Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 67: Hồn Về Nơi Gió Lộng



Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những ngọn điện các của Thủy Nguyệt Đao Tông vào một màu đen đặc quánh. Nơi sâu thẳm nhất của hậu sơn, Hắc Ngục của tông môn quanh năm thấm đẫm hơi lạnh và mùi ẩm mốc của máu tanh cùng tử khí.

Bên trong một phòng đá được cấm chế phong tỏa, Hắc Thiết - kẻ từng là thiên kiêu nội môn, đệ tử đắc lực của Đại trưởng lão - lúc này đang ngồi bệt trên nền đá lạnh ngát. Toàn thân hắn mềm nhũn, đan điền vỡ nát, tu vi Luyện Khí tầng tám đỉnh phong đã bị hai chưởng của đội chấp pháp phế sạch. Hắn không còn là một tu sĩ, mà chẳng khác nào một phế nhân thoi thóp chờ chết.

Đôi mắt hắn đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bức tường đá tối om, trong đầu vẫn văng vẳng những lời tuyên án lạnh lùng cùng bóng lưng vô tình của người sư phụ mà hắn từng trung thành tuyệt đối.

"Sư phụ... tại sao người lại nhẫn tâm vứt bỏ ta..."

Hắc Thiết lẩm bẩm trong vô vọng, nước mắt hòa cùng máu khô dính đầy trên khuôn mặt méo mó. Hắn vẫn còn chút ảo tưởng hão huyền, tự lừa dối bản thân rằng đây chỉ là một màn kịch qua mắt Tông chủ, rằng Đại trưởng lão bên ngoài đang tìm cách cứu hắn ra ngoài.

Đúng lúc ấy, tiếng bước chân khẽ khàng vang lên từ ngoài hành lang tối tăm.

Hắc Thiết giật mình ngước lên. Dưới ánh linh đăng mập mờ, một thân hình thấp đậm, tròn vo bước tới. Đó là Chu Đại Phát. Gã béo mang theo vẻ mặt thản nhiên, tay cầm một vò rượu nhỏ, chậm rãi dừng lại trước cửa phòng đá của Hắc Thiết.

Hắc Thiết trợn mắt nhìn gã, giọng khàn đặc: "Chu Đại Phát... Ngươi tới xem trò cười của ta sao?"

Chu Đại Phát bật cười khẩy, mở nắp vò rượu nhấp một ngụm nhỏ, đoạn lắc đầu: "Xem trò cười của ngươi thì ta rảnh rỗi quá nhỉ? Ta đến để đưa ngươi đi gặp một người."

"Gặp ai? Sư phụ ta tới cứu ta à?" Hắc Thiết vội vàng vùng vẫy đứng dậy, hy vọng lóe lên trong mắt.

"Sư phụ ngươi?" Chu Đại Phát cười nhạt, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ thương hại và khinh bỉ. "Sư phụ ngươi hiện tại đang ngủ ngon giấc trên giường lớn rồi, làm gì có chuyện nửa đêm mò vào cái chỗ hôi hám này cứu ngươi. Bớt ảo tưởng đi."

Nói đoạn, Chu Đại Phát phất tay ra hiệu với nhóm cai ngục đang đứng phía sau. Đám cai ngục này vốn là những kẻ thuộc tầng lớp thấp, ngày ngày lăn lộn trong ngục tối, lại mang sẵn trong lòng sự căm hận tột độ đối với Hắc Thiết - kẻ đã gián tiếp gây ra cái chết đầy thương tâm của Lục Vân Trung, người mà ai nấy trong tông môn đều vô cùng kính trọng và tiếc thương.

Hơn nữa, trong cái thế giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé này, một kẻ đã bị phế tu vi thì xem như đã chết rồi, chết sớm hay chết muộn vài ngày cũng chẳng ai thèm bận tâm hay tốn công truy cứu.

Chính vì vậy, khi Chu Đại Phát - kẻ có mạng lưới quan hệ rộng rãi nhất tông môn, quen biết khắp từ ngoại môn đến nội ngục - dùng chút linh thạch cùng lời lẽ ngỏ ý muốn đưa Hắc Thiết ra ngoài "giải quyết chút ân oán riêng", đám cai ngục chẳng những không từ chối, mà còn vô cùng sẵn lòng phối hợp giúp đỡ.

