Mặt trời ngả về tây, đổ bóng dài loang lổ xuống quảng trường Thủy Nguyệt Đao Tông. Tiếng cười nói, chúc tụng vang lên rộn rã. Những đệ tử từng nắm tay nhau vượt qua cửa tử trong di tích nay nhìn nhau bằng ánh mắt của bằng hữu. Kẻ từng đấu đá cũng lặng lẽ gật đầu thừa nhận thực lực của đối phương.
Bên trên bàn đá, các vị trưởng lão bốn tông môn đang bận rộn thu dọn đồ đạc, mở lời từ biệt. Ai cũng hiểu cuộc hợp tác này chỉ là một nốt nhạc ngắn ngủi trong cuộc tranh giành quyền lực và địa bàn kéo dài vạn năm.
Thẩm Thụy Vân khẽ vẫy tay. Một đệ tử nội môn lập tức mang ra ba chiếc túi trữ vật, đặt nhẹ nhàng trước mặt ba vị Tông chủ.
"Lần này mở ra di tích thành công tốt đẹp, đều nhờ sự tương trợ của ba vị. Thủy Nguyệt Đao Tông xin gửi lại chút tâm ý."
Kiếm Vô Trần nheo mắt nhìn chiếc túi, lão thừa hiểu nữ nhân này đang vừa trả ơn, vừa khéo léo đặt nợ. Các tông chủ khác cũng nhận ra mình đã bị "thuê làm nhân công miễn phí" trong chuyến di tích này. Nhưng thu hoạch vẫn khiến họ hài lòng, nên không ai lên tiếng.
"Lần sau nếu có hợp tác, mong Thẩm tông chủ vẫn giữ được sự hào phóng này."
Thiết Sơn Hùng chẳng thèm khách sáo, gã cầm túi lên quét thần thức qua, đôi mắt sáng rực rồi cười lớn.
"Ha ha! Lão Thẩm, cô tính toán kỹ thật! Nhưng ta thích!"
Lam Âm Phu Nhân chỉ mỉm cười nhạt nhòa, cất túi vào tay áo mà không nói một lời. Ánh mắt nàng khẽ lướt qua đám đông, dừng lại trên thân ảnh Lưu Phong nửa nhịp rồi mới dời đi.
Đoàn người Huyền Kiếm Tông bắt đầu tiến lên truyền tống trận. Tạ Trường Không ôm kiếm đi cuối cùng, hắn đột ngột dừng bước chân ngay cạnh Lưu Phong. Không nhìn hắn, nhưng giọng nói đủ để cả hai nghe rõ:
"Ngươi có lối tư duy khá thú vị. Lần sau nếu có cơ hội, có thể tìm ta luận đạo."
Lưu Phong hơi ngạc nhiên, nhưng rồi khóe môi nhếch lên:
"Nếu sư huynh không ngại, ta nhất định sẽ ghé."
Tạ Trường Không gật đầu, xoay người bước lên trận pháp, thân ảnh tan biến vào luồng ngân quang.
Phía bên kia, đám đệ tử Cự Linh Môn đang ồn ào thu dọn đồ đạc. Hổ Bạt vác đại phủ bước xăm xăm tới, bàn tay hộ pháp vỗ mạnh lên vai Lưu Phong một cái suýt sụm bà chè:
"Tên thương nhân kia! Ta biết ngươi không chỉ biết tính toán đâu. Lần sau gặp lại, nhất định phải đánh một trận cho đã đời!"
"Nếu huynh không sợ ta dùng ám khí thì cứ việc."
Hổ Bạt cười sằng sặc, nện thêm một phát vào vai hắn:
"Nhớ đấy! Có dịp thì ghé Cự Linh Môn, ta sẽ đãi ngươi một bữa thịt yêu thú hảo hạng!"
Bạch Linh Nhi chậm rãi đi ngang qua sau cùng. Nàng dừng lại trước mặt Lưu Phong, đôi mắt sâu thẳm nhìn hắn một lát rồi khẽ nói:
"Ta vẫn nhớ câu trả lời của ngươi trên bia đá."
Lưu Phong ngẩn người, chẳng rõ nàng đang nói đến câu nào trong đống câu hỏi bẫy kia. "Gia đình", "Đan là vật chết", hay "Chúc phúc" hắn không biết. Nhưng hắn không hỏi. Hắn chỉ gật đầu:
"Có lẽ một ngày nào đó, ta cũng sẽ nghe được câu trả lời của tỷ."
