Nói rồi, hắn lần mò tìm đến tay ta, nhẹ nhàng nắm lấy.
Ta khẽ run lên, theo bản năng muốn rút về.
Nhưng hắn không cho phép, vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, đưa lên chạm vào xương mày của mình.
Ngón tay ta được hắn dẫn dắt, chậm rãi lướt theo đường cong nơi chân mày, rồi nhẹ nhàng dừng lại trên dải lụa trắng che mắt.
“Cô nhìn ta đi.”
Hắn khẽ nói.
“Hai mắt mù lòa, bệnh cũ khó lành, tính tình quái gở, chẳng sống được thêm mấy năm nữa. Cô thật sự muốn gả cho một phế nhân như ta sao?”
Ta còn chưa kịp lên tiếng, hắn đã buông tay ta ra, thu trở lại trong tay áo.
“Nếu cô nương vẫn chọn ta, chuyện của Thẩm Chiêu, ta sẽ giải quyết.”
“Sẽ không còn ai dám bàn ra tán vào hôn sự của chúng ta thêm một câu nào nữa.”
“Nếu hối hận, bây giờ vẫn còn kịp.”
“Ta bảo đảm cũng sẽ không có ai dám bàn tán cô nương nửa lời.”
“Mọi chuyện, ta sẽ giải quyết.”
Hắn lặp lại một lần nữa:
“Là tất cả mọi chuyện.”
Gió hồ thổi qua, cuốn bay một góc áo màu nguyệt bạch của hắn.
“Ta chọn ngài.”
Ta buột miệng nói ra, không chút do dự.
Chủ yếu là... ta cũng chẳng có lựa chọn nào khác.
Thẩm Dật bật cười.
“Được.”
“Ngày mai, ta sẽ đích thân đến Từ phủ nạp sính.”
10
Hắn nói được làm được.
Từ nạp thái, nạp cát đến thỉnh kỳ, từng nghi lễ nối tiếp nhau, nhanh đến mức như sợ ta đổi ý vậy.
Ngày thành thân, ta còn tưởng sẽ phải quỳ lạy lão Hầu gia và phu nhân thêm một lần nữa.
Đời trước, ta đã quỳ trước mặt họ không biết bao nhiêu lần, sáng thăm tối hỏi, chưa từng một ngày lơ là.
Nhưng đến lúc lễ quan xướng lễ, ta mới phát hiện chỉ có Hầu gia ngồi trên ghế chủ tọa.
Vào động phòng, nghĩ hắn không nhìn thấy, ta liền tự mình vén khăn đỏ, rồi giơ tay tháo phượng quan.
Nghe thấy tiếng động, hắn khẽ cười:
“Phu nhân thật biết giúp ta đỡ việc.”
“Công t.ử không nhìn thấy, nếu ta không tự vén, chẳng lẽ phải đội cả đêm sao?”
Ta đáp lại chẳng mấy vui vẻ, tiếp tục tháo phượng quan.
Hắn cũng không nói thêm gì, đi đến ngồi bên cạnh ta.
“Ta quả thực không nhìn thấy, vậy những việc phía sau, phu nhân tự làm nhé?”
“Cái gì cơ?!”
Ta đặt mạnh chiếc phượng quan lên chiếc án nhỏ đầu giường, châu ngọc va vào nhau leng keng.
“Phu nhân nghĩ là việc gì?”
Hắn ung dung nói.
“Thay y phục, rửa mặt, nghỉ ngơi, những việc ấy ta không nhìn thấy, tự nhiên không giúp được nàng. Chẳng lẽ phu nhân nghĩ rằng... còn có việc gì khác sao?”
Ta bị hắn chặn họng đến không nói nên lời.
“Chàng cố ý.”
“Ừ.”
Hắn đáp vô cùng thản nhiên.
“Vậy phu nhân có muốn đoán thử câu nào của ta là cố ý không?”
Ta tức giận trừng hắn.
Trừng hồi lâu mới nhớ ra hắn cũng chẳng nhìn thấy.
Hắn lại hơi nghiêng người về phía ta:
“Những việc khác, dù không nhìn thấy cũng không ảnh hưởng. Phu nhân không cần phải thay ta tiết kiệm công sức.”
Nói rồi, hắn lần mò kéo nhẹ tay áo ta, sau đó khẽ móc lấy cổ tay ta.
Tim ta đập dữ dội, đầu óc rối tung thành một mớ, theo bản năng rụt tay lại.
“Nàng sợ ta sao?”
