Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 63: TRI KỶ ĐẦU TIÊN



Ban ngày trinh sát bình yên trôi qua. Đến khi chiều tà buông xuống,

sương muối biên giới trỗi dậy, phủ trắng cả những lối đá gập ghềnh.

Chấp sự Mạc Tuấn đứng đầu đoàn, ngước nhìn bầu trời đang sầm sì tối và

lắng nghe những tiếng gầm gừ của yêu thú từ sâu trong các hẻm núi vọng

lại, liền phất tay cất giọng ra hiệu:

"Đêm nay sương muối quá dày, địa hình phía trước lại phức tạp, dễ rơi

vào bẫy phục kích của yêu thú hoang dã. Nhiệm vụ trinh sát đã coi như

hoàn thành, chúng ta không cần phải vội vã liều mình di chuyển ban đêm.

Toàn đoàn tạm thời hạ trại, nghỉ ngơi qua đêm tại khu vực thung lũng Hẻm

núi Tử Phong này, sáng mai xuất phát sớm trở về cứ điểm!"

Nghe lệnh của Chấp sự, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tản ra

tìm vị trí an toàn để nhóm lửa hạ trại.

Bên ngoài thung lũng đá, gió đêm lạnh buốt rít qua những khe đá đen kịt,

mang theo cái giá buốt đặc trưng của hoang dã Bắc Địa. Màn đêm Bắc Địa

càng về khuya càng lạnh đến thấu xương, sương muối đặc quánh tràn qua

các gờ đá hoa cương, nuốt chửng Hẻm núi Tử Phong trong một khoảng xám

xịt tịch mịch.

Giữa cái lạnh cắt da cắt thịt ấy, đống củi khô cháy dở ở góc thung lũng

là điểm sáng duy nhất. Ánh lửa nhảy múa, vẽ lên vách đá những mảng

sáng vỡ vụn như mơ, tỏa ra luồng hơi ấm ít ỏi. Cả khu trại dần chìm

vào tĩnh mịch, chỉ còn lại Lưu Phong và Lục Vân Trung ngồi lại gác ca

đêm, tận hưởng một khoảng không gian yên ắng hiếm hoi giữa chốn hoang

vu.

Lưu Phong ngồi tựa lưng vào mỏm đá gồ ghề, hai tay ôm vò linh tửu nhỏ,

thỉnh thoảng mới nhấp một ngụm nhẹ để hơi men xua đi cái buốt giá. Hắn

hoàn toàn giữ yên lặng. Ánh mắt hắn không nhìn vào ngọn lửa, mà đăm đăm

quan sát người đồng môn ngồi đối diện.

Dưới ánh lửa hồng, Lục Vân Trung ngồi xếp bằng thẳng lưng trên một phiến

đá phẳng. Dáng người hắn cao ráo, nho nhã, khoác trên mình bộ đạo

phục nội môn đã có phần phong sương. Giữa chốn hoang vu đằng đằng sát

khí này, khuôn mặt nho nhã của hắn lại toát lên một vẻ điềm tĩnh, an

nhiên đến kỳ lạ.

Trên đùi Lục Vân Trung là một phiến đá linh lực nhỏ bằng bàn tay. Tay

phải hắn cầm một thanh đao khắc chuyên dụng bằng linh bạc, năm ngón tay

thon dài, cứng cáp mà cực kỳ linh hoạt. Từng đường cắt của hắn lướt

trên mặt đá, ăn sâu vào thớ đá từng phân từng tấc với độ chính xác tuyệt

đối, không một vệt run rẩy.

Lách tách... lách tách...

Tiếng những hạt bụi đá nhỏ li ti rơi xuống nghe rõ mòn mọt. Mỗi khi

một đường khắc hoàn thành, Lục Vân Trung lại rót một tia linh lực hệ

Thủy thanh khiết vào. Luồng huỳnh quang lam nhạt lóe lên, mịn màng như

dòng nước chảy, rồi lặn sâu vào lòng đá. Từng nhịp thở của hắn hòa cùng

tần số dao động của linh khí. Đó không phải là kỹ thuật của một kẻ

hiếu chiến. Đó là sự tỉ mỉ của một nghệ nhân, sự uyên bác của một học

giả đang giao hòa cùng quy tắc thiên địa.

