Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 57: DẠ KHUYẾT VÀ CẠM BẪY



Hậu sơn Thủy Nguyệt Đao Tông dù đã lắng xuống sau trận lôi kiếp kinh thiên động địa, nhưng khung cảnh xung quanh vẫn còn nguyên vẻ hoang tàn, đổ nát.

Vòm mật động cổ kính năm xưa đã bị thiên địa lôi kiếp oanh kích sụp đổ hoàn toàn, vô số đất đá vỡ vụn văng tung tóe khắp nơi. Giữa tàn tích hoang tàn ấy, lão điên ngồi xếp bằng trên một phiến đá lớn bị thiên lôi đánh nứt nẻ, bất động, hai tay kết định ấn. Viên Kim Đan vàng ròng đang chậm rãi xoay tròn trong đan điền, những đường trận văn ba chiều trên bề mặt không ngừng lưu chuyển, tựa như một vũ trụ thu nhỏ đang dần hoàn thiện. Quá trình củng cố và ổn định căn cơ của một vị Kim Đan chân nhân mới đột phá kéo dài ít nhất một tháng. Trong thời gian đó, lão không thể rời khỏi nơi này, cũng không thể gặp bất kỳ ai.

Nhưng tin tức về sự xuất hiện của lão đã vượt ra khỏi phạm vi Thủy Nguyệt Đao Tông từ lâu. Chuyện này vốn dĩ không thể giấu được, mà cũng không cần giấu.

Một luồng khí tức Kim Đan cuồng bạo phóng thẳng lên trời, mây đen giăng kín hàng trăm dặm, sấm sét giáng xuống liên tục trong nửa ngày, khiến cho bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ viên mãn nào trong phạm vi hàng nghìn dặm cũng đều cảm nhận được. Các thế lực lớn quanh vùng chỉ cần cử vài mật thám tới dò xét, lập tức biết rõ Thủy Nguyệt Đao Tông đã có Kim Đan chân nhân lần đầu tiên sau ba nghìn năm.

Nhưng điều khiến người ta chú ý không phải là một Kim Đan thông thường, mà chính là một Dị Biến Kim Đan.

Trận văn ba chiều có thể khắc trực tiếp lên hư không, thay vì phải dùng linh vật liệu như các trận sư khác. Người trong nghề nhìn qua liền hiểu ngay giá trị chiến lược khủng khiếp của thứ này. Tuy rằng việc ngự không khắc trận vẫn đòi hỏi trận sư phải phác họa hình thể trận văn trong đầu rồi chuyển hóa linh lực ra không gian, và do thiếu vật liệu dẫn truyền nên uy lực đại trận chỉ bộc phát được khoảng sáu thành so với bình thường, nhưng đổi lại, tốc độ triển khai trận pháp lại nhanh gấp ba lần. Trong những trận chiến sinh tử hay các cuộc phục kích bất ngờ, một trận sư ngự không khắc trận chính là tồn tại gần như vô địch. Dù rằng lúc hộ tông hay đánh lâu dài vẫn bắt buộc phải cậy nhờ vật liệu, nhưng mức độ nguy hiểm của lão đã vượt xa một Kim Đan bình thường.

Tại Thiên Nguyệt Tông, đại tông môn trấn quốc của Thủy Nguyệt Quốc, nơi quản lý bốn tông môn lớn gồm Thủy Nguyệt Đao Tông, Cự Linh Môn, Huyền Kiếm Môn và Vạn Độc Cốc, tin tức này không gây ra hoảng loạn. Bởi vì họ có tới bốn vị Kim Đan.

Tông chủ Thiên Nguyệt Tông mang tu vi Kim Đan trung kỳ, còn ba vị trưởng lão còn lại đều là Kim Đan sơ kỳ đỉnh phong. Với họ, một Kim Đan mới xuất hiện không phải chuyện quá lớn. Đã ba nghìn năm qua, bốn tông môn ở tầng dưới đều không có Kim Đan, nay Thủy Nguyệt Đao Tông xuất hiện một người, xét về bề nổi cũng chỉ là trở về trạng thái cân bằng năm xưa mà thôi.