Bạch Linh Nhi không đáp, nàng gật nhẹ đầu rồi bước lên trận nhãn. Trước khi hào quang truyền tống bùng lên nuốt chửng thân ảnh, nàng ngoảnh đầu nhìn về hướng Tạ Trường Không vừa biến mất một cái thật lâu. Ánh mắt ấy phi thường kín đáo, ngoại trừ Lưu Phong ở cự ly gần, không một ai chú ý tới.
Lưu Phong đứng chắp tay nhìn theo luồng sáng lụi tàn. Hắn không có nhiều bạn bè, nhưng hắn biết, sớm hay muộn bản thân cũng sẽ gặp lại đám thiên kiêu này ở một vũ đài lớn hơn.
Đến lượt Lưu Phong kiểm kê tài nguyên. Hắn tháo chiếc túi trữ vật của tông môn đặt xuống bàn đá, bên trong căng phồng linh thảo cấp một, cấp hai, nội đan và xương cốt yêu thú được sắp xếp ngăn nắp, nhiều hơn bất kỳ đệ tử nội môn nào.
Chấp sự nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, nhưng Lưu Phong không quan tâm. Hắn đã thu hết những gì có thể, và hắn sẵn sàng giao nộp.
Hắn thò tay vào ngực áo, định bụng rút chiếc túi gấm màu tím bện từ mảnh vụn bia đá cổ để giao nộp nốt đống tài sản của Hắc Nhai Ngạc.
Đúng lúc này, luồng linh quang từ trận văn kiểm tra của tông môn quét qua người hắn từ đầu đến chân. Trận pháp tắt ngấm, hoàn toàn không có phản ứng báo động.
Lưu Phong khựng tay lại ngay chóc trong ngực áo. Hắn bất ngờ. Hắn biết chiếc túi tím này là túi trữ vật, biết nó rộng, nhưng không ngờ nó có thể ẩn dấu hoàn hảo trước trận văn kiểm tra và thần thức quét qua của các trưởng lão Trúc Cơ.
Nó giấu được cả Trúc Cơ. Còn cao hơn thì chưa biết.
Hắn lập tức rút tay ra, không giao nộp túi tím nữa. Không phải vì muốn giấu, mà vì hắn cần thời gian để tìm hiểu lai lịch thứ này. Hắn bình thản bước xuống đài kiểm kê như không có chuyện gì xảy ra.
Đám đông trên quảng trường đã thưa dần. Một cái bóng béo mạp lùn tịt từ sau đại điện phi tới, lôi tuột Lưu Phong vào góc vắng. Chu Đại Phát cười híp tịt mắt, mồ hôi nhễ nhại:
"Lưu sư đệ! Đệ có thấy ta làm ăn không? Phen này ta thắng lớn rồi!"
"Ngươi thắng vì ta còn mạng trở về. Nhớ kỹ điều đó."
"Biết rồi, biết rồi! Đây là phần của đệ, hơn một ngàn linh thạch hạ phẩm, chia đúng tỷ lệ bảy ba."
Chu Đại Phát nhét một túi trữ vật nặng trịch vào tay Lưu Phong. Lưu Phong hé túi quét mắt nhìn vào trong, hai mắt lập tức sáng rực như đèn pha. Bổng lộc nội môn đệ tử của hắn mỗi tháng chỉ có một trăm năm mươi linh thạch hạ phẩm, số linh thạch này bằng nửa năm bổng lộc chứ ít gì.
Hắn quay sang nhìn Chu Đại Phát bằng ánh mắt như nhìn một mỏ linh thạch cực phẩm di động.
Chu Đại Phát thấy ánh mắt đó, khinh bỉ:
"Đừng nhìn ta bằng cái ánh mắt thèm thuồng đó."
Chu béo hạ thấp giọng, ghé sát tai Lưu Phong thì thầm:
"Ta có mối làm ăn này muốn bàn với đệ. Ta tính mở một sòng bạc ngầm trong tông môn, chuyên thầu cá cược, sẵn tiện bán thêm đan dược. Đệ là luyện đan sư, chắc chắn có hàng ngàn đan dược tăng tu vi hay độc đan cần đẩy đi. Có muốn góp vốn không?"
