Sáng sớm tinh sương, khi màn sương mù còn chưa kịp tan trên những ngọn thông già, Liễu Như Yên đã lặng lẽ dẫn Lưu Phong đi về phía sau núi. Con đường mòn nhỏ hẹp ngoằn ngoèo, men theo hai bên là những vách đá dựng đứng sừng sững như thanh kiếm cắm thẳng vào mây trời. Trên bề mặt đá xù xì, vô số những đường nét cổ quái, hư ảo được khắc sâu, mơ hồ lưu chuyển khí tức huyền bí.
Nàng khẽ dừng bước, nghiêng đầu dặn dò bằng chất giọng cực nhỏ:
"Nơi này là cấm địa, tuyệt đối không được tiết lộ với bất kỳ ai, kể cả là Chu Đại Phát."
Càng tiến sâu vào bên trong, Lưu Phong càng cảm nhận được luồng linh khí xung quanh trở nên vô cùng đặc dị. Chúng không hề nồng đậm hay cuồng bạo như thông thường, mà lại chậm rãi chảy xuôi theo những quỹ đạo cố định, ngay ngắn và trật tự, tựa như đang chịu sự dẫn dắt của một bàn tay vô hình nào đó.
Cuối con đường mòn, hiện ra trước mắt bọn họ là một mật động cổ kính phủ đầy dây leo. Liễu Như Yên dừng lại trước cửa động, quay sang nhìn thẳng vào mắt Lưu Phong:
"Trong động này là một vị tiền bối thuộc thế hệ trước. Ngài từng cùng thời với phụ mẫu ta và song thân của Tông chủ. Những vị tiền bối cùng thời với ngài, đa số đã táng mạng trong các trận đại chiến hoặc đã tạo hóa thành cát bụi. Đến nay, chỉ còn một mình ngài là còn sống sót."
Nàng khẽ thở dài, thanh âm mang theo vài phần kính ngưỡng:
"Ngài ẩn cư ở đây đã hơn trăm năm, cả đời chỉ biết đến trận pháp. Không màng thế sự thiên hạ, không quan tâm đến quyền lực tông môn, dù ngoài kia có long trời lở đất ngài cũng chẳng bận tâm. Ngài ẩn danh nơi mật động hẻo lánh này, dành trọn cả cuộc đời để nghiên cứu những đường trận văn sơ khai nhất. Tông chủ cũng tùy ý ngài, thậm chí còn hạ nghiêm lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực này để tránh kẻ vô phận vào quấy rầy ngài nghiên cứu. Chỉ khi nào tông môn gặp phải đại sự liên quan đến hộ tông đại trận, Tông chủ mới đích thân tới đây thỉnh giáo."
Lưu Phong lặng lẽ lắng nghe, trong lòng thầm đánh giá.
"Ngài đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ viên mãn hơn hai trăm năm nay rồi, tu vi dường như đã đóng băng từ lâu. Thực chất ngài chỉ thiếu một chút cơ duyên, một chút kiến thức nữa là có thể chạm tới ngưỡng cửa Kim Đan đại đạo. Thế nhưng ngài lại không cầu trường sinh bất tử, cũng chẳng màng đến sức mạnh ngập trời. Thứ ngài điên cuồng truy cầu chỉ là kiến thức, là sự thấu hiểu tận cùng của trận đạo. Và cũng chính vì sự không cam lòng khi chưa giải mã được thiên địa trận văn, ngài đã giam mình ở đây mấy chục năm qua, chưa từng bước chân ra ngoài nửa bước."
Liễu Như Yên khẽ liếc nhìn vẻ mặt đang suy tư của Lưu Phong, nói tiếp:
"Ngay cả ta cũng rất hiếm khi được tiếp xúc với ngài. Ngoại trừ Tông chủ ra, trong tông môn này số người biết ngài còn tồn tại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lần này ngươi đoạt được hạng nhất di tích, Tông chủ đặc cách cho phép ngươi đến đây học hỏi. Thế nhưng, có thể lĩnh ngộ được chút gì hay không thì hoàn toàn phải dựa vào tạo hóa của chính ngươi."
Lưu Phong khẽ gật đầu, ra hiệu đã hiểu rõ.
Hai người chậm rãi bước vào trong mật động. Không gian bên trong vô cùng rộng rãi, nhưng đập vào mắt lại là cảnh tượng vô số những đường trận văn chằng chịt, phức tạp được khắc đầy trên bốn bức vách, dưới mặt đất, và ngay cả trên vòm động cao vút. Giữa trận đồ bát trận ấy, một lão già đầu tóc rối bù như tổ quạ đang ngồi xổm. Lão không hề ngồi yên một chỗ, cái miệng không ngừng lẩm bẩm những từ ngữ cổ quái, ngón tay gầy guộc như cành củi khô liên tục vạch tiếp những nét vẽ uốn lượn lên một phiến đá lớn trước mặt, hoàn toàn xem sự xuất hiện của hai người bọn họ như không khí.
