Một đêm không yên bình lại lặng lẽ trôi qua. Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới đâm xuyên qua lớp sương mù dày đặc nơi biên giới, đêm tối chính thức rút lui, nhường chỗ cho một hành trình trinh sát mới.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng của buổi bình minh không thể lấp đầy khoảng trống vừa xuất hiện trong tổ đội. Thiếu đi một người, đối với thế gian này chỉ đơn thuần là bớt đi một cái tên trên danh sách đệ tử, nhưng dưới hoàng tuyền lại có thêm một oan hồn lang thang.
Hai gã sát thủ ngụy trang đệ tử Huyền Kiếm Tông còn lại đã âm thầm mở rộng phạm vi tìm kiếm ra xung quanh hơn một trăm dặm ngay từ sáng sớm. Tuy nhiên, dù đã vận dụng thần thức dò xét từng khe đá, chúng vẫn không hề phát hiện ra bất kỳ dấu vết nào của đồng bọn. Không có ám hiệu của tổ chức, chẳng thấy thi thể hay túi trữ vật rơi rớt, ngoại trừ vài vệt máu khô nhỏ lặn sâu vào kẽ đá hoa cương. Cảnh tượng này chứng minh đồng bọn của chúng, một kẻ có tu vi Luyện Khí tầng tám viên mãn, đã lành ít dữ nhiều, thậm chí bị diệt khẩu gọn gàng đến mức không kịp gửi đi một dòng tin tức cầu cứu.
Bản thân gặp nguy hiểm rình rập nhưng Lưu Phong lại không hề tỏ ra hoảng loạn. Trái lại, trong suốt chuyến di chuyển ban ngày, hắn dành phần lớn thời gian để trò chuyện và trao đổi kiến thức với Lục Vân Trung, vị đệ tử tinh thông trận đạo trong đoàn.
Nhờ sở hữu tư duy logic cùng khả năng phân tích tích lũy từ thời hiện đại, Lưu Phong tiếp thu các khái niệm trận pháp vô cùng nhanh chóng. Hắn không học thuộc lòng các đồ hình trận văn phức tạp một cách máy móc như tu sĩ bản địa, mà quy đổi chúng về tư duy hệ thống: Trận nhãn tương tự như bộ xử lý trung tâm, các đường nét trận văn là mạch dẫn truyền linh lực, còn linh thạch chính là nguồn năng lượng cung cấp.
Lục Vân Trung nhìn Lưu Phong lơ đãng vẽ vài đường trận văn cơ bản lên mặt đất bằng một cành cây khô mà đôi mắt trố ra vì kinh ngạc, không khỏi thốt lên:
"Lưu sư đệ, đệ thật sự chưa từng tiếp xúc qua Trận đạo sao? Chỉ mới nghe ta giảng qua lý thuyết cơ bản một ngày mà đệ đã chính thức bước một chân vào cửa nhập môn rồi! Khái niệm, hình thức và cách sử dụng trận văn đệ nắm bắt còn chuẩn xác hơn cả một số đệ tử nghiên cứu vài năm trong môn phái. Một Luyện Đan Sư như đệ lại có thiên phú trận đạo kinh người thế này, thật đúng là khiến người ta bái phục!"
Lưu Phong cười xoa đầu, khiêm tốn giải thích rằng theo hắn nhận thấy thì việc Luyện Đan và Trận Đạo có rất nhiều nét tương đồng, đều đòi hỏi sự tỉ mỉ cùng khả năng điều phối linh lực cực kỳ tinh vi. Hắn hiểu rõ, chỉ cần thêm một bước thực hành tự tay khắc họa trận văn lên phiến đá linh lực hoặc trận cờ, hắn sẽ chính thức trở thành một Trận Sư nhập môn thực thụ.
Khi đêm thứ hai buông xuống vùng biên giới hoang vu, cả nhóm lại chọn một hốc đá khuất gió để hạ trại. Mọi người nhóm lửa, nướng thịt yêu thú, nhâm nhi linh tửu và tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới đất để giải tỏa căng thẳng.