Nhưng một Dị Biến Kim Đan Trận Sư lại là chuyện hoàn toàn khác.

Trận sư vốn đã hiếm, mà trận sư Kim Đan lại càng hiếm hơn. Một trận sư có thể khắc trận văn trực tiếp lên không gian là tài sản chiến lược mà bất kỳ thế lực lớn nào cũng thèm muốn. Về thực lực chính diện, lão có thể chỉ ngang ba vị trưởng lão của Thiên Nguyệt Tông. Nhưng về mức độ nguy hiểm, lão có thể sánh ngang với Tông chủ Kim Đan trung kỳ. Một trận sư như vậy, nếu bị các quốc gia khác hoặc các tông môn trấn quốc lân cận chiêu mộ, đối với Thiên Nguyệt Tông mà nói sẽ là mối đe dọa gấp trăm lần so với một Kim Đan bình thường.

Họ có một tháng. Một tháng để tính toán đối sách, một tháng để ngăn chặn các thế lực khác tiếp cận lão trận sư trước khi lão hoàn toàn ổn định căn cơ. Cho nên, họ không vội.

Không chỉ Thiên Nguyệt Tông đang tính toán, mà ba tông môn đồng cấp với Thủy Nguyệt Đao Tông gồm Cự Linh Môn, Huyền Kiếm Môn và Vạn Độc Cốc giờ đây cũng đang ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Suốt ba nghìn năm qua, bốn tông môn này tồn tại trong một thế cân bằng mong manh. Không tông môn nào có Kim Đan, vì vậy lãnh thổ và tài nguyên được phân chia tương đối công bằng. Nhưng nay cán cân đã vỡ. Thủy Nguyệt Đao Tông có Kim Đan, trong khi ba tông môn còn lại chỉ có Trúc Cơ.

Sự chênh lệch giữa một đại cảnh giới là quá lớn. Một vị Kim Đan có thể đối chiến với mười vị Trúc Cơ mà không quá chênh lệch. Nếu Thủy Nguyệt Đao Tông muốn thôn tính, ba tông môn kia dù có liên thủ cũng chỉ miễn cưỡng chống đỡ chứ không thể thắng.

Cho nên họ đã quyết định: họp khẩn, thành lập một liên minh tạm thời.

Cuộc họp diễn ra tại một địa điểm trung lập, chính là Linh Trà Hiên nằm giữa ranh giới ba tông môn. Mỗi bên cử đại diện, không phải tông chủ, mà là các trưởng lão có tiếng nói. Không khí nặng nề đến mức ngay cả linh trà thượng hạng đang bốc khói nghi ngút cũng không ai buồn động đến.

Đại trưởng lão Cự Linh Môn đập mạnh tay xuống bàn đá, trầm giọng mở lời: "Ba nghìn năm rồi, chúng ta sống với nhau bằng một thế cân bằng. Nay Thủy Nguyệt Đao Tông có Kim Đan, thế cân bằng đó không còn nữa. Các ngươi nghĩ Thẩm Thụy Vân sẽ làm gì tiếp theo?"

Trưởng lão Huyền Kiếm Môn lạnh lùng đáp: "Nếu là ta, ta sẽ thôn tính ba tông môn còn lại trước khi các thế lực khác kịp phản ứng. Một Kim Đan đã đủ để tạo áp lực, ta không nghĩ nàng ta sẽ chần chừ."

Trưởng lão Vạn Độc Cốc không nói, chỉ nghiêm mặt gật đầu. Họ đều là những kẻ thông minh, chỉ cần nhìn qua là đều hiểu rõ cục diện.

"Vậy thì phải liên thủ."

"Họ có thể liên thủ."

"Nhưng liên thủ để làm gì? Phòng thủ hay tấn công?"

"Trước mắt, phòng thủ đã đủ."

Họ thống nhất thành lập một liên minh tạm thời, không tuyên bố công khai, nhưng ngầm hiểu rằng nếu Thủy Nguyệt Đao Tông có động thái gây hấn, ba bên sẽ cùng xuất thủ ứng phó.