Liễu Như Yên đứng lại từ xa, không dám tiến lại gần quấy rầy, cung kính cúi người hành lễ:
"Bẩm Trưởng lão sư bá, vãn bối vâng lệnh Tông chủ dẫn đệ tử nội môn đến đây."
Lão điên vẫn không thèm ngẩng mặt lên, ngón tay vẫn thoăn thoắt vẽ.
"Tên hắn là Lưu Phong, là đệ tử vừa đạt vị trí quán quân trong kỳ khảo thí di tích Nhân Sinh vừa qua. Tông chủ cho phép hắn đến đây để học hỏi trận pháp từ người."
"Ờ... ờ..."
Lão già chỉ buông ra hai tiếng hừ mũi vô nghĩa, thủy chung vẫn dán chặt ánh mắt vào phiến đá. Liễu Như Yên bất lực lắc đầu cười khổ, nàng khẽ ra hiệu rồi lùi lại phía sau, nhường trọn không gian cho Lưu Phong.
Lưu Phong đứng yên tại chỗ. Gã không hề vội vàng mở lời để phá vỡ bầu không khí, mà chỉ im lặng quan sát. Lão điên trước mắt gã thân hình gầy guộc, quần áo xộc xệch dính đầy bụi đá, mỗi lần ngón tay gầy run rẩy vạch lên vách đá là một tia linh lực lại lóe lên. Đôi mắt lão thâm quầng, chằng chịt nếp nhăn tuế nguyệt nhưng sâu trong con ngươi lại toát lên một sự thông thái, uyên bác đến độ cực hạn, khiến người đối diện không tự chủ được mà sinh lòng kính nể.
Trong mắt kẻ khác, đây là một lão điên. Nhưng trong mắt Lưu Phong, gã đang nhìn thấy một kẻ cuồng si trận pháp.
Nội tâm Lưu Phong bỗng chốc lay động, ký ức từ tinh cầu đột ngột ùa về như một thước phim quay chậm. Hình ảnh những vị giáo sư đại học đáng kính ngồi lỳ trong phòng thí nghiệm, đầu tóc bù xù, chiếc áo blouse trắng vắt vẻo trên vai, đôi mắt đỏ hoe vì thức trắng hàng chục đêm liền hiện lên mồn một. Họ cũng giống hệt lão già này, quên ăn quên ngủ, quên đi dòng chảy của thời gian, cả cuộc đời chỉ xoay quanh những con số khô khan, những phương trình toán học phức tạp và những câu hỏi thế kỷ chưa có lời đáp.
Người bình thường nhìn vào sẽ bảo họ là lập dị, là kẻ điên. Nhưng họ không điên, họ chỉ là đang tập trung đến mức cực đoan, tập trung đến mức thế giới phàm tục ngoài kia không cách nào bắt kịp tần số của họ.
Lưu Phong chưa từng nghĩ họ điên, ngược lại, gã dành cho họ một sự khâm phục sát đất. Những con người ấy chấp nhận đánh đổi cả thanh xuân, cả cuộc đời chỉ để giải một bài toán hóc búa mà có khi sau này chẳng ai thèm nhớ đến tên tuổi của họ. Công trình nghiên cứu của họ có thể bị các tập đoàn tư bản nẫng tay trên, bị xóa tên khỏi các tài liệu chính thống, bị thế hệ sau lãng quên hoàn toàn. Nhưng họ không quan tâm. Đối với họ, khoảnh khắc nhìn thấy kết quả thực nghiệm thành công chính là phần thưởng tối cao nhất rồi. Đó là một sự cống hiến vĩ đại, cao siêu nhưng lại thuần túy đến lạ kỳ.
Trước mắt gã lúc này, lão già trận pháp này cũng chính là một tồn tại như thế. Trúc Cơ viên mãn hai trăm năm, không màng danh lợi, không cầu trường sinh sức mạnh, lão chỉ điên cuồng đi tìm một câu trả lời thỏa đáng cho trận đạo của mình.
Lưu Phong khẽ thu lại vẻ cợt nhả thường ngày, tiến lên một bước chỉnh tề, chắp tay cung kính hành lễ theo đúng phong cách đệ tử:
"Đệ tử Lưu Phong, bái kiến tiền bối."