Họ lập tức mở cửa phòng, tháo dỡ xích sắt cấm linh đang trói buộc Hắc Thiết. Vì tu vi đã bị phế hoàn toàn, Hắc Thiết chẳng khác nào một con gà mặc người xâu xé, mặc tình để nhóm cai ngục lôi tuột ra ngoài, ném thẳng lên một cỗ xe kéo nhỏ dùng để chở tạp vật, rồi âm thầm rời khỏi Hắc Ngục qua lối cửa phụ ít người lui tới.

Hắc Thiết bị ném vật vờ trên xe, toàn thân đau đớn, cắn răng gầm nhẹ: "Ngươi định đưa ta đi đâu? Giết muốn giết cứ việc, cần gì phải làm trò hỉ mũi này!"

Chu Đại Phát thản nhiên đi bên cạnh xe, không thèm quay đầu lại: "Đừng lo, có kẻ muốn gặp ngươi trước khi ngươi chính thức xuống địa phủ. Cứ im lặng mà hưởng thụ đi."

Cỗ xe kẽo kẹt lăn bánh qua những khúc ngoặt vắng vẻ của hậu sơn, cuối cùng dừng lại ở một ngọn đồi gió lộng hiu hắt - nơi có một nấm mồ gió đơn sơ, lạnh lẽo.

Đó là nơi yên nghỉ của Lục Vân Trung.

Bánh xe kẽo kẹt ngừng lại. Đám cai ngục lặng lẽ buông tay, không nói một lời, quay người tan vào màn sương đêm hậu sơn.

Trên bãi đất hoang vu, ngọn đồi hiu hắt lạnh lẽo, một ngôi mộ đơn sơ nằm cô độc dưới trời đêm. Đất còn mới. Từng ngọn cỏ dại bị giày xéo chưa kịp phục hồi.

Hắc Thiết bị ném phịch xuống bùn đất lạnh ngát. Toàn thân gã co quắp, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào tấm bia đá khắc vội tên Lục Vân Trung. Ánh trăng mờ nhạt hắt xuống bóng người đang đứng lặng lẽ tựa lưng vào bia mộ.

Lưu Phong không nhìn Hắc Thiết. Trong tay hắn là vò linh tửu cạn đáy, ngón tay khẽ miết lên từng đường nét chữ khắc trên đá.

Hắn nhớ lại ngày đầu tiên gặp Lục Vân Trung. Một Trận sư trẻ tuổi mang đôi mắt sáng ngời, không màng danh lợi. Hắn chỉ ao ước tích đủ điểm cống hiến và linh thạch để xin rời tông, trở về phàm giới hẻo lánh dựng một ngôi trường nhỏ, dạy trẻ nghèo đọc chữ và ngắm nhìn thế giới rộng lớn. Một người hiền lành, ấm áp và tốt bụng như thế lại phải bỏ mạng tức tưởi dưới gậy sắt gai nhọn của đám sát thủ do chính tên phế nhân trước mặt cấu kết hãm hại.

Sự hụt hẫng và đau xót tột cùng bóp nghẹt lồng ngực Lưu Phong, biến thành một thứ sát ý đặc quánh không gì dung thứ.

Lưu Phong nhìn nấm mồ dưới ánh trăng, bàn tay nắm chặt chuôi đao. Hắn không trả thù vì công lý hay đại nghĩa. Hắn trả thù vì Lục Vân Trung là một trong số ít kẻ khiến hắn tin rằng thế giới này vẫn còn điều đáng để giữ lại. Nếu kẻ ác không phải trả giá bằng đau đớn tận cùng, thì công lý chỉ là trò cười.

Hắc Thiết cười khẩy, giọng khàn đặc: "Lưu Phong? Ngươi bắt ta ra đây làm gì? Sư phụ ta qua cơn sóng gió này, ắt sẽ lôi cổ ngươi xuống chém thành trăm mảnh! Lục Vân Trung chết thì đã chết, ngươi làm gì được ta?"

