Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 64: KHÚC TRÁNG CA BI THƯƠNG TẠI HẺM NÚI TỬ PHONG



Sáng ngày thứ tư, sương muối nặng hạt của vùng biên giới Bắc Địa cuối cùng cũng tan biến dưới những tia nắng sớm hiếm hoi. Ánh nắng ban mai rọi qua những khe đá hoa cương gập ghềnh của Hẻm núi Tử Phong, hắt lên một thứ ánh vàng óng ánh , xua đi cái giá buốt thấu xương của đêm qua.

Cả đoàn tu sĩ Thủy Nguyệt Đao Tông thu dọn lều trại trong bầu không khí nhẹ nhõm và rôm rả. Sau ba ngày trinh sát căng thẳng cùng sự cố tập kích đêm trước, việc hoàn thành nhiệm vụ và sắp được trở về cứ điểm an toàn khiến ai nấy đều trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Bước đi giữa hàng ngũ, Lưu Phong khẽ đưa tay đút vào ngực áo. Ngón tay hắn chạm vào bề mặt mát lạnh của phiến đá linh lực, nhưng từ đó lại truyền sang một luồng hơi ấm dễ chịu, chiếc Linh Thạch Trận Kỳ mà Lục Vân Trung đã thức trắng đêm đẽo gọt riêng cho hắn.

Nhớ lại ánh mắt trong trẻo cùng ước mơ giản dị về một Trận Đường cho lũ trẻ nghèo mà người đồng môn đã chia sẻ bên đống lửa tối qua, ngón tay hắn miết nhẹ lên hai đường trận văn song song khắc trên mặt đá. Một nụ cười kín đáo khẽ hiện nơi khóe môi Lưu Phong, hắn nhấc bước tiếp tục tiến về phía trước.

Thế nhưng, sự yên bình ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Khi đoàn người vừa tiến vào đoạn hẹp nhất của Hẻm núi Tử Phong, nơi hai bên vách đá dựng đứng như những bức tường thành khổng lồ che khuất bầu trời, tiếng chim muông vốn đang ríu rít chợt bỗng bặt tăm.

Không gian đông cứng lại trong một sự tĩnh mịch đến rợn ngáy. Bản năng sinh tồn tôi luyện qua bao phen sinh tử trong Lưu Phong đột ngột thét gào. Hắn vừa định hô lên cảnh báo thì từ trên đỉnh vách đá tối om, vô số tiếng rít xé gió đinh tai nhức óc đồng loạt bùng nổ, kèm theo một cỗ uy áp khủng khiếp giáng thẳng xuống đầu toàn bộ đội ngũ!

Từ trên đỉnh vách đá dựng đứng, tiếng hò hét và sát khí cuồn cuộn đổ ập xuống như thác lũ từ cửu thiên. Toàn bộ sáu thành viên của đoàn Thủy Nguyệt Đao Tông bàng hoàng nhưng phản ứng vô cùng nhanh nhạy. Chỉ trong chớp mắt, đội hình hình thành trận địa chống trả.

Chấp sự Mạc Tuấn gầm lên một tiếng, linh lực Trúc Cơ bùng nổ, vung trường đao thi triển tuyệt kỹ Thương Hải Triều Sinh Đao chém ra những đợt đao ảnh xanh thẳm nghênh chiến trực diện với tên thủ lĩnh sát thủ ở trung tâm. Các đệ tử khác cũng nhanh chóng tản ra, giáp lá cà với đám tán tu.

Bên phía sát thủ có tổng cộng bảy tên, nhanh chóng phân chia lực lượng bao vây toàn đoàn. Riêng khu vực của Lưu Phong, do mục tiêu ban đầu của chúng là tiêu diệt hắn, nên ngay lập tức bị hai tên sát thủ có tu vi Luyện Khí tầng tám viên mãn đồng loạt lao vào vây kín.

Ngay khi Lưu Phong rút đao chống trả hai tên sát thủ bằng chiêu Đao Quang Thủy Nguyệt, từ phía bên cạnh, Lục Vân Trung vốn đang bị một tên sát thủ khác áp sát đánh dồn dập, liền cắn răng dùng cờ trận đánh lạc hướng đối thủ, rồi dồn hết tốc lực đột phá vòng vây lao thẳng qua vị trí của Lưu Phong để hỗ trợ!

Thế trận lập tức khép lại thành hai chọi ba: Lưu Phong và Lục Vân Trung hợp lực, vai kề vai đối đầu với ba gã sát thủ tàn độc.

Thế nhưng, ba tên sát thủ này cực kỳ kinh nghiệm, chúng chuyên gia ám sát và đánh cận chiến. Tên cầm đầu gằn giọng quát:

"Ra tay dứt điểm!"