Lão già vẫn dửng dưng như cũ. Lưu Phong không hề tức giận, gã vui vẻ đứng sang một bên lịch sự quan sát.
Lão già bấy giờ đang chật vật nghiên cứu một trận văn cổ đang vẽ dở. Lưu Phong vốn chẳng biết một chút gì về trận pháp tu tiên, nhưng dưới nhãn quan của một kẻ đến từ thế giới hiện đại, gã nhìn những đường vân đan xen kia chẳng khác nào một sơ đồ mạch điện phức tạp, có các nút nối tiếp, có các đoạn song song. Ở tinh cầu cũ, dòng năng lượng lưu chuyển là điện năng; còn ở thế giới này, thứ chạy trong mạch chính là linh khí trời đất. Bản chất của năng lượng tuy có khác nhau, nhưng nguyên lý vận hành hệ thống thì có những nét tương đồng đến kinh ngạc.
Gã chăm chú quan sát các đường trận văn liên tục lóe sáng lên rồi lại vụt tắt ngấm. Gã đột ngột nhận ra một điểm mấu chốt: Đây thực chất là một tổ hợp hình học không gian. Nếu chỉ nhìn trên mặt phẳng hai chiều của phiến đá, hai đường vẽ này trông có vẻ bình thường, nhưng nếu dựng theo mô hình ba chiều, rõ ràng có hai đường dẫn linh lực đang cắt chéo và chèn ép lên nhau. Chính điểm giao cắt xung đột này đã làm cho toàn bộ hệ thống mạch điện, à không, trận văn bị đoản mạch và không thể kích hoạt.
Nghĩ là làm, Lưu Phong liền lên tiếng gợi ý:
"Tiền bối, nếu người thử khắc lại hai nét vẽ ở góc này, cho chúng đi chệch ra và cách xa nhau một khoảng nhỏ theo chiều dọc thì sao?"
Lão điên không hề trả lời, nhưng đôi tai lão khẽ động. Thiên tài trận đạo trăm năm như lão lập tức hành động theo bản năng. Lão vận chuyển một luồng linh lực tinh thuần nơi đầu ngón tay, dứt khoát vạch lại hai nét trận văn theo đúng vị trí mà Lưu Phong vừa chỉ điểm.
Khi nét vẽ cuối cùng vừa dứt, oanh một tiếng! Toàn bộ phiến đá thình lình bừng sáng lên một luồng hào quang rực rỡ. Các đường trận văn chằng chịt như sống dậy, linh lực lưu chuyển tuần hoàn không gặp chút trở ngại nào nữa. Trận pháp đã hoàn toàn hoạt động!
"Ha ha ha! Thành rồi! Hóa ra là như vậy! Ha ha ha!"
Tiếng cười cuồng loạn, sảng khoái của lão điên vang dội khắp cả hang động, chấn động đến mức bụi đá rơi lả tả. Lão đã kẹt ở cái trận đồ quỷ quái này gần một năm trời, rõ ràng lão đã khắc chính xác từng nét theo đúng hình vẽ trên bí tịch Thượng cổ để lại, nhưng không hiểu vì lý do gì trận pháp cứ mãi là một đống đất đá chết. Lần này, chỉ nhờ một lời gợi ý vu vơ của tên tiểu tử này, dịch chuyển hai nét vẽ đi một khoảng nhỏ, thế mà trận pháp lại sống dậy. Với trí tuệ siêu việt về trận đạo, lão điên lập tức thông suốt. Lão hiểu ra bản chất là do hai đường linh lực bị chạm nhau, nhưng vì tổ hợp này có tới hàng trăm nét vẽ phức tạp đan xen, lão đã phải mò mẫm kiểm tra từng cặp một suốt cả năm trời. Vậy mà tên tiểu tử này chỉ cần nhìn lướt qua một cái đã 'bắt đúng bệnh', chỉ ra chính xác hai nét lỗi.
Lão già thình lình quay ngoắt đầu lại, đôi mắt sáng quắc như đuốc nhìn chằm chằm vào Lưu Phong:
"Tiểu huynh đệ! Ngươi có thể chỉ cho lão phu biết, bằng cách nào mà ngươi lại phát hiện ra điểm sai sót chí mạng này của trận pháp không?"
Đứng ở đằng xa, Liễu Như Yên nghe thấy vậy thì tâm thần không khỏi đại chấn. Vị sư bá nổi tiếng lập dị, ngạo nghễ này từ trước đến nay ngay cả Tông chủ cũng chẳng nể mặt, vậy mà lúc này lại không thèm gọi Lưu Phong là "tiểu tử" mà lại trịnh trọng gọi một tiếng "tiểu huynh đệ"!
