Mệnh lệnh của Thẩm Thụy Vân vừa dứt, hộ tông đại trận bỗng chốc bùng sáng, màn sương trận pháp cuộn trào phủ kín bầu trời Thủy Nguyệt Đao Tông. Thân ảnh nàng hóa thành một đạo thanh quang rực rỡ, lướt thẳng về phía hậu sơn hẻo lánh.
Ngay sau đó, thiên kiếp giáng lâm.
Trong mật động cổ kính, Lão Điên lặng lẽ xếp bằng trên nền đá lạnh. Đôi mắt lão nhắm nghiền, hai tay biến ảo kết ấn. Linh lực cuộn trào cuồng bạo bên trong cơ thể đột ngột phá vỡ mọi quỹ đạo vận hành thông thường.
Trong thức hải của lão, các đường trận văn hai chiều phẳng lỳ trên vách đá thình lình tách rời, vươn lên và lơ lửng trong không gian ba chiều. Chúng đan xen, xoay chuyển tuần hoàn theo đúng quy luật vận động của thiên địa.
Mặt đất dưới chân Thủy Nguyệt Đao Tông đột ngột rung chuyển kịch liệt. Từ sâu trong hậu sơn, một luồng khí tức khổng lồ tựa cự long thức tỉnh, phóng thẳng lên chín tầng mây!
"Oanh! Oanh!"
Mây trắng bồng bềnh trên đỉnh núi Thủy Nguyệt thình lình ngưng tụ, điên cuồng đổi màu. Trắng hóa thành xám, xám chuyển sang đen, cuối cùng ngưng kết thành một màn mây đen đặc quánh như mực. Từ bốn phương tám hướng, linh khí của đất trời gầm rú, điên cuồng hội tụ về một điểm duy nhất nơi Lão Điên đang tọa thiền.
Trên quảng trường tông môn, hàng trăm đệ tử đồng loạt ngước nhìn lên bầu trời, không gian tĩnh mịch không một tiếng động.
Một vị đệ tử nội môn có thâm niên khẽ run rẩy thì thầm: "Đây là... thiên kiếp Kim Đan... Ta chỉ mới từng thấy ghi chép trong cổ tịch."
Hắc Thiết đứng ở hàng đầu tiên, gương mặt cương nghị giờ đây đông cứng như tượng đá. Hắn không biết rõ đây là loại kiếp nạn gì, hắn chỉ cảm nhận được luồng uy áp ngập trời kia chỉ cần rớt xuống một tia cũng đủ để mạt sát hắn thành tro bụi. Bàn tay hắn siết chặt đến rách da, trong lòng gầm thét một suy nghĩ duy nhất: Bản thân nhất định phải đột phá Trúc Cơ!
Trên mỏm đá cao lộng gió, Đại Trưởng Lão Phương Hắc Hổ chắp tay sau lưng, tà áo bào bay phần phật. Khi nhìn thấy màn mây đen kịt đang cuộn trào trên hậu sơn, một ký ức già cỗi, phủ bụi thời gian bỗng chốc thức tỉnh trong tâm trí lão. Hậu sơn có một mật động, nơi đó có một lão già trận pháp đã sống hơn hai trăm năm chưa từng bước chân ra ngoài. Mấy chục năm qua không hề có động tĩnh, lão cứ ngỡ ông ta đã tọa hóa thành cát bụi.
"Hóa ra... là ngài."
Phương Hắc Hổ lẩm bẩm, đứng yên lặng quan sát với ánh mắt âm trầm.
Tại cửa đan phòng, Liễu Như Yên đứng lặng, tà y phục màu đỏ lửa tung bay trong gió lạnh. Mạn Thanh nép chặt sau lưng nàng, đôi mắt lộ rõ vẻ hoang mang, sợ hãi trước cảnh tượng tận thế: "Sư phụ, đó rốt cuộc là thứ gì vậy?"
Liễu Như Yên khẽ đáp, thanh âm mang theo sự run rẩy khó giấu: "Là thiên kiếp. Có vị tiền bối đang nghịch thiên đột phá Kim Đan."
Mạn Thanh ngơ ngác. Nàng tu vi còn thấp, chưa từng nghe nói đến cảnh giới Kim Đan cao siêu. Nhưng nhìn thần sắc nghiêm trọng của sư phụ, nàng biết chuyện này quan trọng đến mức có thể thay đổi vận mệnh của cả tông môn: "Sư phụ, người đó là ai?"
