Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 54: BÓNG ĐEN VÀ ÁNH SÁNG



Đêm khuya tĩnh mịch. Ánh trăng thanh lãnh rọi qua khung cửa sổ, vẽ lên nền đá những mảng sáng mờ ảo. Toàn bộ Thủy Nguyệt Đao Tông chìm trong giấc ngủ sâu, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích từ bụi cỏ ngoài sân.

Lưu Phong ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, cánh cửa phòng đã được đóng chặt. Hắn lấy từ túi trữ vật ra bình Hoàng Long Đan thượng phẩm do Nhị trưởng lão Liễu Như Yên ban tặng. Mở nắp, một luồng dược hương thanh khiết tỏa ra, linh khí tinh thuần ngập tràn căn phòng.

Hắn nghiêng bình, một viên đan dược màu vàng óng lăn ra lòng bàn tay rồi không chần chừ mà nuốt xuống. Dược lực tan ngay trong đan điền, hóa thành từng luồng nhiệt ấm áp lan tỏa khắp kinh mạch. Lưu Phong khép mắt, dẫn dắt dòng linh lực đang bắt đầu sôi trào vận chuyển theo đường đại chu thiên của Thủy Nguyệt Tiên Kinh.

Hắn đã đạt tới Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong từ mấy ngày trước trong di tích, sau khi hấp thụ nội đan của Độc Băng Thiềm Thừ. Lúc này bình cảnh vốn đã mỏng manh nay lại thêm một viên Hoàng Long Đan thượng phẩm trợ lực, mọi thứ diễn ra suôn sẻ hơn dự tính.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong thức hải, cảnh giới tầng bảy sơ kỳ chính thức được mở ra. Linh lực như thủy triều cuồn cuộn tuôn chảy vào tầng cảnh mới, đan điền rộng hơn trước một chút, kinh mạch cũng cứng cáp hơn vài phần.

Lưu Phong không vội mở mắt. Hắn tiếp tục vận hành công pháp thêm hai canh giờ nữa để ổn định tu vi, cho đến khi khí tức từ lúc mới đột phá còn có chút dao động dần trở nên trầm ổn, sâu lắng như đầm nước ngày đông.

Trong khi linh lực tự động vận chuyển theo đại chu thiên, đầu óc hắn không hề rảnh rỗi. Nhờ linh hồn dung hợp đồng vị vững mạnh, hắn có thể phân tâm suy nghĩ mà không lo bị tẩu hỏa nhập ma, một lợi thế mà không phải tu sĩ bình thường nào cũng có.

Hắn nghĩ về bản thân, về con đường từ một tên tạp dịch gác cổng bị người ta khinh rẻ trở thành kẻ đứng trên bảng xếp hạng di tích. Nếu đổi lại là một thiếu niên mười lăm tuổi bình thường, e rằng đã sớm ngã gục giữa những sóng gió tu tiên. Nhưng hắn thì khác, hắn có hai đời ký ức, hai đời tri thức.

Hắn lại suy nghĩ về gợi ý của Chu Đại Phát hôm trước: Lập sòng bạc ngầm, buôn bán đan dược, làm ăn bất hợp pháp.

Mặt trái của ý tưởng đó rất rõ ràng. Tông môn nghiêm cấm cờ bạc. Nếu bị phát hiện, không chỉ mất linh thạch mà còn có thể bị phạt nặng. Hắn cũng không muốn lừa bịp ai vì biết rõ cái giá của cờ gian bạc lận, nhưng mặt phải cũng không thể bỏ qua.

Hắn là Tam linh căn Thổ - Mộc - Kim, tốc độ hấp thu linh khí chậm, tài nguyên tiêu tốn gấp ba lần đơn linh căn. Tầng bảy sơ kỳ đã là thành công lớn, nhưng càng lên cao, linh lực cần thiết càng nhiều, đan dược, linh thạch, bí pháp tất cả đều đốt tiền.

