Hẻm núi Tử Phong chìm trong tĩnh lặng đặc quánh. Mùi máu tanh nồng và huyết khí ngầy ngậy xộc thẳng vào mũi. Gió biên giới rít qua vách đá dựng đứng, nghe như tiếng quỷ khóc gọi hồn người chết.
Lưu Phong đứng chôn chân giữa đất trời, toàn thân đẫm máu nhưng không rõ là máu của kẻ địch hay máu của đồng môn. Sự bình tĩnh, cẩn trọng thường ngày, của một đệ tử nội môn luôn giữ mình an toàn ở hậu phương giờ đây đã vỡ vụn hoàn toàn. Trong đôi mắt hắn lúc này, tròng trắng đã bị bao phủ bởi những tia máu đỏ ngầu, một màu sắc điên cuồng và tột cùng của sát ý. Lưu Phong siết chặt chuôi đao đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Hình ảnh Lục Vân Trung nở nụ cười cuối cùng cứ ám ảnh lấy tâm trí hắn, đốt cháy mọi sự cẩn trọng thường ngày.
Hắn bước lên một bước, mặt đất dưới chân rạn nứt nhẹ dưới sức nặng của kình khí đang cuồn cuộn. Một tay Lưu Phong siết chặt nắm lấy chuôi đao Thủy Nguyệt đang rỉ máu, còn tay áo rộng bỗng phồng lên phần phật, kình khí trong đan điền vận chuyển đến cực hạn để chuẩn bị phóng ra chín cây phi châm đầu tiên của Vạn Diệp Phi Kim.
Đúng lúc Lưu Phong định liều mình lao lên bất chấp tất cả, Chấp sự Mạc Tuấn cùng các đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông đã hô vang một tiếng, đồng loạt lao lên chắn ngang trước mặt hắn để tạo thế trận yểm trợ. Những ánh mắt kiên định của các sư huynh đệ không màng hiểm nguy đã kéo một phần lý trí của Lưu Phong trở lại. Họ hiểu rõ tình thế lúc này: nếu Lưu Phong cứ thế lao vào cận chiến với đám sát thủ chuyên nghiệp trong lúc thương thế đầy mình và tâm thần dao động, hắn sẽ rơi vào bẫy của đối phương, hoàn toàn không có cơ hội phóng ám khí tầm xa vốn là đòn sát thủ chủ lực.
Chấp sự Mạc Tuấn thét lớn một tiếng, gân cổ nổi lên, hai tay cầm bảo đao chém mạnh về phía trước, thi triển triệt để Minh Nguyệt Chiếu Giang. Đao quang bùng nổ, lạnh lẽo như ánh trăng rằm, quét ngang bức lui toàn bộ nhóm sát thủ. Chúng vội dồn linh lực đỡ đòn, đội hình bắt đầu xuất hiện sơ hở.
Đao mang vừa cuộn trào quét qua, đội hình phòng thủ vốn kín kẽ của đám sát thủ lập tức xuất hiện những sơ hở trí mạng do phải chia sẻ linh lực cản đòn. Chính vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, đôi mắt Lưu Phong sắc bén như đao kiếm. Hắn không chớp mắt lấy một cái, cổ tay giơ lên, vung mạnh tay áo.
Vù! Vù! Vù!
Chín đạo hàn quang mỏng như tơ xé gió lao đi, tiếng rít sắc lạnh thấu xương. Đó là chín cây phi châm đã được tẩm kịch độc đáng sợ của Thi Độc Ma Chu . Nhóm sát thủ vừa dồn lực đỡ đao mang, hoàn toàn không kịp phòng bị trước luồng ám khí bay tới từ những góc khuất khó lường.
"Áo... hừm!"
Tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi. Từng tên sát thủ bị phi châm cắm phập vào những yếu huyệt trên cơ thể, độc tố tê tái lập tức theo đường máu và kinh mạch lan tràn khắp toàn thân chỉ trong tích tắc. Lớp da thịt quanh vết thương chuyển sang màu đen kịt, bốc lên mùi khét tanh của thịt bị ăn mòn. Chúng lảo đảo, ôm ngực ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu.