"Là sư bá của ta. Một vị tiền bối cô độc đã ẩn tu ở hậu sơn suốt hơn hai trăm năm qua."
Liễu Như Yên không nói thêm gì nữa. Nàng siết chặt hai tay áo, đôi mắt đỏ hoe từ lúc nào, thủy chung không rời khỏi vầng sáng nơi hậu sơn.
Lưu Phong đứng ở sườn núi xa, lặng lẽ dõi theo từng luồng lôi đình cuồng bạo đang giội xuống hậu sơn. Cảm nhận thứ uy áp hủy thiên diệt địa ấy, sâu trong lòng hắn dâng lên một nỗi kiêng sợ nguyên thủy, nhưng ánh mắt vẫn kiên định không rời. Hắn khắc ghi từng biến động của thiên kiếp, bởi hắn hiểu rõ một ngày nào đó, chính bản thân mình cũng phải bước qua ranh giới sinh tử này.
UỲNH!!!
Đạo bạch lôi đầu tiên giáng xuống.
Không có tiếng nổ vang dội, chỉ có một tiếng "xé" khô khốc, sắc lẹm đến rợn người. Một thanh kiếm ánh sáng trắng tinh khôi từ chín tầng mây bổ thẳng xuống đỉnh đầu Lão Điên. Máu tươi vừa kịp bắn ra đã lập tức bị nhiệt độ kinh hoàng của bạch lôi thiêu rụi thành hư vô. Lão Điên thân hình bất động như bàn thạch.
Tia thứ hai, thứ ba, rồi đến thứ tư, thứ năm, thứ sáu. Mỗi tia sét giáng xuống sau lại mang sức mạnh hủy diệt gấp bội tia trước. Đến tia thứ bảy, Lão Điên thình lình giơ tay vạch một đường trận văn huyền ảo trên hư không, cưỡng ép hấp thụ và phân tán luồng năng lượng dư thừa ra xung quanh.
Ngay lập tức, mây đen trên bầu trời chuyển sang màu xanh rêu quỷ dị.
Luồng lục lôi thứ hai không đánh thẳng từ trên xuống, mà chúng bò trườn như những con mãng xà điện, quấn chặt lấy tứ chi của Lão Điên rồi hung hãn luồn lách vào trong kinh mạch. Cảm giác đau đớn tột cùng tựa như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé trong tận cùng xương tủy. Lão Điên cắn chặt răng, vận chuyển huyền công, cưỡng ép dẫn dụ những luồng lục lôi cuồng bạo này vào thẳng đan điền, biến chúng thành chất xúc tác mạnh mẽ nhất để ngưng tụ nội đan. Mồ hôi hòa lẫn với máu tươi ướt đẫm toàn thân lão.
Nhưng lão không hề rên rỉ nửa lời.
Kế tiếp, hoàng lôi lao xuống như những mũi tên lửa vạn dặm. Chúng không thiêu đốt da thịt bên ngoài, mà đi sâu vào bên trong, rèn giũa và đốt cháy toàn bộ tạp chất trong linh lực. Những làn khói đen kịt, hôi hám không ngừng thoát ra từ các lỗ chân lông. Lão Điên cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nhẹ nhõm và tinh khiết hơn, nhưng cái giá phải trả là sự đau đớn thấu tận tâm can.
Bầu trời thình lình chuyển sang màu đỏ rực như máu, nhiệt độ xung quanh tăng vọt đến mức kinh hoàng, khiến những phiến đá vách động bắt đầu nóng chảy thành dung nham đỏ quạch.
Xích lôi mang theo ngọn lửa hủy diệt giáng thế. Da thịt Lão Điên cháy đen, bong tróc ra từng mảng lớn. Máu đỏ chảy ra chưa kịp chạm đất đã hóa thành hơi nước. Đến tia xích lôi thứ năm, Lão Điên đã cạn kiệt linh lực, không còn sức để vẽ trận văn hộ thân nữa. Lão chỉ có thể ngồi đó, dùng nhục thân tàn tạ của mình để ngạnh kháng trực diện với lôi đình.
Từ đằng xa, vài tiếng hét kinh hoàng của các đệ tử vang lên, nhưng tuyệt đối không một ai dám tiến lại gần nửa bước.
Bất chợt, hắc lôi giáng xuống trong sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ.
Nó hoàn toàn không gây tổn hại đến da thịt hay kinh mạch, mà đánh thẳng vào sâu trong tâm trí của Lão Điên đây chính là Tâm Ma Kiếp!