Gã dồn linh lực tung chiêu U Minh Tịch Diệt Trảm, chém ra một luồng hắc khí lạnh buốt xé toạc không gian. Áp lực khủng khiếp đè nặng. Lục Vân Trung vốn là Trận sư, sở trường là bày trận từ xa chứ không giỏi giáp lá cà, lập tức bị ba tên sát thủ dồn dập áp sát. Tên sát thủ đang bám đuổi hắn từ trước vung song đao tung ra sát chiêu Thiết Sương Cuồng Đao, chém nát mọi góc phòng thủ, ép Lục Vân Trung lùi dần sát vách đá lạnh ngắt.

Trong một tích tắc sơ hở, khi Lục Vân Trung bị dồn vào đường cùng, một tên sát thủ rạt ngang người, tung chiêu Truy Hồn Đoạt Mệnh Kiếm, đâm thẳng một đường chí mạng vào lồng ngực hắn, một cú ra tay hiểm hóc đến mức Trận sư không còn cách nào né tránh, chỉ có thể trơ mắt chờ chết!

Xoẹt!

Đúng vào lằn ranh sinh tử ấy, bóng dáng Lưu Phong chợt lóe lên nhờ thân pháp Lăng Ba Vi Bộ. Bất chấp hiểm nguy, Lưu Phong lao thẳng vào quỹ đạo kiếm quang, gầm lên một tiếng, dồn toàn bộ linh lực vào thanh trường đao để đỡ trọn nhát kiếm thay cho Lục Vân Trung.

Lưỡi kiếm sắc lẹm đâm xuyên qua lớp kình khí bảo hộ, rạch thẳng một đường sâu hoắm ngang ngực Lưu Phong. Máu tươi văng tung tóe lên vách đá lạnh ngắt, nhuộm đỏ cả vạt áo. Lưu Phong lảo đảo lùi lại, mặt tái nhợt, hơi thở dốc gấp vì thương thế.

Mặc dù ngực trào máu tươi, Lưu Phong vẫn cắn răng gượng dậy, vung đao phát động thế đao phản đòn, Thủy Nguyệt Trùng Sóng, để ép lùi các đối thủ, che chở cho Lục Vân Trung ra phía sau.

Tuy nhiên, trọng thương khiến vận tốc của Lăng Ba Vi Bộ giảm sút nghiêm trọng. Chân pháp trì trệ, không gian hẹp bị ba tên sát thủ hoàn toàn phong tỏa bằng hắc vụ, Lưu Phong không còn khả năng linh hoạt né tránh như trước.

Từ khoảng cách cận kề, lợi dụng lúc Lưu Phong vừa tung đao đỡ đòn phía trước và để hở hoàn toàn tử huyệt sau lưng, tên sát thủ thứ ba bỗng trợn mắt, vung tay hất mạnh sợi xích sắt dài.

Một chiếc chuỳ sắt gai nhọn nặng hàng chục cân mang theo uy lực của chiêu U Hồn Trập Yêu xé gió bay thẳng đến, nhắm chuẩn xác vào đầu Lưu Phong với lực sát thương có thể nghiền nát cả sọ người! Tốc độ quá nhanh, tiếng xé gió rít lên nhức óc, và cơ thể Lưu Phong đã cạn kiệt không gian để né tránh.

Đúng lúc cái chết cận kề, Lục Vân Trung thảng thốt hét lên một tiếng xé lòng:

"Lưu sư đệ, cẩn thận!"

Bằng một tốc độ vượt quá giới hạn của nhục thân và linh lực bản thân, vị Trận sư trẻ tuổi lao vút lên, dùng thân hình gầy gò của mình chắn ngang trước mặt Lưu Phong.

Ầm!

Chiếc chuỳ sắt gai nặng nề nện trực diện vào vai và ngực Lục Vân Trung. Lực xung kích khủng khiếp của chiêu thức đánh nát toàn bộ xương ngực, làm vỡ vụn cả tấm áo đạo bào, hất văng cả hai người ngã nhào xuống vũng bùn lạnh lẽo của hẻm núi!

Rầm!

Hai bóng người ngã vật xuống vũng bùn lạnh ngắt ở góc khuất hẻm núi. Lưu Phong lồm cồm bò dậy, lồng ngực rách hoác tuôn trào máu tươi. Hắn hoảng loạn lao đến, ôm lấy thân thể đang mềm nhũn của Lục Vân Trung vào lòng.

"Lục... Lục sư huynh!" Giọng Lưu Phong nghẹn đắng, run rẩy cất lên giữa tiếng gió thét gào.

Lục Vân Trung nằm gục trong vòng tay Lưu Phong. Lồng ngực hắn lõm sâu hoắm, xương cốt vỡ vụn. Luồng độc tố từ chiếc chùy sắt ăn mòn từng thớ thịt, biến vùng ngực và vai hắn thành một màu đen kịt ghê rợn, bốc lên từng làn khói xám xịt tanh tưởi. Máu độc đen sẫm trào ra từ khóe miệng hắn, phun thẳng lên mặt, lên cổ áo Lưu Phong.

