Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 49: VẠN DẶM ĐỒNG QUY – NHÂN SINH ĐẠO TẬN



Trong góc phế tích im lìm, một tấm bia đá màu vàng khói đột nhiên rung lên bần bật. Mặt bia gợn sóng, loang loáng ngân quang hiện ra một dòng chữ cổ mộc mạc mà sắc bén như đâm thẳng vào tâm khảm người nhìn: "Cố chấp và kiên trì, giống hay khác nhau?"

Xung quanh, đệ tử các tông môn đứng tụ tập thành vòng, ánh mắt dáo dác, xì xào bàn tán. Một tên đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông bước chân lên trước, tự tin cao giọng đáp:

"Khác nhau! Cố chấp là biết sai vẫn làm, gàn dở u muội. Kiên trì là biết đúng nên tiếp tục, là mỹ đức của kẻ tu hành."

Mặt bia khẽ động, một luồng bạch quang nhạt nhẽo bắn ra, kéo theo một viên đan dược hạ phẩm rơi vào lòng bàn tay hắn. Trên bề mặt đá thô ráp, ngay cạnh luồng sáng phần thưởng bỗng loang loáng hiện lên một bức hình mờ ảo đó là một khối khoáng thạch màu vàng hình ngũ giác góc cạnh, phía dưới đính kèm những dòng chữ nhỏ ngoằn ngoèo chỉ rõ phương hướng và thời gian xuất hiện.

Thấy có dị tượng, một đệ tử khác không chịu thua kém, lập tức tiến ra thao thao bất tuyệt hơn ngàn chữ. Hắn đem đủ thứ lý luận từ đạo tâm cho đến ý chí nghịch thiên cải mệnh ra diễn giải. Tiếc thay, bia đá vẫn lạnh lùng, chỉ ban phát một đạo bạch quang vô vị đuổi khách.

Hổ Bạt của Cự Linh Môn gạt đám đông bước tới, thân hình đồ sộ tựa ngọn tháp đen, gãi gãi cái đầu lớn, trầm giọng đáp:

"Giống nhau."

Mặt bia loang loáng hiện chữ: "Vì sao?"

Hổ Bạt tặc lưỡi, thật thà lắc đầu: "Chẳng biết. Nhìn thuận mắt thì bảo giống thôi!" Luồng sáng đổi màu. Lam quang bùng lên, một món linh vật trung phẩm rơi ra.

Hắc Thiết đứng khoanh tay bên cạnh, mắt nhìn chằm chằm vào thanh đao bọc trong vải thô, lạnh lùng mở miệng:

"Là một. Kẻ yếu làm, thế gian gọi là cố chấp. Kẻ mạnh làm, thế gian gọi là kiên trì."

Oanh! Tử quang đại phóng. Phần thưởng thượng phẩm xuất hiện trong sự trầm trồ của đám đông.

Ở một hướng khác, Tạ Trường Không khẽ vuốt dọc sống kiếm sáng loáng, ánh mắt bình thản như nhìn thấu hồng trần, đáp:

"Giống nhau. Khác biệt chỉ nằm ở con mắt của kẻ đứng ngoài đánh giá. Phàm nhân thất bại, người đời cười nhạo là cố chấp. Thiên tài thành công, hậu thế ca tụng là kiên trì. Bản chất việc họ làm, trước sau chưa từng thay đổi."

Nói xong, gã cười lớn một tiếng đầy ngạo nghễ, tà áo trắng bay phần phật. Mặt bia rung động, tử quang một lần nữa bùng lên chói lọi.

Nhưng trong góc khuất sương mù, Lưu Phong lại nhìn dòng chữ trên bia rất lâu. Hắn không cười, không biểu lộ biểu cảm chấn động quá mức, trong lòng chỉ có sự trần trụi của một kẻ từng trải qua hai đời thanh tỉnh. Hắn nhàn nhạt mở miệng: "Giống nhau ở hành động. Khác nhau ở kết quả. Thành công gọi là kiên trì. Thất bại gọi là cố chấp."

Thành vương bại khấu, thế gian này vốn thực dụng và sòng phẳng như vậy.

Uỳnh! Tử quang ngập trời bùng phát, đậm đặc đến mức áp đảo hoàn toàn các tấm bia khác, kèm theo đó là luồng chỉ dẫn rõ ràng để tìm kiếm khối khoáng thạch màu vàng hình ngũ giác.