Hắn dừng động tác, giọng nói trầm xuống.
“Hay là ghét bỏ ta?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta không sợ hắn, cũng không ghét bỏ hắn.
Chỉ là mọi chuyện tiến triển quá nhanh, ta còn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Huống hồ ta vừa mới sống lại sau cái c.h.ế.t khó sinh thê t.h.ả.m ấy, trong lòng vẫn còn ám ảnh với chuyện nam nữ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Cái đó...”
Ta khô khan lên tiếng, cố tình đổi đề tài.
“Chàng còn chưa từng nhìn thấy ta, không sợ ta là một kẻ xấu xí, chiếm tiện nghi của chàng sao?”
Hắn im lặng một lúc.
Một hồi lâu sau mới thấp giọng nói:
“Đã gặp rồi.”
Ta giật mình, nhìn chằm chằm vào đôi mắt vô thần của hắn hồi lâu.
Hắn đúng là bị mù mà.
Ta còn chưa từng gặp hắn, một người mù như hắn làm sao đã gặp ta được?
“Chàng gặp ta rồi? Lúc nào?”
Ta tò mò hỏi.
Hàng mi hắn khẽ run lên, nhưng lại không muốn nói thêm.
“Không còn sớm nữa, phu nhân nghỉ ngơi đi.”
11
Rốt cuộc Thẩm Dật không chạm vào ta.
Sau khi ta ngủ, hắn một mình ngồi bên bàn uống rượu suốt cả đêm.
Sáng hôm sau tỉnh lại, trời đã sáng rõ.
Hắn gục bên bàn, bàn tay thon dài vẫn nắm c.h.ặ.t vò rượu, giữa mày khẽ nhíu, say đến bất tỉnh nhân sự.
Ta vừa dìu hắn lên giường nằm, ma ma quản sự bên cạnh mẹ chồng đã tới.
Nói rằng bảo ta đến tiền sảnh dâng trà, ra mắt trưởng bối.
Cũng chẳng biết là loại trưởng bối gì.
Sống lại một đời, ta sớm đã biết bà ta là hạng người nào.
Đời trước, bà ta hận không thể để Thẩm Dật c.h.ế.t quách ở Giang Nam, để Thẩm Chiêu danh chính ngôn thuận kế thừa tước vị.
Bây giờ ta trở thành thê t.ử của Thẩm Dật, tự nhiên bà ta cũng ghét lây cả ta.
Huống hồ vì chuyện ta không chịu gả cho hắn, Thẩm Chiêu chẳng những mất hết thể diện, còn bị Thái t.ử nghiêm trị.
Món nợ này, đương nhiên bà ta sẽ tính lên đầu ta.
Quả nhiên, ta vừa bước vào cửa, bà ta đã âm dương quái khí mở miệng.
“Thiếu phu nhân thật là giá lớn.”
“Ngày đầu tiên dâng trà mà đã để trưởng bối phải chờ. Truyền ra ngoài, người ta còn tưởng Hầu phủ chúng ta không có quy củ.”
Nói xong, bà ta lại làm ra vẻ rộng lượng, ra hiệu cho nha hoàn mang trà tới.
“Thôi vậy, dù sao cũng là tân phụ, ta cũng chẳng chấp nhặt với ngươi.”
Hơi nóng trong chiếc chén sứ xương mỏng bốc lên cuồn cuộn.
Ngón tay ta vừa chạm vào đã bị bỏng đến rụt lại.
“Quá nóng.”
Ta thu tay về.
“Đổi một chén khác đi.”
“Hỗn xược!”
Mẹ chồng đập mạnh bàn, đứng bật dậy.
“Trưởng bối ban trà, ngươi cũng dám kén cá chọn canh sao?!”
Bà ta giơ tay tát thẳng về phía mặt ta.
Một tiếng “chát” vang lên.
Nhưng cái tát ấy lại không rơi xuống mặt ta.
Thẩm Chiêu chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, chắn trước mặt ta, thay ta nhận trọn cái tát ấy. Bên má hắn nhanh ch.óng hiện lên một dấu tay đỏ rõ rệt.
Mãi một lúc sau mẹ chồng mới hoàn hồn:
“Chiêu nhi, con điên rồi à!”
Thẩm Chiêu đứng chắn trước mặt ta:
“Người không được đ.á.n.h nàng ấy!”
“Không được?”
Mẹ chồng tức đến phát run.
“Nó bất kính với mẹ chồng, ta còn không được dạy dỗ nó sao?!”
“Người đâu! Giữ nó lại cho ta!”