Khi con Tứ Trảo Bích Hổ đưa Lưu Phong lên sát miệng vực, hắn không hề khờ khạo đi thẳng đến chỗ Quản sự ngoại môn báo danh ngay lập tức. Trước khi nhảy xuống khỏi lưng nó, hắn rút thanh đao rỉ, vận linh lực hệ Kim cắt phăng viên Yêu Đan tàn khuyết làm đôi, ném trước một nửa cho "gã xe ôm" nuốt chửng để làm tiền đặt cọc.
Với trí tuệ thấp kém nhưng bản năng nhạy bén, con bích hổ lập tức hiểu được ý đồ của tên nhân loại giảo quyệt này thông qua những cử chỉ đe dọa kết hợp dụ dỗ. Hắn nhận nó làm "tài xế độc quyền" trong vòng ba tháng, sẽ bảo đảm an toàn tính mạng cho nó, đổi lại bất cứ khi nào hắn phát ra một hồi huýt sáo theo nhịp điệu đặc thù, thứ ám hiệu riêng giữa hai đứa, nó phải lập tức bò lên đón khách.
Sau ba tháng phục vụ chu đáo, nửa viên Yêu Đan đại bổ còn lại sẽ thuộc về nó. Nhận được lợi ích gối đầu, con quái vật ngoan ngoãn gật gật cái đầu sần sùi, rồi theo lệnh của Lưu Phong lập tức quay đầu, lặn sâu trở lại địa bàn của mình dưới đáy vực đầy sương mù.
Còn lại một mình, Lưu Phong lợi dụng bóng đêm nương theo các góc chết âm thầm ẩn nấp vào một hang động nhỏ khá kín đáo phía sau núi. Nhờ năm tháng làm kiếp gác cổng, ngày nào cũng xách đao đi tuần tra, hắn thuộc làu làu vị trí của từng hang hốc hẻo lánh, nơi mà ban ngày hay ban đêm đều tuyệt nhiên không một bóng người ghé tới.
Đêm hôm đó, Lưu Phong rình rập ở một ngã rẽ lối mòn, âm thầm theo dõi một gã đồng môn gác cổng khác đang lầm lũi đi tuần. Chờ đến khi gã bước vào đoạn đường khuất ánh trăng, hắn nhanh như chớp lao ra, thô bạo kéo mạnh tên kia vào chỗ vắng.
Sau giây phút bất ngờ xen lẫn hốt hoảng, tên đồng môn nhận ra bộ dạng cao gầy phổ thông của Lưu Phong thì lập tức thu lại vẻ cảnh giác, khuôn mặt trở nên lạnh nhạt, bất mãn hỏi gã có chuyện gì.
Tên đồng môn này dù tư chất có phế vật thì vẫn hơn hắn, gã đã là tu sĩ Luyện Khí tầng thứ hai sơ cấp, còn Lưu Phong trong mắt mọi người cho đến tận bốn ngày trước vẫn chỉ là kẻ rách nát Luyện Khí tầng thứ nhất. Lưu Phong cố tình bóp méo giọng, hạ thấp giọng nói.
"Huynh đệ, mấy hôm nay ta lén xuống núi có chút việc riêng, tìm kiếm mấy vị linh dược cho đan phòng của Nhị trưởng lão. Trong lúc ta rời đi, ở ngoại môn có ai tìm hay hỏi han gì ta không?"
Tên đồng môn liếc xéo một cái, ánh mắt tràn ngập khinh bỉ nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng.
"Ngoại môn tạp dịch như ngươi mà cũng đòi có người đi tìm à? Không có ai hết! À, chỉ có gã Đội trưởng đội gác cổng là nhắc tới ngươi thôi. Hắn nói với chúng ta là ngươi trốn việc bốn ngày qua, tháng này sẽ bị phạt trừ một mảnh linh thạch hạ phẩm. Gớm, một tháng được có sáu mảnh linh thạch, bốn mảnh mới đổi được một viên hạ phẩm, chưa gì đã bay màu một mảnh rồi!"
Nghe đến đó, Lưu Phong vội vàng lộ ra bộ dạng giả vờ vò đầu bứt tóc, khuôn mặt nhăn nhó tiếc của như sắp khóc đến nơi. Thế nhưng, sâu trong thâm tâm hắn lại âm thầm rùng mình lạnh toát. Quả nhiên! Gã Đội trưởng kia chính là tai mắt thuộc phe của tên Chấp sự đê tiện kia. Hắn vắng mặt bốn ngày, Đội trưởng không hề báo cáo lên Chấp Pháp Đường để truy cứu theo luật tông môn, ngược lại chỉ âm thầm tung tin vịt với đám đệ tử ngoại môn rằng hắn "trốn việc" để lấp liếm qua chuyện, âm thầm chờ đợi xem hắn có thực sự đã chết mất xác hay không.
"Nhưng ai lừa ai thì chưa biết, ta đâu còn là gã Lưu Phong mười năm tuổi nhu nhược ngày nào!" Hắn nghĩ thầm, ánh mắt lóe lên một tia giảo quyệt.
Dứt dòng suy nghĩ, Lưu Phong lập tức chắp tay, giả vờ vội vội vàng vàng cảm ơn người đồng môn kia. Hắn vừa quay người đi vừa vò đầu bứt tóc, ngoài miệng liên tục than vãn, gào khóc thảm thiết: "Linh thạch của ta! Ôi một mảnh linh thạch của ta!"
Tên đồng môn nhìn theo bóng lưng hắn, làu bàu chửi rủa: "Đúng là thằng điên! Đêm hôm khuya khoắc lao ra hỏi chuyện đâu đâu làm ta giật cả mình." Nói đoạn, gã lại vác đao tiếp tục hành trình đi tuần của mình.
