Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 5



Sau bốn ngày đêm điên cuồng bế quan và luyện tập ám khí, Lưu Phong chậm rãi mở mắt, thở ra một ngụm trọc khí. Hắn đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên mình rồi rảo bước tiến về phía xác hai con đại yêu thú cấp một nằm ở giữa hang.

Dưới cái lạnh thấu xương của đáy vực vạn trượng, kết hợp với dịch độc đặc thù bao phủ xung quanh, thi thể của Địa Ngục Ma Chu và Thi Độc Cóc may mắn không bị thối rữa mà đông cứng lại như trong một hầm băng tự nhiên. Chúng giữ nguyên vẹn toàn bộ linh tính cốt lõi.

Đối với một kẻ nghèo rớt mồng tơi lại mang tâm trí giảo quyệt, thực tế như hắn, việc tối ưu hóa lợi ích từ hai cái xác này chính là bước ngoặt lớn để đổi đời.

Hắn híp mắt, tay lăm lăm thanh đao rỉ, bắt đầu tiến hành màn "giải phẫu" lột sạch tài nguyên với tư duy vô cùng nhạy bén và cẩn mật. "Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, thiên đạo đã ban tặng thì một cọng lông tụi bay ông cũng không chừa." Lưu Phong lẩm bẩm trong lòng.

Hắn vận chuyển tia linh lực hệ Kim sắc bén bao bọc lấy lưỡi đao, thô bạo rạch mạnh vào lồng ngực đã đông cứng của hai con quái vật. Sau một hồi tìm kiếm tỉ mỉ, hắn lần lượt móc ra hai viên Yêu Đan cấp một. Tuy hai viên đan này có chút tàn khuyết, nứt vỡ do chấn động của trận tử chiến trước đó, nhưng luồng năng lượng tinh thuần ẩn hiện bên trong vẫn khiến mắt hắn sáng rực lên.

Đây chính là nguồn tài nguyên khổng lồ để gã làm vốn liếng bế quan tiến cấp sau này, hoặc đem đi giao dịch ở các hắc thị ngầm. Tiếp đó, hắn dốc ngược cái chai ngọc rỗng tìm thấy trong túi trữ vật của Thiệu Hoa, cẩn thận hứng lấy từng giọt Tinh huyết cốt lõi chứa đầy linh tính còn sót lại. Huyết dịch yêu thú cấp một là dung môi thượng hạng, sau này dùng để rèn đúc vũ khí hay vẽ bùa chú thì lợi hại vô cùng.

Chưa dừng lại ở đó, Lưu Phong nhìn chằm chằm vào lớp vỏ mai dày cộm, cứng cáp trên lưng con ma chu. Hắn không quản ngại hôi thối, dùng đao tỉ mỉ lột sạch mảng da giáp bảo vệ tốt nhất của nó ra, sau đó khéo léo cắt gọt thành một tấm hộ tâm kính, nhét thẳng vào trong ngực áo của mình. Có tấm giáp nhện này che chắn, khả năng phòng thủ nhục thân của hắn tăng mạnh, sau này có bị ai đánh lén cũng giảm bớt nguy cơ bị vỡ tim nát phổi.

Đối với một kẻ khát khao sức mạnh để sinh tồn, độc tính chính là thứ vũ khí tàn nhẫn và hiệu quả nhất. Lưu Phong vắt kiệt tuyến tơ độc còn sót lại của nhện yêu, đồng thời dùng mũi đao rạch nát toàn bộ các mụn mủ trên da con Thi Độc Cóc để thu thập dịch độc nồng đậm. Toàn bộ lượng độc dịch này được hắn dùng linh lực dung hợp, ngâm ủ trực tiếp vào tám cây Thi Độc Ma Chu Châm có sẵn trong ống tay áo, biến chúng thành thứ ám khí thấy máu là phong hầu, ghim trúng là thối rữa da thịt.

Lột sạch da, bẻ sạch xương, Lưu Phong đưa mắt nhìn đống đùi nhện và đùi cóc chứa đầy linh lực đã được khí lạnh khóa chặt. Ngồi thiền liên tục bốn ngày đêm, cái bụng của hắn đã sớm kêu gào biểu tình. Hắn lục tìm trong túi trữ vật của Thiệu Hoa một thanh hỏa thạch cơ bản, rồi vận dụng linh lực hệ Mộc kích hoạt đống lá khô nhóm lên một đống lửa nhỏ. Xẻ vài miếng thịt đùi nướng chín vàng ươm, tỏa mùi thơm phức, Lưu Phong ngồi ăn ngấu nghiến để bổ sung huyết khí.

Hắn vừa nhai vừa cười bựa trong bụng: "Ăn miếng trả miếng, tụi bay định quấn kén ăn thịt ông, giờ ông ăn lại thịt tụi bay, xem như huề cả làng nhé!"

Đến khi ăn uống no nê, tinh thần đại chấn, Lưu Phong đứng dậy thu dọn bãi chiến trường. Hắn dùng linh lực hệ Thổ cưỡng ép ném phần xác vụn trơ xương còn lại của hai con thú xuống nấm mồ chung ở cuối hang động, xem như một thỏi chất dinh dưỡng bồi bổ lại cho mảnh đất tử địa này.

Hắn vỗ vỗ cái túi trữ vật màu xám tro bên hông, bấy giờ bên trong đã tràn ngập vỏ mai, yêu đan, độc dịch và linh thạch. Từ một gã đệ tử gác cổng phế vật hèn mọn, hắn đã âm thầm tích lũy được một khối tài sản không hề nhỏ.

