Tuế Tuế Giai Nghi

Chương 12



Hắn rũ mắt xuống, như thể chỉ sau một đêm đã biến thành một người khác.

 

Không còn đơn thuần là thiếu niên đột nhiên bị người trong lòng vứt bỏ trước đó nữa.

 

Hắn nhìn ta, im lặng rất lâu, thấp giọng cầu xin:

 

“Tuế Nghi, ta sai rồi, nàng trở về đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”

 

Quả nhiên là vậy.

 

Hắn quả nhiên đã nhớ ra.

 

Có lẽ là sau cơn say hôm qua, có lẽ là khoảnh khắc nhìn thấy Tống Tri Vi c.h.ế.t đi.

 

Tóm lại, hắn đã có ký ức kiếp trước giống như ta.

 

Trong lòng ta dâng lên một khoái ý méo mó.

 

Có ký ức rồi sao? Có ký ức thì tốt!

 

Như vậy, món nợ của ta mới tính là tìm đúng chủ nợ.

 

Như vậy, hắn sẽ phải mang theo những ký ức ấy mà sống, ngày ngày đêm đêm, không được yên ổn.

 

“Bắt đầu lại?”

 

Ta khẽ cười một tiếng.

 

“Ta và đại ca của ngươi phu thê hòa thuận, tương kính như tân, nhị công t.ử lấy đâu ra tự tin vậy?”

 

“Là ta có lỗi với nàng.”

 

Hắn ngẩng mặt lên, cố gắng ép nước mắt trở về.

 

“Nàng không chọn ta, cũng là điều nên làm. Chỉ là đại ca ta...”

 

Hắn còn muốn nói gì đó về Thẩm Dật, thì Thẩm Dật đã vịn khung cửa bước ra.

 

Áo trong trắng tinh bị gió thổi dán sát vào người, càng tôn lên dáng vẻ bệnh yếu của hắn.

 

Sắc mặt ta thay đổi, vội tháo áo choàng của mình khoác lên vai hắn.

 

“Chàng ra đây làm gì?”

 

Ta thấp giọng trách móc, không hề che giấu sự đau lòng dành cho hắn.

 

Hắn nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay ta.

 

“Không sao. Bên ngoài quá ồn, ra xem thử.”

 

Hắn chậm rãi quay về hướng Thẩm Chiêu.

 

“Nhị đệ hôm qua mượn men rượu khinh bạc trưởng tẩu, hôm nay lại sáng sớm chạy tới viện của huynh trưởng cướp người.”

 

“Sao vậy? Là cảm thấy người làm phu quân như ta không bảo vệ nổi thê t.ử của mình, mặc cho người khác tự do ra vào, tùy ý giày xéo sao?”

 

Hắn nói nhẹ như mây bay gió thoảng, nhưng ta lại nghe ra ý ngoài lời.

 

Hắn đang điểm tỉnh Thẩm Chiêu.

 

Kiếp trước, chẳng phải Thẩm Chiêu chính là kẻ không bảo vệ nổi thê nhi của mình, để mặc kẻ khác tự do ra vào, tùy ý giày xéo sao?

 

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Dật, cố ý tỏ vẻ thân mật, trách yêu:

 

“Nói bậy gì thế? Làm gì có người làm phu quân nào lại không bảo vệ nổi thê t.ử của mình.”

 

Thẩm Chiêu nghe vậy, sắc mặt từng chút một xám ngoét đi.

 

Hắn nhìn hai bàn tay chúng ta đan vào nhau, thê lương cười:

 

“Hôm qua ta khinh bạc đại tẩu, c.h.ế.t cũng không tiếc, đặc biệt đến... thỉnh tội.”

 

Thẩm Dật lại nói:

 

“Hà tất nói nghiêm trọng như vậy.”

 

Giọng hắn vẫn nhàn nhạt, nhưng từng câu từng chữ đều g.i.ế.c người không thấy m.á.u.

 

“Dù sao cũng luôn có người thay ngươi gánh chịu hậu quả cho phút hồ đồ nhất thời.”

 

“Hôm qua, vị ân nhân cứu mạng Tống cô nương kia của ngươi đã vì ngươi mà c.h.ế.t rồi.”

 

“Nhị đệ chẳng qua chỉ là say rượu thất đức, bị người che mắt mà thôi, về nghỉ ngơi tỉnh táo lại, tiếp tục làm công t.ử Hầu phủ của ngươi đi.”

 

28

 

Thẩm Chiêu đứng đờ ra rất lâu.

 

Qua một hồi lâu, mới lẩm bẩm:

 

“Là ta tự gây nghiệt, không thể sống.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nói xong, hắn thất hồn lạc phách xoay người rời đi.