Họ tin rằng Thẩm Thụy Vân sẽ nhân cơ hội này để mở rộng thế lực. Họ nghĩ rằng nàng đã tính toán từ lâu, chỉ chờ ngày này để ra tay.

Nhưng họ đã nghĩ sai.

Thẩm Thụy Vân chưa bao giờ có ý định thâu tóm ba tông môn kia. Nàng chỉ muốn khôi phục Thủy Nguyệt Đao Tông về thời kỳ đỉnh cao, không phải để nuốt chửng kẻ khác, mà để không bị kẻ khác nuốt chửng. Có điều, điều đó ba tông môn kia không biết, và cũng sẽ không tin ngay cả khi được giải thích.

Mấy ngày sau, Thủy Nguyệt Đao Tông dần trở lại nhịp sống thường nhật.

Đại sự độ kiếp vẫn còn đó, nhưng không còn là chủ đề bàn tán sôi nổi của các đệ tử nữa. Thay vào đó, một sự thay đổi âm thầm đang diễn ra trong tông môn. Các đệ tử vẫn đi lại, vẫn luyện công, nhưng trong mắt họ, có một thứ gì đó đã khác. Như thể họ đang đứng trên một mảnh đất vững chắc hơn trước.

Các đệ tử nội môn vốn đã dậm chân nhiều năm bỗng liên tục đột phá. Linh khí thiên địa như có ý thức, đổ về Thủy Nguyệt Sơn dày đặc như sương mù, không ngừng bồi bổ cho những người tu luyện. Đó là sự hồi đáp của thiên địa, khi một vị Kim Đan vừa ra đời, trời đất ban phúc cho vùng đất ấy, để linh khí dư thừa từ quá trình độ kiếp thấm vào núi sông, thúc đẩy vạn vật sinh trưởng.

Một sự thay đổi về chất đang dần diễn ra trong Thủy Nguyệt Đao Tông.

Người vui mừng nhất tất nhiên là Thẩm Thụy Vân. Nàng nhìn các đệ tử đột phá từng ngày, nhìn những gương mặt trẻ trung đang dần sáng lên, và trong đầu nàng, một viễn cảnh xa xôi đang dần hiện ra: một tông môn có ba Kim Đan tọa trấn. Không còn là giấc mơ nữa, chỉ cần thời gian, sư bá sẽ có cách giúp nàng và các trưởng lão đột phá.

Lúc này, nàng và Liễu Như Yên đang ngồi trong gian phòng nhỏ bên cạnh đan phòng. Hai người bạn cùng thế hệ, cùng lớn lên trong tông môn, nay cùng ngồi nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây trắng đang lững lờ trôi trên đỉnh núi. Không gian yên tĩnh, thoang thoảng mùi dược thảo.

Thẩm Thụy Vân khẽ mỉm cười: "Nhiều năm rồi ta mới thấy tông môn có khí sắc như thế này."

Liễu Như Yên gật đầu, đôi mắt lấp lánh: "Đúng vậy. Hôm qua ta gặp một đệ tử nội môn đã kẹt ở Luyện Khí tầng bảy suốt ba năm, nay đã phá cảnh. Hắn nói với ta rằng cảm giác linh khí trong người như được tiếp thêm sức mạnh. Ta nghĩ đó là dư âm từ lần độ kiếp của sư bá."

"Linh khí chúc phúc," Thẩm Thụy Vân nhẹ giọng, "Trời đất ban cho nơi có Kim Đan ra đời. Thủy Nguyệt Sơn đã hấp thụ một lượng lớn linh khí tinh thuần từ thiên kiếp, giờ đang trả lại cho những người tu luyện ở đây."

Hai người im lặng một lát, cùng cảm nhận bầu không khí đang thay đổi xung quanh mình. Rồi Thẩm Thụy Vân bỗng bật cười, nụ cười mang theo vẻ phức tạp: "Mọi chuyện tốt đẹp đến bây giờ, có lẽ có một phần công của Lưu Phong."