Hắn không có gia tộc chống lưng, không có trưởng bối giàu có, không có tài nguyên vô tận, mọi thứ hắn có đều phải tự mình kiếm. Mà muốn tự mình kiếm thì không thể cứ ôm mãi cái lý tưởng sống lương thiện.

Hắn nhớ về tinh cầu cũ, nơi đó pháp luật chặt chẽ đến mức từng chi tiết nhỏ đều được quy định, nhưng thế giới ngầm vẫn phát triển. Có quốc gia thế lực ngầm còn lớn mạnh hơn cả chính phủ. Ở thế giới tu tiên này, luật lệ lại càng lỏng lẻo hơn, không có lực lượng hành pháp, không có tòa án công lý, chỉ có một quy tắc duy nhất là thực lực vi tôn.

Nếu quy củ tông môn không đủ mạnh để kiềm chế bóng tối thì bóng tối sẽ phát triển không ngừng.

Lưu Phong khẽ mỉm cười trong màn đêm, hắn xuyên không đến đây, được sống lại một lần nữa. Tiền kiếp hắn sống quá cẩn thận, quá giữ mình, quá sợ sai trái để rồi làm việc cật lực mười năm mà chẳng đi tới đâu. Thẳng thắn, trung thực, đúng mực tất cả đều bị đám xu nịnh đè đầu cưỡi cổ. Lần này, hắn sẽ không để mình rơi vào tình cảnh đó nữa.

Hắn tự nhủ sẽ làm những việc trước đây chưa làm, sống theo kiểu mình thích thì mình làm, không gì phải hối tiếc. Một tổ chức Dạ Khuyết sẽ bao gồm các hoạt động: sòng bạc ngầm, buôn bán đan dược, mạng lưới tình báo.

Chu Đại Phát là mắt xích quan trọng có vốn, có quan hệ, có máu làm ăn. Mạn Thanh hiền lành nhưng có thể giao những việc kín đáo, không cần động tay động chân quá nhiều. Còn hắn sẽ cung cấp đan dược, đan dược cần tiền, tiền cần đan dược, một vòng tuần hoàn có thể vận hành mãi mãi.

Ngoài cửa sổ, màn đêm bao trùm, bóng tối như một nhân chứng lặng lẽ cho một thế lực ngầm chuẩn bị ra đời.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên xuyên qua lớp sương mỏng, Lưu Phong chậm rãi mở mắt. Một hơi trọc khí nhẹ nhàng thoát ra từ miệng hắn, khí tức tầng bảy sơ kỳ trầm ổn, vững chãi, không còn chút dao động nào từ đêm qua.

Hắn đứng dậy vươn vai, cảm nhận thân thể nhẹ nhàng hơn trước, linh lực trong đan điền dồi dào hơn. Bước chân hắn vững vàng hơn, khí huyết lưu thông trơn tru, ngay cả thị lực cũng rõ nét hơn một chút, đột phá cảnh giới quả thực mang lại cảm giác khó tả.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ, Lưu Phong mở cửa, Mạn Thanh đứng đó, tay bưng một chậu nước ấm, vải khô sạch sẽ vắt ngang cạnh chậu. Nàng nhìn hắn, ánh mắt hơi sáng lên:

"Sư đệ, chúc mừng đệ thuận lợi phá cảnh. Khí tức của đệ so với hôm qua đã trầm ổn hơn rất nhiều."

Lưu Phong nhận lấy chậu nước, đặt lên bàn:

"Chỉ là may mắn bước vào tầng bảy sơ kỳ, muốn vận dụng thuần thục thì vẫn cần thêm vài ngày củng cố."

Mạn Thanh bước vào phòng, bắt đầu như thường lệ thu dọn chăn gối, sắp xếp lại bàn ghế, nàng vừa làm vừa nói:

"Căn cơ vững chắc mới là điều trọng yếu. Lát nữa tỷ sẽ pha một ấm trà linh để đệ thư giãn thần trí, sau đó chúng ta cùng ra quảng trường xem thông báo bảng xếp hạng."

