Lửa Hóa Cốt Phù xám tro bùng lên rồi lụi tàn trong tích tắc. Cát bụi trả
về cho cát bụi, vũng nước đen cùng chút tàn tro của Hắc Thiết trên nền
đất nhão nhoét bị luồng gió đêm cuộn qua xé rách, thổi tản mác vào cõi
hư vô. Máu đã trả bằng máu. Món nợ đầu tiên đòi lại cho người tri kỷ đã
được thu hồi trọn vẹn, không hề thiếu một chút nào.
"Nợ máu đã trả." — Lưu Phong thầm nghĩ, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống
vật thể rách nát dưới chân.
Thế nhưng, khi vệt tàn tro cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt, không gian
hậu sơn quanh ngọn đồi lộng gió bỗng nhiên chìm vào một sự tịch mịch đến
đáng sợ.
Màn đêm Bắc Địa càng về khuya càng lạnh giá, sương muối phủ trắng cành
tùng. Gió rít qua các khe đá kêu lên từng hồi u u như tiếng khóc than
của quỷ ma ngoài hoang dã. Lưu Phong đứng chôn chân giữa làn sương đêm
lạnh buốt, thanh đoản đao rỉ máu trên tay khẽ run lên một nhịp rồi buông
thõng xuống.
Lưu Phong đứng im, mắt dán vào vũng bùn nơi Hắc Thiết vừa hóa tro.
Gió thổi qua, cuốn đi vài tàn tro cuối cùng. Hắn cúi xuống, nhặt một
mảnh vải vương trên đất, rồi nhìn về phía bia mộ Lục Vân Trung. Trong
khoảnh khắc, hắn hiểu rằng dù có trả thù thế nào, Lục sư huynh cũng
không thể sống lại.
Lục sư huynh của hắn, vị Trận sư trẻ tuổi tài hoa ấy đã hoàn thành xuất
sắc sứ mệnh thiêng liêng nơi biên ải, đem lại sự bình yên cho tông môn,
để rồi vĩnh viễn hóa thành một phần của non sông Bắc Địa, thay tông môn
canh giữ cõi biên giới lạnh lẽo này đến muôn đời.
Vẻ kiên cường, sắc lạnh và sát khí cuồng bạo ban nãy hoàn toàn sụp đổ.
Lưu Phong thất thần, hai mắt dại đi. Đôi chân hắn mềm nhũn, ngồi phịch
xuống nền đá lạnh ngắt, lưng dựa sát vào bia mộ gió còn thơm mùi đất mới
của Lục Vân Trung. Vết thương ngoác rộng trên lồng ngực vừa khép miệng
do dư chấn của trận chiến lại rỉ ra từng giọt máu tươi, nhưng hắn chẳng
hề cảm thấy đau đớn. Nỗi đau thể xác sao bằng được nỗi dằn xé đang gặm
nhấm tâm cang hắn.
Hắn khẽ động niệm, từ bên trong chiếc túi trữ vật lấy ra một vò linh tửu
hảo hạng. Không cần ly chén, hắn giật phăng nắp đậy rồi ngửa cổ uống
rượu ừng ực. Dòng rượu cay xè, nồng rượu xộc thẳng lên mũi, xé rách cổ
họng, nhưng chẳng thể xua đi cái lạnh đang vây bọc lấy trái tim hắn.
Lưu Phong xoay người, hai tay ôm lấy tấm bia mộ đá xù xì. Tiếng nấc
nghẹn ngào từ cõi lòng nén chặt cuối cùng cũng bật ra giữa đêm cô tịch.
Đó không phải sự ủy mị yếu đuối, mà là nỗi uất hận, xót xa và hụt hẫng
khi nhìn người tri kỷ ngã xuống ngay trước mắt mình.
Trong cơn say chếnh choáng, từng mảnh ký ức cũ tựa như dòng suối ngược
nguồn, điên cuồng ùa về cuộn trào trong thức hải.