Lưu Phong nhấp thêm một ngụm rượu, khẽ cất giọng, âm thanh trầm khàn hòa

vào tiếng gió đêm:

"Lục sư huynh, sương lạnh thế này, ngón tay huynh không thấy cứng sao

mà đêm nào cũng cặm cụi đẽo mài phiến đá đó? Mấy ngày nay di chuyển liên

tục, ai nấy đều tranh thủ thiền định hồi phục linh lực, chỉ có huynh là

chưa từng ngơi nghỉ."

Lục Vân Trung dừng tay, đưa đầu ngón tay vuốt qua đường trận văn vừa

hoàn thành. Cảm nhận dòng linh lực lưu chuyển mượt mà bên trong, hắn mới

ngước mắt lên. Đôi mắt hắn trong trẻo, phản chiếu đốm lửa hồng, đong

đầy một nụ cười ôn hòa:

"Lưu sư đệ, đệ có biết vì sao Trận đạo lại được xếp vào hàng Tứ Đại Phụ

Nghệ khó tinh thông nhất của tu tiên giới không?"

Lưu Phong lắc đầu, chân thành đáp:

"Đệ mới bước một chân vào cửa nhập môn, trước giờ chỉ nghĩ Trận đạo là

cách dùng linh thạch và cờ trận để dựng lên cấm chế, bẫy sát đối thủ

hoặc thủ hộ một vùng địa giới."

Lục Vân Trung khẽ lắc đầu, đặt thanh đao khắc xuống gối, ánh mắt nhìn ra

khoảng không mờ tối ngoài thung lũng, giọng nói trầm xuống, mang theo

chiều sâu của một người đã dành trọn tâm huyết cho con đường mình chọn:

"Người đời thường nhìn vào Trận đạo bằng sự e sợ. Họ thấy sát trận có

thể nghiền nát hàng trăm tu sĩ trong chớp mắt, thấy huyễn trận làm điên

đảo thần trí, thấy khốn trận giam hãm cường giả đến chết. Nhưng đó chỉ

là cái vỏ bên ngoài. Bản chất của Trận đạo... thực chất là ngôn ngữ của

thiên địa."

Hắn chỉ tay về phía màn sương mù đang cuộn trào ngoài hẻm núi, chậm rãi

giảng giải:

"Thiên địa có quy tắc của thiên địa. Gió thổi theo hướng nào, nước chảy

về đâu, linh khí ngưng tụ ra sao, tất cả đều có mạch dẫn. Tu sĩ chúng ta

dùng thân thể để hấp thụ linh khí là mượn lực trời đất. Còn Trận sư, là

dùng trận văn để mô phỏng lại cấu trúc của tự nhiên. Mỗi một đường khắc

trên phiến đá này, tương ứng với một đường gân của vách núi, một dòng

chảy của con sông. Nếu tâm không tịnh, thần trí chỉ mang theo ý niệm

chém giết cuồng bạo, thì trận văn khắc ra sẽ bị xáo trộn, linh lực đi

qua lập tức đứt đoạn hoặc bạo nổ. Cho nên, mài đá chính là mài tâm."

Lưu Phong im lặng nghe. Hắn nhận ra trước mắt mình không phải là một tu

sĩ bình thường tranh giành hơn thua, mà là một Trận sư chân chính mang

tư duy của một nhà khoa học, một kẻ đang lặng lẽ giải mã quy luật của vũ

trụ.

Lục Vân Trung khẽ mỉm cười, tiếp tục cất giọng trầm lắng:

"Khi ta còn nhỏ, gia đình ta ở một ngôi làng nghèo dưới chân ngọn núi

thuộc ngoại vi Thủy Nguyệt Quốc. Năm đó, một trận lũ quét kinh hoàng bất

ngờ ập đến giữa đêm đen. Nước từ thượng nguồn cuồn cuộn đổ xuống cuốn

phăng mọi thứ, bùn đất vùi lấp cả làng, người chết vô số... Đúng lúc

tuyệt vọng nhất, khi dân làng chỉ biết ôm nhau chờ chết, một vị Trận sư

du phương đi ngang qua."