"Có sư tỷ đồng hành, ta tự nhiên cầu còn không được."

Nàng quay lưng lại, nhưng gò má hơi ửng hồng, không đáp lời mà chỉ tiếp tục sắp xếp bàn ghế. Hắn nhìn bóng nàng, trong lòng thoáng ấm áp.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vọng đến từ ngoài hành lang. Cửa phòng bật mở, Chu Đại Phát xông vào như một cơn gió mạnh, hớt hải thở hổn hển:

"Hai người các ngươi sao còn ở đây dây dưa? Mau chân lên! Trên quảng trường đã náo loạn cả rồi, Lưu sư đệ, đệ đạt hạng nhất cuộc khảo thí di tích! Ta vừa nghe ngóng được liền chạy thục mạng về đây báo tin, đi mau!"

Lưu Phong chưa kịp đáp lời thì đã bị Chu Đại Phát không giải thích gì thêm, một tay lôi phăng ra cửa. Mạn Thanh bật cười, vội vã đuổi theo:

"Chu sư huynh, chậm một chút! Sư đệ còn chưa kịp chỉnh đốn y phục!"

"Giờ này còn quản y phục cái gì! Danh vọng bực này mà đến muộn thì còn ra thể thống gì nữa!"

Cả ba cùng rời khỏi khu nội viện, bước vào dòng người đang đổ về quảng trường trung tâm.

Quảng trường Thủy Nguyệt Đao Tông hôm nay đông kín người. Đệ tử các chi hệ lần lượt tụ tập, từ Dược Đan Đường, Trận Pháp Đường, Chấp Pháp Đường, Đao Đường cho đến nội môn lẫn ngoại môn, ai nấy đều hướng mắt về phía bảng đá khổng lồ giữa quảng trường. Phía trên bảng, Lưu Ảnh Trận Kính hiển thị kết quả cuối cùng của đợt khảo thí di tích lần này.

Hàng ghế danh dự, các Trưởng lão đã ngồi vào vị trí. Tông chủ Thẩm Thụy Vân ngự trên thủ tọa, thanh bào nhạt màu, thần thái bình thản. Nhị trưởng lão Liễu Như Yên ngồi bên cạnh, mặc hồng y, khí chất lạnh lùng vẫn như thường lệ. Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ mặt vô cảm ngồi ở hàng trưởng lão, bên cạnh là Hắc Thiết.

Hắc Thiết hôm nay mặc bộ y phục đẹp nhất, đai lưng bạc, tóc búi cao, tỏa ra khí tức trầm ổn, hiên ngang. Hắn đứng thẳng, lưng hơi ưỡn, khuôn mặt giữ vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng đáy mắt thoáng hiện tia chờ đợi. Xung quanh hắn, mấy tên đệ tử theo phe cánh lẽo đẽo nịnh bợ, người phe phẩy quạt, kẻ bưng trà, công khai xum xoe.

Trưởng lão Trận Pháp Đường bước lên bục, dõng dạc tuyên bố:

"Theo quy định của tông môn, cuộc khảo thí di tích lần này phân định cao thấp dựa trên tổng giá trị tài nguyên quy đổi. Toàn bộ linh vật thu hoạch đều đã được các Chấp sự kiểm kê và định giá công tâm."

Không khí trong quảng trường lắng xuống.

"Hạng ba: Lục Vân Trung, đệ tử thân truyền Trận Pháp Đường, tu vi Luyện Khí tầng bảy trung kỳ."

Một thanh niên mặc trận bào bước lên nhận giải, lễ phép cúi đầu rồi lui xuống, đám đông vỗ tay rào rào.

"Hạng hai: Hắc Thiết, đệ tử thân truyền của Đại trưởng lão, tu vi Luyện Khí tầng tám sơ kỳ."