Hắn nhớ lại cái đêm lạnh giá tại Hẻm núi Tử Phong, khi sương muối Bắc
Địa phủ trắng xóa các gờ đá hoa cương. Khi ấy, bên đống lửa tàn bập
bùng, Lục Vân Trung tỉ mỉ dùng thanh đao khắc linh bạc đẽo gọt từng thớ
đá. Lưu Phong nhớ như in ánh mắt trong trẻo phản chiếu đốm lửa hồng và
nụ cười nho nhã của người sư huynh ấy khi trao chiếc Linh Thạch Trận Kỳ
màu lam nhạt vào tay hắn.
"Lưu sư đệ, đệ hay dùng phù chú phòng ngự, tiêu tốn linh thạch lắm."
Lục Vân Trung khẽ vỗ vai hắn, giọng nói ôn hòa như gió xuân. "Chiếc
trận kỳ bị động này ta dùng hai đường trận văn song song quấn quýt làm
nòng cốt, cẩn thận làm riêng cho đệ. Sau này ra ngoài hoang dã, có nó
bảo vệ, đệ sẽ bớt được vài phần nguy hiểm."
Lưu Phong khi ấy nâng vò rượu đáp lễ, khẽ mỉm cười: "Lục sư huynh chu
đáo thế này, sau này Trận Đường của huynh mở ra, nhất định đệ sẽ đem hết
linh thạch tích góp đến góp sức giúp huynh một tay!"
Lục Vân Trung bật cười sảng khoái, ánh mắt đong đầy hoài bảo giản dị:
"Được! Đến lúc đó, ta với đệ cùng nhau quán xuyến. Ta sẽ đem hết học
vấn cả đời dạy cho lũ trẻ nghèo ở quê nhà. Chúng ta sẽ chứng minh cho
thiên hạ thấy, Trận đạo sinh ra không phải để tàn sát hay tranh bá, mà
là để che chở cho những điều bình dị nhất..."
Nào ngờ, người cùng hắn nâng vò đàm đạo đêm đó giờ đã vĩnh viễn nằm lại
dưới lớp đất lạnh căm. Bức vẽ về căn nhà gỗ và nụ cười của lũ trẻ trong
cuốn sổ da dê chưa kịp hiện thực đã bị máu độc nhuộm đen.
Và hơn tất cả, hình ảnh lồng ngực Lục Vân Trung nát bét, máu độc trào ra
khóe miệng khi hắn lao ra dùng chính thân mình đỡ trọn chiếc chùy gai
nặng hàng chục cân cho hắn, cứ như một ngọn dao sắc nhọn đâm thẳng vào
tim, khiến hắn nghẹn đắng không thể thở nổi.
Choang!
Vò rượu cạn đáy bị hắn dùng sức ném mạnh vào vách đá phía xa, vỡ vụn
thành trăm mảnh gốm. Hắn không ăn, không ngủ, cũng chẳng vận công chữa
trị thương thế. Suốt ba ngày ba đêm đằng đẵng, hắn chỉ biết dựa lưng vào
bia mộ lạnh ngắt, ngửa cổ dốc cạn hết vò rượu này đến vò rượu khác. Mùi
rượu nồng nặc hòa cùng mùi máu tươi và sương muối tạo nên một bầu không
khí u thương đến tuyệt vọng.
Trên đỉnh núi xa, ẩn khuất sau rặng tùng cổ thụ quanh năm sương phủ, một
thân ảnh thanh lệ đang đứng lặng lẽ giữa gió đêm.
Là Mạn Thanh.
Mạn Thanh đứng sau rặng tùng, hai tay ôm chặt trước ngực. Mắt nàng
không rời khỏi người nam nhân đang tựa lưng vào bia mộ. Nàng không bước
tới.
Nàng biết lúc này, hắn cần một mình. Nàng chọn cách đứng bí mật từ xa.