Bàn tay Lục Vân Trung siết nhẹ phiến đá, đầu ngón tay khẽ run. Ánh mắt

hắn chìm vào miền ký ức cũ:

"Ngài ấy không nói hai lời, chỉ cắm vội bốn lá cờ trận xuống bốn góc

làng, rồi niệm chú dựng lên một Phòng Thủy Trận màu lam nhạt bao bọc

toàn bộ khu dân cư. Sóng dữ cuồng bạo giội vào màn sáng trận pháp, gầm

thét dữ dội nhưng hoàn toàn không thể xé rách nổi một góc, cứ thế chảy

vòng qua hai bên, bảo vệ trọn vẹn hàng trăm sinh mạng. Từ khoảnh khắc

đó, ta nhận ra... Trận Đạo sinh ra không phải để tàn sát hay tranh bá

xưng vương, mà là để che chở, để bảo vệ những điều bình dị nhất trước sự

tàn khốc của thiên địa."

Lưu Phong nghiêng đầu nhìn Lục Vân Trung. Trong cái thế giới tu tiên ăn

thịt người không nhả xương này, nơi mà kẻ nào cũng muốn luyện ra những

sát chiêu tàn độc nhất để giẫm đạp lên kẻ khác, thì lý tưởng của Lục Vân

Trung lại giống như một ngọn suối mát lành chảy qua lòng sa mạc đẫm máu.

Lục Vân Trung lấy từ trong ngực áo ra một cuốn sổ tay nhỏ đã sờn rách

các góc, mở ra trước mặt Lưu Phong. Trên những trang giấy da dê ngả

vàng, bên cạnh những đồ hình trận pháp phức tạp, là những bức vẽ tay

nguệch ngoạc nhưng vô cùng tỉ mỉ: hình một căn nhà gỗ nhỏ nằm cạnh dòng

suối, một lớp học giản dị với mái ngói rêu phong, và rất nhiều đứa trẻ

đang ngồi chăm chú nghe giảng.

Hắn không ngẩng đầu ngay, ngón tay cái khẽ xoa nhẹ vết sần trên mép sổ

đã ngả màu tuế nguyệt, cất giọng tò mò:

"Lưu sư đệ, hôm ở di tích, khi đứng trước hai tấm bia đá hỏi về kiên

trì - cố chấp... và cả câu hỏi về gia đình, lúc đó đệ thật sự nghĩ tới

điều gì?"

Lưu Phong xoay xoay vò linh tửu trong tay, nhìn đốm lửa đang tàn dần,

khẽ cười đáp:

"Chẳng nghĩ gì nhiều. Về kiên trì hay cố chấp, làm xong thì người đời

tự phân định. Còn về gia đình... đơn giản là nơi có những người sẵn

sàng chờ mình về, và là lý do để mình nhất định phải sống sót trở về."

Lục Vân Trung dừng hẳn thanh đao khắc giữa không trung. Hắn ngước nhìn

Lưu Phong, đốm lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt trong trẻo một tia

sáng ấm áp, như thể vừa tìm thấy sự đồng điệu hoàn mỹ cho những trăn trở

bấy lâu.

Trong cái lặng thinh sau câu chuyện của mình, Lục Vân Trung đặt thanh

đao khắc xuống. Hắn nhìn phiến đá trên tay một lúc rồi mới chìa nó về

phía Lưu Phong. Vị Trận sư trẻ tuổi lặng lẽ khép cuốn sổ tay lại, cẩn

thận nhét vào ngực áo, rồi cầm lấy phiến đá linh lực đang đẽo dở trên

đùi.

Thanh đao khắc trên tay Lục Vân Trung đột ngột tăng tốc. Những nét miêu

tả cẩn trọng ban đầu nhường chỗ cho những đường gọt dứt khoát, phóng

khoáng nhưng đong đầy sự tin cẩn tuyệt đối. Từng luồng linh lực hệ Thủy

lam nhạt từ đầu ngón tay hắn rót vào mặt đá không còn ngập ngừng, mà lưu

chuyển trôi chảy, hòa quyện vào từng thớ đá như nước chảy mây trôi.

