằm, trừ phi bị trọng thương hấp hối hoặc đang làm chuyện nam nữ hoang ái. Nơi đây lại bày biện một chiếc giường đá chỉn chu, xem ra chủ nhân tiền nhiệm của căn phòng này là một kẻ ưa chuộng sự thoải mái hiếm thấy trong giới tu tiên.
"Đùng!" Một tia sét từ trên trời cao bất ngờ đánh vỡ màn đêm vút xuống, giáng thẳng vào ngay sát chân hắn, giống hệt cái cách mà Chu Đại Phát bị thiên lôi cảnh cáo bên ngoài quảng trường trước đó. Lưu Phong nhảy dựng lên như xác chết sống lại, một tay ôm chân, ngước mắt nhìn trần đá tối đen như mực mà chẳng thấy gì. Chỉ có một ý niệm ngạo nghễ, mơ hồ vọng thẳng vào trong thức hải của hắn: "Ta thích nằm vẽ công pháp thì đã sao?"
Hắn sợ tới mức hồn bay phách lạc, vội vàng chắp tay vái lạy lia lịa, miệng lầm bầm sám hối:
"Tiền bối bớt giận, vãn bối lỡ lời, tiền bối tha lỗi..."
Khi ra khỏi cửa động, Lưu Phong phát hiện con Hắc Nhai Ngạc lúc trước vẫn đang lượn lờ dưới dòng nước xiết, kiên trì chưa chịu bỏ đi. Ánh mắt nó nhìn hắn hằn học đầy thù hận vì để tuột mất con mồi ngon, nhưng sâu trong đó cũng thấp thoáng chút kiêng dè, do dự. Hắn mỉm cười, lật tay lấy ra một viên Tụ Linh Đan hạ phẩm rồi búng tay ném xuống nước. Con cá sấu ngửi thấy mùi dược hương nồng đậm liền quẫy đuôi bơi tới, ngoạm lấy nuốt chửng. Ngay lập tức, tia hung quang thù hận trong mắt nó tiêu tán sạch sành sanh, thay vào đó là cái nhìn đầy tham lam lẫn tò mò.
Lưu Phong lại tiếp tục rút ra một viên nội đan cấp một, phe phẩy trước mặt nó ra hiệu: dẫn ta đi tìm linh dược, ắt sẽ có thưởng. Để chứng tỏ bản thân là người giữ chữ tín, hắn hào phóng ném thẳng viên nội đan cho nó ăn trước. Hắc Nhai Ngạc đớp lấy nuốt gọn vào bụng, sau đó quả nhiên ngoan ngoãn cúi đầu xuống sát mặt nước. Lưu Phong thong dong bước lên đứng vững trên lưng nó, thầm lẩm bẩm trong lòng: Lần trước dùng đan dụ Tứ Trảo Bích Hổ, lần này lại dùng nội đan thuần phục Hắc Nhai Ngạc. Quả nhiên có tài phú trong tay mà không biết cách xài thì đúng là phế vật.
Hắc Nhai Ngạc rẽ nước đưa Lưu Phong tiến sâu vào một vùng đầm lầy bao la rộng lớn. Giữa đầm nổi lên một gò đất khô ráo, phía trên có một cái hang động tối tăm, sâu hoắm. Con cá sấu dừng lại không tiến thêm bước nào nữa, chỉ đứng phục sẵn ở ngoài, đôi mắt ghim chặt vào miệng hang tràn ngập sát khí. Lưu Phong thấy vậy liền hiểu ngay: con yêu thú này đang muốn mượn đao giết người, lợi dụng tay hắn để trừ khử kẻ thù không đội trời chung. Mặt hắn lập tức đen như đít nồi, cảm giác bản thân vậy mà lại bị một con cá sấu lừa gạt. Tuy nhiên phóng lao thì phải theo lao, đã cất công đến tận đây rồi, nếu bỏ về tay trắng thì uổng phí vô ích.
Từ trong hang động, một con Huyền Cước Thiên Ngưu khổng lồ chầm chậm bò ra. Thân mình nó dài hơn trượng, trăm cái chân sắc nhọn tua tủa quào xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân được bao bọc bởi một lớp giáp đen tuyền bóng loáng. Nó chính là kẻ thù truyền kiếp của Hắc Nhai Ngạc, đôi bên tranh giành địa bàn huyết chiến suốt nhiều năm qua.