Giữa sương gió lạnh buốt của hậu sơn, nàng lặng lẽ vận chuyển linh lực
chống chọi với giá rét, đôi mắt không rời khỏi bóng dáng người nam nhân
bên nấm mồ. Tà áo xanh của nàng bị sương muối thấm đẫm, nhưng nàng tuyệt
nhiên không lùi lại dù chỉ một bước.
Ở một tầng không gian cao hơn, ẩn sau tầng mây nhạt lưu chuyển giữa hư
không, hai bóng người cao quý cũng đang lặng lẽ âm thầm đứng nhìn xuống.
Thẩm Thụy Vân trong tà thanh bào nhạt màu và Liễu Như Yên với y phục đỏ
thẫm như ngọn lửa đứng tựa vào mạn phi kiếm. Hai nàng là những cường giả
Trúc Cơ đứng trên đỉnh cao của tông môn, từng chứng kiến vô số cảnh sinh
ly tử biệt, từng thấy vô số đệ tử ngã xuống trên con đường tu tiên tàn
khốc. Dù vậy, chưa từng có một tu sĩ nào khiến hai nàng phải chấn động
tâm can khi thấy họ đau đớn và gục ngã vì cái chết của một đệ tử bình
thường đến mức này.
Nhìn thiếu niên bên dưới gục đầu vào bia đá bên vò rượu tàn, hai nàng
chợt nhớ lại câu trả lời của Lưu Phong trên bia đá khi trước. Đó là hai
chữ "gia đình" — nơi có người sẵn sàng chờ mình về, và là lý do để
nhất định phải sống sót trở về.
Liễu Như Yên khẽ thở dài, một giọt sương đêm đọng trên hàng mi dài của
nàng nhấp nháy ánh hào quang mờ ảo:
"Đứa trẻ này... tình sâu nghĩa nặng, quá mức trọng tình trọng nghĩa
với những ai hắn xem là gia đình. Nhưng ngược lại, đối với kẻ thù, hắn
lại tàn độc và tàn nhẫn đến mức ghê rợn. Hắn như hai con người trái
ngược cùng chung một thân xác..."
Thẩm Thụy Vân không đáp lời, nhưng phượng mục của nàng lại ánh lên một
tia sáng vô cùng sâu thẳm. Nàng nhìn thấy sự mâu thuẫn tột cùng đó,
nhưng chính sự mâu thuẫn ấy mới tạo nên một Lưu Phong chân thực nhất,
không phải cỗ máy chém giết vô tình, cũng chẳng phải kẻ thánh nhân giả
tạo.
Đêm thứ ba.
Mặt trăng trên cao bị một quầng mây màu xám bạc che khuất nửa bề mặt.
Gió trên ngọn đồi hậu sơn đột ngột ngừng thổi.
Trong suốt ba ngày ba đêm chìm trong rượu đắng, giữa ranh giới của sự
lương thiện tuyệt đối dành cho người thân, đồng môn trân quý và sự tàn
độc tuyệt đối dành cho kẻ thù dám xâm phạm, sâu bên trong thức hải và
đan điền của Lưu Phong bỗng xảy ra một trận biến động cực kỳ kỳ lạ.
Linh khí xung quanh ngọn đồi không hề bùng nổ cuồng bạo hay tạo ra thiên
kiếp kinh thiên động địa nào. Thậm chí, với cảnh giới Luyện Khí tầng bảy
hiện tại của hắn, việc ngộ ra đạo tâm là điều hoàn toàn bất khả thi theo
quy luật thiết lập của tu tiên giới. Thế nhưng, sâu thẳm bên trong cơ
thể Lưu Phong lại đang tồn tại một bí ẩn chưa từng có lời giải: linh hồn
hắn là sự dung hợp đồng vị hoàn mỹ từ một thế giới khác, ẩn chứa vô số
tầng cấu trúc sinh mệnh mà ngay cả các đại năng Trúc Cơ hay Kim Đan đứng
trên đỉnh cao tông môn cũng tuyệt đối không thể nhìn thấu.