Bên ngoài di tích, thông qua huyền quang kính, Chu Đại Phát lập tức nhảy dựng lên, tay run bần bật, sắc mặt trắng bệch:

"Hắn... hắn lại được cơ duyên nữa à? Ba lần tử quang liên tiếp rồi đấy! Con mẹ nó, tên này là quái vật phương nào?!"

Giữa rừng sâu sương độc mịt mùng, Bạch Linh Nhi ngồi dựa lưng vào một gốc cây cổ thụ mục nát. Sắc mặt nàng trắng bệch không còn giọt máu, đôi môi vốn hồng nhuận nay tím tái vì trúng phải độc cổ phản phệ. Một tiếng động nhẹ vang lên. Tạ Trường Không bước ra từ bụi rậm, trường kiếm cầm tay, bước chân vững chãi.

Bạch Linh Nhi ngước mắt nhìn nam tử áo trắng, khẽ nở một nụ cười yếu ớt nhưng vẫn giữ nguyên vẻ kiêu ngạo bẩm sinh:

"Kiếm tu các ngươi... không phải tự xưng chính đạo, ghét nhất lũ độc tu hạ lưu như chúng ta sao?"

Tạ Trường Không dừng bước, ánh mắt gã quét qua thân hình chật vật của nàng, bình thản đáp: "Ta chỉ ghét kẻ cố chấp. Còn ngươi... không hề cố chấp."

Gã vẫn nhớ rõ lần tranh đoạt U Minh Thảo trước đó. Nữ tử này vừa thấy thế cục bất lợi, nhận ra không đánh nổi liền lập tức rút lui dứt khoát, không hề cố chấp dây dưa, cũng không để bản thân chịu thiệt. Kẻ biết tiến biết lui, biết quý trọng mạng sống như vậy, đáng để cứu.

Tạ Trường Không lấy ra một viên giải độc đan đắt giá ném xuống, buông một câu gãy gọn:

"Ngươi đáng cứu."

Bạch Linh Nhi cầm viên đan dược trong tay, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng gã. Lần đầu tiên trong đời, ánh mắt nàng nhìn một nam nhân không còn vẻ cậy thế giàu sang, khinh khỉnh hay cao ngạo của một đại tiểu thư Vạn Độc Cốc, mà thay vào đó là một sự phức tạp, tò mò khó tả.

Trong khi đó, Lưu Phong đang tìm kiếm tấm bia tiếp theo. Hắn đem một viên đan dược cấp một cho Hắc Nhai Ngạc, vỗ vỗ cái đầu xù xì của nó: "Biết bia đá ở đâu không? Dẫn đường."

Nuốt chửng một viên đan dược thượng phẩm thế này mà lại dắt mình vào đầm lầy cụt đường, đúng là không nên tin tưởng chỉ số thông minh của một yêu thú cấp thấp. Lưu Phong thở dài một tiếng, nhìn bờ đầm hoang vu, sắc mặt thản nhiên đầy bất lực.

May mắn là ngay cạnh đầm lầy lại có một tấm bia đá màu đỏ như máu đang cắm sâu vào lòng đất. Mặt bia loang loáng hiện lên một câu hỏi duy nhất:

"Thế nào là cảnh giới cao nhất của kiếm đạo?"

Đám kiếm tu xung quanh thay nhau thử sức.

Kẻ đáp "kiếm là sát khí".

Người bảo "kiếm là sinh mệnh" mặt bia bất động, toàn là bạch quang nhạt nhẽo. Một kiếm tu Huyền Kiếm Tông bước lên đáp:

"kiếm là công cụ giết địch", mặt bia mới miễn cưỡng lóe lên lam quang.

Tạ Trường Không lúc này vừa dìu Bạch Linh Nhi đi tới, nhìn lên bia đỏ, không cần suy nghĩ liền đáp:

"Nhân kiếm hợp nhất. Kiếm không còn là kiếm, người không còn là người, người và kiếm hóa thành một thể, vạn vật thiên địa đều có thể là kiếm."

Oanh!

Tử quang đại thịnh. Thực lực kiếm tu thuần túy của gã khiến không ai có thể hoài nghi.