Thực tế, Chấp sự Mạc Tuấn không phải hoàn toàn mờ mắt. Ông đã có chút nghi ngờ về ba gã tự xưng đệ tử Huyền Kiếm Tông ngay từ lúc họ xuất hiện, vì sự khác thường trong cách di chuyển và phong thái đầy sát khí của họ. Nhưng với tư cách một vị Chấp sự dẫn đoàn, ông phải ưu tiên tinh thần đoàn kết hơn là hoài nghi vô cớ. Ông muốn tin rằng đồng minh là thật, và để lại cho bọn họ một cơ hội. Tuy nhiên, sau vụ tập kích đêm nay, ông quyết định sẽ không để chuyện tương tự xảy ra nữa. Bài học cảnh giác nơi hoang dã đã quá rõ ràng.
Bố trí ca trực vẫn diễn ra bình thường, nhưng kế hoạch ám sát ngầm của phe sát thủ đã có sự điều chỉnh. Rút kinh nghiệm từ sự mất tích bí ẩn của đồng bọn đêm qua, hai gã sát thủ ngụy trang còn lại quyết định không hành động đơn lẻ nữa. Chúng bàn nhau cùng xuất kích, đặt mục tiêu đánh nhanh diệt gọn Lưu Phong rồi lập tức rút lui khỏi hiện trường.
Khoảng giữa canh tư chuyển sang canh năm, thời điểm bầu trời tối đen như mực và vạn vật chìm vào giấc ngủ sâu nhất, tới lượt Lưu Phong và Trận Sư Lục Vân Trung cùng bước ra tuần tra ca gác.
Trải qua biến cố bị đâm lén đêm qua, Lưu Phong đã nâng mức cảnh giác lên cao độ. Trong suốt quá trình di chuyển dọc theo mép vực, hắn luôn giữ khoảng cách an toàn, chỉ cách Lục Vân Trung vài bước chân chứ tuyệt đối không tách ra quá xa.
Vừa bước qua một lùm cây khô cằn, hai luồng sát khí cuồn cuộn đột ngột bùng nổ từ phía vách đá trên cao!
Xuyết! Xuyết!
Hai gã sát thủ đồng loạt ra tay! Một kẻ vận linh lực dồn vào thanh sắc kiếm, tung ra sát chiêu Tích Cốt Tiêu Sương hóa thành vô số luồng kiếm quang sắc lẹm xé gió chém ngang cổ họng. Kẻ còn lại vẩy mạnh cổ tay, thi triển tuyệt kỹ Cửu Nhung Xà Câu, tung ra thanh Thiết Câu gắn xích sắt phát ra tiếng keng keng ghê rợn, cuộn xoáy tựa như con mảng xà độc nhắm thẳng vào trái tim Lưu Phong nhằm đoạt mạng trong chớp mắt.
Thế nhưng, Lưu Phong đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Ngay khi luồng gió độc xộc tới, hắn lập tức bùng phát toàn bộ linh lực trong đan điền, tuốt thanh trường đao bên hông, vận đao tung ra đường Đao Quang Thủy Nguyệt sắc lạnh, va chạm trực diện để đỡ lấy đòn đánh.
Keng! Keng!
Tia lửa điện bắn tung tóe trong đêm tối. Mượn lực phản chấn cực mạnh từ lưỡi kiếm và Thiết Câu, Lưu Phong thi triển bộ thân pháp Lăng Ba Vi Bộ. Tốc độ xé gió lướt đi tựa như tàn ảnh, giúp hắn phi thân cực nhanh về phía Lục Vân Trung, khiến sát chiêu của hai gã sát thủ hoàn toàn hụt hẫng.
Cảm nhận được dao động linh lực dồn dập cùng một bóng người lao thẳng về phía mình, Lục Vân Trung phản ứng cực nhanh. Hắn lập tức bấm quyết, định bùng phát Nhâm Thủy Kim Chuông Trận để hộ thân cùng sát trận Ngũ Hành Tàn Kim để phản đòn. Nhưng ngay khi nhận ra bóng người đang lao tới là Lưu Phong, hắn liền lập tức thu hồi sát trận, dốc toàn lực đẩy trận pháp hộ thân lên mức tối đa.