 

Nhưng vừa lê bước được mấy bước, thân hình hắn bỗng lảo đảo, một ngụm m.á.u tươi phun ra từ miệng, cả người đổ thẳng về phía trước.

 

“Nhị công t.ử nôn ra m.á.u rồi! Có cần mời lang trung không?”

 

Hạ nhân hoảng hốt nhìn sang.

 

Thẩm Dật nhíu mày, chậm rãi tiến lên, bắt mạch cho hắn.

 

“Chỉ là cấp hỏa công tâm thôi, tạm thời chưa c.h.ế.t được, khiêng về đi.”

 

Thị vệ đáp lời, bước lên đỡ người dậy.

 

“Khoan đã!”

 

Ta gọi họ lại, xoay người chạy tới bên thủy tạ hái một bó Chiếu Thủy Hàn, đặt trước n.g.ự.c Thẩm Chiêu.

 

“Nhị công t.ử đã bệnh, tự nhiên nên đưa đến chỗ phu nhân.”

 

“Hoa này nở không tệ, mang theo luôn đi.”

 

29

 

Thẩm Chiêu được khiêng trở về, nhưng thân thể lại ngày một sa sút.

 

Ban đầu chỉ là ho khan, thổ huyết, về sau dần dần thần trí cũng trở nên mơ hồ.

 

Vì chuyện này mà tóc của phu nhân đã bạc đi quá nửa.

 

Nghe nói hôm đó, khi bà ta thấy Thẩm Chiêu được người ta khiêng về, trước n.g.ự.c còn đặt một bó Chiếu Thủy Hàn đang nở rộ.

 

Sắc mặt lập tức đại biến, sợ đến mức đ.á.n.h rơi cả chén trà, vội sai người ném bó hoa đó đi thật xa.

 

Bà ta chỉ cho rằng Thẩm Chiêu rơi vào kết cục này là vì Thẩm Dật đã nhìn thấu thủ đoạn của mình, cố ý gửi cả hoa lẫn người về để cảnh cáo bà ta.

 

Từ đó trở đi, bà ta như chim sợ cành cong, hận không thể mỗi ngày buộc cậu con trai út vừa tròn mười bốn tuổi vào thắt lưng mang theo bên mình.

 

“Phu nhân quả thật thông minh tuyệt đỉnh.”

 

Thẩm Dật tựa trên nhuyễn tháp bên cửa sổ.

 

“Bí mật của Chiếu Thủy Hàn này, vậy mà chưa từng có ai nhìn thấu.”

 

Ta đang cầm b.út vẽ chân dung cho hắn, nghe vậy chỉ bất lực thở dài.

 

“Ta đã làm người của Thẩm gia các chàng suốt hai kiếp rồi. Nếu đến chút trò này cũng không nhìn ra, chẳng phải sống uổng hay sao?”

 

“Cũng không biết mấy kiếp trước đã làm bao nhiêu chuyện thất đức, mà nhất định phải gả vào Thẩm gia các chàng.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Thẩm Dật nhướng mày, giả vờ đau lòng:

 

“Phu nhân hối hận vì đã gả cho ta rồi sao?”

 

“Chàng là chàng.”

 

Ta đổi một cây b.út khác, lại chấm thêm chút mực nhạt.

 

“Hầu phủ là Hầu phủ.”

 

Thẩm Dật bật cười:

 

“Nếu phu nhân đã ghét bỏ như vậy, sau này ta đổi sang họ Từ thì sao? Sống là người của Từ gia, c.h.ế.t là ma của Từ gia, đời đời kiếp kiếp làm người Từ gia các nàng.”

 

Trong lòng ta vui mừng, nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn:

 

“Bàn tính đ.á.n.h thật hay đấy. Muốn ở rể Từ gia ta, vậy sính lễ đâu?”

 

Thẩm Dật lại dội cho ta một gáo nước lạnh:

 

“Phu nhân hiểu lầm rồi. Chẳng lẽ phu nhân quên mất, mẫu thân ruột của ta cũng họ Từ sao?”

 

Hắn bước tới, lấy ra một ấn ngọc trắng ôn nhuận đưa cho ta.

 

Trên đó khắc hai chữ: Từ Dật.

 

“Theo họ mẹ?”

 

Ta nghiêng đầu nhìn một cái.

 

“Hầu gia đồng ý sao?”

 

“Liên quan gì đến ông ta?”

 

Thẩm Dật cười lạnh.

 

“Ngược lại, trước đây nàng từng nói muốn rời khỏi kinh thành, đổi một nơi khác để sống. Chúng ta đi Giang Nam thế nào?”

 

“Giang Nam?”