Đến lượt Lưu Phong bước lên. Hắn đứng trước bia đỏ, mặt đơ ra. Bản thân mình là kẻ xuyên không, từ lúc tới thế giới này toàn dùng đao với phi châm ngầm, biết cái thá gì về kiếm đạo? Nhưng cũng may, phim kiếm hiệp kiếp trước mình xem không ít, cứ đem bí kíp ra chém gió xem sao. Hắn tặc lưỡi, đáp bừa câu đầu tiên nảy ra trong đầu:

"Nhân kiếm hợp nhất."

Mặt bia khẽ động, hiện ra dòng chữ: "Giải thích rõ ràng."

Lưu Phong chắp tay sau lưng, làm ra vẻ thâm sâu khó lường: "Ta từng nghe một vị tiền bối tên Trương Tam Phong, người sáng lập Võ Đang phái từng nói: Cảnh giới ban đầu là trong tay có kiếm; cảnh giới tiếp theo là trong lòng có kiếm; nhưng cảnh giới tối cao là quên cả kiếm lẫn lòng, người và kiếm hòa làm một, dĩ nhu khắc cương, thiên địa vạn vật đều có thể là kiếm."

Bia đá đỏ im lặng hồi lâu, dường như đang thẩm thấu một triết lý xa lạ chưa từng xuất hiện ở vị diện này. Mười hơi thở sau, Uỳnh một tiếng, tử quang bùng lên chói lọi phần thưởng thượng phẩm.

Bên ngoài phế tích, Chu Đại Phát trợn tròn mắt, suýt cắn vào lưỡi:

"Vận khí quỷ quái gì thế này! Như vậy mà cũng thông qua được sao?!"

Gã thèm cá cược đến mức ngứa ngáy tay chân, nhưng vì bản thân hoàn toàn mù tịt về kiếm đạo, đành hậm hực từ bỏ ý định.

Càng tiến sâu vào gần tâm di tích, khoảng cách giữa các tông môn càng bị thu hẹp, việc đụng độ sinh tử trở nên hiển nhiên. Tại một thung lũng trống trải, Hổ Bạt của Cự Linh Môn và Hắc Thiết của Thủy Nguyệt Đao Tông vô tình chạm trán. Không một lời thừa thãi, mắt chạm mắt, sát khí bùng phát, hai gã thiên kiêu lập tức lao vào nhau.

"Khai Sơn Chùy!" Hổ Bạt gầm lên một tiếng như sấm dội, cơ bắp toàn thân phồng lên cuồn cuộn, hộ thể hồng mang ngập trời, cây đại chùy nặng ngàn cân bổ xuống, mang theo uy thế muốn đập nát núi đá.

"Kính Nguyệt Đao Ảnh!" Hắc Thiết mặt không cảm xúc, thân hình lay động hóa thành ba đạo tàn ảnh, đao mang lạnh như băng tuyết quét ra, nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp, biến hóa khôn lường.

Uỳnh! Uỳnh!

Mặt đất di tích nổ tung, từng mảng đá lớn văng tứ tán, hai luồng khí thế va chạm dữ dội.

Thấy thiên kiêu phe mình xuất thủ, mười đệ tử Cự Linh Môn và mười đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông đi theo cũng đỏ mắt lao vào nhau. Bên này dùng "Liệt Địa Bộ" khiến mặt đất nứt toác, bên kia vung "Tàn Nguyệt Trảm" chém ngang dọc. Chiêu thức của hai đại tông môn va chạm điên cuồng, máu nhuộm đỏ trường y, thương tích đầy mình.

Sau nửa canh giờ giao tranh kịch liệt, tiếng nổ dần thưa thớt. Hổ Bạt quỳ một gối xuống đất, nôn ra một ngụm máu lớn, lồng ngực xuất hiện ba vết đao sâu hoắm thấy cốt, trọng thương bảy phần, phải có hai đệ tử run rẩy bước tới dìu mới đứng vững được. Hắc Thiết bên kia cũng chẳng khá hơn, đao cắm xuống đất để giữ thăng bằng, sắc mặt tái xanh, xương sườn gãy mấy cái, trọng thương năm phần, đi lại vô cùng vất vả. Đệ tử hai bên nằm la liệt, ai nấy đều mình đầy thương tích.

Cùng lúc đó, đoàn người của Huyền Kiếm Tông và Vạn Độc Cốc cũng trực tiếp tao ngộ. Kiếm khí trùng thiên và độc vụ ngập trời lao vào nhau oanh kích dữ dội. Kiếm khí xé toạc độc trùng, độc trùng gặm nhấm ăn mòn kiếm khí, kịch liệt khôn lường.