Liễu Như Yên gật đầu đồng tình: "Đúng vậy, chính nhờ gã tiểu tử đó gỡ nút thắt mà sư bá mới đột phá. Muội cũng không ngờ hắn lại tạo ra biến số lớn đến thế."

Thẩm Thụy Vân thở dài dở khóc dở cười: "Ta thật sự không biết phải thưởng gì cho hắn. Ta chỉ giúp hắn gặp sư bá để học hỏi, nào ngờ hắn lại thành sư đệ của sư bá. Sau này ta cũng không biết nên gọi hắn là sư thúc hay là Lưu Phong nữa."

Liễu Như Yên phì cười: "Nếu có mặt sư bá thì ta sẽ gọi hắn là sư thúc. Còn khi không có người thì hắn vẫn là đệ tử của ta. Ha ha, vẫn có thể cốc đầu hắn được."

Nàng vui vẻ nghĩ đến cảnh tượng đó. Thẩm Thụy Vân nhìn nàng, bật cười: "Muội đúng là đơn thuần. Trước giờ muội chưa từng xem hắn như hậu bối, chưa làm lễ bái sư, nên vấn đề xưng hô đối với muội cũng không quá chú tâm."

Liễu Như Yên gật đầu, nhưng rồi nàng bỗng nghiêm mặt lại: "Nhưng nói thật, đứa bé này quả nhiên thiên phú không tầm thường. Đan đạo, võ đạo, nay là trận đạo. Không biết sau này các lĩnh vực khác hắn còn tạo bất ngờ gì nữa."

"Về phương diện đan đạo ta không bằng muội," Thẩm Thụy Vân hỏi, "Nếu đánh giá công tâm thì thiên phú của muội và hắn, như thế nào?"

Liễu Như Yên không tránh né: "Cực hạn luyện đan của hắn hiện tại có thể nói tương đương với Trúc Cơ sơ kỳ. Chẳng qua là hắn quá lười luyện đan, cộng thêm tu vi chưa đủ cao nên linh lực và thần thức tối đa cũng chỉ luyện được đan dược cấp một thượng phẩm. Lúc ta Trúc Cơ sơ kỳ mới luyện được đan cấp một thượng phẩm như hắn bây giờ, nhưng ta cũng chỉ một lò được sáu viên thượng phẩm, ba viên trung phẩm. Nếu hắn tập trung cao độ, một lò có thể ra chín viên thượng phẩm. Thiên phú cỡ đó, ngươi đã hình dung ra chưa?"

Thẩm Thụy Vân im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu. Nàng hiểu. Một lúc sau, nàng mới nói: "Ta chưa dạy hắn võ đạo, nên cũng chưa biết được thiên phú của hắn ở lĩnh vực đó. Ta chỉ phán đoán qua lần theo hắn đi lịch luyện và vài lần thấy hắn chiến đấu trong di tích. Hắn rất ít khi dùng đao pháp của tông môn, mà chỉ thích sử dụng một môn võ công chuyên về phóng ám khí. Ta nhìn qua cũng biết sơ về loại võ công này, có thể tăng số lượng phi châm theo tu vi, phẩm chất của nó khá cao."

Nàng dừng lại, suy nghĩ một hồi rồi quyết định: "Nếu có thể, ta sẽ chỉ điểm hay cải tiến giúp hắn. Nhưng đây chưa phải lúc. Dùng ám khí thì có lợi ở tính bất ngờ, nhưng bất lợi trong cận chiến. Nếu thân pháp không nhanh, sức chịu đựng không đủ thì cũng thua. Ta sẽ hướng hắn theo con đường rèn luyện nhục thân thật vững chắc, để bù đắp cho lối đánh chuyên dùng ám khí tầm xa mà hắn đang chọn. Khi đối thủ áp sát được kẻ dùng ám khí mà phát hiện hắn lại là một kẻ có nhục thân cường đại thì cũng đã muộn."