Chính cấu trúc đặc biệt ấy đã kích hoạt một "Dị biến linh hồn" trong
vô thức, thay vì một sự ngộ đạo có chủ đích.
Sâu trong đan điền, luồng linh lực Luyện Khí tầng bảy sơ kỳ bỗng lặng lẽ
tách ra làm hai dòng chảy. Một dòng mang sắc trắng thuần khiết như tuyết
đầu mùa, dòng còn lại mang sắc đen kịt u tối tựa như đêm trừ tịch.
Hai dòng linh lực không hề bài xích hay triệt tiêu lẫn nhau, mà bắt đầu
quấn quýt, ôm lấy nhau, ngưng tụ thành một xoáy nước hai màu Trắng —
Đen vô cùng tĩnh mịch và huyền ảo.
Đó là sự dung hòa giữa thiện và ác được tự tạo nên từ cõi sâu thẳm bản
ngã của chính hắn. Màu trắng đại diện cho lòng trắc ẩn, tình gia đình,
sự xả thân bảo vệ và trân trọng đến cùng dành cho những người hắn xem là
thân nhân, bằng hữu. Màu đen đại diện cho sát tính nguyên thủy, sự tàn
bạo, diệt tuyệt sát phạt không ghê tay, trả thù đến cùng đối với bất kỳ
kẻ nào dám đụng đến người thân của hắn.
Xoáy nước kỳ dị ấy xoay chuyển cực kỳ chậm rãi, từng vòng, từng vòng một
mài giũa và nâng cấp chất lượng linh lực trong đan điền của Lưu Phong
lên một tầng cao tinh khiết chưa từng thấy, vượt xa tiêu chuẩn thông
thường của cảnh giới Luyện Khí. Luồng khí tức tỏa ra từ thân thể hắn lúc
này vừa mang sự ấm áp, chở che như mây trời xuân, lại vừa mang sự lạnh
lẽo, tàn bạo tựa như tu la bước ra từ địa ngục.
Thẩm Thụy Vân và Liễu Như Yên trên tầng mây tuy không thể nhìn thấy sự
biến đổi vi tế bên trong đan điền, nhưng vẫn mơ hồ cảm nhận được một
luồng uy áp kỳ lạ bất chợt tỏa ra từ người thiếu niên, khiến lòng người
không khỏi chấn động. Tuy nhiên, vì cảnh giới quá cách biệt và bí ẩn
trong linh hồn Lưu Phong được che giấu quá hoàn hảo, hai vị cường giả
Trúc Cơ cũng chỉ nghĩ đó là phản ứng tâm lý cực đoan sau tang tóc, hoàn
toàn không thể dò ra chân tướng.
Lưu Phong chầm chậm mở mắt. Ánh mắt hắn thu lại mọi đau thương, trở nên
vô cùng tĩnh lặng. Trong đôi mắt hắn lúc này, con ngươi bên trái đong
đầy sự nhu hòa, bình thản của sắc trắng, còn con ngươi bên phải lại đen
kịt sâu thẳm như đêm trừ tịch.
Hắn đứng dậy, vạt áo dính đầy bùn đất và máu khô, nhưng đôi mắt đã trở
lại sáng ngời một cách lạ thường.
Hắn khẽ tựa đầu vào tấm bia đá lạnh ngắt, cất giọng trầm thấp nhưng kiên
định như một lời thề khắc vào thiên địa:
"Lục sư huynh... Huynh yên nghỉ đi. Con đường huynh chưa đi xong, ước
mơ huynh chưa thực hiện... Lưu Phong ta sẽ thay huynh đi tiếp. Kẻ nào
muốn cản đường, ta sẽ dùng thanh đao này trảm sạch không chừa một ai!"
Một luồng gió nhẹ thổi qua ngọn đồi, mang theo hương rượu đắng và tiếng
xào xạc của rừng tùng, vút bay lên không trung bao la...