Hắc Thiết chậm rãi bước lên bục. Hắn vốn đinh ninh vị trí hạng nhất khó thoát khỏi tay mình, bộ y phục tôn quý này cũng là chuẩn bị cho thời khắc đăng đỉnh. Nhưng khi hai chữ "hạng hai" lọt vào tai, cơ mặt hắn khẽ giật nảy, nụ cười ngạo nghễ đông cứng lại trong thoáng chốc trước khi gượng gạo trở về vẻ bình thường. Hắn cố giữ thẳng lưng để không lộ ra sự thất thố, nhưng trong đáy mắt, một tia máu đã âm thầm tràn lên.

"Hạng nhất: Lưu Phong, đệ tử nội môn Dược Đan Đường, tu vi Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong."

Toàn trường sững sờ, không gian như ngưng đọng. Chính Lưu Phong đứng phía dưới cũng khẽ nhíu mày kinh ngạc. Hắn vốn tính toán chỉ cần lọt vào ba hạng đầu để kiếm chút tài nguyên và được học trận pháp là đủ, bởi một kẻ đơn thương độc mã, không bè không cánh như hắn rất khó đấu lại các đệ tử thân truyền. Thế nhưng cái tên của hắn lúc này lại chễm chệ ở vị trí cao nhất.

Xung quanh, những tiếng xì xào bắt đầu dậy lên như ong vỡ tổ.

"Hạng nhất? Không nhầm đấy chứ? Tên gác cổng kia dựa vào cái gì?"

"Tu vi tầng sáu đỉnh phong mà lại đè đầu được Hắc sư huynh sao? Có uẩn khúc gì ở đây không?"

"Chẳng lẽ hắn tìm được đại cơ duyên ẩn giấu?"

Một đệ tử nội môn tham gia di tích đến ngày cuối cùng đứng gần đó nghe vậy liền khinh bỉ cười lạnh, hai tay khoanh trước ngực đầy vẻ ghen tị:

"Cơ duyên cái gì! Các ngươi đúng là ếch ngồi đáy giếng. Chính mắt ta nhìn thấy hắn dùng thủ đoạn kỳ lạ, cưỡi trên lưng một con Hắc Nhai Ngạc cấp hai đỉnh phong xông xáo khắp các vùng cấm địa, hái linh thảo thu hoạch không nhiều mới là lạ!"

Quảng trường lập tức bùng nổ, tiếng nghị luận, kinh hãi xen lẫn đố kỵ vang lên khắp nơi.

Lưu Phong chỉ đứng im mỉm cười, không tranh biện một lời. Trong lòng hắn thầm nghĩ, con Hắc Nhai Ngạc kia quả thực là một phúc tinh, không biết trận pháp dịch chuyển đã đưa nó tới vùng đất nào. Hy vọng nó có thể sống sót, bởi ở thế giới này, có bảo vật mà không có thực lực tương xứng để giữ thì sớm muộn cũng thành vật tế cho kẻ khác.

Chu Đại Phát bên cạnh thì sướng rơn, vừa nhảy cẫng vừa liên tục đập mạnh vào vai Lưu Phong:

"Ha ha! Ta đã nói thế nào rồi? Lưu sư đệ ra tay thì lũ thiên tài này đều phải đứng dạt sang một bên! Lần này phát tài rồi!"

Mạn Thanh không reo hò như gã béo, nhưng nụ cười rạng rỡ và ánh mắt nhìn Lưu Phong đã nói lên tất cả. Hắn bước lên đài nhận thưởng, thái độ không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, cung kính nhận lấy phần thưởng từ tay Trưởng lão rồi lui xuống. Đối với hắn, danh vọng chỉ là hư danh, lợi ích thực tế trong tay mới là thứ đáng để tâm.

