11
Về sau.
Thẩm Chiêu quả nhiên mang vị t.h.u.ố.c ấy trở về.
Ngày Đoan Ngọ năm đó.
Tuế Nghi đứng bên cạnh ta.
Móng tay bấm sâu vào cổ tay ta đến bật m.á.u.
Ta biết.
Nàng hận bọn họ.
Nhưng nàng càng hận chính mình.
Rõ ràng nhớ hết mọi chuyện.
Lại không có một lý do đường đường chính chính để rút đao.
Thế nên ta cố ý kích động Thẩm Chiêu.
Khiến hắn cho rằng Tuế Nghi vẫn còn tình cũ chưa dứt với hắn.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khiến hắn lạnh nhạt với Tống Tri Vi.
Thẩm Chiêu cầu mà không được.
Càng lúc càng chấp mê bất ngộ.
Tống Tri Vi dùng đủ mọi thủ đoạn.
Nhưng vẫn không đổi được sự hồi tâm chuyển ý của hắn.
Quả nhiên.
Nàng ta không nhịn được nữa.
Ra tay với Tuế Nghi.
Một kích trúng đích.
Muôn lần c.h.ế.t cũng không chuộc hết tội.
Trong rừng trúc xanh.
Cuối cùng Tuế Nghi cũng có lý do để đòi lại công bằng cho chính mình.
Không cần áy náy.
Không cần cảm thấy bản thân trở thành kẻ ác lạm sát người vô tội.
Chỉ là nàng vẫn quá mềm lòng.
Không nỡ nhìn Tống Tri Vi chịu giày vò.
Muốn ta cho nàng ta một kết thúc.
Sau đó.
Thẩm Chiêu cũng c.h.ế.t trong u uất.
Khi hạ nhân đến báo tang.
Nàng chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Rồi tiếp tục mài mực.
Thậm chí còn sai người chuẩn bị tang phục và đồ tế lễ.
Đích thân tới linh đường.
Thắp hai nén nhang.
Thần sắc bình tĩnh.
Ngôn hành chu toàn.
Thật sự giống dáng vẻ của một vị trưởng tẩu.
Khoảnh khắc ấy.
Ta biết.
Bệnh của nàng...
Sắp khỏi rồi.
12
Về sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chúng ta đến Giang Nam.
Mùa xuân năm ấy.
Nàng dẫn ta đi ngắm hoa.
Nàng đỡ lấy ta.
Từng bước từng bước.
Đi rất chậm.
Sợ ta vấp ngã.
“Phu nhân.”
Ta nghiêng đầu hỏi.
“Ta không nhìn thấy. Nàng kể cho ta nghe phía trước có gì đi.”
Nàng nghiêm túc đáp:
“Có một cây ngọc lan trắng.”
“Trên cây nở đầy hoa.”
“Gió vừa thổi qua, cánh hoa liền rơi xuống bậc đá.”
Ta khẽ cong khóe môi.
Lại hỏi:
“Vậy phu nhân nghe thấy gì?”
Nàng đột nhiên dừng bước.
Siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
Rất lâu không nói gì.
Gió xuyên qua những cành hoa.
Mang theo âm thanh khe khẽ.
Nhưng vẫn không lấn át được hơi thở ngày một dồn dập của nàng.
Từng giọt nước mắt rơi xuống.
Đập lên mu bàn tay ta.
“Thính lực của phu nhân vẫn không bằng ta.”
Ta giả vờ không biết.
“Có tiếng chuông chùa.”
“Tiếng gió lùa qua lá trúc.”
“Tiếng cánh hoa rơi xuống đất...”
“Không!”
Nàng nghẹn ngào ngắt lời ta.
“Là gió.”
“Là nước.”
“Là tiếng thông reo.”
“Còn có tiếng chim hót.”
Nói đến đây.
Nàng không thể nói tiếp được nữa.
Chỉ còn những tiếng nấc nghẹn lặng lẽ.
Ta siết c.h.ặ.t vòng tay.
Kéo nàng vào lòng.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng.
“Tuế Nghi.”
Ta nói.
“Lâu rồi không gặp.”
-HẾT-