Nàng đưa mắt ra hiệu cho một thị nữ đứng gần đó. Thị nữ cúi người, nhận lấy lệnh bài của nàng rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.

"Mang lệnh bài của ta vào Tàng Kinh Các, tìm một quyển công pháp về luyện thể cao nhất mà có thể thăng cấp theo tu vi."

Thị nữ biến mất sau cánh cửa. Thẩm Thụy Vân quay sang Liễu Như Yên, giọng trầm xuống: "Muội chuẩn bị giúp ta bào chế các loại dịch liệu giúp tăng thể chất cho người luyện thể, càng cao càng tốt. Nguyên liệu không thành vấn đề, nếu bên muội hết thì cứ vào bảo khố của tông môn lấy, ghi nợ cho ta."

Liễu Như Yên gật đầu: "Được."

"Và một điều nữa," Thẩm Thụy Vân nói tiếp, "Trong thời gian tới muội không cần ép hắn luyện đan nữa. Với thiên phú như hắn, ép là phản tác dụng. Cứ để hắn tự luyện cái gì hắn thích, muội chỉ cần cung cấp đan phương là được, càng khó càng tốt."

Liễu Như Yên nhướng mày, có chút bất ngờ: "Không ép hắn nữa?"

"Không ép." Thẩm Thụy Vân nhấp một ngụm trà, khóe môi khẽ cong lên, "Dạo này ta hay nghe đám đệ tử nói một câu: 'Kẻ mạnh không chê hoàn cảnh, người yếu luôn tìm lý do'. Ta thấy câu này khá đúng với hắn."

Nàng dừng một chút, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một bóng dáng quen thuộc đang lững thững đi qua sân. Lưu Phong và Mạn Thanh đang đi dạo cùng nhau. Hắn tay cầm một quyển sách dược lý nhưng mắt lại chán chường nhìn mây nhìn bướm, lơ đãng đảo quanh khắp nơi như tìm cách xao nhãng việc học, thỉnh thoảng lại ngáp một cái dài, bộ dạng lười biếng đến mức nhìn là muốn đánh. Mạn Thanh đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nói gì đó, hắn gật gù cho có lệ.

Thẩm Thụy Vân lắc đầu, cười khẽ: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời."

Liễu Như Yên nhìn theo, cũng bật cười: "Quả thật. Hắn mà không có áp lực thì chỉ nằm ì ra. Siêng năng được vài ngày, bị đuổi đi đánh nhau mấy trận, ép học mấy thứ, rồi lại đâu vào đấy."

Cả hai cùng cười, một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp của hai người bạn lâu năm đang nhìn về một đứa trẻ mà họ yêu quý theo cách riêng. Rồi Thẩm Thụy Vân thu lại nụ cười, giọng nàng trở nên trầm tĩnh hơn: "Về trận pháp, cũng tùy hắn. Hắn với sư bá bây giờ đã là huynh đệ, nên để sư bá dạy dỗ hắn. Còn về phần chúng ta, thời gian không lâu nữa, ba tông môn đồng cấp với chúng ta chắc chắn sẽ liên minh, tìm cách uy hiếp. Nhưng thật tâm ta không muốn đối phó với họ. Họ chỉ nghĩ chúng ta sẽ làm như vậy. Một tháng sau, ta muốn gửi thiệp mời họ đến tông môn trao đổi một số việc. Nếu họ quyết tâm thành lập liên minh thì ta cũng chịu. Quyết định là của bọn họ. Xem như chúng ta xuống nước một lần. Nếu trời không chịu đất, thì đất cũng sẽ không chịu trời."

Trong khi các thế lực lớn đang tính toán chiến lược, và Thủy Nguyệt Đao Tông đang hồi sinh từng ngày, thì nhân vật chính của câu chuyện lại đang… lười.

Lưu Phong ngồi trên ghế đá trước hiên phòng, tay cầm một quyển sách dược lý trung cấp, nhưng mắt thì đã dán vào đám mây trên trời từ lúc nào không biết. Quyển sách mở sẵn, hắn nhìn chằm chằm vào trang giấy như thể đang cố gắng thuyết phục nó tự học thay mình.