Nhưng trận chiến chính tà này lại đột ngột dừng lại. Bởi vì ở lối vào thung lũng, Tạ Trường Không áo trắng loang lổ vết máu đang một tay cầm kiếm, một tay dìu Bạch Linh Nhi sắc mặt nhợt nhạt bước từng bước đi vào. Đệ tử Huyền Kiếm Tông ngơ ngác:

"Sư huynh... người đang cứu thù địch của chúng ta là Vạn Độc Cốc sao?"

Đệ tử Vạn Độc Cốc hoang mang: "Sư tỷ đang bị kiếm tu Huyền Kiếm Tông chế ngự sao?"

Bầu không khí trở nên quỷ dị vô cùng. Hai bên ngừng tay, không phải vì hòa giải, mà vì họ nhận ra, tất cả đã đi đến đích trung tâm của di tích. Bốn tông môn lặng lẽ thu lại binh khí, kiềm chế lẫn nhau, cùng hướng mắt về phía luồng hào quang lung linh đang hiện ra phía trước.

Trước mắt bọn họ là một quảng trường khổng lồ rộng vạn trượng. Giữa quảng trường, một tấm bia đá cổ kính cao chừng một trượng đang lặng lẽ đứng vững. Trên mặt bia, ánh sáng lưu chuyển lung linh đủ màu: tím, lam, vàng, đỏ, lục, trắng... như thể nó là sự tổng hòa, kết tụ của cả chín tấm bia đá rải rác bên ngoài.

Mọi người còn đang ngơ ngác nhìn nhau thì một đạo quang mang từ trong bia bay ra, ngưng tụ thành hình bóng mờ ảo của một nam tử trung niên mặc trường bào. Ông nhìn xuống đám đông bên dưới, chất giọng mang theo vài phần lười biếng, ung dung:

"Cuối cùng cũng có người đi tới được đây. Nơi này gọi là Di Tích Nhân Sinh. Năm xưa ta bế quan dưỡng thương cảm thấy quá mức nhàm chán, bèn thuận tay làm ra cái di tích này cho vui mà thôi. Linh thảo các ngươi tranh giành? Là ta tiện tay trồng. Yêu thú? Tiện tay bắt về canh linh thảo. Công pháp pháp bảo? Đều là rác rưởi ta tiện tay ném vào."

Đám thiên kiêu nghe đến đây, khóe miệng ai nấy đều co giật mạnh. Những thứ họ xem như chí bảo suýt mất mạng để đánh đổi, hóa ra chỉ là đồ "tiện tay" của một đại năng vạn năm trước. "Còn thứ các ngươi tìm kiếm... nếu ai sưu tập đủ ba thứ nguyên liệu từ chỉ dẫn của bia đá, có lẽ đã tự hiểu được cơ duyên dung hợp không gian trữ vật trong đó."

Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua đám đông:

"Tia thần niệm này của ta còn tồn tại được khoảng một canh giờ nữa. Các ngươi có điều gì không hiểu về thế giới tu tiên này, về tu luyện, về trường sinh, về thiên địa... cứ hỏi. Ta sẽ giải thích."

Câu nói vừa dứt, các thiên kiêu lập tức tranh nhau cất tiếng. Kẻ sốt sắng hỏi về phương pháp đột phá bình cảnh, người lo lắng hỏi cách chém trừ tâm ma, kẻ lại hỏi về yếu quyết công pháp. Bóng hình mờ ảo kia đáp từng câu một, giọng điệu tuy lười biếng nhưng cực kỳ chính xác vào trọng tâm câu hỏi.

Lưu Phong không chen chúc vào đám đông. Hắn lặng lẽ đứng ở một góc, chờ cho tiếng ồn ào vơi bớt, bấy giờ mới tiến lên một bước dài, cung kính cúi đầu hành lễ:

"Tiền bối, vãn bối có mấy điều thắc mắc."

Bóng hình Tiên nhân nhìn hắn, khẽ gật đầu: "Hỏi đi."