Không đợi Lưu Phong kịp trả lời, lão điên đã lao tới nắm chặt lấy tay gã kéo xềnh xệch về phía bàn đá:
"Mau! Mau cùng nghiên cứu với ta! Đã bao nhiêu năm rồi lão phu chưa có được cảm giác thống khoái như ngày hôm nay!"
Lão xoay người, xua xua tay ra lệnh cho Liễu Như Yên:
"Nhị nha đầu, ngươi đi về trước đi. Đừng ở đây làm vướng chân vướng tay bọn ta."
Lưu Phong thấy tình hình có vẻ đi hơi xa, vội vàng chắp tay lùi lại, lộ vẻ kính cẩn:
"Tiền bối, đệ tử thực chất chưa từng học qua một ngày trận pháp nào cả, hoàn toàn không có tư cách cùng người nghiên cứu. Chuyện vừa rồi thực sự chỉ là do đệ tử may mắn, nhìn bừa mà phát hiện ra thôi."
Nói rồi, gã liên tục đưa ánh mắt cầu cứu về phía Nhị trưởng lão. Liễu Như Yên lúc này mới hoàn hồn, vội vàng lên tiếng giải vây:
"Bẩm sư bá, quả thật Lưu Phong chưa từng tiếp xúc với trận đạo. Mục đích Tông chủ để vãn bối dẫn hắn đến đây hôm nay, chính là muốn nhờ sư bá khai sáng, dạy bảo hắn những bước nhập môn."
Lão điên nghe vậy liền đứng khựng lại, đôi mắt đảo liên tục, đi qua đi lại xung quanh Lưu Phong giống như đang săm soi một tấm trận văn thượng phẩm cấp cao quý hiếm:
"Chưa từng học qua? Không sao cả! Mới mười lăm tuổi mà cùng lão phu đàm đạo trận pháp chuyên sâu thì đúng là nghịch thiên quá mức rồi. Thế nhưng ta vẫn muốn đệ ấy dạy ta cái nhãn quan độc đáo nhìn ra lỗi sai vừa rồi! Hắn chắc chắn có một phương pháp luận của riêng mình! Quyết định thế đi, lão phu sẽ không nhận hắn làm đệ tử đâu, như vậy thiệt thòi cho hắn quá. Ta sẽ thay mặt sư phụ đã khuất, thu nhận hắn làm sư đệ của ta! Để sau này hai sư huynh đệ ta cùng nhau nghiên cứu trận đạo!"
Lưu Phong nghe xong suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi. Gã thừa biết những kẻ cuồng trận pháp cỡ này một khi đã đưa ra quyết định thì có chín con trâu cũng không kéo lại được. Gã lập tức thức thời, vội vàng thuận nước đẩy thuyền, chắp tay làm lễ:
"Lưu Phong sư đệ, xin ra mắt sư huynh!"
Liễu Như Yên đứng bên cạnh cằm suýt rơi xuống đất vì kinh ngạc. Lưu Phong gọi sư bá của nàng là sư huynh, vậy tính theo bối phận tông môn, chẳng phải sau này nàng phải gọi tên đệ tử của mình này một tiếng "Sư thúc" hay sao? Nàng chỉ biết dở khóc dở cười, đưa tay che trán tự nhủ:
"Xong rồi. Chuyến này Tông chủ cũng xong rồi"
Nàng biết tình hình này bản thân không thể tự quyết định được nữa, sau khi quay về phải bẩm báo lại với Tông chủ để tìm cách xử lý.
Sau đó Liễu Như Yên lặng lẽ rời khỏi mật động nhường lại không gian cho hai người. Lão điên tâm tình đại hảo, lập tức từ trong nhẫn trữ vật lôi ra hai bình linh tửu không biết đã chôn giấu bao nhiêu năm tuổi, hương rượu thơm nồng đậm tỏa ra khắp hang động. Lão ném cho Lưu Phong một bình, bản thân một bình. Hai người chẳng màng hình tượng, trực tiếp ngồi bệt xuống nền đất đá dính đầy bụi bặm, vừa nốc rượu vừa trò chuyện rôm rả như hai người bạn tri kỷ lâu ngày gặp lại.
Lão già tò mò hỏi về xuất thân lai lịch, Lưu Phong liền khéo léo đáp ứng qua loa. Lão hỏi về tình hình hiện tại, gã thật thà nói mình đang làm đệ tử dưới trướng Nhị trưởng lão để học luyện đan kiếm sống qua ngày. Lão gặng hỏi sâu về trận pháp, Lưu Phong cười khổ lắc đầu: "Đệ mù tịt thật mà, Tông chủ có ban cho một quyển Trận Pháp Sơ Cấp Cấp một nhưng đệ chưa học được trang nào."
