Về đến phòng riêng, hắn cẩn thận đóng chặt cửa phòng rồi mới chậm rãi lấy chiếc túi gấm màu tím từ trong ngực áo ra đặt lên bàn đá. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc túi, nhớ về khoảnh khắc trận văn kiểm tra của tông môn hoàn toàn không phát hiện ra sự tồn tại của nó lại hiện về mồn một. Hắn thử tập trung tinh thần, từ từ đưa một sợi thần thức vào sâu bên trong cấu trúc túi, nhưng không gian bên trong vẫn im lìm và chẳng có bất kỳ dấu hiệu khác lạ nào phát sinh.
Đúng lúc này, một luồng dao động linh lực nhẹ nhàng đột ngột phát ra từ chiếc túi tím, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Một màn ánh sáng tím nhạt từ miệng túi hiện ra rồi nhanh chóng ngưng tụ lại, hóa thành hình dáng của một cô bé nhỏ nhắn. Nó lười biếng ngồi tựa lưng vào mép túi, đôi mắt lim dim chớp chớp như một kẻ vừa mới tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài.
Lưu Phong: "Tỉnh rồi?"
Cô bé đưa đôi mắt to tròn nhìn ngó quanh quẩn một lượt khắp căn phòng nhỏ.
"Ở đây thoải mái hơn hồi trước. Không ngột ngạt."
Nói xong, nó chợt im lặng, đôi mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ như thể đang lắng nghe một thứ thanh âm mơ hồ nào đó từ xa xăm vọng lại. Qua mối liên kết từ ấn ký khế ước đã ký kết, Lưu Phong lập tức cảm nhận được tâm trí của cô bé lúc này đang tập trung cao độ đến đáng sợ.
"Có gì sao?"
Khí linh: "Ta cảm thấy... có thứ gì đó. Ở gần đây. Quen thuộc."
Lưu Phong hoàn toàn không hiểu lời nó nói có ý nghĩa gì, nhưng thấy vẻ mặt ngơ ngác của nó, hắn cũng không có ý định gặng hỏi hay ép buộc nó phải giải thích rõ ràng. Một lúc sau, cô bé bất ngờ ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.
"Ngươi chưa biết tên ta."
Lưu Phong: "Ngươi nhớ tên mình à?"
Khí linh: "Không."
Lưu Phong: "Vậy ta đặt cho ngươi một cái tên."
Nó tò mò nhìn hắn chăm chú. Lưu Phong nhìn mái tóc màu tím xõa ngang vai của nó, lại lướt mắt qua chiếc túi gấm màu tím trên bàn, liền buột miệng đưa ra quyết định.
"Tiểu Nhất."
Khí linh: "Tên gì mà xấu vậy."
Lưu Phong: "Ngươi tự đặt đi."
Nó rơi vào im lặng, hai tay đan vào nhau suy nhìn một hồi lâu rồi lại lắc đầu.
"...Ta không biết đặt tên."
Lưu Phong: "Thì cứ Tiểu Nhất."
Nó không nói gì thêm, tuy sắc mặt vẫn có chút không tình nguyện nhưng rốt cuộc cũng không lên tiếng phản đối nữa.
Lưu Phong: "Khi nào nhớ ra điều gì, nói ta."
Nó ngoan ngoãn gật đầu, sau đó thân ảnh từ từ mờ nhạt dần rồi hoàn toàn thu mình biến mất vào bên trong chiếc túi tím.
Lưu Phong vừa cẩn thận cất chiếc túi tím vào lại vị trí cũ trong ngực áo thì bên ngoài dồn dập vang lên tiếng gõ cửa. Hắn bước ra mở cửa, chỉ thấy một vị thị nữ thân tín của Tông chủ đang cung kính đứng khom người bên ngoài.
Thị nữ: "Tông chủ triệu kiến Lưu sư đệ."
Lưu Phong đứng dậy, lặng lẽ sải bước đi theo sau lưng vị thị nữ kia để tiến về phía chính điện. Trên suốt quãng đường đi, đầu óc hắn không ngừng xoay vần với hàng loạt suy đoán về mục đích của cuộc gặp mặt đột ngột này. Nàng phát hiện hắn xuyên không? Không, không thể, chuyện đó quá mức hoang đường. Nàng biết hắn giấu tài nguyên? Trận văn kiểm tra lúc trước rõ ràng không hề phát hiện ra chiếc túi tím kia. Hắn thở hắt ra một hơi, tự nhủ thầm trong lòng, đến rồi thì biết, lo lắng làm gì.
Đi đến trước cửa điện chủ tọa uy nghiêm, vị thị nữ đột ngột dừng bước chân, nghiêng người làm động tác mời rồi đứng yên tại chỗ, không có ý định tiếp tục đi theo hắn vào bên trong.
