Mấy bà t.ử lập tức xông lên.
“Nghe nói... ở đây có người muốn động vào người của ta?”
Thẩm Dật chậm rãi bước vào.
Mái tóc chỉ buộc hờ, trên người vẫn nồng nặc mùi rượu.
Hai bà t.ử đang giữ ta nhìn thấy hắn thì bất giác buông tay, lùi về sau nửa bước.
“Thẩm phu nhân muốn uống trà sao?”
Hắn đi tới bên cạnh ta, cười hỏi.
Tùy tùng phía sau hắn lập tức hiểu ý.
Nhận lấy khay trà từ tay nha hoàn, rót lại một chén trà nóng bỏng rồi bưng đến trước mặt mẹ chồng:
“Xin phu nhân dùng trà.”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi.
“Ngươi có ý gì?”
“Không có ý gì.”
Thẩm Dật vẫn cười như cũ.
“Chỉ là mời phu nhân uống chén trà, hạ hỏa một chút thôi.”
“Nghịch t.ử!”
Mẹ chồng nổi giận.
“Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao?!”
“Không uống?”
Thẩm Dật lại khẽ cười.
“Vậy ta đành để người khác đút cho phu nhân uống thôi.”
Sắc mặt mẹ chồng tức khắc trắng bệch.
Xem ra đời trước bà ta có thể tung hoành ngang dọc trong Hầu phủ là vì Thẩm Dật ở tận Giang Nam, trong phủ không ai quản được bà ta.
Nhưng Thẩm Dật tính tình cô độc, âm trầm tàn nhẫn cũng là thật.
Một khi nổi điên lên, ngay cả lão Hầu gia cũng không làm gì được hắn.
Không khí nhất thời đông cứng lại.
Nhưng Thẩm Chiêu đột nhiên vươn tay cầm lấy chén trà nóng ấy, ngửa đầu uống cạn.
“Vừa lòng chưa?”
Hắn đặt mạnh chén trà xuống bàn, khiêu khích nhìn Thẩm Dật.
Thẩm Dật lại chậm rãi quay sang ta:
“Phu nhân vừa lòng chưa?”
“Đi thôi.”
Ta không muốn tiếp tục xem màn nháo kịch này nữa, liền đưa tay nắm lấy hắn kéo ra ngoài.
Nhưng phía sau, mẹ chồng vẫn còn c.h.ử.i rủa.
“Ngươi tưởng mình còn có thể ngang ngược được bao lâu?”
“Cái thân xác rách nát ấy, ngày nào cũng phải dựa vào rượu để sống, còn chống đỡ được mấy ngày nữa?”
“Đợi đến lúc ngươi không chống nổi nữa, ta muốn xem thử nàng ta còn có thể chui vào lòng ai!”
12
Ta chỉ muốn kéo Thẩm Dật nhanh ch.óng rời khỏi đây, vậy mà Thẩm Chiêu lại đuổi theo, một tay giữ lấy tay áo ta.
“Tuế Nghi, xin lỗi. Mẫu thân ta không cố ý nhằm vào nàng, bà ấy chỉ là...”
“Chỉ là gì?”
Thẩm Dật lên tiếng châm chọc.
“Lúc thì che chở người này, lúc lại bảo vệ kẻ kia, lắc lư qua lại, lấy lòng cả hai phía. Tấm chân tình của nhị đệ đúng là rẻ mạt.”
Thẩm Chiêu không để ý tới hắn, chỉ cố chấp nhìn ta, vành mắt hơi đỏ.
“Tuế Nghi, nàng thật sự... không thích ta nữa sao?”
Gió thổi qua sân viện.
Hắn đứng đó, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt, chật vật đến mức chẳng giống một công t.ử thế gia chút nào.
Nếu là kiếp trước, ta đã đau lòng đến không biết phải làm sao.
Nhưng giờ nhìn lại, chỉ thấy phiền chán.
“Nhị đệ thận trọng lời nói.”
Thẩm Dật lộ vẻ không vui.
“Ta và đại tẩu của ngươi đang tân hôn yến nhĩ. Nếu còn nói năng hồ đồ, ta không ngại nhốt ngươi thêm một lần nữa đâu.”
“Tân hôn yến nhĩ?”
Bốn chữ ấy như đ.â.m thẳng vào tim Thẩm Chiêu, khiến hắn buột miệng nói không lựa lời.