Lưu Phong vẫn lặng im. Hắn chậm rãi đứng thẳng người dậy, quay lại nhìn kẻ đang quằn quại dưới đất. Trong đôi mắt ấy không có sự phẫn nộ gào thét, không có tiếng chửi rủa ồn ào. Chỉ có một sự lạnh lẽo tột cùng, tĩnh mịch như đáy vực sâu vạn trượng.

Hắn bước tới, quỳ một gối xuống sát bên Hắc Thiết, đưa tay rút từ trong ngực áo ra một vật ném thẳng lên vũng bùn trước mặt đối phương.

Chiếc chuỳ sắt gai nhọn nặng hàng chục cân còn vương vết máu đen ngầm. Món binh khí tàn độc từng đập nát bét lồng ngực Lục Vân Trung, khiến Lục sư huynh chết trong đau đớn tột cùng, máu tươi phun xối xả và ngực lõm sâu vào một khoảng lớn.

Ánh mắt Hắc Thiết khựng lại, nụ cười ngạo nghễ trên môi bỗng đông cứng lại trong nửa nhịp.

Lưu Phong không nói một lời thừa thãi. Hắn cầm chiếc chuỳ sắt gai lên, vung tay nện thẳng một cú tàn nhẫn vào bắp chân Hắc Thiết, bẻ gập gãy nát xương cốt.

"AHHHHHH!"

Tiếng thét xé rách màn đêm vang vọng khắp ngọn đồi hoang.

Hắc Thiết đau đớn đến mức trợn ngược mắt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên trán, toàn thân co giật dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa hòa lẫn với bùn đất. Thế nhưng, ác mộng thực sự lúc này mới bắt đầu. Lưu Phong là một Luyện Đan Sư, kẻ nắm giữ trong tay những bí pháp tinh vi và tàn độc nhất về dược tính cùng sinh lý con người. Hắn thừa hiểu cách làm thế nào để bẻ gãy ý chí một sinh linh, kéo dài sự sống và khuếch đại cảm giác đau đớn lên gấp vạn lần.

Khi Hắc Thiết vì quá đau đớn mà sùi bọt mép, mắt trợn trắng ngất lịm đi, Lưu Phong lập tức lạnh lùng lấy ra một viên Hồi Khí Thanh Tỉnh Đan thượng phẩm, bóp nát rồi nhét thẳng vào cổ họng đối phương, dùng linh lực ép nuốt xuống.

Tên phế nhân ngay lập tức mở bừng mắt. Sự tỉnh táo cực độ ập đến khiến từng sợi dây thần kinh, từng thớ thịt đang rách nát trên cơ thể bỗng chốc nhức nhối nhân lên gấp bội, đau thấu tận xương tủy, buốt tận óc não.

"Hộc... Hộc... Giết... giết ta mau! Xin ngài hãy giết ta!" Hắc Thiết bật ra tiếng kêu gào khản đặc, nước mắt nước mũi đầm đìa, toàn thân giãy giụa như con giun bị ném vào chảo lửa.

Lưu Phong từ đầu đến cuối không nói dù chỉ nửa chữ. Hắn rút đoản đao mang theo bên mình, lạnh băng rạch từng đường nông hoác dọc theo lồng ngực Hắc Thiết, tái hiện lại chính xác từng vết thương mà Lục Vân Trung từng gánh chịu. Mỗi một nhát dao hạ xuống là máu tươi phun xối xả, gân mạch đứt đoạn trong tiếng thét xé rách thanh quản của gã.

Hắn tiếp tục lấy ra một bình kịch độc ăn mòn đã được bào chế đặc biệt, chỉ giữ lại hiệu ứng gặm nhấm cực chậm, nhỏ từng giọt lên vết thương đang rớm máu. Dịch độc cắn xé da thịt, làm tan rã từng thớ cơ, phá hủy tủy sống và đốt cháy gân mạch. Độc tố lan đến đâu, da thịt chuyển sang màu đen kịt, bốc lên mùi tanh hôi của thịt bị hủy diệt.

Cứ mỗi lần Hắc Thiết đau đớn đến mức mất đi ý thức, Lưu Phong lại dùng đan dược đánh thức gã dậy, bắt gã phải trơ mắt chứng kiến cơ thể mình bị ăn mòn và hủy hoại từng chút một. Suốt từ chập tối cho đến khi màn đêm đặc quánh chuyển dần sang màu xám xịt của rạng đông, vòng lặp địa ngục ấy diễn ra không dưới hàng trăm lần.