Lưu Phong trầm mặc một lúc. Hắn không trả lời ngay:
"Cho đệ vài ngày suy nghĩ, sẽ trả lời huynh sau."
Chu Đại Phát hơi hụt hẫng, nhưng không ép:
"Được, đệ cứ cân nhắc. Nhưng đừng lâu quá, ta muốn triển khai sớm."
Lưu Phong bước về phía Mạn Thanh đang đứng đợi dưới tùng phong. Nàng mỉm cười khi thấy hắn an toàn, cả hai cùng nhau rảo bước về khu nhà ở nội môn:
"Sư tỷ thấy đệ đã khác hồi trước."
"Ta vẫn thế thôi, chỉ là mọi người tự thấy ta khác."
"Không, đệ thay đổi thật rồi. Ta cảm nhận được."
Lưu Phong nhìn vào đôi mắt kiên định, sáng rõ hơn trước của nàng, trong lòng dâng lên một tia ấm áp. Hắn thấy vui vì điều đó.
Khi đẩy cửa bước vào phòng riêng, hắn ngẩn người. Căn phòng bừa bộn trước khi đi nay đã được quét dọn sạch sẽ, ngăn nắp. Trên bàn đặt một bộ y phục mới tinh gấp gọn gàng, bên cạnh là chậu nước ấm vẫn còn bốc khói nghi ngút, thoang thoảng mùi hương nữ nhân dịu nhẹ.
Lưu Phong khẽ cười, liếc nhìn nữ tử đang đứng ở cửa phòng, gò má nàng đã sớm ửng hồng:
"Ta chỉ... giúp đệ dọn dẹp một chút thôi."
"Cảm ơn tỷ." - Giọng hắn nhẹ hơn thường lệ.
Mạn Thanh bối rối quay đi định bỏ chạy, nhưng chợt nhớ ra điều gì liền dừng lại:
"À đúng rồi, nhị trưởng lão bảo tỷ nhắn lại, vài canh giờ sau đệ lên Luyện Đan Phong gặp bà."
Lưu Phong thở dài một tiếng não nề. Hắn thật sự chẳng muốn đối mặt với vị sư phụ trên danh nghĩa này chút nào. Gặp mặt không ép hắn học cái này thì cũng bắt hắn luyện đan đến kiệt sức. Mà loại tôm tép như hắn nếu dám mở miệng từ chối, kết cục chỉ có ăn chưởng và ăn chưởng mà thôi.
"Bà ấy có nói gặp để làm gì không?"
"Không nói, nhưng chắc chỉ là hỏi thăm thôi."
Hắn ừ một tiếng, tiễn nàng ra về.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ và thay bộ y phục mới, Lưu Phong cẩn thận gom một ít dược liệu cấp ba cùng một gốc Hàn Nguyệt Đan Tâm Thảo vừa hái được vào túi trữ vật nhỏ. Hắn rời phòng, thẳng tiến về phía Dược Đan Phòng.
Hắn nhẹ nhàng gõ cửa phòng chế đan:
"Sư phụ, đệ tử đến bái kiến."
Cánh cửa gỗ tự động mở ra. Một luồng hương thơm thanh tao đan xen giữa mũi trầm và thảo dược cao cấp quẩn quanh, khiến tinh thần người ta lập tức thư thái. Đúng là phòng của nữ đan sư, khoảng tạo mùi hương này quả thật không có đối thủ.
Theo thói quen, Lưu Phong hít một hơi thật sâu, lộ ra vẻ mặt phi thường hưởng thụ.
Liễu Như Yên đang ngồi bên bàn trà, thấy cái bộ dạng đó thì ngón tay khẽ giật, suýt nữa đã vung tay tặng hắn một chưởng bay ra cửa. Nhưng nghĩ đến cảnh tiểu tử này vừa trải qua sinh tử chiến ở di tích, nàng lại kiềm chế trút giận xuống, coi như phần thưởng nhỏ cho kẻ còn sống trở về.
Nàng ngồi đó, mặc một bộ cung trang màu đỏ nhạt. Gương mặt thanh tú, lãnh đạm tạo nên một cảm giác mâu thuẫn tột cùng vừa nóng bỏng như lửa hệ Hỏa tinh thuần, lại vừa thanh tịnh như băng tuyết vạn năm, khiến kẻ khác nhìn vào vừa muốn chiếm hữu lại vừa sợ làm vấy bẩn.