Lão điên vuốt râu khuyên nhủ:
"Đệ có thiên phú nhãn quan cực kỳ kinh người, việc học tập cứ đi từ nhập môn rồi từ từ tiến lên cao. Sau này có bất kỳ chỗ nào không hiểu, cứ việc tới đây tìm sư huynh."
Lưu Phong nghe nhưng nghĩ sẽ không làm phiền, hỏi chấp sự Trận Đường là đủ.
Sau khi nốc cạn một ngụm rượu lớn, lão già hào hứng quay lại chủ đề chính, gặng hỏi về cách thức gã phát hiện ra điểm sai của trận pháp. Lần này Lưu Phong không giấu diếm nữa, gã nhặt một mảnh than củi, trải một tờ giấy da dê ra đất rồi bắt đầu vẽ mô hình không gian ba chiều, phân tích tường tận:
"Sư huynh nhìn xem, nếu chúng ta chỉ nhìn trên một mặt phẳng hai chiều thông thường, do thiếu đi góc nhìn về chiều sâu nên hai đường này trông có vẻ không chạm nhau. Thế nhưng, nếu chúng ta dựng hình theo trục không gian ba chiều, thêm vào một trục tọa độ thẳng đứng, người sẽ lập tức thấy rõ hai đường linh lực này thực chất đang giao cắt trực tiếp tại điểm này..."
Lão điên nhìn chằm chằm vào bản vẽ, thần sắc từ kinh ngạc chuyển dần sang chấn động tột độ. Với nền tảng kiến thức trận đạo thâm sâu tích lũy suốt mấy trăm năm qua, lão nhanh chóng thấu hiểu được cái tư duy hình học không gian đầy mới mẻ này. Lão đứng ngây người ra trầm ngâm hồi lâu, rồi đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to chấn động cả sơn cốc:
"Hóa ra là thế! Lão phu hiểu rồi! Ta hoàn toàn thấu suốt rồi! Ha ha ha, không uổng công lão phu đã sống hoài phí cả nửa đời người!"
Lão quay sang nhìn Lưu Phong với ánh mắt đầy vẻ biết ơn chân thành. Ngay sau đó, lão già lập tức ngồi xếp bằng xuống đất, nhắm nghiền mắt đi vào trạng thái minh tưởng sâu sắc, bắt đầu hệ thống lại toàn bộ những kiến thức trận pháp từ trước đến nay.
Uỳnh! Uỳnh!
Từng đạo trận văn thiên địa hệ Trúc Cơ thình lình xuất hiện, xoay vần cuồng bạo xung quanh thân thể lão. Phía bên ngoài mật động, bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc mây đen từ khắp nơi ùn ùn kéo đến, sấm chớp lập lòe điên cuồng đây rõ ràng là điềm báo của thiên địa lôi kiếp, dấu hiệu của một vị tu sĩ chuẩn bị đột phá Kim Đan đại đạo!
Liễu Như Yên từ bên ngoài lao vào, gương mặt biến sắc, nàng không nói không rằng lập tức nắm chặt lấy bàn tay của Lưu Phong, vận chuyển toàn bộ linh lực bay nhanh ra khỏi tầm ảnh hưởng của mật động. Lần đầu tiên trong hai kiếp làm người được một nữ nhân xinh đẹp, cao quý nắm chặt tay như vậy, Lưu Phong không khỏi đỏ bừng mặt, toàn thân cứng đơ như khúc gỗ, đầu óc có chút quay cuồng. Mắt thấy gã còn đang ngơ ngác, Liễu Như Yên liền quát lớn một tiếng:
"Còn đứng đó làm gì? Mau ôm chặt lấy ta!"
Lưu Phong lập tức không chút khách khí, đưa hai tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của nàng. Liễu Như Yên hóa thành một đạo độn quang mạnh mẽ, dùng tốc độ nhanh nhất bay thẳng về phía chính điện tông môn, nơi Tông chủ Thẩm Thụy Vân đang tọa trấn. Vừa đáp xuống điện, Liễu Như Yên đã gấp gáp nói:
"Sư tỷ! Sư bá ở sau núi... ngài ấy có dấu hiệu đột phá Kim Đan rồi!"