Trong thức hải, Lão Điên bỗng thấy mình đang đứng giữa đại điện huy hoàng của Thủy Nguyệt Đao Tông hơn một trăm năm trước. Khi đó lão còn trẻ, tu vi đã đạt Trúc Cơ viên mãn, là một trận pháp đại sư thiên tài được vạn người kính ngưỡng. Sư phụ, đồng môn và những bằng hữu chí cốt đang vây quanh chúc tụng, khẳng định lão chắc chắn sẽ là người đầu tiên đột phá Kim Đan, dẫn dắt tông môn đi lên.
Nhưng cảnh tượng lập tức thay đổi: Lão đang ngồi cô độc trong mật động tối tăm. Mười năm, năm mươi năm, rồi một trăm năm trôi qua. Những người bạn cùng thời của lão lần lượt nằm xuống; kẻ chết trong chiến loạn, người gục ngã trước bình cảnh, kẻ già yếu rồi tạo hóa thành cát bụi. Thế hệ đệ tử của họ lên làm trưởng lão, rồi lại đến đời đệ tử của đệ tử...
Chỉ riêng lão vẫn ngồi đó, Trúc Cơ viên mãn, không thể tiến thêm nửa bước.
Lão nhớ lại những lần đột phá thất bại trong cay đắng, những lần suýt tẩu hỏa nhập ma, nằm liệt giường nửa năm trời. Lão đã từng muốn buông xuôi, nhưng sâu trong tâm can lại không cam lòng.
Tài năng của lão chưa từng bị nghi ngờ, nhưng nếu lão thực sự là thiên tài, tại sao suốt một trăm năm qua lão lại bị giam cầm trong cái lồng giam Trúc Cơ này?
"Có lẽ ta không đủ tư chất. Ta chỉ là một kẻ tầm thường tự lừa dối bản thân mình mà thôi." Giọng nói mỏi mệt, tuyệt vọng của chính lão vang lên trong đầu. "Có lẽ... nên từ bỏ."
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc tăm tối nhất Lưu Phong xuất hiện, Lão Điên bỗng nhìn thấy một tia sáng rực rỡ. Đó là một đường trận văn ba chiều sống động đang lơ lửng trong tâm trí lão. Nó không phải do lão vẽ ra, mà là quy tắc tự nhiên của thiên địa ban tặng. Một thứ trận đạo vượt ra khỏi mọi sách vở cổ tịch, thứ mà ngay cả sư phụ lão cũng chưa từng được thấy.
"Ta không phải là kẻ bất tài! Ta chỉ là chưa tìm thấy con đường của riêng mình! Nhưng hôm nay, ta đã thấy!"
Hắc lôi trong nháy mắt tan biến như khói mây.
Nhưng chưa kịp thở phào, Ngũ Sắc Lôi tối cao đã giáng xuống.
Trắng, xanh, vàng, đỏ, đen đan xen vào nhau hóa thành một cột sáng khổng lồ xuyên thủng bầu trời. Luồng lôi đình này đánh thẳng vào cả nhục thân lẫn linh hồn. Trận văn hộ thân của lão vỡ vụn như thủy tinh, xương cốt toàn thân gãy răng rắc. Lão Điên bị đánh văng ra khỏi vị trí, nằm gục trên vũng máu.
"Sư bá!" Mọi người phía xa đồng loạt hét lên đầy lo sợ.
Thẩm Thụy Vân đứng ở rìa hậu sơn, chân khẽ bước lên nửa bước rồi lại cắn răng dừng lại. Thiên kiếp của Vị Diện Chi Tâm, ngoại nhân tuyệt đối không thể can thiệp, nếu không sẽ dẫn đến Tử Kiếp hủy diệt cả hai.
Giữa đống đổ nát, Lão Điên nằm im lìm trong vũng máu. Nhưng rồi, bàn tay trái còn nguyên vẹn của lão từ từ nhấc lên, run rẩy vẽ một đường trận văn nhỏ bằng chính máu của mình trên mặt đá. Nét vẽ đứt đoạn, nhưng lão vẫn cố chấp hoàn thành.
Bầu trời bỗng chốc tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Mây đen tiêu tán, nhường chỗ cho một màn sương mù màu trắng đục như sữa.
Sinh Lôi rơi xuống. Không tiếng động, không ánh chớp cuồng bạo. Những tia sét nhẹ nhàng rơi xuống như những cánh hoa tuyết mềm mại, không hề mang theo chút sát ý nào. Chúng đang chữa lành.