Mạn Thanh ngồi bên cạnh, một tay cầm bình linh trà, một tay lật từng trang sách khác. Nàng không ép hắn học, chỉ ngồi đó, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn qua, khẽ mỉm cười rồi lại tiếp tục đọc.

Không khí quanh hai người rất nhẹ nhàng.

Lưu Phong ngáp một cái dài, đặt cuốn sách xuống đùi: "Thanh tỷ, tỷ nói xem, học mấy thứ này để làm gì? Đan dược thì biết công dụng là dùng được rồi, cần gì phải học thuộc tên từng gốc cây cỏ?"

Mạn Thanh không ngẩng đầu, chỉ nhẹ nhàng đáp: "Để khi luyện đan, đệ biết thay thế nguyên liệu khi thiếu. Để khi nhìn thấy một gốc linh thảo lạ, đệ biết nó có độc hay không. Để khi bị thương, đệ biết mình cần ăn gì."

"Nhưng tỷ đã biết rồi mà."

"Nếu một ngày tỷ không có ở bên đệ thì sao?"

Lưu Phong im lặng. Hắn không trả lời. Mạn Thanh cũng không ép, nàng chỉ lật sang trang khác, tiếp tục đọc.

Một lúc sau, Lưu Phong ngả người ra ghế, nhìn lên bầu trời: "Hay là tỷ kể chuyện gì đó cho đệ nghe đi."

Mạn Thanh mỉm cười: "Vậy đệ kể tỷ nghe chuyện trong di tích đi. Lần trước đệ chưa kể hết."

Lưu Phong nhớ lại một lát, rồi bắt đầu kể. Hắn kể về đám thiên kiêu, về mấy tấm bia đá, về mấy trận đánh nhau. Nhưng đến đoạn nhắc đến Hắc Nhai Ngạc, hắn bỗng dừng lại: "À, lão cá sấu đó. Thật ra đệ cũng không biết nó đang ở đâu. Đệ chỉ bóp nát lệnh bài truyền tống rồi vỗ vào lưng nó, nó biến mất luôn."

Mạn Thanh hỏi: "Sau khi rời di tích, đệ có đi tìm thử không?"

"Đệ bận."

Mạn Thanh nhìn hắn, ánh mắt mang theo vẻ biết rõ: "Đệ lười thì có."

Lưu Phong cười hì hì: "Tỷ biết rõ còn hỏi."

Nàng lắc đầu: "Vậy tỷ đi tìm giúp đệ. Nếu nó đang ở đâu đó quanh đây, tỷ sẽ đưa nó về."

"Tỷ đừng bận tâm, tỷ bận học với sư phụ mà."

"Không bận đến mức không đi tìm một con cá sấu được," Mạn Thanh cười, "Cứ coi như tỷ đi dạo một vòng vậy."

Lưu Phong định nói gì đó, nhưng đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Chu Đại Phát bước vào như thể đây là phòng mình, hắn vừa vào đã ngồi xuống ghế, tự rót trà, uống một hơi cạn sạch, rồi tặc lưỡi: "Thơm quá! Mạn sư muội pha trà càng ngày càng đã. Thế này mới ra dáng trà đạo."

Mạn Thanh chỉ cười, không nói. Chu Đại Phát đặt chén xuống, quay sang Lưu Phong, mắt sáng rực: "Này, kế hoạch hôm trước thế nào rồi? Sòng bạc đen, ngươi tính sao? Ta đang rất háo hức đây."

Lưu Phong vẫn nằm ngửa trên ghế, không nhúc nhích: "Ta không đồng ý."

Chu Đại Phát sững người, mặt méo xệch: "Không đồng ý? Tại sao? Ngươi có thù với linh thạch à?"

"Linh thạch thì chưa biết ai ham hơn ai. Ta khẳng định ta rất yêu linh thạch. Nếu Chu sư huynh là số một, ta nguyện làm số hai."

"Vậy thì tại sao?"