Lưu Phong cuống quýt áp chặt hai bàn tay run rẩy vào vết thương rách nát trên ngực Lục Vân Trung. Hắn điên cuồng dồn toàn bộ linh lực hệ Thổ và Mộc ít ỏi vào cơ thể đối phương, nhưng luồng linh lực trôi đi như nước đổ vào bình thủng. Máu độc đen ngòm trào qua kẽ ngón tay Lưu Phong, dính chặt lấy hai bàn tay hắn.

"Lục sư huynh! Đừng đùa nữa... Huynh ráng giữ lấy hơi thở! Trận Kỳ huynh tặng ta còn nguyên đây... Trận Đường của huynh còn chưa mở mà..." Giọng Lưu Phong lạc đi, hắn liên tục lay nhẹ vai người tri kỷ.

Sắc mặt Lục Vân Trung nhợt nhạt, nhưng đôi mắt trong trẻo không hề vướng chút sợ hãi hay oán hận. Hắn chậm rãi đưa bàn tay run rẩy, lạnh ngắt lên ngực áo, móc ra cuốn sổ tay da dê dính đầy máu tươi nhét vào tay Lưu Phong. Máu độc từ khóe miệng hắn nhỏ xuống, xóa nhòa chính bức vẽ căn nhà gỗ và nụ cười của lũ trẻ nghèo.

Trong ngực áo Lưu Phong, chiếc Linh Thạch Trận Kỳ từ đêm qua cũng thấm máu độc, hai đường trận văn song song quấn quýt dần mờ đi dưới lớp dịch đen.

Lục Vân Trung bấu chặt lấy cổ tay Lưu Phong, dùng chút sinh lực cuối cùng để thì thầm:

"Lưu... Lưu sư đệ... Trận Đường... ta chưa kịp mở... Lũ trẻ... lũ trẻ nghèo ở quê nhà... giao lại... giao lại cho đệ..."

Khóe môi Lục Vân Trung khẽ nhếch lên một nụ cười dịu dàng. Giọng nói đứt quãng rồi tắt lịm. Bàn tay đang bấu chặt bỗng thả lỏng, rơi tõm xuống vũng bùn. Đôi mắt từ từ khép lại vĩnh viễn.

Tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất của hắn cứ thế nằm lại vĩnh viễn dưới màn sương muối lạnh giá của hoang dã Bắc Địa.

Lưu Phong ngồi chết lặng giữa vũng bùn, tay vẫn ôm chặt thân thể đã lạnh ngắt của Lục Vân Trung.

Hắn ngơ ngác nhìn gương mặt đã nhắm mắt của người bạn, rồi cúi xuống nhìn hai bàn tay mình đang nhuốm đầy máu độc đen kịt. Hắn siết chặt hai ngón tay vào vũng bùn, môi run lên bần bật nhưng không thốt ra được một từ. Nước mắt hòa cùng máu độc chảy xuống cằm, nhưng hắn không khóc.

"Lục sư huynh! LỤC VÂN TRUNG!"

Một tiếng thét xé lòng phát ra từ lồng ngực Lưu Phong, vang vọng khắp vách đá Hẻm núi Tử Phong, át cả tiếng gió bão và tiếng gầm thét của yêu thú.

Lưu Phong từ từ đặt thi thể Lục Vân Trung xuống đất. Hắn chậm rãi đứng lên. Bàn tay quẹt ngang vệt máu đen trên mặt, hắn thò tay vào ngực áo, rút vò linh tửu còn dở ra, ngửa cổ nốc cạn một hơi sạch sẽ. Dòng rượu nồng cháy chảy qua cổ họng, nhưng hắn hoàn toàn không thấy vị đắng, cũng chẳng cảm thấy chút hơi men hay vị say nào.

Rắc!

Lưu Phong bóp nát vò rượu trong tay, mảnh gốm đâm vào lòng bàn tay chảy máu, máu chảy xuống hòa cùng máu độc trên đất, nhưng hắn không cảm thấy đau. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, bật ra một tiếng cười man rợ, cay đắng và uất uổng.

Thanh trường đao trong tay hắn rung lên bần bật, linh lực bùng nổ cuồng bạo. Hắn ngước đôi mắt đỏ ngầu, giăng đầy những vệt máu sắc như dao cau, trừng trừng nhìn về phía ba tên sát thủ đang tiến lại gần, và xa hơn nữa là bóng dáng hoảng loạn của Hắc Thiết.

"Bọn mày... tất cả bọn mày... hôm nay đều phải chôn cùng Lục Vân Trung!"

Không một lời nói thừa thãi, Lưu Phong giậm mạnh chân xuống đá hoa cương, cả người như một mũi tên máu điên cuồng lao thẳng về phía đám sát thủ!