Thế cục trên chiến trường đảo chiều trong chớp mắt. Thủy Nguyệt Đao Tông đã nắm trọn thế chủ động, bước vào một trận hình công thủ toàn diện, nhịp nhàng đến từng nhịp thở.
Tên đội trưởng sát thủ mang trên mặt một vết sẹo dài, lúc này đã bị thương vô cùng nặng nề, một con mắt bị kình khí đao pháp khoét sâu máu me đầm đìa, mù hẳn một bên. Hắn hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy đồng bọn lần lượt ngã xuống. Bản tính hèn hạ và tàn độc của kẻ thủ ác bộc lộ rõ trong khoảnh khắc sinh tử: hắn không ngần ngại vung tay túm lấy một tên thuộc hạ đang bị thương chưa chết, hung ác đẩy thẳng đối phương ra làm bia đỡ đạn để cản đường tiến công của đệ tử Thủy Nguyệt Đao Tông, rồi dốc kiệt chút tinh huyết cuối cùng để hóa thành một đạo huyết quang tẩu thoát.
Trong lúc chiến trường đang hỗn loạn vô cùng với đao quang kiếm khí ngập trời, không một ai chú ý đến góc khuất phía sau tảng đá lớn. Hắc Thiết âm thầm nheo mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo tàn độc. Lợi dụng lúc mọi người dồn sự chú ý vào tên đội trưởng đang bỏ chạy, Hắc Thiết lặng lẽ vung kiếm. Hai tên sát thủ bị thương nặng đang nằm bất động bị kết liễu, mọi lời khai bị triệt để bịt kín.
Sau khi bịt kín miệng lưỡi kẻ chết, Hắc Thiết lập tức biến sắc, lùi lại vài bước rồi ngã nhào, tự rạch một đường nông trên vai để tạo vết thương giả. Hắn ôm vết thương, cắn răng rên rỉ, ra vẻ bản thân vừa trải qua một trận chiến sinh tử vô cùng chật vật và gian khổ.
Chỉ sau một nén nhang ngắn ngủi, trận tập kích đẫm máu cuối cùng cũng ngã ngũ. Toàn bộ sáu tên sát thủ kẻ thì bỏ mạng tại chỗ, kẻ thì nằm bất động rên rỉ khắp vách đá. Lưu Phong lạnh lùng bước tới từng bước một, tiếng giày dẫm lên thảm lá khô nghe lách cách đều đặn như nhịp đếm của tử thần. Hắn không nói một lời, mỗi lần cổ tay giơ lên và hạ xuống là một đường đao quang sắc lẹm xẹt qua. Một đao một mạng. Những kẻ nhúng tay vào cái chết của Lục Vân Trung lần lượt ngã xuống dưới lưỡi đao, máu tươi phun lên vách đá.
Trận tập kích bất ngờ này khép lại với những con số đau thương: Thủy Nguyệt Đao Tông hy sinh một người, Lục Vân Trung và có ba đệ tử bị thương; Hắc Thiết mang thương thế nhẹ; riêng Lưu Phong vì xông lên tuyến đầu với nỗi uất hận nên mang thương thế khá nặng, nội tạng chấn động vì kình khí. Về phía nhóm sát thủ, ngoài tên đội trưởng bị mù một mắt may mắn trốn thoát trong đường tơ kẽ tóc, số còn lại đều bỏ mạng tại chỗ.
Nhìn đống thi thể ngổn ngang máu thịt, không ai trong Thủy Nguyệt Đao Tông lên tiếng đề nghị thu dọn. Mọi người đều ngầm hiểu và để nguyên hiện trường như vậy, bởi ai cũng biết rõ quy luật tàn khốc nơi biên ải: chỉ cần họ rời đi không lâu, bầy yêu thú ăn thịt và kền kền hoang dã đánh hơi thấy mùi huyết tanh sẽ nhanh chóng kéo đến xử lý sạch sẽ, không bỏ lại dù chỉ một mảnh xương khô.
"Tất cả nghỉ ngơi tại chỗ, mau chóng phục hồi linh lực." Chấp sự Mạc Tuấn cất giọng khàn đặc, lấy từ trong ngọc bội ra mấy viên đan dược trị thương nuốt xuống.