Sát đằng sau lưng Lưu Phong, hai tên sát thủ vẫn đằng đằng sát khí. Tên cầm kiếm biến chiêu Hàn Phong Quát Tuyết đâm thẳng tới, tên còn lại dùng lực giật xích sắt, biến đổi đường đi của Thiết Câu thành chiêu U Hồn Trập Yêu bổ mạnh từ trên cao xuống.
Bùng!
Lưu Phong vừa kịp đáp gọn vào phạm vi bảo vệ của Lục Vân Trung thì một vòng bảo vệ bằng ánh sáng linh lực mang hình chiếc chuông lớn bao bọc lấy cả hai.
Oành! Oành!
Kiếm quang cùng Thiết Câu nặng nề nện thẳng lên mặt chuông bảo hộ tạo nên tiếng nổ chói tai. Vòng sáng hình chuông chống đỡ trọn vẹn hai sát chiêu chí mạng nhưng nhanh chóng xuất hiện hàng loạt vết nứt vỡ như thủy tinh, rồi nổ tung tan tành.
Chuông nổ, Lưu Phong lập tức lộn vòng tung ra ba tấm Bạo Linh Phù chặn đường tiến của kẻ cầm kiếm, đồng thời phất tay xả ra hàng loạt phi châm về phía tên dùng Thiết Câu để cầm chân. Lục Vân Trung cũng nhanh tay rút ra hai cờ trận Phong Nhẫn, tạo nên những cơn lốc lưỡi gió li ti để làm trệch hướng tấn công của đối phương.
Trận vây ráp ngắn ngủi nhưng cực kỳ nảy lửa diễn ra trong chưa đầy một chén trà. Một bên ra sức tấn công đoạt mạng bằng kiếm quang tàn độc và Thiết Câu vây quật, một bên dốc lực phòng thủ bằng đao khí Đao Quang Thủy Nguyệt, cờ trận và phù chú bị động.
Tuy nhiên, đối với giới sát thủ, thời gian mới là mấu chốt sinh tử. Nhận thấy không thể kết liễu Lưu Phong trong chớp mắt, lại thấy biến động linh lực dồn dập từ phía khu hạ trại hất tới, hai tên sát thủ dứt khoát quay đầu, vận hết linh lực đạp đá lao vút vào màn đêm để tháo chạy!
Thế nhưng, chúng vừa phóng ra chưa đầy năm mươi trượng thì phía trước đột ngột bùng nổ một luồng uy áp Trúc Cơ uy nghiêm!
"Muốn đến là đến, muốn đi là đi sao?"
Tiếng quát lạnh lẽo của Chấp sự Mạc Tuấn vang lên như tiếng sét đánh ngang tai. Thân ảnh hắn tựa như một luồng u quang từ trên cao đáp xuống. Là một cao thủ vừa bước chân vào Trúc Cơ sơ kỳ, Chấp sự Mạc Tuấn dốc toàn lực thi triển tuyệt kỹ đao pháp danh tiếng của môn phái: Thương Hải Triều Sinh Đao!
Xuy! Oành!
Trường đao trên tay Chấp sự Mạc Tuấn vung lên, linh lực Trúc Cơ cuồn cuộn hóa thành hai luồng đao mang xanh thẫm tựa như sóng biển dâng trào xé tan màn đêm, đánh thẳng vào chân hai gã sát thủ.
Đao mang bùng nổ cuốn phăng hai tên sát thủ dội ngược trở lại. Ngay lập tức, tiếng bước chân xé gió dồn dập vang lên. Các đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông gồm Lôi Thiết, Hàn Tuyết Nghi đã đồng loạt lao tới, nhanh chóng khép chặt phạm vi, tạo thành một vòng tròn bao vây kiên cố, phong tỏa mọi hướng thoát thân của hai kẻ cải trang.
Đối mặt với một cao thủ Trúc Cơ cùng các đệ tử nội môn đang đằng đằng sát khí, hai gã sát thủ biết rõ đại thế đã mất. Bọn chúng chưa kịp vận linh lực định liều mạng hay có hành vi tự bạo đan điền thì Chấp sự Mạc Tuấn đã ra tay cực kỳ dứt khoát.
Phập! Phập!