Căn phòng không rộng, nhưng trần cao. Các cột đá lớn đứng im lìm hai bên tạo nên một cảm giác trang nghiêm, tĩnh mịch. Nơi này chỉ bài trí đơn giản gồm một bàn đá, một ghế chủ tọa, vài tấm bình phong cổ, khiến bất kỳ ai bước chân vào cũng tự nhiên nảy sinh cảm giác bản thân vô cùng nhỏ bé. Không khí lạnh hơn bên ngoài một chút.
Thẩm Thụy Vân ngồi trên ghế, lưng thẳng, thanh nhã. Nàng không hề lên tiếng phát thoại, đôi mắt phượng trầm tĩnh chỉ lặng lẽ khóa chặt lên thân ảnh của thiếu niên vừa bước vào. Lưu Phong đứng đó, sống lưng thẳng như thương, mắt nhìn thẳng nhưng không nhìn theo kiểu chằm chằm. Cả hai cứ thế rơi vào một khoảng trầm mặc kéo dài đầy ngột ngạt.
Lâu sau, Thẩm Thụy Vân lên tiếng: "Ngươi có gì giấu bổn tọa không?"
Lưu Phong: "Đệ tử không hiểu ý của Tông chủ."
Căn đại điện một lần nữa rơi vào trạng thái tĩnh mịch đến đáng sợ. Lưu Phong thừa biết vị Tông chủ này đang dùng tâm lý chiến để thử thách đạo tâm của mình, hắn âm thầm vận lực, quyết định giữ vững thái độ để không lộ ra bất kỳ sơ hở nào cho đối phương nắm thóp. Thẩm Thụy Vân thấy không thể làm dao động ý chí của hắn liền chủ động đổi chiến thuật, giọng nói đã dịu đi vài phần nhưng lại càng thêm sâu thẳm.
"Bổn tọa đã thấy tên ngươi trên bảng xếp hạng của di tích. Ngươi là người có tu vi thấp nhất, nhưng lại đứng thứ ba. Và bổn tọa cũng đã phát hiện dấu vết của ngươi trong một chuyện khác. Cách ngươi vận dụng linh lực Kim - Mộc để bắn Lưu Ảnh Thạch vào tay bổn tọa. Rất tinh tế. Rất... không thể là một kẻ tầm thường. Ngươi nghĩ bổn tọa nên tin vào may mắn hay tin vào điều gì khác?"
Lưu Phong ngoài mặt vẫn giữ vững thần thái không đổi sắc, nhưng thâm tâm hắn đã dâng lên một trận sóng gió kinh hoàng. Đêm hôm đó, khi lén lút bắn viên đá vào tay nàng, hắn đã nghĩ mình làm rất kín, không ngờ tới vị Tông chủ này từ sớm đã nhận ra toàn bộ hành tung của mình.
"Đệ tử chỉ biết mình đã làm những gì có thể để sống sót."
Thẩm Thụy Vân không lên tiếng phản bác lời giải thích đó, nàng chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can của đối phương.
"Câu trả lời của ngươi trên bia đá... 'Đan là vật chết, người là vật sống'. Đó không phải suy nghĩ của một thiếu niên mười lăm tuổi."
Lưu Phong: "Đệ tử từng rơi xuống vực sâu. Suýt chết. Khi tỉnh dậy, mọi thứ trở nên khác. Những điều trước đây không hiểu, giờ tự nhiên hiểu. Đệ tử không biết giải thích thế nào. Chỉ biết là nó đã xảy ra."
Hắn chọn cách nói thật một nửa về biến cố té vực, còn phần linh hồn xuyên không từ thế giới hiện đại thì hoàn toàn giấu nhẹm đi.
Thẩm Thụy Vân không trả lời ngay. Một lúc sau, nàng mới nhàn nhạt buông một câu ra lệnh.
"Thả lỏng cơ thể."
Lưu Phong không hỏi, hắn thả lỏng. Một luồng thần thức mềm mại từ đầu ngón tay nàng lướt thẳng vào trong kinh mạch của hắn. Nàng cẩn thận điều khiển luồng thần thức quét qua từng ngóc ngách, từng vị trí xương khớp trong cơ thể hắn để kiểm tra. Thân thể hoàn toàn không có nội thương ẩn giấu, căn cơ tu vi cũng cực kỳ vững chắc chứ không hề có dấu hiệu phù phiếm do cắn thuốc.
Khi luồng thần thức di chuyển đến vùng đan điền, nàng lập tức chú ý đến một vòng xoáy màu đen rất nhỏ đang chậm rãi quay đều, liên tục tỏa ra một dạng năng lượng kháng độc khoảng ba thành. Thẩm Thụy Vân tuy nhìn thấy vòng xoáy này nhưng nàng chọn cách giữ im lặng, không có ý định gặng hỏi nguồn gốc cơ duyên của hắn.
