Tuế Tuế Giai Nghi

Chương 13: THẨM DẬT (1)



Ta nhớ đến chuyện kiếp trước, lắc đầu.

 

“Giang Nam ẩm thấp, chàng đến đó chỉ càng khó chịu hơn thôi. Chê mạng mình còn dài à?”

 

Hắn im lặng một lát, dường như không muốn nhắc tới.

 

“Thật ra kiếp trước, sau khi ta tới Giang Nam, thân thể đã khá hơn rất nhiều. Giờ nghĩ lại, chắc là vì không còn Chiếu Thủy Hàn nữa.”

 

“Chỉ là...”

 

Hắn dừng một chút.

 

“Chỉ là uống quá nhiều rượu, lại không có ai quản thúc, nên mới cô độc lẻ loi, c.h.ế.t nơi đất khách.”

 

“Bây giờ có nàng rồi, tự nhiên sẽ không như vậy nữa.”

 

Ta đặt b.út xuống.

 

“Chàng thật sự muốn tới Giang Nam?”

 

“Thái t.ử có vài chuyện ở Giang Nam.”

 

Hắn chậm rãi lần mò quay lại bên cửa sổ, ngoan ngoãn ngồi xuống.

 

“Ta tự mình đi sẽ tốt hơn.”

 

30

 

Mùa xuân ở Giang Nam đến sớm hơn kinh thành, cũng triền miên hơn.

 

Thái t.ử ban cho chúng ta một biệt viện ở Giang Nam.

 

Không còn Chiếu Thủy Hàn kích phát độc tính, không còn rượu bào mòn thân thể, cũng không còn dựa vào thứ t.h.u.ố.c mạnh kia để giảm đau.

 

Thuốc bổ ôn dưỡng ngày nào cũng uống không sót.

 

Quả nhiên thân thể Thẩm Dật ngày một khá hơn, sắc mặt cũng dần có huyết sắc.

 

Chỉ là một khi thân thể khỏe lên, con người ta rất dễ nảy sinh những ý nghĩ khác.

 

Mưa xuân lất phất.

 

Sau khi tắm xong, Thẩm Dật ngồi bên mép giường.

 

Mái tóc đen buông xõa, áo trong hơi mở, xương quai xanh phía dưới bị hơi nước hun nóng, nhuộm một tầng hồng nhạt.

 

Ta nhìn đến không rời mắt được, trong lòng bỗng nổi lên chút ý đồ xấu.

 

“Thẩm Dật.”

 

Ta nhích lại gần, ngồi sát bên hắn.

 

“Chúng ta thành thân hai năm rồi.”

 

“Ừ.”

 

Hắn kéo ta vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu ta.

 

“Sao thế?”

 

“Không sao cả.”

 

Bàn tay ta không an phận vuốt ve bên hông hắn.

 

“Chỉ là cảm thấy phu quân thật đẹp mắt.”

 

Động tác của hắn khựng lại.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Một lúc sau, vành tai lặng lẽ nhuộm một tầng hồng nhạt.

 

“Tâm bệnh của phu nhân... khỏi rồi sao?”

 

“Khỏi rồi.”

 

Ta thẳng thắn thừa nhận.

 

Ngón tay lần vào trong áo hắn, áp lên làn da, từng chút từng chút trượt xuống.

 

“Đừng...”

 

Hắn lập tức giữ lấy tay ta.

 

“Sao vậy?”

 

Ta có chút ngượng ngùng, rụt tay lại nửa tấc.

 

Hắn nuốt khan, hơi thở có chút rối loạn.

 

“Chuyện như thế này... nào có đạo lý để phu nhân chủ động.”

 

Nói rồi, hắn đưa tay định tháo dây áo của ta.

 

Kết quả vì quá căng thẳng, hai tay lần mò ở eo ta hồi lâu cũng không mở ra được.

 

Sự ngượng ngùng từ vành tai lan thẳng xuống cổ.

 

Nhìn bộ dáng cố tỏ ra bình tĩnh của hắn, trong lòng ta vừa buồn cười vừa thương yêu.

 

Ta đẩy hắn ngã xuống giường.

 

“Chàng không nhìn thấy, để ta tự làm.”

 

Ta nhanh nhẹn ngồi xuống bên cạnh hắn, đầu ngón tay khẽ động, tháo dây áo của hắn ra.

 

Áo bào hơi mở, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c trắng trẻo rắn chắc.

 

Bàn tay ta áp lên đó.

 

Cả người hắn căng cứng, vành tai đỏ như sắp nhỏ m.á.u.

 

Vậy mà hắn lại kéo chăn trùm kín đầu.

 

Ta: “...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thẩm Dật, ra đây.”

 

Ta đưa tay kéo chăn.

 

“Ta muốn nhìn chàng.”