Hai luồng đao khí sắc lẹm xé gió lướt qua, đâm thẳng vào vị trí đan điền của hai kẻ ám sát, lập tức phong ấn hoàn toàn luồng linh lực đang hỗn loạn, khiến cả hai ngã khuỵu xuống đất, toàn thân bủn rủn không thể cử động.
Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời rọi qua khe núi, một màn tra khảo nhanh chóng diễn ra ngay tại thung lũng đá.
Hai tên sát thủ bị trói chặt bằng dây thừng cấm linh, áp giải đứng trước mặt toàn đội. Chấp sự Mạc Tuấn đứng khoanh tay, ánh mắt sắc như dao cau liên tục đưa ra những câu hỏi dồn dập: Ai là kẻ đứng sau chỉ đạo? Tổ chức nào phái tới? Mục đích thực sự của chuyến cải trang thành đệ tử Huyền Kiếm Tông là gì?
Thế nhưng, đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ. Suốt nửa ngày trời tra khảo, hai gã sát thủ cắn chặt răng, mắt nhìn trừng trừng xuống đất, tuyệt đối không hé răng nửa lời. Bọn chúng thừa hiểu quy tắc của giới sát thủ: cất lời khai ra chủ mưu hay tổ chức thì không chỉ bản thân tan xương nát thịt mà ngay cả người thân cũng bị diệt tộc.
Thấy tra khảo nửa ngày không thu được kết quả gì, Chấp sự Mạc Tuấn đành phải gạt sang một bên, lệnh cho đệ tử trói chặt hai tên lại mang theo, đợi sau khi hoàn thành nhiệm vụ trinh sát sẽ đưa về tông môn bàn giao cho Đội Chấp Pháp điều tra sâu hơn.
Lưu Phong đứng lặng im bên vách đá quan sát toàn bộ diễn biến. Hắn vốn là nạn nhân và mang thân phận đệ tử nội môn nên không xen vào việc tra khảo của Chấp sự. Thế nhưng, trong đầu hắn, hàng loạt bánh răng logic đang xoay chuyển liên tục.
Hắn nhìn hai tên sát thủ, rồi lại tự nhìn lại bản thân. Hắn tự hỏi: Từ ngày đến thế giới này, hắn chưa từng gây thù chuốc oán quá mức sâu nặng với ai ngoài hoang dã đến mức bị truy sát bài bản thế này. Dựa vào y phục và thần thái, hắn tuyệt đối không tin ba tên này là đệ tử Huyền Kiếm Tông thật. Nếu nói ba tên sát thủ vô tình đi ngang qua rồi nảy sinh ý định ám sát hắn lại càng hoang đường.
Lưu Phong nhanh chóng rút ra kết luận: Đây chắc chắn là một âm mưu đã được lên kế hoạch tỉ mỉ từ trước! Phải có kẻ đi theo chỉ điểm, nhận diện chính xác diện mạo và hành tung của hắn thì nhóm sát thủ mới có thể bám sát và xuống tay chuẩn xác đến thế.
"Trong cái tổ đội trinh sát này... chắc chắn đang có một kẻ là nội gián, vừa theo dõi vừa làm nhiệm vụ chỉ điểm cho sát thủ!", Lưu Phong thầm nhủ, lòng dấy lên sự cảnh giác cao độ với tất cả mọi người xung quanh.
Cùng lúc đó, ở một góc tối đằng sau lưng Chấp sự Mạc Tuấn, một kẻ khác cũng đang âm thầm tính toán với nét mặt vô cùng nặng nề.
Đó chính là Hắc Thiết!
Hắc Thiết siết chặt nắm đấm dưới ống tay áo, tâm trí đau đầu suy nghĩ: Ba tên sát thủ tu vi Luyện Khí tầng tám viên mãn mà không thể dứt điểm nổi Lưu Phong, một tên Luyện Khí tầng bảy sơ kỳ! Giờ đây hai tên bị bắt sống, nếu bị áp giải về Đội Chấp Pháp tra khảo bằng các loại hình phạt linh hồn, e rằng sớm muộn cũng bị khui ra sự thật.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Hắc Thiết: Hay là truyền tín hiệu gọi toàn bộ nhóm sát thủ tán tu đang phục kích cách đây ba trăm dặm cùng tập kích một lượt? Nhân lúc bầy sát thủ xông vào đánh rối loạn, hắn sẽ xúi giục bọn chúng vừa giải cứu hai gã bị bắt, vừa thừa cơ ra tay diệt khẩu Lưu Phong!