Hắn rạch rồi lại khâu, bẻ gãy rồi lại dùng linh lực nắn lại, sau đó tiếp tục bẻ gãy. Hắn dùng kịch độc ăn mòn lớp da thịt bên ngoài rồi dùng đan dược bắt nó tái tạo lại, để rồi tiếp tục dội dịch độc vào. Cơn đau thể xác cộng hưởng với sự tàn phá của độc tố khiến thần kinh Hắc Thiết hoàn toàn sụp đổ. Gã đã chết đi sống lại hàng trăm bận trong cơn ác mộng tột cùng không lối thoát.

Sự ngạo mạn, ngông cuồng của một thiên kiêu nội môn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ, tuyệt vọng đến cùng cực. Gã khóc lóc, gào thét, tự cắn nát lưỡi mình rồi lại bị ép nuốt đan dược để lành lại và tiếp tục chịu đựng. Gã tự cấu xé vào da thịt nát bét của chính mình, mong tìm được một nỗi đau khác để khỏa lấp sự kinh hoàng đang hành hạ tâm trí.

Đến khi ánh bình minh ló dạng, rọi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù của buổi sớm, thể xác Hắc Thiết đã hoàn toàn biến dạng thành một khối thịt nát đen sì, rỉ máu và bốc mùi hôi thối nồng nặc. Lớp da thịt bị độc tố ăn mòn đến mức trơ cả xương trắng bên trong, khuôn mặt méo mó không còn ra hình người, biến hắn thành một vật thể kinh hoàng không ai có thể nhận ra từng là một sinh linh mang hình hài con người.

Lưu Phong thu hồi đoản đao mang theo bên mình, sắc mặt vẫn lạnh lùng không một gợn sóng. Hắn nhìn xuống vật thể rách nát đang co quắp dưới nền đất nhão nhoét, trong lòng không hề gợn lên một chút thương hại hay hả hê quá trớn, mà chỉ có một sự tĩnh mịch vô tận. Nợ máu đã trả, công lý đã được thực thi bằng bàn tay của chính hắn.

Hắc Thiết lúc này chỉ còn thoi thóp một hơi tàn. Đôi mắt đờ đẫn rỉ máu hướng về phía nấm mồ gió.

Hắn lê lết tấm thân tàn tạ, vắt kiệt chút sức cuối cùng để quỳ rạp trước nấm mồ gió của Lục Vân Trung.

Hắn liên tục dập đầu lạy như tế sao xuống vũng bùn lạnh ngát, miệng không ngừng khóc lóc, gào thét van xin bằng thứ âm thanh khản đặc, biến dị:

"Lục sư huynh... Tại hạ sai rồi... Xin ngài tha thứ... Đừng hành hạ ta nữa... Xin ngài cứu ta... Lục sư huynh ơi!"

Nghe tiếng gã gọi tên người tri kỷ quá cố, ánh mắt Lưu Phong bỗng lóe lên một tia sát ý sắc lạnh thấu xương. Hắn bước tới, lạnh lùng đè một chân lên phần đầu đã biến dạng của Hắc Thiết, dùng sức đạp thẳng xuống vũng bùn trước mộ gió, khiến miệng gã ngập ngụa bùn đất và máu tanh.

Lưu Phong cúi xuống, giọng nói trầm đục vang lên sát bên tai gã, sắc lẹm như dao cạo:

"Ngươi cũng xứng kêu tên Lục sư huynh sao?"

Hắc Thiết bị dẫm đạp đến mức không thể thở nổi, chỉ biết ú ớ kêu rên trong vô vọng. Lưu Phong buông chân ra, tiện tay rút từ trong ngực áo ra một mồi lửa từ Hóa Cốt Phù, ném thẳng lên người gã. Ngọn lửa màu xám tro bùng lên, thiêu rụi thể xác đã biến dạng của kẻ phản bội thành tro tàn, chính thức khép lại món nợ máu đầu tiên trước nấm mồ gió của người tri kỷ.