Trở lại ngồi thiền trong hang động tối tăm, Lưu Phong chỉ biết cười khổ một mình. Chỉ vì vô tình nhìn thấy cái cảnh không muốn thấy, nhìn cảnh nóng đến mức xịt máu mũi mà giờ đây hắn phải rơi vào tình cảnh dở khóc dở cười thế này.
Với tinh thần lực và kinh nghiệm của một dân công sở mười năm ròng rã lăn lộn, đầu óc hắn có thừa bảy bảy bốn mươi chín cách lấp liếm, nói dối để hợp thức hóa lý do vắng mặt mấy ngày qua. Thế nhưng, đây lại là thế giới thực lực vi tôn tàn nhẫn. Đến khi đối chất, nếu hắn chưa kịp hé răng tố giác tội ác của gã Chấp sự thì e là đã ăn ngay một chưởng bạo liệt chết ngay tại chỗ, kèm theo một câu phán lạnh lùng từ kẻ mạnh: "Hồ đồ!"
Một cái chết lãng xẹt mà có xuống Diêm Vương thì Diêm Vương cũng chỉ biết phán một câu: Ngu mà còn la to! Còn nếu mang viên Lưu Ảnh Thạch này đi giao nạp để đổi lấy công lý, thì biết giao cho ai? Hắn làm sao dám tin tưởng bất kỳ ai ở cái thế giới ích kỷ này. Chỉ cần có kẻ phản bội đem báo tin cho gã Chấp sự, nhận vài viên linh thạch hạ phẩm làm tiền thưởng, thì cái mạng rác rưởi của một đệ tử ngoại môn như hắn chết đi có làm sao.
Thế giới tu tiên khốc liệt, một ngày chết vài trăm tên tạp dịch như hắn chỉ là cái chớp mắt của thiên đạo. Còn việc liên hệ với các Trưởng lão cấp cao hay Chưởng môn Thẩm Thụy Vân ư? Một gã đệ tử ngoại môn gác cổng lấy tư cách gì mà đòi tiếp xúc?
Chợt, Lưu Phong vỗ mạnh vào túi trữ vật xám tro bên hông, nhớ tới bức huyết thư tuyệt mệnh của nữ tử Thiệu Hoa đáng thương vẫn đang nằm im lìm bên trong. Một kế hoạch "mượn đao giết người" hoàn mỹ lập tức thành hình trong đầu gã chuyên viên xảo quyệt.
Gia tộc họ Thiệu ở phàm giới tuy nhỏ, nhưng nghe đồn có một vị Lão tổ tu vi Luyện Khí viên mãn, nửa bước đã chạm tới Trúc Cơ Kỳ tọa trấn. Nếu hắn đem bức thư tay đầy huyết lệ này cộng với việc mất tích bí ẩn của Thiệu Hoa giao cho họ, gia tộc họ Thiệu chắc chắn sẽ nổi điên, kéo quân đến Thủy Nguyệt Đao Tông đòi người. Điều đó sẽ tạo ra một phiền phức khổng lồ cho gã Chấp sự kia trong thời gian ngắn.
Đến lúc đó, chuyện kinh động lớn như vậy, chắc chắn các Trưởng lão nội môn sẽ buộc phải đứng ra giải quyết, không thể che giấu được nữa.
Cười nhạt một tiếng, Lưu Phong nương theo bóng đêm âm thầm tiếp cận khu nhà ở của nữ đệ tử ngoại môn. Hắn chuẩn xác tìm đến căn phòng của cô gái tội nghiệp đã bị cưỡng bức trong đoạn lưu ảnh hôm trước, lặng lẽ nhét qua khe cửa một phong thư do chính hắn viết, bên trong bọc kèm bức huyết thư của Thiệu Hoa.
"Đệ biết tỷ, nhưng tỷ không biết ta. Thế nhưng Thiệu Hoa sư tỷ là ai, có lẽ tỷ tỷ cũng biết rõ. Nếu không muốn bản thân trở thành nạn nhân thứ hai, hoặc tông môn này có thêm nhiều oan hồn khác, thì tỷ tự khắc biết mình phải làm gì rồi chứ? Hãy gửi bức huyết thư này về cho Thiệu Gia!"
Sau khi đặt bẫy xong xuôi, Lưu Phong âm thầm, lặng lẽ rời khỏi khu nhà ngoại môn ngay trong đêm. Hắn mò trở lại rìa vách đá lộng gió, đưa tay lên miệng huýt ra một hồi sáo dài theo nhịp điệu kỳ quái. Chỉ vài hơi thở sau, từ trong màn sương mù chướng khí dày đặc dưới vực sâu, một cái đầu thằn lằn khổng lồ quen thuộc nhanh như chớp nhô lên, bốn móng bám chặt vách đá vững vàng.
Lưu Phong cười nhạt một tiếng, nhảy phốc lên lưng gã "tài xế" ruột của mình, để nó chở ngược trở lại xuống dưới đáy vực sâu vạn trượng. Ngồi dưới đáy vực an toàn không chút chướng khí, Lưu Phong ung dung nhai quả dại, ánh mắt lấp lóe tia sáng quỷ quyệt. Hắn đang âm thầm tính toán số ngày chính xác để gia tộc họ Thiệu nhận được thư và rầm rộ kéo đến tông môn làm loạn. Đó chính là ngày hắn sẽ đường đường chính chính trở về ngoại môn, chuẩn bị ghế ngồi để xem một vở kịch hay đầy tanh máu.