Kế hoạch này nghe qua rất hợp lý, nhưng Hắc Thiết lại do dự. Bởi vì nếu toàn đội Thủy Nguyệt Đao Tông chống trả quyết liệt, thương vong xảy ra lớn, việc từ "tiêu diệt một đệ tử nội môn" sẽ biến thành "tấn công sát hại nhiều đệ tử và Chấp sự tông môn". Đến lúc đó, chắc chắn tầng lớp cao tầng của Thủy Nguyệt Đao Tông sẽ nổi giận đùng đùng, dốc toàn lực truy cứu đến cùng, hắn e rằng khó mà giấu nổi thân phận!
Trước khi lên đường, sư phụ hắn là Phương Hắc Hổ đã giao toàn quyền quyết định kế hoạch cho hắn, đồng thời trao cho hắn một mật hiệu riêng để trực tiếp chỉ huy toàn bộ nhóm sát thủ. Càng suy nghĩ không ra nước đi chu toàn, Hắc Thiết càng dấy lên sự bực bội.
Trong một khoảnh khắc không kiềm chế được cảm xúc, Hắc Thiết vô tình phóng một ánh mắt đầy oán độc và u uẩn về phía Lưu Phong.
Rột!
Lưu Phong cảm thấy sau sống lưng truyền đến một luồng khí lạnh buốt. Hắn lập tức quay đầu lại, và trong một nhịp thở ngắn ngủi, hắn đã bắt trọn ánh mắt ám u của Hắc Thiết đang thu lại không kịp!
Là một kẻ từng có kinh nghiệm mười tám năm đọc truyện thám tử Conan ở Trái Đất, Lưu Phong không còn lạ gì ánh mắt này. Hắn thầm nhếch môi trong lòng:
"Ánh mắt này... đúng chuẩn là vẻ mặt của kẻ thủ ác bóng đen hay xuất hiện trong Conan rồi! Muốn làm kẻ ác thì lần sau nhớ đọc nhiều truyện trinh thám vào, chứ biểu cảm lộ liễu thế này thì giấu ai?"
Tối hôm đó, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Lưu Phong lẳng lặng tiến lại gần ngồi bên cạnh Lục Vân Trung. Hắn khẽ ghé tai nói nhỏ:
"Lục sư huynh, ta có một nghi ngờ..."
"Về Hắc Thiết?" Lục Vân Trung khẽ mở mắt, cất giọng trầm thấp như thể đã chờ đợi câu hỏi này từ lâu. "Ta cũng để ý thấy hắn liên tục phóng ánh mắt u uẩn về phía đệ trong suốt buổi sáng. Hơn nữa, lúc xảy ra tập kích, hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên, như thể đã biết trước vậy."
"Vậy chúng ta sẽ giữ mắt âm thầm theo dõi hắn, tuyệt đối không để hắn biết chúng ta đã nhận ra."
"Đồng ý."
Hai bóng người im lặng bắt tay nhau. Một liên minh bí mật chính thức được hình thành giữa màn đêm hoang dã.
Cùng thời điểm đó, cách thung lũng đá khoảng ba trăm dặm về hướng Nam.
Trong một hang đá u tối, nhóm sát thủ áo đen tán tu cũng đang rơi vào trạng thái trầm tư nghiêm trọng. Gã đội trưởng nhóm sát thủ sau khi nghe tên đệ tử trinh sát báo tin: một người trong nhóm cải trang đã bị giết không dấu vết, hai người còn lại bị bắt sống phong tỏa đan điền, khuôn mặt hắn hoàn toàn không nổi giận.
Hắn chỉ thản nhiên phất tay, cất giọng khàn khàn:
"Ta đã biết. Tiếp tục án binh bất động theo dõi."
Nói xong, gã đội trưởng lấy ra một vạt truyền âm lệnh đặc chế, trực tiếp liên hệ với người cung cấp nhiệm vụ, Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ!