“Đừng tưởng ta không biết, ngươi chỉ là một tên bệnh lao đoản mệnh!”
Hắn nhìn ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tuế Nghi! Nàng thà theo hắn thủ tiết sống còn hơn quay đầu lại với ta, phải không?”
Lời này độc địa đến cực điểm.
Ngón tay Thẩm Dật trong lòng bàn tay ta khẽ co lại.
“Thủ tiết sống là cái gì?”
Ta lập tức phản bác.
“Đêm qua bọn ta rất tốt!”
Thẩm Chiêu còn muốn nói thêm gì đó.
Nhưng Thẩm Dật không muốn tiếp tục dây dưa.
Hắn quay sang kéo nhẹ tay áo ta, mềm giọng nói:
“Phu nhân, bên ngoài gió lớn, đưa ta về đi.”
13
Nơi hắn ở là Nhạn Thê Các nằm ở góc hẻo lánh nhất của Hầu phủ, cạnh một thủy tạ.
Tuy vị trí có phần xa xôi, nhưng quy cách xây dựng lại cực kỳ cao, là nơi năm xưa tổ phụ hắn còn sống đích thân đề tên.
Đời trước, sau khi hắn rời kinh đến Giang Nam, nơi này hoàn toàn bị bỏ hoang, hiếm người lui tới.
Vốn dĩ ta đã hơi mù đường, lại thêm ký ức cách một đời người, đi một hồi, bước chân dần chậm lại.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Qua một cổng vòm hình trăng khuyết, ta khẽ dừng chân, nhìn mấy hành lang dài trước mắt mà phát sầu.
“Phía đông.”
Người bên cạnh đúng lúc lên tiếng.
Ta nửa tin nửa ngờ, đi theo hướng hắn chỉ.
Không lâu sau, quả nhiên nhìn thấy rừng trúc quen thuộc bên ngoài Nhạn Thê Các.
Ai ngờ đi thêm một đoạn nữa, phía trước lại tách ra hai con đường lát sỏi.
“Đường bên trái gần hơn.”
Ta: “...”
“Chẳng phải kchàng hông nhìn thấy sao?”
Hắn hơi nghiêng đầu, cười như không cười.
“Không nhìn thấy chứ đâu phải ngốc.”
“Đường trong Hầu phủ, ta nhắm mắt cũng nhớ.”
“Nhưng nếu phu nhân chê ta vướng víu, ta tự đi cũng được.”
“Chỉ là...”
Giọng hắn vô cùng vô tội.
“Lỡ chẳng cẩn thận rơi xuống hồ thì sao?”
“Hoặc bị hòn đá nào không có mắt làm vấp ngã, gãy mất chân, biết làm thế nào đây?”
Ta bị bộ dạng nghiêm túc nói nhăng nói cuội của hắn chọc cười, đành tiếp tục kéo hắn đi về phía trước.
Nhưng càng đi sâu vào trong, con đường trước mắt lại càng xa lạ.
... Không đúng.
Đây căn bản không phải đường về Nhạn Thê Các.
“Thẩm Dật, có phải chàng cố ý dẫn ta đi vòng không?”
Ta lại dừng bước.
“Đúng vậy.”
Hắn thừa nhận vô cùng thẳng thắn.
“Khó lắm phu nhân mới chủ động nắm tay ta, đương nhiên ta muốn đi lâu thêm một chút.”
Ta: “...”
Kẻ mặt dày thì ta gặp rồi.
Nhưng mặt dày đến mức hùng hồn như thế này thì đúng là lần đầu thấy.
“Sắp tới rồi.”
Giọng hắn nghiêm túc hơn.
“Chỉ là phía trước có mấy bậc đá, bình thường ít người qua lại. Trên đó mọc rêu xanh, ta không nhìn thấy. Lỡ trượt chân, e là phải làm phiền phu nhân chăm sóc.”
Ta nhìn về phía trước.
Quả nhiên thấy một đoạn bậc thang bằng đá đi lên, phủ một lớp rêu ẩm mỏng.
Đành phải nắm tay hắn cẩn thận bước lên.
Kết quả hắn đi vững vàng như không.
Ngược lại là ta, dưới chân trượt một cái, thân thể loạng choạng nghiêng đi.
“Cẩn thận.”
Một tay hắn vững vàng ôm lấy eo ta.
Ta chật vật ôm lấy cánh tay hắn, cũng chẳng còn tâm trí nổi giận, mặc cho hắn dẫn lên phía trên.