Chiều ngày thứ mười. Hoàng hôn buông xuống đầm lầy, đỏ loang lổ như máu loãng. Trận văn bốn góc di tích bắt đầu run rẩy, linh khí dần loãng. Sắp đóng cửa.
Một trăm người vào, sáu mươi người ra. Bốn mươi tu sĩ đã hóa thành hư vô. Không phải tất cả đều táng mạng dưới móng vuốt yêu thú. Kẻ bị đồng môn phản bội, kẻ bị cướp đoạt tài nguyên rồi đẩy vào bẫy chết, kẻ lại chẳng kịp bóp nát lệnh bài trước khi cổ họng bị xé toạc.
Bốn đại tông môn, Huyền Kiếm Tông, Vạn Độc Cốc, Cự Linh Môn, Thủy Nguyệt Đao Tông, mỗi nhà tổn thất hơn mười đệ tử. Trong đó, có cả thân truyền đệ tử của các Trưởng lão, những hạt giống được ký thác tương lai tông môn. Họ nằm lại, vĩnh viễn không về.
Bên ngoài quảng trường Thủy Nguyệt Đao Tông, không khí ngưng trệ. Lưu Ảnh Trận Kính vạn trượng lơ lửng giữa trời, hiển thị những tàn ảnh cuối cùng. Các Trưởng lão ngồi trên ghế đá, thần sắc nghiêm nghị. Chẳng cần đếm, liếc mắt liền rõ. Một trưởng lão Huyền Kiếm Tông bỗng im bặt. Đồng môn bên cạnh hỏi, nhưng hắn không đáp. Trưởng lão Vạn Độc Cốc cúi đầu, năm ngón tay trên đùi siết chặt đến trắng bệch.
Thẩm Thụy Vân ngồi trên thủ tọa, phượng mục tĩnh lặng nhìn Trận Kính. Nàng chứng kiến từng thân ảnh đệ tử xuất hiện rồi biến mất, chứng kiến những người đã ngã xuống. Đau xót có, nhưng mặt không đổi sắc. Đại đạo vô tình, khôn sống dại chết, đó là quy luật. Cơ duyên vạn năm luôn bầu bạn cùng hung hiểm. Thiếu một phần bản lĩnh, kém một chút vận khí, cái giá phải trả chính là mạng sống.
Nàng không cam lòng. Nhưng nàng hiểu. Nếu lần này Thủy Nguyệt Đao Tông không liên thủ với ba tông môn kia, một mình độc chiếm di tích, tổn thất chỉ có thể nặng hơn gấp bội. Đệ tử sẽ chết phân nửa, bí cảnh không thể phá đến khu trung tâm, truyền thừa của Thượng cổ Đại năng sẽ tiếp tục chìm vào giấc ngủ vạn năm.
Nhưng lần này, họ đã đi xa nhất. Từ thời nàng còn là đệ tử, các đợt mở bí cảnh đều kết thúc trong thảm bại. Chưa từng có ai chạm đến cốt lõi di tích. Lần này, đám hậu bối đã làm được. Trả giá bằng máu, thu về cơ duyên.
Liễu Như Yên ngồi bên cạnh, liếc nhìn gương mặt bình thản của Tông chủ, trong lòng thầm kinh hãi. Không phải kính sợ tu vi, mà là bái phục tâm cơ nhìn thấu toàn cục của Thẩm Thụy Vân. Đặt mình vào vị trí đó, nàng sẽ bối rối. Nhưng Thẩm Thụy Vân thì khác. Nàng đau lòng. Nhưng là theo cách của một vị quân chủ đã chứng kiến quá nhiều sinh tử. Máu tươi không làm mờ mắt nàng.
Phía xa, đôi mắt của Phương Hắc Hổ híp lại. Gã không nhìn thấy sự vĩ đại, gã chỉ thấy nguy cơ. Thẩm Thụy Vân càng bình tĩnh, chứng tỏ nàng đã có dự liệu từ trước. Gã im lặng, nhưng ý niệm trong đầu bắt đầu xoay chuyển. Gã cần một đường lui.
Trong di tích, sáu mươi tu sĩ còn sống sót quần tụ thành những nhóm nhỏ dưới tán cổ thụ. Tay đã rời chuôi kiếm. Bước cuối cùng, giữ mạng là trên hết. Họ đứng cạnh nhau không phải vì đồng môn tình thâm, mà vì bản năng sinh tồn trước khi truyền tống. Thi thoảng có tiếng cười nói vang lên, nhưng không một ai thực sự thả lỏng.