Nàng thích sắc đỏ của Hỏa linh căn, nhưng sự lãnh đạm lại đến từ đan đạo. Trong mắt nàng trước giờ chỉ có linh dược, những thứ khác đều là mây khói. Nàng nhìn ra thiên phú đan đạo nghìn năm có một của Lưu Phong, nhưng không tài nào hiểu nổi tại sao hắn cứ thích luyện đan kiểu đối phó, chỉ hoàn thành mức tối thiểu để nhận bổng lộc.
"Hít đủ chưa?"
Giọng nói lạnh tanh vang lên kéo Lưu Phong về thực tại, hắn lúng túng gãi đầu:
"Sư phụ thông cảm, đệ tử lâu ngày không ngửi thấy mùi đan phòng nên có chút nhớ nhung."
Hắn tự giễu chính mình. Hắn vô thức thích mùi hương này, thích cả cách nàng ngồi uống trà. Từ lần nàng bay xuống đỡ hắn trên võ đài ngoại môn cho đến giấc mộng xuân mơ hồ dưới suối độc, cảm giác của hắn đối với vị sư phụ này ngày càng trở nên khó giải thích.
Hắn không phải kẻ cuồng sắc, nếu không hắn đã sớm dùng trăm phương ngàn kế gạ gẫm Mạn Thanh. Hắn chỉ kính trọng sự vô tư của nàng người chưa bao giờ tự xưng là sư phụ để lên mặt dạy đời, nàng biết cái gì liền chỉ điểm cái đó, đơn giản đến thuần khiết.
Hắn gạt phắt đống suy nghĩ hỗn độn đi, ôm quyền:
"Sư phụ gọi đệ tử đến có việc gì sai bảo?"
Liễu Như Yên đặt ly trà xuống bàn, nhàn nhạt nhìn hắn:
"Ta chỉ muốn kiểm tra xem ngươi có chịu nội thương gì không. Ngoài quảng trường đông người, không tiện ra tay."
Một luồng thần thức ôn hòa từ đầu ngón tay nàng bắn ra, chuẩn xác thâm nhập vào kinh mạch của Lưu Phong, rà quét qua từng ngóc ngách. Thân thể không tổn hại, căn cơ vững vàng.
Tuy nhiên, nàng đột ngột phát hiện sâu trong đan điền của hắn có một vòng xoáy màu đen cực nhỏ, đang tỏa ra một dạng năng lượng kháng độc khoảng ba thành. Nàng không nghi ngờ, chỉ nghĩ đó là cơ duyên do hắn có được trong di tích.
"Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong, cũng không tệ."
Nàng khẽ mỉm cười hài lòng. Nhưng ngay sau đó, một tia nghi vấn lướt qua thức hải.
Tiểu tử này có bị đại năng nào đoạt xá không?
Lời nói và tư duy của hắn có quá nhiều điểm bất thường so với một thiếu niên mười lăm tuổi. Nhưng thể chất và linh hồn hắn hoàn toàn đồng nhất, không có dấu hiệu bị chiếm hữu.
Là trọng sinh sao? Loại sự tình này còn hiếm hơn cả đoạt xá, nàng cũng không tìm thấy manh mối.
Hay là... yêu nghiệt vạn năm khó gặp?
Có những thiên tài sinh ra đã mang tuệ căn vượt xa tuổi tác. Nếu hắn là yêu nghiệt, mọi thứ đều hợp lý. Nhưng tại sao trước đây hắn lại chấp nhận làm một tên tạp dịch gác cổng bị người ta sỉ nhục?
Nàng chợt nhớ đến lời hắn từng nói, rằng mình bị té xuống vực sâu ngoại môn, ngất đi mấy ngày rồi mới tỉnh lại. Có lẽ cú ngã tử thần đó đã vô tình đánh thức thiên phú tiềm ẩn bị chôn vùi của hắn.
Suy nghĩ một hồi, Liễu Như Yên tự gạt bỏ những giả thuyết phức tạp kia đi. Tính cách nàng vốn đơn giản, không thích tự làm khổ đầu óc. Nàng thầm nghĩ, nếu chuyện này rơi vào tay Tông chủ Thẩm Thụy Vân, chắc chắn tỷ ấy sẽ tra hỏi đến cùng chứ không bỏ qua dễ dàng như vậy.