Mọi người tìm những góc khuất an toàn quanh vách đá ngồi xếp bằng, nuốt đan dược và vận chuyển công pháp điều hòa khí tức. Không ai dám lơ là dù chỉ một phút giây, bởi không thể chắc chắn rằng liệu phía sau tên đội trưởng trốn thoát kia còn có những đợt mai phục nào khác đang chờ sẵn hay không. Lưu Phong cũng khoanh chân ngồi tĩnh tọa, cắn răng áp chế thương thế trong kinh mạch, dốc toàn lực hồi phục linh lực.
Đúng một canh giờ sau, khi sắc trời bắt đầu chuyển sang một màu xám xịt lạnh lẽo, tiếng hiệu lệnh vang lên, toàn đội lại tiếp tục lên đường.
Lần này, không ai bảo ai, Lưu Phong tự mình bước đến, ôm chặt lấy thi thể đã cứng đờ của Lục sư huynh. Dù hắn đã tự tay chém đầu đám sát thủ để trả món nợ máu, nhưng trong thâm tâm, Lưu Phong thừa hiểu rõ một sự thật cay đắng: kẻ thực sự giật dây, kẻ chủ mưu đứng sau toàn bộ âm mưu này vẫn đang nhởn nhơ ẩn giấu sâu trong tông môn. Thanh đao trong tay hắn dẫu sắc bén đến đâu cũng không thể chém tới kẻ đang ngồi cao trên ghế trưởng lão nếu không có chứng cứ xác thực. Chỉ khi trở về tông môn, lật tẩy bộ mặt của kẻ phản bội, cái chết của Lục sư huynh mới thực sự được đền đáp xứng đáng.
Trải qua một ngày một đêm hành quân vất vả trong bầu không khí nặng nề, cuối cùng nhóm người Lưu Phong cũng về đến khu vực căn cứ biên giới an toàn. Hai nhóm đệ tử đi trước đã hoàn thành nhiệm vụ và trở về từ hôm qua, khi thấy bóng dáng đồng đội trở về từ xa, họ vui mừng hớn hở bước ra đón tiếp với nụ cười rạng rỡ trên môi.
Thế nhưng, nụ cười trên gương mặt mọi người lập tức cứng đờ, rồi chết lặng đi khi ánh mắt họ rơi vào dáng vẻ tiều tụy của Lưu Phong và tấm thân bất động mà hắn đang ôm chặt trong tay. Không khí đang vui tươi bỗng chốc đông cứng lại, trùng xuống nặng nề như có ngọn núi đè nặng lên ngực.
Chấp sự Mạc Tuấn bước lên, giọng nghẹn ngào thuật lại sơ qua về trận huyết chiến đẫm máu và sự hy sinh anh dũng của Lục Vân Trung. Nghe xong, không ai còn giữ được sự bình tĩnh, những tiếng thở dài xót xa vang lên trong đêm tối. Mọi người nặng nề dìu nhau bước vào trong khu vực căn cứ để nghỉ ngơi qua đêm.
Đêm hôm đó, sâu trong góc khuất của căn cứ biên giới, ánh lửa bập bùng từ một giàn hỏa táng đơn sơ hắt lên soi rọi những gương mặt đượm buồn, hốc hác của các đệ tử trẻ tuổi. Mọi người cùng nhau đứng lặng lẽ xung quanh, thực hiện nghi thức hỏa táng cho Lục Vân Trung. Nhìn ngọn lửa bùng cháy rực rỡ trong đêm đen, nuốt chửng thân xác người đồng môn, ai nấy đều rơi nước mắt.
Khi ngọn lửa tàn đi, Lưu Phong cẩn thận thu lại phần tro cốt còn sót lại. Mọi người mang tro cốt của Lục sư huynh ra rải trên một ngọn đồi lộng gió hướng về phía biên cương xa xôi, nơi gió có thể mang ước mơ của hắn bay khắp bốn phương.
Để Lục sư huynh từ nay về sau vĩnh viễn được nằm lại nơi chốn biên thùy lạnh giá này, cùng với ước mơ xây một ngôi trường cho trẻ nghèo còn dang dở. Hình ảnh về một người thiếu niên hiền lành, luôn mỉm cười với mọi người sẽ mãi mãi khắc ghi trong tâm trí những người ở lại, dừng lại vĩnh viễn ở tuổi đôi mươi.