Dưới gốc cổ thụ rêu phong, Tạ Trường Không đặt trường kiếm ngang gối. Bên cạnh, Bạch Linh Nhi tựa lưng vào thân cây, ngắm nhìn tàn dương. Cả hai không lời.
Tạ Trường Không trầm mặc. Hắn từng xem Vạn Độc Cốc là tà ma ngoại đạo, xem độc công là trò hạ lưu. Nhưng nữ tử bên cạnh nửa điểm cũng không dính chữ "tà". Hắn tự hỏi phải chăng đạo tâm của mình quá ngây thơ. Niềm tin này không dựa vào lý trí, nó đến từ cảm quan. Hắn nhớ về câu hỏi trên bia đá trắng, câu hỏi về đạo lữ. Nếu được chọn lại, đáp án của hắn đã khác.
Bạch Linh Nhi cũng vậy. Nàng sinh trưởng trong vũng bùn độc đạo, nơi lòng người lắt léo hơn vạn độc. Nhưng ở đây, nàng thấy một thế giới khác. Vẫn mưu mô, vẫn phản bội, nhưng nó tinh vi đến tột cùng. Đôi khi không cần dụng độc, chỉ một câu nói, một cái quay lưng đúng lúc là đủ tiễn một vị thiên kiêu vào luân hồi. Độc từ công pháp hay độc từ lòng người, cái nào độc hơn?
Nàng nhìn Tạ Trường Không. Chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng nội tâm đã có chút dao động, gò má khẽ thoáng hồng. Đạo lữ? Khái niệm xa xỉ ấy lần đầu hiện hữu trong thức hải của nàng. Giữa hai người, một sợi nhân duyên hồng tuyến vô hình lặng lẽ thành hình, mỏng manh như tơ nhện vương sương chiều. Chưa phải tình yêu. Chỉ là một sự rung động. Một khả năng.
Cách đó không xa, Hổ Bạt ngồi xếp bằng dưới vách đá. Thương thế rách nát trên cơ thể hắn đã bắt đầu kết vảy do thể chất mạnh mẽ và đan dược phù trợ. Đại phủ cắm bên cạnh, huyết mang đã khô. Tư duy của gã là một đường thẳng: có thực lực là có tất cả. Cái gã thiếu là công pháp bổ trợ, nay đã đạt được Cự Linh Thần Lực Quyết. Vài năm nữa, gã sẽ dùng lực lượng tuyệt đối đạp nát đám thiên kiêu này dưới chân. Viễn cảnh đó khiến gã thống khoái.
Trên mỏm đá cao, Hắc Thiết cô độc đứng nhìn xuống, chiến đao cắm nghiêng. Va chạm thiên kiêu, đoạt được cơ duyên, nhưng bản chất gã không đổi. Có chăng là lòng tham và sự đố kỵ càng thêm rực cháy. Gã nhìn Bạch Linh Nhi đứng cạnh Tạ Trường Không, tâm can như lửa đốt. Gã không cần đạo lữ, gã chỉ cần một món đồ trang trí đắt giá để kẻ khác ngước nhìn. Gã muốn đứng đầu thời đại này, muốn chúng đệ tử phủ phục nịnh bợ. Nhưng cơ duyên chưa đủ, gã thiếu một môn công pháp đỉnh cấp. Không có thì cướp. Cướp không được thì cầu sư phụ. Sư phụ âm hiểm như vậy, chắc chắn còn giấu hàng. Gã cười. Một nụ cười như nắng hạ, nhưng ai nhìn vào cũng thấy lạnh sống lưng.
Giữa quảng trường trung tâm di tích, linh khí bỗng nhiên đại thịnh. Một tấm thạch bi xám xịt, loang lổ vết tuế nguyệt từ từ trồi lên giữa hư không. Đây là bảng xếp hạng của di tích, tổng hợp từ đáp án của các bia đá. Không có hào quang vạn trượng, chỉ có năm cái tên kim mang lập lòe khắc trên mặt đá:
Tạ Trường Không Hắc Thiết Lưu Phong Bạch Linh Nhi Hổ Bạt
Toàn thể thiên kiêu chấn động.
Tạ Trường Không liếc mắt, thần sắc bình thản rồi quay đi. Hắc Thiết nghiến răng ken két, gã không cam lòng khi tên mình đứng chung bảng với một kẻ gác cổng. Bạch Linh Nhi nhướng mày, khóe môi hiện ý cười trêu tức. Hổ Bạt cười lớn, gã đứng cuối nhưng chẳng màng thứ hạng.
Duy chỉ có Lưu Phong đứng sững sờ nhìn vị trí thứ ba. Trong đầu gã chỉ có một câu chửi thề:
"Mẹ nó. Lần này muốn giả heo cũng không được nữa rồi."