Lục Vân Trung thổi nhẹ lớp bụi đá cuối cùng. Chiếc Linh Thạch Trận Kỳ

màu lam nhạt tỏa ra một luồng hơi ấm. Trên góc chân trận kỳ, hắn đã

khắc thêm hai đường trận văn song song quấn quýt lấy nhau. Hắn chìa

phiến đá về phía Lưu Phong.

"Đệ hay dùng phù chú phòng ngự, tiêu tốn linh thạch lắm," Lục Vân Trung

khẽ mỉm cười, giọng nói tự nhiên như chuyện thường ngày, "Chiếc trận kỳ

bị động này ta làm riêng cho đệ. Cầm lấy đi."

Lưu Phong đón lấy chiếc trận kỳ. Cảm giác mát lạnh của linh đá hòa cùng

hơi ấm từ lòng bàn tay Lục Vân Trung còn sót lại truyền sang. Hắn nhìn

ký hiệu hai đường trận văn quấn quýt nơi góc đá, rồi ngước lên nhìn nụ

cười điềm tĩnh của người đối diện.

Chẳng cần một lời thề thốt, cũng không một câu xưng tụng dài dòng. Lưu

Phong lặng lẽ siết chặt chiếc trận kỳ trong lòng bàn tay, nâng vò linh

tửu lên hướng về phía Lục Vân Trung, ngửa cổ uống một ngụm lớn.

Sự xác nhận ấy nằm trong từng nét đao khắc tỉ mỉ thức trắng mấy đêm

liền, nằm trong cử chỉ trao đi món bảo vật phòng thân không chút tính

toán, và nằm trong cái gật đầu ngầm hiểu giữa hai con người giữa màn

sương lạnh giá của hoang dã.

Bầu trời đêm tĩnh lặng, ánh lửa bập bùng soi bóng hai con người ngồi

cạnh nhau. Một nụ cười ấm áp ngập tràn niềm tin vào ngày mai cứ thế đọng

lại giữa màn sương giá rét.

Cách đống lửa chừng mấy chục trượng, ẩn khuất sau một mỏm đá tối om phía

góc khuất của khu trại, Hắc Thiết đang ngồi khoanh tay trong bóng tối.

Gã hoàn toàn không mảy may quan tâm đến câu chuyện ấm áp hay ước mơ ngây

ngô của hai kẻ kia. Tâm trí Hắc Thiết lúc này đang bị thiêu đốt bởi một

ngọn lửa hoảng loạn tột độ.

Hắn biết rõ, ngày mai khi phái đoàn thu quân trở về cứ điểm, hai tên sát

thủ bị Chấp sự Mạc Tuấn bắt giữ sẽ được giao cho Đội Chấp Pháp tông môn.

Bọn chúng không có cốt khí của đại phái, chỉ cần tra khảo bằng cấm thuật

luyện hồn vài ngày, toàn bộ bí mật về việc hắn đứng sau cấu kết tán tu

ám sát đồng môn sẽ bị phơi bày ra ánh sáng. Đến lúc đó, Đại trưởng lão

Phương Hắc Hổ có muốn che chở cũng không tài nào che nổi cái tội phản

tông môn tày trời ấy.

Đường cùng sinh tàn độc.

Hắc Thiết cắn chặt hàm răng, ánh mắt lóe lên một tia hung ác không gì

che giấu nổi. Hắn âm thầm dịch chuyển ngón tay, dùng một lượng linh lực

cực nhỏ giấu kín dưới ống tay áo, lén lút kích hoạt một khối ngọc phù

mật hiệu cấm thuật.

Một luồng linh quang mờ ảo không màu, không tiếng động, rẽ qua khe đá

vụn xé gió bay thẳng vào màn đêm u uất bên ngoài thung lũng, truyền đi

hiệu lệnh tàn nhẫn:

"Kế hoạch thay đổi! Ra tay ngay tại Hẻm núi Tử Phong vào ngày mai! Giết

sạch tất cả, không để lại một ai!"

Trong bóng tối, Hắc Thiết nhếch môi cười lạnh một tiếng đầy quỷ quyệt,

hoàn toàn không hay biết rằng ở phía đối diện, một đôi mắt khác đang

lặng lẽ nhìn thấu từng hành động nhỏ nhặt của hắn...