Nàng phất tay, một bình ngọc bích bay thẳng về phía Lưu Phong:
"Cầm lấy. Bên trong có chín viên Hoàng Long Đan thượng phẩm. Nhớ kỹ, không được vội vàng nôn nóng tấn cấp, chỉ dùng khi đã đạt tới đỉnh phong thực sự để phá vỡ bình cảnh. Nếu ham dùng đan dược tích lũy tu vi, căn cơ bất ổn, sau này đừng hòng đạt tới Hoàn Mỹ Trúc Cơ."
Lưu Phong đón lấy bình ngọc, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động chân thành. Nàng thực lòng muốn tốt cho hắn, muốn bồi dưỡng hắn trên con đường đan đạo, vì nàng nhìn ra được thiên phú và đạo tâm ổn định của hắn. Đó là thứ mà không phải đan sư nào cũng có.
Ở cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, ngoài người thân ở kiếp trước ra, chưa từng có ai vô điều kiện đối xử tốt với hắn như vậy. Hắn nhớ về tinh cầu cũ, nhớ về gia đình ở thế giới này. Chỉ có người trong gia đình mới tốt như vậy. Cảm xúc của hắn với Nhị trưởng lão lại thêm một tầng khó giải thích một cảm giác rất mơ hồ.
Hắn bước lên một bước, lấy chiếc túi trữ vật nhỏ đã chuẩn bị sẵn đặt lên bàn trà:
"Đệ tử cũng có phần quà nhỏ gửi tặng Nhị trưởng lão."
Liễu Như Yên cầm túi lên, thần thức quét qua. Bên trong là vài gốc linh thảo cấp ba quý hiếm, và nằm chễm chệ ở trung tâm chính là một cây Hàn Nguyệt Đan Tâm Thảo nguyên vẹn dược lực.
Nàng khẽ ngẩn người, rồi một nụ cười tự nhiên, rạng rỡ như xuân về nở rộ trên gương mặt thanh tú. Nụ cười ấy giống hệt như một người tỷ tỷ nhận được quà của đứa em trai nhỏ đi xa trở về.
Lưu Phong thấy mũi mình hơi cay. Ở cái thế giới này, hắn đã thấy quá nhiều sự tàn khốc và vô tình. Sự vô tư của Nhị trưởng lão thật sự là thượng phẩm. Hắn tự hỏi một nữ nhân có tính cách vô tư, thuần khiết như vậy làm sao có thể tồn tại được ở tu tiên giới này nếu không có một xuất thân tốt và thiên phú đan đạo ngút trời chống lưng.
Một hạt giống kỳ lạ lặng lẽ nảy mầm trong tâm hồn hắn. Hắn không muốn, nhưng hắn thầm nghĩ:
"Sẽ bảo vệ Nhị trưởng lão cả đời."
Hắn thu lại bình đan dược, khom lưng cúi chào rồi dứt khoát quay người bước ra ngoài. Cánh cửa phòng chế đan chậm rãi khép lại sau lưng hắn.
Đi được một đoạn dưới rặng tùng, ba chữ "sẽ bảo vệ" vẫn cứ văng vẳng trong đầu khiến hắn cười khổ, tự mắng mình nghĩ ngợi vớ vẩn. Trời đã sập tối hẳn, ánh trăng thanh lãnh rọi sáng đường về nội môn, Lưu Phong chắp tay sau lưng, bước đi với một tâm trạng vừa nặng nề lại vừa nhẹ nhõm.
P/S: ở chương 50,51 Tác giả có nhận được lời nhận xét và chia sẽ từ Đạo Hữu VIP PRO] Vicky Zeung về cách hành văn và bố cục. Tác giả hoàn toàn ghi nhận và nhận ra mình đã cố giải thích và tham lam khi nhồi nhét quá nhiều người, thông tin vào 1 chương gây nên sự ngột ngạt khi đọc, đó là sự chưa trưởng thành về văn phong và bố cục. Tác giả sẽ cố gắng sửa sai và hoàn thiện hơn vào các chương sau.
Đây cũng là tác phẩm đầu tay của Tác giả nên còn nhiều sai sót mong chư vị Đạo Hữu cứ thẳng thừng góp ý và nhặt sạn để Tác giả ngày càng hoàn thiện hơn.
Chân thành cảm ơn các Đạo Hữu đã đọc truyện và tương tác với Truyện trong thời gian qua.