Thẩm Thụy Vân nhìn thấy cảnh tượng Lưu Phong đang ôm khư khư lấy Nhị trưởng lão thì trong mắt không khỏi thoáng qua một tia ngạc nhiên kỳ quái, thế nhưng bản lĩnh của một vị Tông chủ giúp nàng lập tức lấy lại sự bình tĩnh để vào việc lớn. Nàng liên tục ban ra hàng loạt mật lệnh:
"Kích hoạt ngay lập tức đại trận phong tỏa không gian toàn tông! Giới nghiêm ở mức cao nhất! Đích thân ta sẽ ra sau núi hộ pháp tọa trấn! Tất cả các trưởng lão hộ vệ vào vị trí chiến đấu!"
Đây là lần đầu tiên sau hàng ngàn năm qua, Thủy Nguyệt Đao Tông mới lại có người đột phá cảnh giới Kim Đan. Không khí toàn tông môn trong nháy mắt trở nên căng thẳng, ngột ngạt đến tột cùng tựa như đang chuẩn bị lâm vào một trận đại chiến sinh tử với đại địch.
Duy chỉ có Lưu Phong là vẫn đang đứng ngơ ngác giữa điện chủ rộng lớn. Gã khẽ đưa tay lên mũi, trong lòng thầm cảm thán: Lần đầu tiên lúc nào cũng là ấn tượng nhất, đúng trong mọi trường hợp.
Cùng lúc đó, tại khu vực đáy vực sâu thẳm hẻo lánh của tông môn.
Con Tứ Trảo Bích Hổ đang nằm dài lười biếng trên một tảng đá lớn phẳng lỳ, cái bụng béo trắng hếu phơi ngược lên trời, hai mắt nhắm nghiền, khóe miệng còn đang chảy nước dãi ròng ròng. Nó bấy giờ đang chìm đắm trong một giấc mơ vô cùng tươi đẹp: Trong mơ, tên nhân loại Lưu Phong đang liên tục ném những viên đan dược thượng hạng béo bở vào cái họng há hốc của nó.
Rầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa thình lình vang lên. Một vật thể khổng lồ có trọng lượng ngàn cân từ trên trời rơi rụng xuống, nện mạnh sát sạt ngay cạnh chỗ nó nằm chưa đầy năm trượng, khiến bụi đất và đá vụn bắn tung tóe khắp nơi. Con Tứ Trảo Bích Hổ giật nảy mình, bốn chân đạp loạn xạ bật dậy như lò xo, cứ ngỡ là trời sập đến nơi.
Thế nhưng bầu trời phía trên vẫn xanh ngắt. Nó ngơ ngác nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy một con yêu thú to xác vảy đen chằng chịt đang lăn lộn đau đớn dưới đất, đôi mắt lờ đờ vì bị chấn động mạnh sau cú rơi tự do.
Có kẻ xâm nhập địa bàn! Bản năng bảo vệ lãnh thổ của yêu thú lập tức trỗi dậy điên cuồng. Con Tứ Trảo Bích Hổ gầm lên một tiếng, lao bổ tới, dứt khoát ngoạm chặt lấy cái đuôi xù xì của con Hắc Nhai Ngạc rồi tặng thêm một cú tát trời giáng vào mông đối thủ.
Con Hắc Nhai Ngạc vốn đang mơ màng do dư chấn của trận pháp truyền tống, bất ngờ bị tấn công liền nổi trận lôi đình. Nó lập tức vùng dậy đánh trả dữ dội. Móng vuốt sắc nhọn, hàm răng lởm chởm cùng chiếc đuôi như roi thép được cả hai bên điên cuồng tung ra. Cây cối xung quanh đổ rạp, đất đá bay tứ tung. Trận chiến hỗn thiên hắc địa kéo dài gần một nén hương, cho đến khi cả hai con yêu thú đều kiệt sức, nằm sóng soài trên mặt đất thở dốc hồng hộc.
Một làn gió nhẹ khẽ thổi qua. Con Tứ Trảo Bích Hổ chợt hít hà cái mũi, nó ngửi thấy một mùi hương đan dược vô cùng quen thuộc tỏa ra từ trên người con cá sấu kia chính là mùi vị đan dược đặc trưng của Lưu Phong! Cùng lúc đó, con Hắc Nhai Ngạc cũng trố mắt ra, nó cũng ngửi thấy chính xác cái mùi hương đan dược quen thuộc ấy tỏa ra từ trên người con thằn lằn bốn vuốt kia.
Cả hai con yêu thú đồng loạt ngồi bật dậy, trố mắt nhìn nhau đăm đăm.
Ánh mắt của Tứ Trảo Bích Hổ như muốn hỏi: "Ủa? Con cá sấu kia, ngươi cũng có đan dược của Lưu Phong hả?"