Xung quanh xôn xao thành một mảnh. Vô số ánh mắt nghi hoặc vây khốn gã, một cái tên lạ hoắc bỗng nhiên chen chân vào hàng ngũ đỉnh cấp thiên kiêu.
Bên ngoài quảng trường, một lão giả bí ẩn đứng khuất sau đám đông nhìn chằm chằm vào cái tên thứ ba trên Trận Kính.
"Tam linh căn... lọt vào bảng của di tích Nhân Sinh?"
Lão lắc đầu cười nhạt một tiếng rồi xoay người bước đi, không ai chú ý.
Mạn Thanh đứng sau lưng Liễu Như Yên, nhìn hai chữ "Lưu Phong" rực sáng, năm ngón tay siết chặt vạt áo đến biến hình. Hốc mắt nàng đỏ lên, nhưng nàng không khóc. Liễu Như Yên đặt chén trà xuống, khóe môi nhếch lên lộ ra sự ngạo nghễ tuyệt đối. Nàng không nói một lời, nhưng sự đắc ý hiện rõ trên gương mặt.
Chu Đại Phát ở góc quảng trường thì trợn mắt há mồm, sau đó vỗ bụng phệ cười sằng sặc:
"Đệch mợ! Ta biết ngay mà! Lưu sư đệ quả nhiên có đại khí vận!"
Thẩm Thụy Vân bất động thanh sắc. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy hai chữ Lưu Phong, bàn tay đặt trên thành ghế của nàng khẽ siết chặt rồi từ từ giãn ra. Sâu trong phượng mục có tia sáng kỳ dị lướt qua:
"Tiểu tử này... làm được thật."
Giữa lúc đám đông còn đang đại chấn vì thạch bi minh văn, Lưu Phong đã sớm biến mất. Gã túm cổ Hắc Nhai Ngạc lao vút đi, không cho ai kịp hỏi. Thời gian đếm ngược, trận pháp sắp đóng, gã còn một vụ làm ăn cuối cùng.
Cưỡi trên lưng Hắc Nhai Ngạc, gã quét qua đầm lầy, càn quét khe núi, lục tung hang động. Chỉ cần là linh thảo, bất kể phẩm cấp, gã đều không buông tha. Hai mắt gã sáng rực, tâm niệm điên cuồng thúc giục: Một gốc nữa... thêm một gốc nữa...
Hắc Nhai Ngạc sống sáu trăm năm chưa từng thấy nhân loại nào tham lam đến bực này. Tu sĩ khác vào đây chỉ hái những thứ lộ thiên rồi chạy, còn tên này lội bùn sâu, trèo vách đá, thậm chí khe nứt nhỏ bằng bàn tay cũng thò vào móc. Đổi lại, gã làm việc cực kỳ sòng phẳng. Thu hoạch được linh thảo liền chia phần, linh thảo không dùng được liền quy đổi bằng một viên đan dược cấp một.
Hắc Nhai Ngạc tuy mệt đến thè lưỡi nhưng làm việc phi thường hăng hái. Quy tắc sòng phẳng này làm nó rất vừa ý. Có làm mới có ăn. Mà Lưu Phong thì hiểu rõ: ra khỏi cửa này, đời này đừng hòng trở lại. Phải vét sạch đến giọt cuối cùng.
Một người một thú ăn ý phối hợp, vét sạch những ngóc ngách cuối cùng. Cho đến khi túi trữ vật của Lưu Phong căng phồng đến mức không thể nhét nổi một phiến lá, gã mới chịu dừng tay. Hắc Nhai Ngạc nằm ụp xuống vũng bùn thở hồng hộc.
Lưu Phong vỗ vỗ cái túi bên hông, nụ cười rạng rỡ:
"Đủ rồi."
Hắc Nhai Ngạc đột nhiên gầm nhẹ một tiếng, đứng phắt dậy, dùng cái đầu xù xì ngoạm lấy ống tay áo gã, kéo gã rảo bước về phía hang ổ của nó. Lưu Phong ngẩn người, nhưng không do dự, lập tức vội vã bước theo.
Trên mặt đất, trận văn màu bạc đã sáng rực, đan dệt thành những luồng ánh sáng truyền tống. Các tu sĩ khác bắt đầu lục tục tiến vào khu vực trung tâm để chuẩn bị rời đi. Duy chỉ có Lưu Phong là chạy ngược hướng, lao thẳng vào bóng tối của khu rừng già, để lại sau lưng những ánh mắt ngơ ngác và tiếng xì xào chưa kịp tắt.