Nhị đệ của ta.
Tự do phóng khoáng, tiêu sái tùy ý, tràn đầy khí phách thiếu niên.
Bọn họ quả thật rất xứng đôi.
Quả thật nên ở bên nhau.
Không ngoài dự liệu, chẳng bao lâu sau, Hoàng thượng đã ban hôn cho họ.
Ngay trong đêm đó, ta bỏ đi Giang Nam.
Từ đó về sau, không còn hỏi han bất cứ tin tức gì của Hầu phủ nữa.
05
Ta sống ở Giang Nam suốt bảy năm.
Trong những năm ấy, kế mẫu chưa từng từ bỏ ý định g.i.ế.c ta.
Đầu độc, ám sát, phóng hỏa...
Thủ đoạn vụng về, trò gì cũng có.
Ta lười để ý.
Cũng cố tình không dò hỏi chuyện trong Hầu phủ.
Nhưng ta không ngờ...
Tuế Nghi lại c.h.ế.t đúng lúc ta chẳng hay biết điều gì.
Ngày tin tức truyền đến, ta đập nát tất cả những gì có thể đập trong thư phòng.
Nhị thiếu phu nhân Thẩm gia, khó sinh mà c.h.ế.t.
Sao có thể chứ?
Rõ ràng nàng sợ đau đến thế.
Ngay cả bị đ.á.n.h vào lòng bàn tay vài cái cũng sẽ lén rơi nước mắt.
Một người như vậy...
Sao có thể đau đớn đến c.h.ế.t trên giường sinh được?
Ta không tin.
Ngay trong đêm, ta phái người về kinh.
Đi điều tra những năm ấy nàng đã sống thế nào.
Đi điều tra ngày nàng c.h.ế.t, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Sự thật quả nhiên khiến người ta căm phẫn đến cực điểm.
Toàn thân ta run rẩy.
Trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ.
Ta muốn g.i.ế.c bọn chúng!
Ta muốn g.i.ế.c bọn chúng!
06
Ta tìm một t.h.i t.h.ể, hủy đi dung mạo.
Đối ngoại tuyên bố rằng ta đã c.h.ế.t.
Quan tài được đưa về kinh thành.
Hầu phủ qua loa làm tang sự, vừa đúng ý nguyện của kế mẫu.
Rất tốt.
Từ nay về sau, ta và bọn họ không còn là người một nhà nữa.
Không phải người một nhà...
Mới dễ ra tay.
07
Khi ta trở về kinh thành, Thẩm Chiêu đang đào mộ của ta.
Hắn đã phát điên rồi.
Ôm c.h.ặ.t t.h.i t.h.ể của nàng không chịu buông tay, miệng không ngừng gọi:
“Tuế Nghi, đừng bỏ ta...”
Lúc ấy ta mới biết, bọn họ lại đem nàng phối minh hôn với ta, đến chút tôn nghiêm cuối cùng cũng muốn cướp đi.
Thật nực cười biết bao.
Lúc còn sống không cưới được nàng.
Đến khi c.h.ế.t rồi, ngược lại lại trở thành phu quân của nàng.
Nhưng nàng có nguyện ý không?
Khi còn sống, nàng chịu đủ mọi giày vò trong Thẩm phủ.
Sau khi c.h.ế.t, sao có thể cam lòng vào phần mộ của Thẩm gia?
Người của Thái t.ử lấy lý do Thẩm Chiêu x.úc p.hạ.m linh cữu của ta, tại chỗ c.h.é.m c.h.ế.t hắn.
Máu b.ắ.n lên mặt ta.
Ấm nóng một chút.
Ta đưa tay lau đi, chỉ cảm thấy mùi m.á.u ấy quá nhạt.
08
Chính tay ta g.i.ế.c Tống Tri Vi và kế mẫu.
Sau đó đi tìm lão đạo sĩ kia.
Lão đạo sĩ quả thực có vài phần định lực của người tu đạo.
Biết được ý định của ta, ông ta cũng không hề hoảng hốt.
Chỉ đặt phất trần xuống, khẽ thở dài.
Nói rằng ông đã hao tổn mười năm tuổi thọ, thi triển cấm thuật nghịch thiên cải mệnh, đưa Tuế Nghi sống lại một đời.
Ta không tin.
Ép ông ta cũng phải đưa ta quay về.