Lưu Phong bước ra khỏi cửa động, ngửa đầu nhìn lên vách núi thẳng đứng cao vạn trượng đang bị màn sương mù chướng khí dày đặc che phủ phía trên. Hắn chống cằm, đôi mắt híp lại, trong đầu bắt đầu nhảy số với tốc độ chóng mặt.

"Vách núi cao thế này, chướng khí lại dày, nếu tự dùng tay chân bò lên thì có mà gãy thắt lưng, chưa kể linh lực Luyện Khí tầng hai trung kỳ này chịu sao thấu. Người thông minh không làm việc bằng cơ bắp, phải tìm một con 'tài xế' trung chuyển mới được!"

Hắn lướt mắt quanh các khe đá ẩm ướt dưới đáy vực, nhanh chóng phát hiện ra một con Tứ Trảo Bích Hổ khổng lồ, thân dài hơn một trượng đang bò lổm ngổm cách đó không xa. Con bích hổ này chỉ là dã thú sắp thành tinh, tu vi tương đương Luyện Khí tầng thứ nhất, chưa ngưng tụ được Yêu Đan.

Lưu Phong hiểu rõ mùi hương Yêu Đan cấp một mang sức hấp dẫn chí mạng, nếu cứ nhơn nhơn giơ ra thì huyết khí đậm đặc sẽ dụ cả đàn quái vật quanh vùng lao tới xé xác hắn. Với tâm trí giảo quyệt, hắn liền lấy lớp tơ nhện dẻo quánh bọc kín viên Yêu Đan của con Thi Độc Cóc lại, chỉ chừa đúng một cái lỗ nhỏ bằng đầu ngón tay. Đồng thời, hắn vận dụng một tia thần thức vừa tu luyện từ Vạn Diệp Phi Kim để khóa chặt, cưỡng ép luồng mùi hương chỉ khuếch tán theo một đường thẳng hướng về phía mõm con vật, hoàn toàn phong bế ba động ra không gian bên ngoài.

Ngửi thấy thứ năng lượng đại bổ giúp mình lập tức lột xác, con Tứ Trảo Bích Hổ thèm đến mức nhỏ dãi ròng ròng, đôi mắt ti hí đỏ rực định lao vào đớp lấy, trong khi các yêu thú ở xa hoàn toàn không cách nào đánh hơi được.

"Ngoan nào, muốn ăn đúng không? "

"Chở ta lên đỉnh vực, viên đan này sẽ thuộc về ngươi. "

"Bằng không, nhìn thấy tám cây độc châm trong tay ta chưa? Đâm một phát là ngươi thành thằn lằn nướng bóng đêm liền! "

Vừa dụ dỗ bằng lợi ích, vừa dùng sát khí hệ Kim cưỡng ép, con bích hổ tuy trí tuệ thấp kém nhưng bản năng sinh tồn cực cao, lập tức ngoan ngoãn bò rạp xuống đất làm "xe ôm". Lưu Phong cười hô hố trong lòng, nhảy phốc lên lưng nó, tay giữ chặt sợi tơ buộc Yêu Đan treo ngay trước mõm con vật làm "mồi nhử động lực".

Con Tứ Trảo Bích Hổ bốn chân bám chặt vào vách đá thẳng đứng, lao đi vun vút như một tia chớp xám, mang theo Lưu Phong áp sát vào góc chết của vách núi mà leo ngược trở lại Thủy Nguyệt Đao Tông. Gió rít gào bên tai, chướng khí mịt mù lùi dần về phía sau, nhưng nụ cười trên môi Lưu Phong bỗng chốc đông cứng lại.

"Khoan đã... "

"Bản thân vắng mặt báo danh suốt bốn ngày qua, gã Chấp sự nham hiểm kia chắc chắn đã đi lùng sục danh sách ngoại môn ngay sau hai ngày đầu. "

"Bây giờ nếu mình cứ thế này lành lặn, nhơn nhơn cái mặt đi tuần tra tiếp, gã chỉ cần dùng cái đầu gối để suy nghĩ cũng biết mình chính là kẻ chứng kiến chuyện đồi bại đêm hôm đó! "

"Thế giới này đầy rẫy những kẻ thông minh, chỉ cần một sơ hở nhỏ lọt vào mắt gã, lôi vào mật thất dùng uy áp tra khảo là lão tử lập tức bay màu. "

Nhìn miệng vực lộng gió đang ngày một đến gần, áp lực sinh tử một lần nữa đè nặng lên vai Lưu Phong. Hắn phải trở về, nhưng phải trở về làm sao để gã Chấp sự tự dùng não của gã để loại bỏ hắn ra khỏi diện tình nghi. Làm sao để biến bốn ngày mất tích thành một lý do không thể hoàn hảo hơn? Ánh mắt Lưu Phong chợt lóe lên một tia quỷ quyệt.

Hắn vỗ vỗ vào cái túi trữ vật màu xám tro bên hông, nơi bốn chiếc chân nhện sắc bén và toàn bộ chiến lợi phẩm đã được giấu kỹ không một tàn tích. Một kế sách điên cuồng, tàn nhẫn nhưng vô cùng kín kẽ lập tức thành hình trong đại não.

"Muốn chơi cờ lật, trước tiên phải tự tàn nhẫn với chính mình. "

"Cứ chờ xem ai mới là kẻ cười cuối cùng! "

Sóng gió của ngoại môn Thủy Nguyệt Đao Tông đang chờ hắn ở phía trên, và màn đấu trí kinh tâm động phách sắp sửa bắt đầu.