Ánh mắt của Hắc Nhai Ngạc cũng tràn đầy vẻ nghi vấn: "Cái gì? Con thằn lằn béo kia, ngươi cũng được ăn đan dược của Lưu Phong giống ta à?"
Trong một khoảnh khắc kỳ diệu, cả hai con thú cấp thấp bỗng nhiên đạt đến một sự thấu hiểu tâm linh sâu sắc: Hóa ra đôi bên đều là người quen của cùng một tên nhân loại thực dụng kia, và đều đã từng được nếm qua hương vị đan dược của hắn. Và quan trọng nhất, lúc này cả hai đều đang nằm đây để chờ đợi tên Lưu Phong kia xuống 'phát lương' thưởng đan dược.
Nghĩ đến đây, trận chiến vô nghĩa lập tức kết thúc. Đánh nhau làm cái quái gì cho tốn sức, đằng nào cũng là cảnh làm thuê ăn lương như nhau cả thôi.
Con Tứ Trảo Bích Hổ phịch một cái nằm rạp xuống đất, thở dài một tiếng ngao ngán. Con Hắc Nhai Ngạc cũng lết lết thân hình đồ sộ tới một tảng đá gần đó, nằm ụp xuống. Hai con yêu thú khổng lồ nằm cách nhau vài trượng, cùng chung một tư thế phơi bụng lên trời, lẳng lặng ngước mắt nhìn lên vách đá, cùng nhau kiên nhẫn chờ đợi tên chủ nhân Lưu Phong đi xuống.
Trong khi đó, tại một mật phòng bí mật ngập tràn bóng tối của Thủy Nguyệt Đao Tông.
Trên chiếc bàn gỗ cổ kính, một bàn cờ vây đang được đánh dở, những quân cờ đen trắng đan xen chằng chịt vào nhau tạo thành một thế trận vô cùng hiểm hóc. Ngọn nến đặt bên cạnh lập lòe, hắt lên vách tường những chiếc bóng dị dạng.
Phương Hắc Hổ ngồi sừng sững như một ngọn núi đen, hai ngón tay kẹp lấy một quân cờ màu đen tuyền, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm. Hắc Thiết đứng khoanh tay cung kính ở phía sau, gương mặt tuy cố giữ vẻ lạnh lùng nhưng ánh mắt lại không giấu nổi sự nôn nóng, bất mãn.
Tạch.
Phương Hắc Hổ nhẹ nhàng đặt quân cờ xuống vị trí hiểm yếu trên bàn cờ, nhàn nhạt lên tiếng phá vỡ sự im lặng:
"Ngươi vẫn còn đang tức giận và không cam lòng vì cái vị trí hạng hai trên thạch bi kia sao?"
Hắc Thiết siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu rắc rắc, giọng nói tràn đầy sự căm hận:
"Sư phụ... đệ tử thực sự không phục! Tên gác cổng tạp dịch thấp hèn đó chẳng qua chỉ là gặp may mắn chó ngáp phải ruồi ở mấy tấm bia đá mà thôi!"
Phương Hắc Hổ chậm rãi ngước mắt lên nhìn tên thân truyền đệ tử của mình, ánh mắt sắc lẹm như hai lưỡi đao có thể nhìn thấu tâm can người khác:
"Ngu xuẩn. Tên tiểu tử đó đang được cả Tông chủ và Nhị trưởng lão che chở. Động vào hắn bây giờ, khác nào tự đâm đầu vào đao."
Lão già khẽ đưa tay bốc một quân cờ màu trắng khỏi bàn cờ, thản nhiên nói:
"Ngươi có biết vụ án của Mạnh Hùng lúc trước không? Ta đã bí mật cho người điều tra kỹ lưỡng từ đầu đến cuối. Kẻ thực sự đứng sau giật dây, thao túng toàn bộ màn kịch đó không ai khác chính là Lưu Phong."
Hắc Thiết ngơ ngác, lộ vẻ không tin nổi:
"Tên tạp dịch gác cổng đó... có thể làm được việc này sao?"
Phương Hắc Hổ khẽ cười khẩy một tiếng đầy lạnh lẽo:
"Hắn không chỉ mượn tay quy củ nghiêm ngặt của tông môn để trừ khử một kẻ thù ẩn họa mà không tốn một chút sức lực nào, mà đáng sợ hơn, hắn còn dùng chính vụ việc đó để đẩy ta vào thế bị động trước Tông chủ. Một mũi tên trúng hai đích, hành sự không để lại một chút dấu vết. Cái tâm cơ sâu sắc cỡ này, tuyệt đối không phải của một thiếu niên mười lăm tuổi thông thường."