Ngay sau đó, luồng thần thức của nàng tiếp tục lướt thẳng lên đại não của Lưu Phong nhằm kiểm tra phần ký ức sâu thẳm nhất. Khi thần thức của Thẩm Thụy Vân lướt qua, những mảnh ký ức của tên gác cổng bản địa hiện ra vô cùng liền mạch: Từ những ngày tháng nghèo khổ lớn lên ở phàm giới, cho đến khi trở thành đệ tử gác cổng bị người ta sỉ nhục, rồi cơ duyên vào nội môn và tiến vào di tích sinh tử.
Toàn bộ quá trình kiểm tra chỉ hiển hiện ký ức của một gã đệ tử phàm giới, hoàn toàn không lưu lại nửa tia vết tích hay dị trạng của một linh hồn ngoại tộc.Thẩm Thụy Vân chậm rãi thu hồi thần thức, nhẹ nhàng thở phào một hơi như trút được gánh nặng trong lòng.
Bầu không khí căng thẳng bao trùm đại điện nãy giờ phút chốc tan biến sạch sẽ, giọng nói của Thẩm Thụy Vân cũng lấy lại sự ôn hòa thường ngày.
Thẩm Thụy Vân: "Bổn tọa không có ý kiểm tra linh hồn của ngươi, ai cũng có bí mật của riêng mình. Nhưng ta buộc phải làm vậy. Sau này ngươi sẽ hiểu."
Thấy cơn khủng hoảng lớn nhất đã trôi qua một cách an toàn, bản tính lươn lẹo của Lưu Phong lập tức trỗi dậy. Hắn nở một nụ cười tinh nghịch, đưa tay lên xoa xoa thái dương vờ như mệt mỏi.
"Không biết Tông chủ có gì đền đáp cho những tổn thương tâm hồn của đệ tử không?"
Thẩm Thụy Vân nghe vậy thì chỉ biết cười khổ nhìn hắn. Nàng lúc nãy ra tay vô cùng nhẹ nhàng, làm sao có thể gây ra tổn thương linh hồn, rõ ràng là cái tên mặt dày này đang cố tình tìm cớ để đòi lợi ích từ nàng. Nàng phất ống tay áo một cái, một quyển trục cổ kính tỏa ra dao động cổ xưa liền xuất hiện rồi bay thẳng về phía hắn.
Thẩm Thụy Vân: "Đây, bồi thường cho ngươi. Bí tịch trận văn cấp một thời thượng cổ. Ráng mà học. Sẽ giúp ích cho ngươi. Ngày mai, nếu ngươi đứng hạng nhất, ta sẽ đáp ứng một yêu cầu của ngươi."
Lưu Phong ngẩn người ra một nhịp trước phần thưởng quá mức hậu hĩnh này, rồi khóe môi hắn từ từ cong lên, lộ ra một nụ cười có phần xấu xa và đầy vẻ ám muội. Thẩm Thụy Vân nhìn thấy cái điệu bộ bất lương bộc lộ rõ trên mặt hắn, liền tức giận bước tới cốc nhẹ lên đầu hắn một cái bốp.
"Suy nghĩ đàng hoàng vào. Nếu có ý gì không đúng, ngươi sẽ không còn mạng để hưởng đâu."
Nàng xoay người bước lại về phía sau tấm bình phong cổ, giọng nói từ tốn vọng ra ngoài.
"Dẫn Lưu Phong về. Chuyện hôm nay là bí mật, không được nói với ai."
Lưu Phong bước ra khỏi điện chủ tọa uy nghiêm, một tay vẫn đang nhẹ nhàng xoa xoa chỗ vừa bị cốc trên đầu. Hắn lẳng lặng đi theo sau bóng lưng của vị thị nữ để trở về phòng ở của mình.
Trong lòng hắn, một ý nghĩ lặng lẽ hình thành "Không có hệ thống hay khí vận chi tử thì đã sao? Tri thức và tư duy thực tế mới là thứ bài tẩy vĩnh cửu không ai cướp nổi!"
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao trùm, và khẽ cười.
Thế giới tu tiên này xem ra cũng chẳng đến mức tàn khốc và tuyệt tình đến nghẹt thở như mình từng nghĩ. Hắn khẽ cười thầm, nghĩ bụng mấy vị tác giả viết truyện tiên hiệp ở tinh cầu quả thực chỉ toàn biết ngồi một chỗ tưởng tượng ra những cảnh chém giết cực đoan mà thôi.
Thế nhưng, Lưu Phong nào có biết rằng bản thân hắn lúc này chỉ mới nhìn thấy được một phần rất nhỏ của tảng băng chìm. Nếu như số khí vận đang quấn quanh người hắn có thể hóa thành hình người, nó chắc chắn sẽ nhảy dựng lên và cười vào thẳng mặt hắn.
Hừ, đúng là đồ ếch ngồi đáy giếng thì biết cái gì!