Ở phía bên kia, Hắc Thiết nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lưu Phong, gương mặt từ đỏ bừng chuyển sang vặn vẹo. Vinh quang hắn chuẩn bị bấy lâu nay lại bị một kẻ mà hắn từng coi như rác rưởi cướp mất trước mặt bàn dân thiên hạ. Sát cơ lạnh lẽo cuồn cuộn dâng lên trong mắt hắn, không thèm che giấu. Hắn dứt khoát quay người bỏ đi, đám tùy tùng vội vã chạy theo sau nhưng không một ai dám ho he nửa lời.

Chu Đại Phát thấy vậy liền thu lại nụ cười, ghé sát tai Lưu Phong nhắc nhở:

"Sư đệ, ánh mắt tên kia không đúng lắm, e rằng hắn sẽ không để yên chuyện này đâu. Phải đề phòng."

"Ta hiểu, cứ mặc hắn đi."

Lời nói thì bình thản, nhưng trong lòng Lưu Phong, một ý niệm sắc lạnh đã bén rễ: Kế hoạch lập ra tổ chức Dạ Khuyết phải được đẩy nhanh hơn nữa.

Sau buổi lễ, rất nhiều đệ tử chủ động kéo đến vây quanh Lưu Phong để chúc tụng và dò hỏi. Hắn khéo léo ứng phó qua loa vài câu rồi nhanh chóng cùng hai người bạn rời khỏi quảng trường náo nhiệt.

Sải bước trên hành lang dẫn về nội viện, Chu Đại Phát vẫn chưa giảm bớt phấn khích, tay chân múa may quay cuồng:

"Sư đệ, danh tiếng lần này của đệ vang dội cả tông môn rồi! Ngươi thử nghĩ xem, nếu lần tới chúng ta mở bàn cược, chỉ cần treo tên đệ lên làm tấm biển thì linh thạch chẳng phải sẽ tự động chui vào túi sao?"

"Trong đầu huynh ngoài linh thạch ra thì không còn chữ nào khác à?"

"Tu tiên không cần linh thạch thì cần cái gì? Đệ có danh, ta có mối, hai ta hợp lực thì long trời lở đất, không giàu không ăn tiền!"

Gã béo cười híp cả mắt.

Mạn Thanh đi bên cạnh lặng lẽ nhìn Lưu Phong, ánh mắt nàng nhu hòa và tràn đầy sự kính trọng. Đối với nàng, Lưu Phong không chỉ là ân nhân cứu mạng trong đêm định mệnh ấy, mà còn là người đã dùng tư duy nhạy bén mở ra cho nàng một tầm nhìn hoàn toàn mới về con đường tu tiên đầy tàn khốc này. Hắn cảm nhận được ánh nhìn đó, quay sang tặng nàng một nụ cười ấm áp.

Về đến trước cửa phòng, họ gật đầu chào tạm biệt. Lưu Phong đẩy cửa bước vào, cài chặt then chốt. Hắn đứng tựa lưng vào cánh cửa, tay khẽ vuốt ve chiếc túi màu tím trên ngực áo, nơi Tiểu Nhất vẫn đang cuộn tròn ngủ say.

Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, hắn khẽ thở dài một tiếng. Ánh mắt ngập tràn hận thù và sát cơ của Hắc Thiết lúc nãy như vẫn còn lảng vảng trước mắt. Hắn biết rõ rắc rối sẽ sớm gõ cửa, và ở cái nơi cá lớn nuốt cá bé này, cầu xin sự che chở của người khác là điều ngu xuẩn nhất. Hắn cần tài nguyên, cần thực lực, và cần một thế lực ngầm đủ mạnh để làm tấm khiên cho chính mình.

Ánh mặt trời đã lên cao, rọi qua khung cửa sổ, nhuộm vàng nền đá. Thế nhưng ở phía chân trời xa xăm, một cụm mây đen đang lặng lẽ ngưng tụ, áp sát về phía Thủy Nguyệt Đao Tông mà không hề phát ra một tiếng động. Lưu Phong nhìn ra ngoài, đáy mắt phản chiếu vệt tối của bầu trời đang dần biến sắc. Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, tự nhủ cuộc chơi này mới chỉ là bắt đầu.