 

Hắn sống c.h.ế.t giữ c.h.ặ.t không buông.

 

“Chàng trùm đầu thì có ích gì? Dù sao chàng cũng không nhìn thấy.”

 

Ta thẳng thắn nói.

 

Tấm chăn khẽ động.

 

“Người mù cũng có lòng tự trọng, cũng biết ngượng!”

 

Giọng hắn vang lên từ trong chăn.

 

“Nàng còn bảo mình không có ý đồ xấu!”

 

“Ta thật sự không có mà.”

 

Ta nhịn cười.

 

“Không có sao?”

 

Cuối cùng hắn cũng ló nửa cái đầu ra, vừa giận vừa tủi thân.

 

“Trước thì ngày ngày đếm xem khi nào ta c.h.ế.t, giờ lại bắt nạt ta.”

 

“Thế sao gọi là bắt nạt được?”

 

Ta cúi đầu hôn nhẹ lên cổ hắn.

 

“Ta muốn chàng, Thẩm Dật.”

 

Nghe thấy câu đó, hắn như hạ quyết tâm, cuối cùng thả lỏng thân thể đang căng cứng.

 

“Ta là của nàng... Tuế Nghi...”

 

Hắn khàn giọng nói.

 

Kiên định mà mong manh, dịu dàng mà thành kính.

 

Ta ôm lấy hắn, khẽ đáp:

 

“Ừ, chàng là của ta.”

 

31

 

Từ đó về sau, mọi chuyện liền mất kiểm soát.

 

Người đàn ông đã nếm trải tư vị ái tình chẳng khác nào con sói đói suốt ba năm.

 

Tuy không nhìn thấy, nhưng cơ thể hắn lại nhạy cảm đến kinh người.

 

Chỉ cần ta khẽ thổi một hơi bên tai hắn, cả người hắn đã run lên.

 

Đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ một vòng trên lưng hắn, eo hắn liền căng cứng.

 

Ta thích thú không thôi mà bắt nạt hắn, không chút kiêng dè ngắm nhìn bộ dạng hắn bị ta trêu ghẹo đến không thể tự chủ, thu hết vào mắt hơi thở dồn dập cùng khóe mắt ửng đỏ ấy.

 

Mỗi lần như vậy, hắn chỉ cười mà không nói.

 

Sau đó lại đưa tay kéo ta vào lòng, xoa rối mái tóc của ta.

 

Có một ngày, hắn bỗng nói:

 

“Phu nhân, thật ra không nhìn thấy... cũng có cái thú của việc không nhìn thấy.”

 

Nói rồi, hắn lấy từ dưới gối ra một dải lụa trắng, che lên mắt ta, buộc một nút sau đầu.

 

Trước mắt ta lập tức chìm vào bóng tối.

 

Những giác quan khác trong nháy mắt được phóng đại lên vô số lần.

 

“Thế nào?”

 

Hắn thấp giọng hỏi, giọng nói đầy mê hoặc.

 

“Quả thật là vậy.”

 

Ta nuốt khan một cái, thành thật đáp.

 

Hắn bật cười khe khẽ, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, khít đến không còn một kẽ hở, nhất quyết không chịu buông ra.

 

NGOẠI TRUYỆN: THẨM DẬT

 

Tuế Nghi vẫn luôn cho rằng ta cùng nàng sống lại một lần nữa.

 

Thậm chí còn nghĩ rằng ta từng nói đã gặp nàng, là gặp trong cỗ quan tài của cuộc minh hôn kia.

 

Nhưng sự thật không phải vậy.

 

Ta vốn chưa từng c.h.ế.t.

 

Hoặc nên nói rằng...

 

Ta c.h.ế.t, là bởi vì nàng đã sống lại.

 

01

 

Lần đầu tiên ta gặp nàng là vào năm mười bảy tuổi.

 

Phương Nam nhiều chướng khí, bị xem là vùng đất man hoang, nhưng lại có vô số kỳ nhân dị sĩ không ai biết đến.

 

Trong dãy núi sâu có một ngọn núi tên là Thê Vân Sơn.

 

Trong núi có bốn vị quái nhân, người đời gọi là Tứ Ẩn Thê Vân.

 

Trong đó, vị có y thuật cao minh nhất là Dược Ẩn, nghe nói có thể chữa được mọi chứng bệnh kỳ quái trên đời.

 

Phụ thân nghe được chuyện này, liền đưa ta đến Phương Nam cầu y.

 

Dược Ẩn nói trong cơ thể ta hàn tà tích tụ quá nặng, t.h.u.ố.c men thông thường vô dụng, phải mỗi ngày ngâm mình trong d.ư.ợ.c tuyền, lại mượn ánh mặt trời gay gắt để xua tan hàn khí.