Lưu Phong nhìn con cá sấu dưới chân, con cá sấu cũng ngước mắt nhìn lại hắn. Hắn thở dài một tiếng bực dọc:
"Ngươi dám lợi dụng ta?"
Con Hắc Nhai Ngạc nghe vậy liền liên tục lắc đầu, bộ dạng trưng ra vẻ vô tội đến tội nghiệp.
Hắn đành bất lực thỏa hiệp:
"Thôi được rồi, đánh thì đánh. Xong việc chia đều chiến lợi phẩm."
Con Huyền Cước Thiên Ngưu gầm lên một tiếng rồi lao tới. Hắc Nhai Ngạc cũng điên cuồng vục tới cắn xé, quật đuôi bão táp. Lưu Phong linh hoạt vận hành Lăng Ba Vi Bộ, thân hình tựa như lướt đi trên sóng nước, nhẹ nhàng luồn lách qua những đòn tấn công bạo liệt của quái thú. Hắn tìm chuẩn thời cơ, phóng Hàn Tinh Phi Châm găm thẳng vào mắt thiên ngưu, rồi nhân lúc nó bị con cá sấu quấn chặt thân mình, hắn áp sát tung ra một đao chí mạng chém mạnh vào khớp giáp yếu hại. Sau gần nửa canh giờ kịch chiến, sự phối hợp ăn ý giữa người và thú đã triệt để hạ gục con Huyền Cước Thiên Ngưu. Lưu Phong chỉ bị xây xát nhẹ ở cánh tay, hoàn toàn không đáng ngại.
Hắn lưu loát mổ bụng Huyền Cước Thiên Ngưu, lấy ra một viên nội đan cấp hai trung kỳ, tuy có chút tàn khuyết nhưng dược lực bên trong vẫn vô cùng dồi dào. Tiếp đó bước vào trong hang, hắn kinh hỉ phát hiện ra hai mươi viên linh thạch trung phẩm thứ mà mỗi viên có giá trị quy đổi bằng cả trăm viên hạ phẩm, đi kèm là vài gốc linh dược cấp cao được con Huyền Cước Thiên Ngưu này tích trữ suốt hàng trăm năm qua để chuẩn bị cho ngày đột phá cảnh giới.
Hắn bắt đầu phân chia chiến lợi phẩm theo đúng giao kèo: ném cho Hắc Nhai Ngạc một viên nội đan yêu thú cấp một cùng một viên Tụ Linh Đan. Con cá sấu đớp lấy nuốt chửng, vui mừng khôn xiết, cái đuôi to bản vẫy đành đạch trên mặt nước.
Lưu Phong một lần nữa đứng vững trên lưng nó, tiếp tục hành trình tìm kiếm linh dược trong đêm tối. Lần này, con Hắc Nhai Ngạc thực sự tâm phục khẩu phục mà hợp tác, không còn chút vẻ gượng ép nào nữa. Hắn nhìn vầng trăng sáng, thầm nghĩ trong lòng: Hóa ra trên con đường tu tiên đầy rẫy hiểm nguy này, có thêm một đồng bạn cũng không phải là chuyện tồi, cho dù đồng bạn đó là một con cá sấu đầm lầy đi chăng nữa.
Hắc Nhai Ngạc lướt đi êm ả trong màn đêm tĩnh mịch, làn nước suối trong vắt phản chiếu ánh trăng bạc long lanh. Lưu Phong ngước nhìn bầu trời đêm khoáng đạt, lồng ngực phập phồng thở ra một hơi nhẹ nhõm. Tu vi tiến cảnh Luyện Khí tầng sáu viên mãn, nắm giữ thân pháp đỉnh cấp Lăng Ba Vi Bộ, dưới chân có một con yêu thú cá sấu làm đồng minh, trong túi trữ vật lại có thêm một mớ tài nguyên béo bở bao gồm hai mươi viên linh thạch trung phẩm, vài gốc linh dược trăm năm cùng viên nội đan của Huyền Cước Thiên Ngưu. Chuyến đi này đối với hắn mà nói, quả thực đại hoạch toàn thắng, không tệ một chút nào.