Gã đội trưởng gằn giọng qua truyền âm lệnh:
"Đại trưởng lão, tin tức mục tiêu mà bên ngài cung cấp hoàn toàn sai lệch! Thực lực và khả năng phòng thủ của tên Lưu Phong đó vượt xa dự đoán, khiến bên ta tổn thất mất ba người! Nhiệm vụ lần này phải tăng giá gấp đôi, đúng 10.000 linh thạch hạ phẩm thì chúng ta mới tiếp tục! Hiện tại hắn đã cảnh giác cao độ, không còn xuất hiện một mình nữa, cực kỳ khó ra tay."
Đầu dây truyền âm bên kia im lặng một lúc lâu, chỉ cất lên một tiếng "Ừ" lạnh nhạt rồi dứt liên lạc.
Nhóm sát thủ không nhận được lệnh mới từ Đại trưởng lão, lại phải tuân theo sự chỉ huy trực tiếp qua mật hiệu của Hắc Thiết, nên đành phải nằm im án binh bất động. Kế hoạch ám sát Lưu Phong tạm thời rơi vào trạng thái bị hoãn lại.
Một ngày mới lại bắt đầu. Đây đã là ngày thứ ba, ngày cuối cùng của nhiệm vụ trinh sát biên giới. Nếu trong ngày hôm nay vẫn không phát hiện thêm bất kỳ dấu vết nào của thú triều quy mô lớn, toàn đội có thể chính thức thu quân, quay trở về căn cứ cứ điểm để báo cáo tình hình và xác nhận hoàn thành nhiệm vụ với tông môn.
Đi dọc theo con đường đá hoang vu, Lưu Phong đã lờ mờ nhận ra Hắc Thiết chính là kẻ chủ mưu ẩn nấp trong đội, đồng thời là kẻ cung cấp thông tin cho nhóm sát thủ.
Đối với Lưu Phong, hắn hoàn toàn không cần cất công tìm hiểu nguyên nhân vì sao Hắc Thiết hay kẻ đứng sau lại muốn giết mình. Hắn đã sống nhẫn nhịn quá lâu ở Trái Đất rồi. Mười năm đi làm văn phòng ở kiếp trước, hắn bị đồng tiền đè ép, bị cấp trên chèn ép liên tục. Hắn có năng lực thực sự nhưng lại không biết nịnh hót, hắn luôn tin vào năng lực của bản thân nhưng kết quả sau mười năm miệt mài, hắn vẫn chỉ là một chuyên viên quèn không thể ngoi lên nổi chức trưởng phòng!
Nhưng ở thế giới tu tiên này thì sao?
Ở đây, giết kẻ thù không hề phạm pháp, không phải đi tù, vậy hắn còn sợ cái gì? Kẻ nào muốn lấy mạng hắn, hắn sẽ dùng thực lực đáp trả lại kẻ đó! Nếu như ở Trái Đất hắn tin vào năng lực của mình thì ở đây, hắn hoàn toàn tin vào thực lực và sự tỉnh táo của bản thân!
Tất nhiên, Lưu Phong không hề nông nổi. Hiện tại đang ở hoang dã, Chấp sự Mạc Tuấn và các đệ tử khác đang ở ngay bên cạnh, ra tay lúc này là không tiện. Nhưng một khi đã trở về tông môn thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác!
"Đánh không lại thì ta mách sư huynh của ta! Có một vị sư huynh Kim Đan Chân Nhân tốt như Lão Điên chống lưng mà không biết lợi dụng để 'mách' thì chỉ có kẻ ngu! Mà Lưu Phong ta thì tuyệt đối không ngu!", hắn thầm cười khẩy trong đầu.
Thế nhưng, sau nụ cười tự đắc ấy, Lưu Phong nhanh chóng thu lại cảm xúc. Kế hoạch "mách sư huynh" nghe thì thú vị thật đấy, nhưng nó chỉ có tác dụng khi hắn còn sống để trở về tông môn. Mà trên hành trình từ dải núi biên giới này quay về căn cứ, vẫn còn tới hai ngày đường nữa. Hai ngày di chuyển hoang vu đủ để Hắc Thiết cùng nhóm sát thủ tán tu giăng ra thêm một âm mưu tàn khốc khác.