Giọng của Hắc Thiết chợt lạnh hẳn đi, gã làm một động tác chém tay dứt khoát:
"Vậy thưa sư phụ... chúng ta có nên bí mật ra tay giết chết hắn luôn không?"
"Giết? Trực tiếp ra tay thì quá mức đơn giản và lộ liễu rồi. Hiện tại Tông chủ đang dành sự chú ý rất lớn cho hắn, nếu hắn xảy ra chuyện gì bất trắc trong tông môn, người đầu tiên bị nghi ngờ chính là ta."
Phương Hắc Hổ dừng lại một chút, ánh mắt thâm độc nhìn thẳng vào mắt Hắc Thiết:
"Ta sẽ dùng sức ảnh hưởng của mình để vận động phe cánh, cử tên Lưu Phong kia tham gia vào một nhiệm vụ khẩn cấp ở vùng biên giới phía Bắc hoang vu. Nơi đó yêu thú loạn lạc hoành hành, tán tu hung hãn tụ tập, nguy hiểm trùng trùng. Hắn vừa đoạt danh hiệu hạng nhất di tích, đứng trước đại nghĩa của tông môn thì tuyệt đối không có lý do gì để từ chối. Ta đã bí mật liên lạc với một băng nhóm tán tu khét tiếng chuyên săn lùng đệ tử các tông môn lớn ở vùng đó. Ta sẽ đưa cho chúng ấn tín nhận diện của Lưu Phong kèm theo một nửa số linh thạch đặt cọc trước. Chỉ cần chúng mang được thủ cấp hoặc túi trữ vật của hắn về, giao dịch sẽ hoàn tất."
Hắc Thiết khẽ nhíu mày, hỏi tiếp:
"Nhưng thưa sư phụ, nhỡ đâu mạng hắn lớn, may mắn sống sót trở về thì sao?"
Phương Hắc Hổ nghe vậy liền nở một nụ cười tàn nhẫn, nụ cười khiến cho không gian xung quanh như hạ xuống vài phần:
"Ta đã tính trước cả rồi. Ta sẽ cho một số tên tán tu tinh anh trong băng nhóm đó mặc sẵn đồng phục nội môn của Thủy Nguyệt Đao Tông chúng ta. Nếu bọn chúng bất lực không giết được Lưu Phong, ngược lại bị hắn dùng thủ đoạn giết ngược, vậy thì khi hắn trở về, ta sẽ lập tức ép hắn vào đại tội tự tay sát hại đồng môn! Lúc đó, bằng chứng rành rành, dù Tông chủ có muốn đứng ra bảo vệ hắn thì cũng không thể cãi lại quy củ lập tông. Tên tiểu tử đó sẽ vĩnh viễn không biết mình đang giết ai. Khi ra tay sát hại, hắn sẽ nghĩ đó chỉ là lũ tán tu cải trang; nhưng đến khi kiểm tra xác chết, cái xác sẽ nói lên một sự thật hoàn toàn khác."
Hắc Thiết mở to hai mắt, trong lòng dâng lên một sự thán phục tột độ trước cái bẫy hoàn hảo, tàn nhẫn "gắp lửa bỏ tay người" này của sư phụ gã.
Phương Hắc Hổ chậm rãi dùng năm ngón tay thu dọn toàn bộ bàn cờ vây, nhẹ nhàng buông một câu kết luận:
"Hắc Thiết, hãy khắc cốt ghi tâm điều này: Giết người thực chất không hề khó. Cái khó và cao tay nhất chính là giết chết đối phương mà không để lại bất kỳ một vệt bóng nào của mình trên lưỡi đao."
Hắc Thiết cúi đầu sát đất, cung kính đáp:
"Đệ tử đã hoàn toàn thấu hiểu lời dạy của sư phụ."
Phương Hắc Hổ đứng dậy, chắp tay nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đen kịt, dày đặc đang bao trùm lên toàn bộ vạn vật xung quanh sơn môn:
"Cứ để cho hắn tiếp tục ảo tưởng rằng mình đang bước đi trên con đường vinh quang rực rỡ đi. Tên tiểu tử đó sẽ vĩnh viễn không thể nhận ra bản thân đang từng bước sa chân vào một cái bẫy đầm lầy chết chóc... cho đến khi mọi chuyện đã quá muộn màng."
Hắc Thiết lặng lẽ nhìn theo bóng lưng xám xịt của sư phụ mình, khóe môi gã khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn vô tình. Màn đêm sâu thẳm ngoài kia dường như đã nuốt chửng tất cả.