Lưu Phong ngồi thẳng dậy, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn một chút: "Mở sòng bạc ngầm thì vừa nguy hiểm, tiền lại không được bao nhiêu. Bị phát hiện là bị tịch thu hết, thậm chí bị đuổi khỏi tông môn. Ngươi tính chơi lớn thế à?"

Chu Đại Phát im lặng, hắn chưa nghĩ tới chuyện đó.

Lưu Phong tiếp tục: "Cái ta muốn không phải sòng bạc, mà là một tổ chức ngầm. Chuyên buôn bán thông tin mật, đan dược đen, độc đan, trận pháp, pháp khí. Không làm những việc xấu như cướp của, giết người. Chúng ta chỉ cung cấp hàng hóa, còn người mua dùng nó như thế nào là chuyện của họ. Một con dao có thể dùng để tự vệ, cũng có thể dùng để giết người. Chúng ta không chịu trách nhiệm."

Chu Đại Phát trợn mắt, hắn chưa bao giờ nghĩ đến cái gì lớn lao như vậy. Mạn Thanh ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn Lưu Phong, ánh mắt nàng thay đổi, tựa như đang nhìn một người mà nàng chưa từng thấy hết.

"Ngươi có muốn tham gia không?" Lưu Phong hỏi.

Chu Đại Phát vỗ đùi đen đét: "Chơi! Ta theo! Nhưng phải có tên chứ nhỉ? Chắc ngươi đã nghĩ ra được cái tên rồi đúng không?"

"Dạ Khuyết."

Chu Đại Phát nhẩm đi nhẩm lại: "Dạ Khuyết... Dạ Khuyết... Hay đấy. Nghe bí hiểm, lại có chất giang hồ. Thế nào, rất hợp với phong cách của chúng ta đúng không?"

Lưu Phong cười, nhưng không đáp. Hắn quay sang Mạn Thanh: "Tỷ có muốn tham gia không?"

Mạn Thanh nhìn hắn một lúc, rồi khẽ gật đầu: "Nếu đệ cần, tỷ sẽ giúp."

Lưu Phong mỉm cười. Ánh mắt hắn sáng lên một tia, không phải vì hắn đang có kế hoạch, mà vì hắn vừa có thêm hai người đồng hành.

Chu Đại Phát vẫn đang háo hức: "Vậy bao giờ bắt đầu? Ta đã có sẵn vài mối rồi, chỉ cần ngươi nói một tiếng là có thể bắt tay vào làm."

"Khoan đã," Lưu Phong giơ tay, "Mọi chuyện phải có kế hoạch. Không thể lao đầu vào như ngươi đi cược được."

"Ngươi đang nói xấu ta đấy à?"

"Ta đang nói sự thật."

Chu Đại Phát cười sặc, Mạn Thanh cũng bật cười. Không khí trong phòng trở nên nhẹ nhõm hơn.

Nhưng trong lòng mỗi người, một ý nghĩ đang dần hình thành. Lưu Phong nghĩ về những mối quan hệ hắn đã có như Tạ Trường Không, Bạch Linh Nhi, Hổ Bạt, những nhân vật đó có thể trở thành khách hàng hoặc đối tác trong tương lai. Chu Đại Phát nghĩ về đống linh thạch sắp vào túi mình. Mạn Thanh nghĩ về Hắc Nhai Ngạc, và tự nhủ sẽ đi tìm con thú đó vào ngày mai.

Tại một góc tối của tông môn, Phương Hắc Hổ ngồi sau bàn đá, ngón tay gõ nhẹ ba cái lên một vị trí ở biên giới phía Bắc trên tấm bản đồ hoang vu. Hắc Thiết đứng bên cạnh, ánh mắt lóe lên một tia tàn nhẫn. Lão không nói thêm lời nào, nhưng cạm bẫy đã chính thức vận hành. Đêm u tối bao trùm lấy Thủy Nguyệt Sơn. Giữa bầu không khí lặng tĩnh, những sóng ngầm từ khắp các phía đang âm thầm tích tụ, chuẩn bị cho một trận phong ba mới.