Lão đạo sĩ lại lắc đầu.
“Công t.ử vốn chưa c.h.ế.t, lấy đâu ra chuyện sống lại?”
“Vậy phải làm sao mới có thể trở về?”
“Đặt mình vào chỗ c.h.ế.t, rồi mới có thể sống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thuộc hạ của ta lập tức hoảng hốt, quỳ đầy đất.
“Chuyện này quá hoang đường! Sao có thể tin được?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nhưng ta không nghe lọt.
Ta còn gì để mất nữa đâu?
Nếu là thật, ta sẽ trở về bảo vệ nàng.
Nếu là giả...
Bát tự của ta đã kết cùng nàng.
Thi thể của ta cũng sẽ thật sự được chôn chung với nàng.
Chẳng qua là lấy mạng mình làm tiền cược mà thôi.
Thắng, là tương phùng.
Thua, là quy túc.
09
Ta cược thắng rồi.
Khi mở mắt lần nữa, nơi cổ họng vẫn còn lưu lại vị tanh đắng của chén rượu độc.
Ngoài cửa sổ chim hót hoa nở.
Bầu rượu đổ trên bàn.
Là một buổi sáng bình thường vào năm ta hai mươi tuổi.
Trong cung có người tới.
Nói rằng tối qua tiểu thư Từ gia đã cầu Hoàng thượng ban hôn, muốn gả cho trưởng công t.ử Thẩm gia.
Nàng quả nhiên đã sống lại.
Quả nhiên đã chọn ta.
Nhưng ta biết.
Nàng chỉ bị câu nói của lão đạo sĩ: “Chỉ có thể gả cho ta” dọa sợ mà thôi.
Vì thế ta bảo người đưa nàng tới hồ nước trong Đông cung gặp ta.
Hôm ấy thời tiết rất đẹp.
Gió nhẹ hiu hiu.
Bên tai là tiếng gió lướt qua cành liễu.
Ta ngồi dưới gốc cây.
Tim đập dữ dội.
Cuối cùng nàng cũng đến.
Nhưng quả thật vẫn không nhận ra ta.
Ta nắm lấy tay nàng.
Để nàng tự mình sờ xem người mình sắp gả cho là thứ phế vật như thế nào.
Thậm chí còn ngầm nói với nàng rằng.
Nếu nàng không muốn, ta có thể giải quyết tất cả.
Là tất cả mọi thứ.
Bao gồm cả lời nguyền hoang đường kia.
Nhưng nàng lại không chút do dự thốt lên:
“Ta chọn ngài.”
Nàng có tư tâm.
Ta cũng có.
Vì thế ta chẳng nói gì thêm.
Thuận lý thành chương nắm lấy bàn tay nàng đưa tới.
10
Sau khi thành thân, ta phát hiện nàng mềm lòng rồi.
Lão đạo sĩ đưa nàng trở về để làm một ác quỷ báo thù.
Nhưng nàng lại muốn buông đao xuống.
Bởi vì những người đó vẫn chưa làm gì cả.
Nàng cảm thấy mình không có lập trường để hận.
Cũng không có tư cách để oán.
Thậm chí còn nghĩ hoàn cảnh của ta khó khăn.
Hỏi ta có muốn rời khỏi kinh thành, đến nơi khác sống yên ổn hay không.
Nhưng dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào cái gì chỉ có mình nàng phải mang theo đau khổ của kiếp trước mà sống?
Còn những đao phủ kia lại có thể yên tâm thoải mái tiếp tục tồn tại?
Ta biết nàng đêm nào cũng gặp ác mộng.
Nghe tiếng trẻ con khóc sẽ thất thần.
Nhìn thấy Thẩm Chiêu, đầu ngón tay sẽ khẽ run lên.
Những chuyện đã xảy ra với nàng.
Không phải vì được làm lại một lần mà trở thành giả dối.
Vì thế ta nói với nàng.
Tâm bệnh vẫn cần tâm d.ư.ợ.c để chữa.
Chữa khỏi bệnh rồi hãy đi.
Nàng tin.
Tưởng rằng ta đang muốn chữa bệnh cho chính mình.
Yên tâm ở bên cạnh chờ đợi.
Nhưng nàng không biết.
Vị t.h.u.ố.c mà ta chờ...
Tên là Tống Tri Vi.