Mỗi tia sinh lôi chạm vào da thịt, các vết thương ghê rợn lập tức khép miệng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, xương cốt nối liền, kinh mạch đứt đoạn tái tạo.
Cánh tay phải đã mất của Lão Điên bắt đầu mọc lại. Đặc dị hơn, trên làn da mới mịn màng, vô số những đường vân trận văn màu vàng kim chạy dọc từ bả vai xuống tận đầu ngón tay, phảng phất như được khắc sẵn từ thuở hồng hoang.
Khuôn mặt già nua, đầy nếp nhăn của lão cũng dần biến đổi, trở nên cương nghị, trẻ trung hơn. Mái tóc bạc trắng như cước chuyển dần sang màu đen bóng ánh kim rực rỡ, rủ dài ngang lưng.
Lão Điên điên khùng của một khắc trước đã hoàn toàn biến mất. Giờ đây, hiện hữu trước thiên địa là một nam tử trung niên tuấn mỹ, đôi mắt sâu thẳm tựa như chứa đựng cả một tinh không trận đồ bao la. Diện mạo của lão nhìn như chỉ mới ngoài ngũ tuần, nhưng khí tức tỏa ra lại khiến vạn vật phải phủ phục cúi đầu.
Tia sinh lôi cuối cùng không giáng xuống nhục thân, mà lơ lửng trước ngực lão như đang chờ đợi.
Lão đưa ngón tay khẽ chạm nhẹ. Tia sét lập tức hòa tan, chui tọt vào đan điền, dung hợp hoàn mỹ với viên nội đan vừa ngưng tụ.
Viên Kim Đan màu vàng ròng rực rỡ, bên trong đó, những đường trận văn ba chiều cổ xưa đang chậm rãi dịch chuyển tuần hoàn tựa như quỹ đạo của các vì sao trên bầu trời đêm.
Lão mở mắt, một luồng tinh mang bắn ra dài thước báu. Đó là đôi mắt của một vị Kim Đan Chân Nhân thực thụ!
Mây tan lôi tạnh, bầu trời Thủy Nguyệt Quốc trở lại vẻ trong vắt, xanh thẳm như vừa được gột rửa. Lão Điên vẫn ngồi xếp bằng yên vị tại chỗ để ổn định căn cơ. Quá trình này có thể sẽ kéo dài vài ngày, thậm chí là vài tuần.
Trận đạo của lão không còn bị giới hạn trên đá hay vật liệu, mà đã trực tiếp phác họa giữa hư không, vận hành cùng quy tắc thiên địa. Sự ngộ đạo sâu sắc ấy dẫn dắt linh khí trời đất ngưng tụ thành một viên Trận Tâm Kim Đan thượng phẩm, lưu chuyển huyền quang vĩnh cửu trong đan điền.
Thẩm Thụy Vân nhìn bóng người ngồi bất động giữa đống hoang tàn dính đầy máu tươi, nàng thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, lập tức quay người hạ lệnh: "Phong tỏa toàn bộ hậu sơn! Bất kỳ ai dám tự ý đến gần, xử theo tông quy nặng nhất!"
Liễu Như Yên nhẹ nhàng đưa tay lau đi giọt nước mắt còn vương trên má. Mạn Thanh nhìn sư phụ, biết ý nên lặng im không dám hỏi thêm lời nào.
Phương Hắc Hổ thu hồi ánh mắt phức tạp, lặng lẽ xoay người bước đi, trong lòng lão một hạt giống dã tâm đã bắt đầu nảy mầm: "Nếu lão già điên kia làm được, ta cũng nhất định làm được."
Hắc Thiết lẳng lặng rời khỏi quảng trường, ngọn lửa khát khao sức mạnh trong tim hắn lúc này bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Trên sườn núi thấp, Lưu Phong là người cuối cùng còn đứng lại. Gã nhìn về phía mật động đổ nát, bất chợt bật cười thành tiếng, vỗ tay một cái thật mạnh:
"Lão huynh độ kiếp thành công, tiểu đệ cũng từ tôm tép biến thành cua. Từ nay về sau, có chỗ chống lưng vững chắc thế này, ta có thể nghênh ngang đi ngang đi dọc ở cái Thủy Nguyệt Quốc này rồi. Ha ha!"
Ánh mặt trời ban mai ấm áp rạng rỡ bắt đầu ló dạng phía sau rặng núi.
Kể từ ngày hôm nay, Thủy Nguyệt Đao Tông đã chính thức sở hữu một vị Kim Đan chân nhân tọa trấn!