"Linh khí trong thiên địa này... từ đâu sinh ra? Tu sĩ chúng ta hấp thụ dùng mãi, liệu có ngày cạn kiệt không?" Câu hỏi lạ lùng khiến vài tên đệ tử tông môn bên cạnh khẽ nhíu mày khinh bỉ. Linh khí trời đất dùng mãi không hết là chuyện hiển nhiên, làm gì có thể cạn kiệt được hỏi câu vô tri này làm gì? Nhưng vị tiền bối kia không hề cười nhạo. Ông sâu sắc nhìn Lưu Phong một lát rồi đáp:

"Linh khí không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên mất đi. Bản chất của nó là sự luân chuyển. Tu sĩ hấp thu linh khí để mạnh lên, rồi khi đại hạn đến, thân tử đạo tiêu, toàn bộ linh khí lại hóa tán, trả ngược về cho thiên địa. Nếu tu sĩ khai thác quá mức mà không chịu hoàn trả, linh khí vị diện sẽ ngày càng loãng đi, khiến hậu thế khó lòng tiến xa, nhưng bảo cạn kiệt hẳn thì không bao giờ."

Lưu Phong khẽ gật đầu, khắc sâu từng chữ vào lòng. Bản chất luân chuyển này, sao mà giống định luật bảo toàn ở thế giới cũ đến thế.

Hắn nén xúc động, hỏi tiếp câu thứ hai: "Vậy khi một người chết đi... linh hồn của họ sẽ đi về đâu? Trên đời này thật sự tồn tại luân hồi chuyển thế không?"

Lần này, vị tiền bối im lặng lâu hơn rất nhiều. Ông nhìn thẳng vào mắt Lưu Phong, một lúc sau mới chậm rãi nhả chữ: "Luân hồi quả thực có tồn tại. Nhưng quy tắc thế gian tàn nhẫn, không phải ai cũng có tư cách bước vào luân hồi. Kẻ yếu chết đi, hồn phi phách tán, thần thức tiêu tan thành mây khói, hóa ngược thành linh khí trở về trời đất. Kẻ mạnh, bằng vào tu vi có thể giữ lại một tia thần thức nguyên vẹn để chuyển thế phục sinh hoặc đoạt xá trùng sinh. Còn có những kẻ... mang mệnh cách đặc biệt, tự khắc sẽ có một con đường riêng dành cho họ."

Nói đến đây, ánh mắt vị Tiên nhân lóe lên một tia sáng thâm thúy khó hiểu lướt qua người Lưu Phong, rồi nhanh chóng thu hồi về vẻ bình thường. Lưu Phong khôn ngoan không truy hỏi sâu thêm về mệnh cách, hắn chuyển sang câu hỏi cuối cùng:

"Đan đạo cốt ở việc khống chế dược lực trong lò, trận pháp cốt ở việc bày bố linh lực ngoài không gian. Hai đạo này... liệu có thể dung hợp, kết hợp trực tiếp với nhau được không?"

Vị tiền bối nghe xong thình lình bật cười lớn: "Đan đạo là khống chế linh lực trong lò, trận pháp là điều khiển linh lực trong không gian. Bản chất gốc rễ của chúng vốn dĩ là một! Muốn kết hợp đương nhiên được, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải thấu hiểu cả hai đạo đến tận cùng. Kẻ học hành nửa vời, dính vào chỉ có kết cục nổ lò nát trận, làm gì cũng hỏng."

Lưu Phong thu tay về, cung kính vái dài một lạy : "Đa tạ tiền bối đã rộng lòng chỉ giáo."

Hắn lùi lại từng bước dứt khoát, không hỏi thêm bất cứ lời nào nữa. Bên cạnh, tiếng tranh luận, hỏi đáp của các thiên kiêu vẫn vang lên không ngớt, nhưng Lưu Phong đã không còn để tâm nghe nữa. Hắn lặng lẽ đứng nép mình sau đám đông, ánh mắt sâu thẳm nhìn trân trân vào bóng hình mờ ảo sắp tan biến của vị tiền bối trên cao.

Luân chuyển thiên địa, mạnh được giữ lại, yếu bị đào thải khốc liệt... Quy tắc tu tiên giới này, xét cho cùng, chẳng khác gì quy tắc sinh tồn trần trụi tại tinh cầu khoa học mà mình từng sinh sống. Sự uất ức, lạc lõng trong lòng hắn suốt bấy lâu nay kể từ ngày đặt chân đến thế giới này, hôm nay, rốt cuộc đã vơi đi được vài phần. Hôm nay, hắn cuối cùng cũng tìm được một người để có thể hỏi.